Làm gì cho đất nước hôm nay? – Hương Trà

Bài đọc suy gẫm: Tuổi Trẻ Việ Nam Phải Làm gì cho đất nước hôm nay?  Bài viết của Hương Trà từ quốc nội (Sinh viên năm thứ 2 Khoa Luật)

Hình ảnh minh họa: Những hình ảnh và tin tức Biểu Tình Chống phái đoàn CSVN- Nguyễn Tấn Dũng (tức Dũng Xà Mau) tại bang Washington DC. và tạ Houston, Texas, Hoa Kỳ, tuần qua. Trích từ các nguồn: RFA, Houston chronicle, D Đ Hạt Nắng, Vietland, Blogs, etc…

 

“Tôi nhớ Việt Nam và đồng bào tôi, những người kém may mắn sống dưới chế độ cộng sản, nơi đó không có tự do và các quyền căn bản làm người”. Chị Võ Kim Anh, trả lời trong nước mắt qua phỏng vấn của Chronicle.com


The image “https://i1.wp.com/images.chron.com/photos/2008/06/25/11826357/600xPopupGallery.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.

Người Việt Nam chúng ta vẫn luôn tự hào về truyền thống bất khuất của dân tộc mình. Lịch sử ngàn năm dựng nước và giữ nước với những chiến công oanh liệt của cha ông ta đã để lại cho chúng ta một đất nước vẹn toàn như ngày hôm nay. Suốt 1000 năm nô lệ giặc Tàu phương Bắc và 100 năm đô hộ giặc Tây, xương máu của tiền nhân đã đổ ra để dành độc lập cho tổ quốc, không phải để cho chúng ta ngày hôm nay lại dững dưng, vô cảm trước bọn bá quyền Trung Cộng thời đại xâm lấn đất nước ta một lần nữa.

Vào thời điểm năm 1945, sau khi Nhật đầu hàng, các đảng phái chính trị khác nhau đã lập thành được một chính phủ đa đảng đầu tiên trong lịch sử Việt Nam, dù là chỉ một thời gian ngắn ngủi. Ông Hồ Chí Minh và các đồ đệ của mình chỉ vì tham vọng chính trị và mộng bành trướng chủ nghĩa cộng sản trên toàn cõi Đông Dương nên đã tìm cách tiêu diệt các đảng phái và những thành phần ái quốc phi-cộng sãn đã từng cùng ông chống ngoại xâm như: nhà ái quốc họ Phan, Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đức Giáo chủ Hoà Hảo Huỳnh Phú Sổ,… và hàng vạn chí sĩ khác.

Lịch sử còn rành rành đó, thế nhưng Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) đang cố ra sức vùi dập, chối bỏ sự thật này. Để làm được việc này, ĐCSVN cần đến sự hỗ trợ đắc lực, thậm chí mù quáng của các đảng viên, cán bộ trong guồng máy chính quyền, quân đội, công an, những người trí thức,… Trong thế kỷ 21 này, ĐCSVN lại tiếp tục công việc này bằng cách tận dụng các phương tiện truyền thông, thông tin đại chúng thông qua hệ thống internet. Một điển hình cho công cụ đắc lực này là hệ thống công an mạng với những tên tuổi được biết đến như Nguyễn Tử Quảng.

Cũng với hệ thống internet, toàn thế giới đã nhận ra và hiểu rõ bộ mặt thật của CNCS (một chủ nghĩa đã bị khai tử ở Liên Xô và Đông Âu nơi thành trì của nó), cũng như nhận thức rõ được lý tưởng ảo huyền bởi sự tuyên truyền và chỉ đạo của các thành phần bảo thủ lãnh đạo đảng cộng sản. Việc nhận ra sự thật này chỉ là vấn đề thời gian, và những kẻ đang cung cúc mù quáng tận tụy với chế độ cộng sản nên suy nghĩ thật kỹ càng để chắc rằng sự phục vụ nhiệt tình của mình phải là cho đất nước nhân dân, chứ không phải cho một đảng cầm quyền thối nát, kẻo không thì muôn đời sẽ mang tội với Tổ quốc và nhân dân.

Washington DC 24-6-2008, bên ngoài toà Bạch Ốc.

The image “https://i2.wp.com/www.vietnova.net/centerbox/box2_NgTanDung.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.

Bên trong, Dũng xà mau cà kê câu “môi hở răng lạnh”, tronh lúc Bush ngủ gà ngủ gật.

The image “https://i2.wp.com/images.chron.com/photos/2008/06/24/11812067/600xPopupGallery.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.

Tuổi trẻ tuy bồng bột nhưng với trí tuệ và lòng nhiệt huyết lại là rường cột của nước nhà. Để có được sự nhận xét khách quan trung thực, chúng ta nên ôn lại những dữ kiện đã qua, để từ đó có được cái nhìn đúng đắn về tương lai. Cần phải hiểu rằng trong một đất nước, quân đội và công an là lực lượng bảo vệ đất nước và nhân dân chứ không phải là công cụ bảo vệ chế độ, chính phủ của bất cứ đảng phái nào.

Nhìn vào thực trạng lịch sử VN, trong quá khứ với chế độ phong kiến cai trị đất nước theo hệ thống cha truyền con nối, luật pháp trị dân theo sự chỉ đạo của vua và chỉ có vua là trên hết, vua phán thì bắt buộc thần dân phải nghe theo vì vua như là “thiên tử”, dân không có quyền chọn lựa người đại diện hợp pháp cho mình. Vì vậy cho nên, nếu một triều đình mà trong đó vua quan có tài đức biết thương dân, biết lo cho dân thì dân có phúc, ngược lại cũng có không ít những vì vua cùng quan lại tham ô chỉ biết có quyền lợi cá nhân thì đó là cái đại hoạ mà nhân dân phải gánh chịu. Vậy hãy nhìn lại suốt chiều dài hơn 60 năm cai trị tuyệt đối của ĐCSVN, có khác gì chế độ phong kiến ngày xưa không?

Những người trong guồng máy chính quyền hiện nay chỉ tuyệt đối trung thành với đường lối của đảng, trong khi đản
g chỉ quy tụ một thiểu số thành phần trong xã hội mà thôi. Như vậy, trung thành với đảng, với chính quyền không phải là trung thành với tổ quốc với nhân dân được.

Theo sự tiến bộ của loài người thì không có cái gì mà tồn tại vĩnh viễn mãi được, trái lại bắt buộc phải đổi thay theo đà tiến bộ của nhân loại. Do đó nền phong kiến lỗi thời cũng phải cáo chung theo định luật bất di bất dịch này. Ngày nay, với chế độ tự do dân chủ đa nguyên mà đại đa số các nước trên thế giới đang theo đã chứng minh rằng: quyền dân chủ nhân quyền của người dân được tôn trọng và bảo đảm bằng giấy trắng mực đen, bằng quyền hạn tự do chọn lựa người đại diện cho mình để phục vụ đất nước. Những ai không tôn trọng ý kiến của nhân dân, độc tài cai trị thì dĩ nhiên theo thời gian sẽ bị nhân dân đào thải.

Nếu ĐCSVN thực tâm yêu nước, thực tâm muốn tiến bộ cùng dân tộc như đảng đã từng tuyên bố thì bắt buộc phải chấp nhận chế độ đa nguyên có cạnh tranh để cùng nhau tiến bộ và thực tâm tôn trọng những gì đã hứa. Chính bản thân ông Hồ Chí Minh cũng đã từng nói “một đảng mà giấu diếm khuyết điểm của mình là một đảng hỏng, một đảng có gan thừa nhận khuyết điểm của mình, vạch rõ những cái đó từ đâu mà có khuyết điểm, xét hoàn cảnh sinh ra khuyết điểm đó rồi tìm mọi cách để sửa chữa. Như thế là đảng tiến bộ, mạnh dạn, chắc chắn và chân chính” (trích nguồn tapchicongsan.org.vn/deta…ews_ID=8651104).

http://www.chron.com/disp/story.mpl/business/5856912.html

The image “https://i1.wp.com/images.chron.com/photos/2008/06/25/11826311/600xPopupGallery.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.

Theo Chronicle.com. Cộng đồng người Việt Quốc Gia định cư tại Texas đông hàng thứ 3 tại Hoa Kỳ, với 84,988 người.

The image “https://i0.wp.com/images.chron.com/photos/2008/06/25/11826393/600xPopupGallery.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.

Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc (LHQ) cùng các công ước quốc tế mà chính ĐCSVN đã tình nguyện ký kết tham gia đều thể hiện đầy đủ các quyền lợi của người dân VN. Tuy luật pháp của mỗi quốc gia có khác nhau, nhưng đều phải phù hợp với bảng tuyên ngôn nhân quyền của LHQ và các công ước quốc tế mà mình đã cam kết. Theo đó người dân đều có toàn quyền tự do về ngôn luận, thông tin, báo chí, tín ngưỡng, cư trú, lập hội, tham gia các đảng phái và bất đồng chính kiến với chính quyền…v.v…. Điều 69 Hiến Pháp Việt Nam (HPVN) hiện hành cũng ghi rõ các quyền lợi đó, nhưng tiếc thay Bộ Luật Hình Sự (BLHS) là luật dưới Hiến Pháp lại có những điều khoản hoàn toàn đi ngược lại điều 69 HPVN như điều 88 (tuyên truyền chống nhà nước….), điều 258 (lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước….) để rồi công an và toà án xem 2 điều khoản vi hiến này như là kim chỉ nam để tự do trù dập, bắt bớ và bỏ tù những ai dám can đảm đấu tranh cho dân chủ nhân quyền một cách ôn hoà bất bạo động. Hành động này đã được thể hiện rõ nét qua những phiên toà trá hình để xử những những nhân vật bất đồng chính kiến, những người dám đứng lên chống bất công tham nhũng, thối nát của chế độ.

Sau khi ĐCSVN cai trị ở miền Bắc thì đã có hơn 2 triệu người trốn vào miền Nam sau ngày ký hiệp định Geneve chia đôi đất nước vào tháng 7/1954, đặc biệt sau khi Hoa kỳ thực sự phản bội và bỏ rơi chính phủ VNCH, tạo thuận tiện cho CSVN cưỡng bức miền Nam bằng vũ lực vào tháng 4/1975, không qua bầu cử tự do như Hiệp định Paris đã quy định. Suốt những năm sau đó, CSVN lại tiếp tục gây ra nhiều thảm cảnh bằng lối cai trị tàn bạo và những chính sách quái gở mà đã khiến hơn 3 triệu người phải bỏ nước ra đi, với số người thiệt mạng trên biển cả, trên đường đi lên đến hàng hàng trăm ngàn người.

Những người tỵ nạn này mà đa số là “thuyền nhân”, sau khi đến được bến bờ tự do đã làm lại cuộc đời, bản thân và con cái đều thành đạt, và hàng năm gởi về thăm nuôi thân nhân hàng tỷ đô la. Đó cũng là lý do khiến nhà nước CSVN xoay 180 độ không còn gọi đám tỵ nạn là “phản động”, mà thay bằng các mỹ từ “Việt kiều yêu nước” hoặc là “khúc ruột ngàn dặm”.

Sự sụp đổ hoàn toàn hệ thống cộng sản ở Liên Xô và Đông Âu đã buộc các nhà lãnh đạo ĐCSVN phải chấp nhận nền kinh tế thị trường của tư bản qua cái gọi là “đổi mới”. Nền kinh tế VN bắt đầu được hồi sinh sau giấc ngủ dài, mặc dù sự hồi sinh này đang bấp bênh và giả tạo vì nền kinh tế lệ thuộc hoàn toàn vào sự đầu tư của nước ngoài. Tuy tham gia vào các định chế kinh tế, các tổ chức thế giới, nhưng ĐCSVN chỉ chấp nhận tự do cạnh tranh về kinh tế chớ không bao giờ dám chấp nhận tự do cạnh tranh chính trị.

CSVN thường tuyên bố đế quốc Mỹ là kẻ thù không đội trời chung. Nhưng hôm nay nhờ có đế quốc Mỹ mà Việt Nam mới được vào WTO, được ngồi vào ghế thành viên không thường trực của Đại hội đồng LHQ, được Mỹ và các nước dân chủ Tây phương giúp đỡ mới có được nền kinh tế như ngày hôm nay. Hàng năm Mỹ thường giúp VN cải thiện nền giáo dục, cứu trợ thiên tai và giúp các bệnh nhân nghèo AIDS cùng các chương trình xoá đói giảm nghèo, cũng như được Mỹ ưu ái bán cho vệ tinh VINASAT-1..v.v… CSVN thường nói là tư bản bóc lột công nhân, còn CNCS là chủ nghĩa công bằng do công nhân và nông dân lãnh đạo nhưng trên thực tế đồng lương và cuộc sống của công nhân và nông dân trong những nước tư bản dân chủ đa nguyên đã vượt xa gấp trăm lần công nhân và nông dân của các nước theo CNCS.

CSVN tuyên dương Trung Quốc là đất nước đàn anh, là người thầy vĩ đại, là ân nhân như môi với răng,… nhưng thử nghĩ lại xem Trung quốc đã giúp đỡ cho chúng ta được những gì ngoài việc chiếm đất đai lãnh thổ của ta, giết hại đồng bào và các ngư dân của ta, ngang nhiên phát động chiến tranh năm 1979 để lấn chiếm đất đai của ta khiến cho hàng chục ngàn chiến sĩ phải hy sinh, in tiền giả để phá nền kinh tế của ta, thực phẩm có chất độc cũng từ Trung Quốc mà ra,…

https://i0.wp.com/i256.photobucket.com/albums/hh176/tedhoang_photos/5.gif

The image “https://i1.wp.com/i242.photobucket.com/albums/ff219/emyeunhac/HoustonBTCNTD5.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.


Một chuyện động trời mà nhân dân VN không thể nào ngờ tới, nhưng ngày nay nó đã được phơi bày ra ánh sáng là chính thủ tướng Phạm văn Đồng thừa lệnh chủ tịch Hồ Chí Minh ký công hàm ngày 14/9/1958 công nhận 2 quần đảo Hoàng sa và Trường sa là của Trung quốc. Bởi vậy cho nên khi Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa từ tay hải quân VNCH vào tháng 1/1974 thì ông GSTS Hoàng Tùng (trưởng ban Tư Tưởng – Văn Hóa TW) tuyên bố: “Trung quốc chỉ chiếm dùm ta sau này sẽ trả lại, tinh thần quốc tế vô sản mà!”. Dĩ nhiên câu nói này nhằm để xoa dịu những người còn có chút lòng yêu nước trong đảng mà thôi. Khi Trung Quốc xây dựng phi trường quân sự ở Hoàng Sa thì cả Bộ Chính Trị CSVN đều im lặng và giấu kín không cho ai biết. Bộ Chính trị đảng cũng mập mờ và giấu kín chuyện Trung Quốc đánh chiếm gần hết các đảo ở Trường Sa vào năm 1988 khiến cho sự hy sinh của các chiến sĩ hải quân bị chìm vào quên lãng. Ngày 2/12/2007 vừa qua khi Trung quốc tuyên bố xác nhập Hoàng Sa và Trường Sa vào thành phố Tam Sa của chúng thì cả ban lãnh đạo ĐCSVN cho đến hôm nay không ai dám lên tiếng phản đối, chỉ cho phép phát ngôn viên ngoại giao Lê Dũng phản đối chiếu lệ trên tivi.


Sinh viên, học sinh cùng các thành phần yêu nước biểu tình chống bọn xâm lăng Trung Quốc thì công an lại thẳng tay đàn áp. Các chiến sĩ trong hàng ngũ quân đội, công an khi đàn áp những người biểu tình phản đối kẻ xâm lược đất nước mình có biết rằng mình đang nối giáo cho giặc không? Quý vị có biết rằng với sự nhiệt tình phục vụ để bảo vệ thành trì của ĐCSVN đã giúp cho những thành phần lãnh đạo bảo thủ của đảng ngày nay người nào cũng có tài sản kết sù trong nước, người nào cũng có tiền gởi ngân hàng ngoại quốc hàng trăm triệu hoặc tỷ đô la, người nào cũng có con đi du học ở các nước tư bản, xài tiền như nước lã. Trong khi đó quí vị là những người trực tiếp chịu trách nhiệm trước lịch sử, trước tổ quốc và nhân dân thì quí vị có được những gì ngoài đồng lương chết đói và một vài bằng khen do cấp trên ban tặng.

Cụ Hoàng Minh Chính đã từng là trưởng ban nghiên cứu chủ nghĩa Marx-Lênin, có quyền cao chức vọng nhưng ông đã nhìn ra được chính nghĩa mà từ bỏ con đường XHCN, bất chấp mọi hiểm nguy để dấn thân tranh đấu cho Việt Nam có được con đường dân chủ đa nguyên. Ông đã được cả thế giới hoan nghênh và rất đông tướng, tá cùng những đảng viên ưu tú của đảng và mọi thành phần trí thức cùng nhân dân trong nước ủng hộ và đang tiếp nối con đường dang dở của ông, cho dù hiện nay thân xác ông đã hoà cùng sông núi.

Hiện tại chính quyền đang ra sức chặt đứt mọi công việc sinh sống của những người đấu tranh dân chủ, làm áp lực thân nhân gia đình vợ con của họ để cho họ không còn khả năng tranh đấu. Ông Trung tá Tùng (thuộc sở công an thành phố Sài Gòn) nói với anh Đỗ Nam Hải ngày 28/4/2008 rằng: “hiện nay tình báo TQ đã biết mặt anh, biết cả nhà anh nơi anh cư ngụ…vì thế, anh liệu chừng cho vấn đề an ninh của cá nhân anh….”. Không biết những ai có tinh thần dân tộc sẽ nghĩ gì trước lời nói này của ông Trung tá công an Tùng?

The image “https://i2.wp.com/images.chron.com/photos/2008/06/24/11812176/600xPopupGallery.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.

Văn Nghệ Đấu Tranh chiều 25-6-2008 tại Houston chờ Dũng xà mau đến vào ngày mai.

The image “https://i2.wp.com/dvdvn.org/News/20080625_Houston/P6250087.JPG” cannot be displayed, because it contains errors.

Ngọn đuốc Olympic Bắc kinh đã kết thúc trong tủi nhục, trong sự chống đối lan tràn khắp nơi trên thế giới. Đúng ra nhà nước Việt Nam không cho ngọn đuốc vào Việt Nam để phản đối hành động xâm lăng của Trung Quốc như Đài Loan đã làm. Nhưng trái lại ngày 29/4/2008 vừa qua chính quyền đã tự hào rước ngọn đuốc thế vận hội ô nhục của bọn bá quyền xâm lược Bắc kinh vào thành phố Saigòn. Với một rừng công an và mật vụ của VN và TQ đã được dàn sẵn từ trước, với sự canh gác nghiêm nghặt và liên tục hạch sách trù dập các nhà đấu tranh dân chủ, hành hung và bắt trước những thành phần sinh viên cùng những người mà chính quyền cho là mầm móng lãnh đạo biểu tình chống Trung Quốc. Ngay chính vị lãnh đạo nhà nước là thủ tướng Nguyễn tấn Dũng cũng đã “quyết tâm” bảo vệ thành công ngọn đuốc. Nhờ vậy một rừng cờ TQ với sự bảo vệ của công an CSVN đã tự do tung bay trên nền trời Sàigòn chiều ngày 29/4/2008, trong khi lá cờ đỏ CSVN tự nhiên biến mất va bỗng chốc Sài Gòn đã trở thành ngày hội của đất nước Trung Quốc. Người TQ cầm cờ tự hào cao ngạo trước nỗi buồn của dân chúng Saigòn, trong khi trang web của hội Thanh Niên Lạc V
iệt một lần nữa đã bị đánh sập, toàn bộ kế hoạch cho cuộc biểu tình chống TQ đã được công an phá tan trước giờ khai mạc, sinh viên cùng các thành phần yêu nước và dân chúng bị rừng công an cô lập trên tất cả con đường mà ngọn đuốc đi qua.

Nhìn tình cảnh này mọi người chứng kiến đành phải rơi nước mắt cho cái nhục quốc thể của mình, nhưng biết phải làm sao trong giờ phút đó khi toàn bộ sức mạnh của bạo lực nghiêng hẳn về một chính quyền tự nhận là trí tuệ, sáng suốt lãnh đạo đất nước. Ngọn đuốc Olympic Bắc Kinh tạm thời đã thành công tại VN, xem như chính quyền CSVN đã làm tròn lời hứa đối với đàn anh Trung Quốc (kẻ xâm lăng đất nước mình). Tuy nhiên, khí thế đấu tranh vì chính nghĩa của toàn dân sẽ không bao giờ mất, vì lời di chúc của vị vua anh minh Trần Nhân Tôn “quyết không để mất một tấc đất của quê hương cho bọn bá quyền phương bắc” mãi mãi nằm sâu trong tận đáy lòng của mọi người VN yêu nước.

Các chiến sĩ quân đội, công an là lực lượng nồng cốt để bảo vệ quê hương rồi đây sẽ nhìn ra được sự thật quá đau lòng này. Chúng ta đã mất gần 50 năm mới biết được công hàm dâng Hoàng Sa và Trường Sa cho bọn bá quyền Trung Quốc của thủ tướng Phạm Văn Đồng. Bây giờ nếu quý vị còn quá trung thành với một thiểu số người bảo thủ lãnh đạo ĐCSVN mà ra tay đàn áp, bóp chết lòng yêu nước của nhân dân thì thử hỏi trong tương lai đất nước Việt Nam chúng ta sẽ ra sao, bọn bá quyền Trung quốc sẽ nghĩ sao về lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam?. Các nước trên thế giới tuy không bị Trung Quốc xâm lăng nhưng người dân ở các nước này đã vì nhân quyền và dân chủ mà mà lên tiếng, cho nên ngọn đuốc Olympic của Trung Quốc đi đến đâu cũng đều có biểu tình phản đối.

Anh Lê Minh Phiếu (nghiên cứu sinh, sinh viên trường ĐH Luật Montesquieu, Pháp) người được chọn cầm đuốc chạy trên đường phố Sài Gòn đã gởi thư cho ông Rogge chủ tịch Olympic Quốc Tế để phản đối việc Trung Quốc đã lợi dụng ngọn đuốc Olympic vào mục đích chính trị nhằm hợp thức hoá quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vào lãnh thổ Trung Quốc. Tuy phản đối nhưng anh vẫn trở về Sài Gòn để cầm đuốc. Ngược lại chính quyền đã quá cẩn thận tuân theo mệnh lệnh của tổng bộ thiên triều Trung Quốc không cho anh Phiếu cầm ngọn đuốc (lệnh của tổng bộ là do chính tai anh Phiếu nghe được). Tuy nhiên, có sự linh thiêng diệu kỳ là mặc dù ngọn đuốc đã được bảo vệ thật kỹ càng nhưng vẫn bị tắt chỉ cách điểm xuất phát chưa đầy 200mét trên tay của bà Nguyễn Thị Thu Hà (Phó Chủ Tịch UBND thành phố). Điều đáng ghi nhớ nữa là ngọn đuốc đã bị tắt nhiều lần như thế trên suốt các con đường mà ngọn đuốc đi qua. Có lẽ hồn thiêng sông núi đã phù hộ nhân dân Việt Nam.

Tại Houston, Texas, lực lượng bảo vệ an ninh cho phái đoàn csvn (sic) đã lên hàng ngàn, hầu như toàn bộ các lực lượng như FBI, Swat Team, Security, City Police đều được huy động. Mọi ngả đường vào down-town đều được giàn xếp kẹt cứng, các parking đóng cửa nhằm giới hạn lưu lượng người biểu tình kéo đến ngày càng đông thêm theo sự sắp xếp của họ, tuy vậy số người biểu tình cũng lên đến hơn 3 ngàn người vào giờ cao điểm. Sự thay đổi địa điểm, giờ giấc cuả đàn chuột cống làm bà con trong đoàn biểu tình chạy tới chạy lui mệt xỉu Dũng xà mau ngồi trong xe Mercury thô kệch (xe này có bọc thép chống đạn), người ta ghi nhận đặc biệt là xe này không có gắn cờ máu và Mẽo theo nguyên tắc ngoại giao, được hộ tống bằng 6 chiếc moto của cảnh sát, đến và đi chớp nhoáng (khoảng 30-45″) bằng những lối khác nhau. Theo tin bên lề thì cố vấn nhóm bảo vệ yếu nhân sở FBI, có nhiệm vụ bảo vệ an ninh cho Dũng được an toàn trước “khúc ruột ngàn dặm” đã khuyên Dũng nà “đồng chí nên tranh thủ” rút đi ngay trước khi cơn mưa to chấm dứt.

The image “https://i1.wp.com/images.chron.com/photos/2008/06/26/11844081/600xPopupGallery.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.

Xe buýt chờ phái đoàn thương mại của Dũng xuất hiện ở chỗ khác, loạ cái là nhìn bộ dạng ông cò cũng có vẻ teo teo? thế nà thế lào?

The image “https://i2.wp.com/images.chron.com/photos/2008/06/26/11844117/600xPopupGallery.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.

The image “https://i0.wp.com/images.chron.com/photos/2008/06/24/11812140/600xPopupGallery.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.

Theo Paltalk Houston, PV.Thao Nguyễn nhận địnhvề cuộc biểu tình chống thủ tướng CSVN. Nguyễn Tấn Dũng xà mau tại Houston như sau:

1. Thành công của chúng ta đầu tiên là về mặt Media, với AFP và các hãng truyền thông, truyền hình lớn của hoa Kỳ đều có mặt và đưa tin hết sức thuận lợi cho công cuộc đấu tranh vận động Tự Do Dân Chủ cho Việt Nam, tờ báo lớn nhất Houston là Chronicle đều có đi những tin tức trên trang chính. Thêm vòng hoa cho đài Little Sai Gon Radio của ông Dương Phục, thông báo thật sát tình hình mỗi lúc trong ngày.

2. Người Việt Houston, với sự yểm trợ của hàng ngànđồng bào từ các tiểu bang kế cận đến, đã tạo ra những áp lực lớn cho giới chức dân cử Hoa Kỳ, họ rất ngại ngùng khi tiếp đón những người có thành tích kém về nhân quyền như Dũng xà mau, vì thế cuộc họp với thống đốc Perry của tiểu bang Texas, hai thị trưởng của Houston và Austin đã bị hủy bỏ dù rằng đã xin phép trước, chương trình thăm viếng Rice University của Dũng cũng bị từ chối. Với những biểu ngữ không chập nhận mở toà lãnh sự CS. tại Houston, chính quyền Hoa Kỳ từ liên bang xuống các cấp địa phương sẽ phải xem xét lại sự việc này nếu còn muốn lấy phiếu của cử tri Việt.

3.Thành công quan trọng khác nữa là chính chúng ta, đồng bào Houston, khi có việc là có Ủy Ban Đặc Nhiệm ngay, Ủy ban đã vận động được đồng bào, đồng lòng sát cánh bên nhau, già trẻ cùng xuống đường rất khí thế khiến cho đàn chuột xà mau kinh hoảng, dân địa phương phải e dè, nể vì, thán phục người Việt mình, theo nhận xét thì dân mình qua đây cũng kể là lâu, bây giờ ngon rùi, tiếng Anh tiếng U xổ liên thanh, giải thích rành rọt với báo chí, ở đâu cũng thấytrả lời phỏng vấn rôm rả, cứ như … mít ta cả họ toàn rặt là tiến sĩ

Xin nhắc nhở các chiến sĩ quân đội, công an rằng: đa số các thành phần trong phong trào tranh đấu cho nền dân chủ trong nước hôm nay đều là những đảng viên ưu tú của đảng, đã từng giữ những chức danh quan trọng trong đảng, đã từng là cấp chỉ huy trong quân đội và công an. Họ là những người đã biết rất rõ đường hướng của chủ nghĩa cộng sãn, đã nhận thức được là CNCS không còn phù hợp cho toàn dân nữa và họ đang thực hiện đúng theo lương tâm của họ, đúng theo sự tuyên truyền hàng ngày của đảng là xây dựng một XÃ HỘI CÔNG BẰNG DÂN CHỦ VĂN MINH.

Tại vì đảng độc tài lãnh đạo nên đã bịt kín mọi sự thật, cho nên đa số những người phục vụ cho đảng cùng đa số nhân dân không biết gì về chuyện Trung Quốc ngang nhiên chiếm Hoàng Sa và Trường Sa của ta. Hiệp ước ranh giới tháng 12/1999 khiến đất nước mất Ải Nam Quan, hiệp ước lãnh hải tháng 12/2000 mất trên 10 ngàn km2 đường biển. Rồi nào là cơ chế độc đảng đã khiến cho tham nhũng công khai lộng hành từ trung ương xuống địa phương không sao cứu giãn nổi, quyền lực và bè phái đã dung túng cho những kẻ bất tài vô dụng ngồi vào các chức danh quan trọng trong chính quyền để thủ lợi cá nhân.

Lịch sử đã từng kết tội Lê Chiêu Thống và Trần Ích Tắc theo ngoại bang nhưng Lê Chiêu Thống và Trần Ích Tắc chưa hề ký hiệp ước hoặc công hàm dâng đất, dâng biển cho Tàu dù chỉ một tấc. Vậy thử hỏi có người nào lại cam tâm tôn vinh một đất nước đã xâm lăng đất nước mình? Hành động bóp chết quyền tự do của người dân được quy định ở điều 69HP hiện hành là phản lại tổ quốc và nguyện vọng của nhân dân. Theo đà tiến bộ của loài người thì chắc chắn trong tương lai không xa con đường dân chủ đa nguyên bắt buộc phải đến. Chính đại tá Chung (CA Hà nội) khi làm việc với nhà dân chủ Nguyễn Khắc Toàn cũng đã khẳng định là “đa đảng sẽ phải đến từ từ thôi”.


Hiện nay cuộc sống của đại bộ phận đồng bào thân yêu đang trở nên khó khăn hơn vì cơn lạm phát phi mã, vì sự lạm quyền và tham nhũng tinh vi của các thành phần quyền lực trong đảng. Việc đảng tuyên bố Nguyễn Việt Tiến (thủ phạm chính tham nhũng trong vụ PMU18) là vô tội và đang phục hồi tất cả quyền lợi cho ông ta, đồng thời lại bắt giam 2 nhà báo của Tuổi Trẻ và Thanh Niên đã đăng bài vạch trần những âm mưu tham nhũng của Tiến, cũng như truy tố thiếu tướng Quắc (vì ông này đã cho tiến hành điều tra để vạch trần những sai trái của Nguyễn Việt Tiến khiến cho Tiến phải bị bắt giam 18 tháng), đã gây công phẩn cho làng báo Việt Nam dưới sự điều hành của đảng. Việc này cũng gây công phẫn trong dư luận trong nước và gây bất mãn quốc tế khiến cho ông trưởng đoàn ngoại giao về nhân quyền của Mỹ phải nêu ra trong ngày đối thoại nhân quyền giữa Việt Nam và Mỹ tại Hà Nội vào ngày 30/5/2008 vừa qua.

Trước khi kết thúc xin được nhắc lại lời phát biểu muộn màng của cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt: “….Có hàng trăm con đường yêu nước khác nhau. Tổ quốc VN không của riêng một đảng, một phe phái, một tôn giáo nào… Quốc hội có nhiều người tự ứng cử và được dân bầu lên một cách tự do sẽ tốt hơn Quốc hội bây giờ”. Vậy ngay từ bây giờ thế hệ chúng ta phải làm gì cho đất nước để khỏi hổ danh là con Hồng cháu Lạc?

Hương Trà (Sinh viên năm thứ 2 Khoa Luật)
Sài Gòn – ngày 25/6/2008

(Email: huongtra13@gmail.com)

Nhóm phóng viên Paltalk tường trình từ Houston, Texas, Hoa Kỳ

The image “https://i1.wp.com/i242.photobucket.com/albums/ff219/emyeunhac/Paltalk_VN-Flag-sm.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.


Links:

http://www.chron.com/disp/story.mpl/business/5856912.html
http://www.hatnang.com/showthread.php?t=28885
http://www.rfa.org/vietnamese/multimedia/slideshow-houston-protest-NguyenTanDung-05292008134441.html
http://www.vietquoc.org/modules.php?name=News&file=article&sid=346
http://hoilatraloi.blogspot.com/2008/06/cng-ng-ngi-vit-quc-gia-houston-v-vng-ph.html
http://www.chron.com/news/photogallery/Vietnam_leader_visits_US.html#_self
http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=16024

Advertisements

Đang có một thế hệ blogger – Song Chi

Chia sẻ: Đây là hình thức tự phản kháng của người dân trong nước để vô hiệu hóa những bưng bít và thông tin một chiều cuả bọn việt gian CSVN. Chúng tôi tha thiết yêu cầu Người Việt hải ngoại tiếp tay yểm trợ cụ thể cho đồng bào quốc nội bằng cách mở Internet Blog “Mỗi người Việt Nam đều là phóng viên, trăm ngàn triệu, muôn muôn người đều trở thành phóng viên mạng” để vô hiệu hóa cái gọi là điều bốn hiến pháp, đi bên lề phải? thứ luật lệ rừng rú, quái gở của bọn cộng sản độc tài. Cho đến khi 6 trăm tờ báo và các cơ quan truyền thông trong nước có thể tự đứng dậy được.

Hình ảnh kèm theo là những sinh hoạt của Người Việt Hải Ngoại tại bang California, Hoa Kỳ.
1. Lễ Tưởng Niệm Yên Báy do Việt Nam Quốc Dân Đảng, đoàn Thanh Sinh Phó Đức Chính tại Hoa Kỳ tổ chức.
2. Vòng Hoa Truy Điệu của các hội đoàn nhân ngày 19-6 “Ngày Quân Lực VNCH” tại Tượng Đài Chiến Sĩ, Nam California.
3. Sinh hoạt của nhóm biểu tình tự phát và Lực Lượng Chống Cộng Sản Và Tay Sai nhân kỷ niệm ngày quân Lực VNCH 19-6” tại trước toà soạn nhật báo Người Việt

Lễ Tưởng Niệm Yên Báy

Bài viết từ SongChi’s Blog

Nếu nhìn người Việt Nam trong cuộc sống hàng ngày, người bi quan có thể nghĩ rằng dường như người Việt bây giờ chẳng quan tâm gì mấy đến tình hình chính trị-xã hội, mối bận tâm lớn nhất của họ có lẽ là mưu sinh, là chạy theo đời sống kinh tế đang cuốn họ đi với tốc độ ngày càng ác liệt. Người lớn đã thế, giới trẻ dường như càng vô tư vô lo hơn. Sinh ra và lớn lên khi những năm tháng dài chiến tranh trên đất nước đã kết thúc, họ không phải chịu đựng những vết thương trong lòng do cuộc chiến gây ra như các thế hệ trước đó, họ cũng không phải trải qua những năm tháng khó khăn nhất vể kinh tế của thời kỳ bao cấp nên cũng khó hình dung được cả một xã hội vật vã hèn kém đi vì miếng ăn như thế nào. Giới trẻ bây giờ, nhất là con cái của những gia đình thuộc tầng lớp trung lưu trở lên ở các thành phố lớn của Việt Nam, chắc chắn là có nhiều thứ để bận tâm và tiêu tốn thì giờ hơn là ngồi quan tâm đến tình hình đất nước, tình hình xã hội. Tôi-một kẻ không hiểu gì về thế hệ 7X, 8X… cũng đã từng nghĩ như vậy! Bạn bè tôi, những người trời không cho sướng, vì cứ hay ưu tư bức xúc trước những chuyện trái tai gai mắt vẫn diễn ra hàng ngày chung quanh chúng ta, cũng từng nghĩ như vậy.

Cho đến khi vì lý do này lý do khác, tôi mở blog, lạc vào thế giới blog Việt. Và tôi phát hiện ra mình đã bi quan hơi bị sớm. Thế giới blog Việt không chỉ là nơi người ta tán chuyện tào lao, tranh thủ khoe về mình hay tìm bạn để giải trí. Đã, đang và sẽ ngày càng có những blogger mở blog để chia sẻ, bày tỏ những ưu tư, trăn trở của họ với nhau trước tình hình chính trị xã hội của đất nước, tình nguyện làm những nhà báo cất lên tiếng nói của lương tâm trước bất cứ sự kiện nào dù lớn dù nhỏ mà báo chí chính thống không dám đề cập đến, không những thế, họ còn thể hiện bằng hành động cụ thể như kêu gọi nhau đi biểu tình phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc về vụ Trường Sa-Hoàng Sa, kêu gọi nhau làm công tác từ thiện giúp đỡ một cá nhân nào đó hoặc giúp đỡ đồng bào khi cần kíp… Khác với các nhà báo trên các phương tiện truyền thông báo chí chính thức, những blogger-nhà báo không có lương, không có tên, và mọi việc họ làm hoàn toàn xuất phát từ sự tình nguyện, tinh thần công dân, trách nhiệm đối với xã hội và trái tim của họ thôi thúc họ lên tiếng, thế thôi.
Và từ thế giới blog ấy, một dòng báo chí tự do đã, đang và sẽ hình thành ngày càng rộng lớn hơn, mạnh mẽ hơn, chuyên nghiệp hơn.

Thử hình dung hiện nay ở Việt Nam mới có khoảng trên dưới 6 triệu blogger nếu tôi không nhầm, nếu con số ấy tăng lên 10, 20… và hơn nữa, và trong đó hầu hết đều là những nhà báo với một tinh thần vô tư, trong sáng, trung thực, dũng cảm… thì những điều họ làm, những việc họ viết, chắc chắn sẽ có tác động đến xã hội.

Cái dễ và cũng là cái khó của các blogger-nhà báo là không ai biết họ là ai-trừ khi họ để tên thật không lấy nickname, họ không phải chịu sự kiểm duyệt của một ban biên tập, cơ quan, Thành Ủy hoặc Ban tư tưởng văn hóa Trung Ương gì gì khác… Sự kiểm duyệt cao nhất đối với họ là lương tâm của mình. Dù không ai biết mình là ai, dù không ai kiểm duyệt, nhưng viết làm sao cho thật vô tư, trong sáng, tỉnh táo, trung thực, khách quan, không bôi xấu người khác, không thổi phổng sự việc, không bóp méo sự thật, không hùa theo đám đông, không ném đá dấu tay, không cực đoan v. v… là điều chỉ có họ kiểm soát với chính mình. Và do vậy, đó là sự thử thách lớn nhất. Bởi một điều rất xưa cũ mà ai cũng biết, chiến thắng chính mình là chiến thắng lớn nhất.
Khi mỗi blogger là một nhà báo, mỗi blog cá nhân là một tờ báo, cả nước Việt Nam trong một tương lai rất gần sẽ có tối thiểu ít nhất khoảng mười, mười lăm triệu tờ báo, con số không nhỏ chút nào!
Mỗi người chỉ cần viết về mộ
t điều gì đó với tất cả thiện tâm, lòng tử tế và trách nhiệm xã hội của mình, xã hội chắc chắn sẽ có những sự dịch chuyển theo chiều hướng tử tế hơn.

Bởi vì, cũng lại là một điều rất xưa cũ mà ai cũng biết, khi chúng ta sống trong một môi trường chung, mọi điều chúng ta làm đều có ảnh hưởng đến môi trường chung đó và ngược lại.

Nữ xướng ngôn viên Bích Phượng của đài truyền hình Việt Nam

Nhà Nước buông tay khỏi cái gì là cái đó khá lên thôi
“Nhà Nước buông tay khỏi cái gì là cái đó khá lên thôi”. Đó là câu nói của một trong những người bạn tôi, dịch giả PVP, trong một lần ngồi quanh bàn nhậu và như thường lệ, câu chuyện muôn thuở giữa tất cả bạn bè tôi bao giờ cũng xoay quanh thực trạng chính trị-xã hội-văn hóa văn nghệ ở Việt Nam.

Trên đầu súng quê hương tổ quốc đã vươn mình…”

Này nhé. Trước hết là chuyện Nông Nghiệp
Suốt cả một thời gian dài Nhà Nước hô hào cưỡng ép nông dân tham gia hợp tác xã với các kế hoạch 5 năm rồi 10 năm nghe rất là lý tưởng nhưng trên thực tế thì mô hình hợp tác xã thất bại, mùa màng làm ăn thất bát, cả nước lâm vào tình trạng đói hoàn toàn theo nghĩa đen. Chỉ cần Nhà Nước buông tay ra để cho người nông dân tự cày cấy tự chịu trách nhiệm trên mảnh đất của chính mình là lập tức chỉ hai ba vụ mùa sau, Việt Nam không những có đủ lúa gạo cho người dân trong nước mà còn có dư để xuất khẩu gạo ra nước ngoài và tình trạng đó tiếp tục cho đến bây giờ.
Kinh tế cũng vậy
Cả một thời gian dài nền kinh tế của Việt Nam hoàn toàn là một nền kinh tế quốc doanh, và tình trạng cũng như hậu quả của nó như thế nào đối với sự phát triển của đất nước cũng như đời sống người dân thì có lẽ không cần phải nhắc lại nữa. Chỉ cần Nhà Nước “mở cửa” về kinh tế, cho phép tư nhân làm ăn, các công ty tư nhân liền đua nhau ra đời, tham gia vào hầu hết mọi lĩnh vực từ dịch vụ-thương mại cho đến sản xuất, lập tức kinh tế Việt Nam khởi sắc, đều đặn tăng trưởng với tốc độ thuộc hàng cao trên thế giới, còn bản thân người dân-người tiêu dùng thì thực sự được lợi từ sự cạnh tranh lành mạnh trong kinh doanh-sản xuất, đúng nghĩa “khách hàng là Thượng Đế” chứ không phải như trước đây cả một thời kỳ dài khách hàng đi mua hàng mà như đi xin, còn người bán thì mặt lạnh như tiền, quát vào mặt người mua…

Rừng lá xanh xanh cây phủ đường đi…

Văn hóa văn nghệ cũng vậy
Mảng nào Nhà Nước buông tay cho phép “xã hội hóa” là mảng đó ăn nên làm ra. Lĩnh vực xuất bản chẳng hạn. Khi tư nhân được phép tham gia làm sách, cạnh tranh nhau, lập tức sách in ấn ngày càng đẹp hơn, phong phú, đủ loại. Thời kỳ đầu, tất nhiên, để thăm dò và thu hồi vốn nhanh, an toàn, tư nhân họ chỉ dám đầu tư nhiều vào sách học ngoại ngữ, các loại sách vô thưởng vô phạt như dạy cắm hoa, kinh dịch, bói toán, truyện kiếm hiệp Kim Dung và các sách văn học loại dễ đọc… nhưng dần dà đến bây giờ thì những tác giả khó đọc hơn như Cao Hành Kiện, J. M. Coetzee, Haruki Murakami, Orhan Pamuk, Jonathan Littell… và các loại sách tư tưởng triết học của các triết gia từ Đông đến Tây cũng đều được xuất bản và có lượng người đọc của nó. Rồi sân khấu ở Sài Gòn nhờ có xã hội hóa mà sáng đèn quanh năm, phim truyền hình nhà nhà nhảy vào sản xuất góp phần đưa tỷ lệ phim Việt phát sóng nhiều hơn trên các đài truyền hình và đem lại sự phong phú về đề tài, thể loại…

Bác Thanh Huy (phóng viên VB)đang say sưa ngâm bài thơ tự sáng tác” Ta đi khắp, đâu là người tri kỷ”

Còn đối với những lĩnh vực vẫn bị cấm tuyệt không cho tư nhân tham gia, lấy ví dụ như báo chí chẳng hạn, thì rõ ràng thời gian vừa qua báo chí chính thống đã chứng tỏ sự hạn chế do bị kiểm duyệt của họ trong việc đưa tin so với báo mạng và hệ thống blog-báo chí phi chính thống như thế nào. Tôi biết cho đến bây giờ, nhiều người trong đó có cả tôi vẫn giữ thói quen mua báo giấy, nhưng bên cạnh đó vẫn lướt mạng, tìm thêm thông tin ở báo mạng bên ngoài và ở một số trang blog. Và có thể nói không ngoa rằng đến thời buổi này mà người nào không sử dụng internet, không đọc thêm báo mạng bên ngoài thì rõ ràng nhận thức khác với người có đọc nhiều lắm.

Nhật báo Người Việt đang xây dựng 3 cột cờ trước cửa, nhóm Paltalk ghi nhận được nhiều bàn ra tán vào về sự việc này như: sao 32 năm rồi không treo, giờ mới treo? vụng về và buồn cười thật, cái gì gọi là thành ý. Nếu nói về thực tâm, chúng tôi …nghi ngờ lém, mỵ dân thì dễ, nếu nhật báo Người Việt thực tâm quý trọng lá cờ thì đã không đến nỗi …cứ làm lỗi, nhận lỗi, xin lỗi dzồi mai mốt…nại nỗi, mệt lém”.
Chuyện bên lề là có một ông thày tàu (lao), nách cắp tráp nhân ra chỗ biểu tình quan sát có góp gió mấy câu khi nhìn thấy báo Người việt dựng cột cờ, theo ông hom hem này thì lối đặt cột cờ có sai phạm phong thủy” hỏi sai chỗ nào chỉ nói,”khi ta nhìn vào thấy có lấn cấn, lùng bùng thì phạm đấy, rồi chậm rãi tháo cặp kiếng đen xuống vén áo dài lên lau, xéo miệng cười toe, khoe hàm răng xiên, chép miệng : nghe nói họ gọi những ngư�
��i biểu tình là homeless, không ngờ mấy ông bà “homeless” cũng tài thiệt, ai nói biểu tình không có kết quả ?”

“Nhà Nước buông tay khỏi cái gì là cái đó khá lên thôi”.
So với thời bao cấp, Nhà Nước Việt Nam đã dám buông tay khỏi nhiều lĩnh vực, chỉ trừ… chính trị. Và mới đây thôi, một trong những người lãnh đạo ở cấp cao nhất của Việt Nam còn tuyên bố “bỏ điều 4 trong Hiến pháp” là tự sát. (Điều 4 trong Hiến pháp công nhận quyền lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng Sản Việt Nam). Và một trong những lý lẽ được chính quyền đưa ra luôn luôn là dân trí nước mình còn thấp, đa đảng là loạn, bầu cử tự do là… lộn xộn! Không lẽ dân trí nước mình và vài ba nước độc đảng còn lại trên thế giới lại thấp hơn dân trí những nước khác? Không lẽ chỉ có kinh tế mới cần có sự cạnh tranh để phát triển còn chính trị thì không? Hay chỉ trong lĩnh vực kinh tế, người dân sau bao nhiêu năm dài bây giờ mới được làm “Thượng đế” đối với các nhà sản xuất, còn trong đời sống xã hội-chính trị, không biết đến bao giờ người dân Việt Nam mới được hưởng những quyền tự do, dân chủ thực sự như nhân dân các nước khác mà không phải nghe cái luận điệu quen thụôc rằng ” khái niệm dân chủ, nhân quyền ở VN phải hiểu khác với các nước khác”, chẳng hạn!

Song Chi

Nhóm phóng viên Paltalk tường trình từ Little SaiGon, Nam California. Hoa Kỳ

Links:
http://forums.thuyngaonline.com/tm.aspx?m=744872
http://www.trungtamasia.com/Forum/topic.asp?TOPIC_ID=6470
http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=12568&page=5
http://www.hatnang.com/showthread.php?t=25384
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/02/080205_nguoivietprotest.shtml


Tư Tưởng Chính Trị Việt Nam – Giáo Sư Trần Ngọc Ninh


Hình ảnh minh họa:  Ngày bầu cử, 6-3-2008 tại quận Cam,
Nam California, Hoa Kỳ

Tư Tưởng Chính Trị Việt Nam

GS.Trần Ngọc Ninh

“… nước là dân và toàn dân phải như dây quấn thì mới tạo được hoà bình ở trời Nam: làm lịch sử là kiến tạo hoà bình vĩnh cửu, chứ không phải là gieo rắc thù hận và những mầm mống của đấu tranh không cùng …”

Kể từ khi lập quốc cho đến ngày nay có một dòng lịch sử Việt Nam trong đó đã cấu thành nên một quốc dân Việt Nam hiển nhiên rằng phải có một tư tưởng Việt Nam.

Tư tưởng Việt Nam là cái động lực lớn để giữ nước và yên dân. Tư tưởng Việt Nam là cái sức mạnh chính yếu đã tạo ra sự đặc thù của con người và văn minh Việt Nam trên trái đất của loài người. Tư tưởng Việt Nam là tư tưởng lãnh đạo lịch sử Việt Nam.
Những ngọn sóng của lịch sử thế giới nhiều khi đã tràn ngập cả cõi sống Việt Nam.

Tư tưởng Việt Nam đã có những thời bị dìm xuống tận đáy sâu thẳm của những vực không bờ tưởng rằng vĩnh cửu không còn một cái bóng, một tiếng vang, trong trí nhớ của người ta. Nói đến tư tưởng Việt Nam trong những thời quốc vận suy mạt này, những người tự thổi lên là kẻ sĩ hay trí thức chỉ biết nhìn nhau ngơ ngác, tưởng là nói chuyện quỷ thần. Có hay là không có ? Hình bóng ra sao ? Ðạo Nho chăng ? Hay là Ðạo Lão ? Ðạo Phật ? Ðạo Chúa ? Tư tưởng của Lư Thoa à ? Chủ nghĩa của Các Mác chăng? Thưa là hoạt kê và cũng thực là bi đát.

Y như đứa trẻ mồ côi bị loài sói nuôi thì gọi sói là mẹ và coi sự đấu tranh sinh tồn của loài sói là lẽ sống của chính mình. Sự mất bản thể và tha hoá có thể kéo dài cả thế kỷ, cả mười thế kỷ tối tăm.


Link vote results: http://ocvote.com/live/pri0608/results.htm

Chúc mừng Janet Nguyễn, tiến sĩ Phạm Kim Long, thắng cử vinh quang. Những âm mưu, thủ đoạn mấy tuần qua đánh phá Janet Nguyễn thực sự không ảnh hưởng, chỉ đẹp mặt thêm cho các ngài chạy cờ vốn bê bối credit và tệ hơn nữa khi họ liên kết với tờ báo chuyên nghề “sai trước xin lỗi sau”, để quăng nón cối thoải mái? lạ thiệt, đây là cách của những người chủ trương chống nghị quyết 36 của VC. dùng? cả nước Bolsa chúng tôi vẫn chỉ lặng lẽ quan sát quí ngài đã và sẽ làm gì trước và sau cuộc bầu cử này.

 

Nhưng rồi tư tưởng Việt Nam lại nổi lên, với những nguồn sinh lực mới, giàu hơn, mạnh hơn, đẹp hơn, thực hơn, và trăm phần tươi sáng hơn. Nó châm lên những bó đuốc mới để phá tan đêm tối mà đón ánh mặt trời buổi ban mai. Nó khơi lại trong mỗi trái tim cái tàn lửa cũ cho bùng lên thành cục than hồng của lòng yêu nước vạn năng. Nó làm cho giang sơn đất nước rực lên một mầu vinh quang và sình bùn cũng chứa đựng những hứa hẹn không cùng.

Nhưng các đế quốc lớn trong thiên hạ vẫn không ngớt thèm muốn cái nơi góc bể chân trời mà tiền nhân chúng ta đã biến thành gấm vóc thi ca và gọi bằng cái tên yêu dấu là nước ta, quê ta.
Văn Phòng Tranh Cử của Luật Sư Dina Nguyễn

 

Dầu là từ Bắc phương gần, Bắc phương xa, – nơi lòng người giá lạnh như băng tuyết nghìn thu, hay từ phương tây bên bờ của đại dương mà mặt trời lặn xuống, kẻ xâm lăng, với sự phản bội của những Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, Ðồng Khánh, Hồ Chí Minh, họ sợ cái tư tưởng quật cường bất khuất của người Việt Nam yêu nước, nên đã bao lần đốt lửa để nấu chảy trống đồng, thiêu hủy sách vở và đem xe, tàu đến để chở cái rừng tư tưởng Việt Nam về nơi chính quốc mà chôn trong những phòng cấm của những tàng kinh các quốc gia của họ. Nhưng cái hoá thân có hình hài sắc tướng với những chữ nghĩa trên trang giấy có thể bị đốt, bị khoá, mà pháp thân của tư tưởng Việt Nam, không sống gửi vào vật chất, vẫn tự tại và tự tồn, để chờ ngày quật khởi.

Trên khắp nước Việt Nam, không có một tấc đất nào không có máu thịt của ta trong những kiếp trước. Không có một lá cây ngọn cỏ nào mà mỗi tế bào không có một phần của ta ngày xưa. Tất cả cái phong cảnh của đồng ruộng núi sông trong nước là do khối óc và bàn tay của tiền nhân xây đắp. Ðó là cái vùng trời và những con đường của văn hoá dân tộc. Và mỗi cái thoáng nghĩ trong đầu óc của một người hiện ra trong một lời nói, một nụ cười hay một cái nhúc nhích của một sợi cơ trong một bàn tay, hoặc phải nén xuống trong cõi lòng không đáy của những ngàn năm đàn áp, cũng chứa đựng tất cả cái tư tưởng Việt Nam.

Vào đầu thế kỷ thứ 17 ở bên trời Âu, có nhà đại khoa học, đại văn hào là Blaise Pascal đã để lại cho hậu thế những mảnh vụn c�
�a một cuốn sách mà người ta chắp nhặt lại, đặt cho một cái đầu đề là Tư Tưởng (Pensées). Ðại để đi ngược lại với người đời thường nghĩ rằng hiểu nhau rồi mới yêu nhau được, Pascal nói rằng có yêu Chúa thì mới hiểu được Chúa, và không ngần ngại đi đến cuộc đánh cá lớn nhất trong lịch sử triết học Tây phương, là cứ đi lễ đi rồi mới có thể mong được ban ân. Hành tiên, trí hậu.

Văn Phòng Tranh Cử của Luật Sư Nguyễn Văn Hoà. Thua keo này, bày keo khác, mong anh cựu chiến binh thu thập kinh nghiệm cho lần tới, PV Paltalk ghi nhận 2 điều từ đồng bào:
1. Ông Hòa lần đầu đi biểu tình Sanfrancisco về tuyên bố vung vít đụng chạm đến những người biểu tình …kinh niên, coi như bước đầu ra quân hỏng bét.
2. Đồng bào rất chán ngán khi bộ tam sên tứ sậu các bạn hè nhau lên đài, bắt chước thiên hạ học …hư. Cũng theo bè, quẳng nón xối xả cho đối thủ của mình


Tư tưởng Việt Nam cũng như Chúa của Pascal. Có đó, mà không có đó. Có đó cho người đã yêu, đã thấy. Khi ấy thì có khắp mọi nơi, từ cái cực vi đến cái cực đại, từ trong một mô đất bên bờ ruộng đến những con sông dài chở củi, lúa và tình người ; từ tiếng sáo diều trên cánh đồng quê đến những lời hát vô tận của gái trai trong cuộc sống văn hiến, từ một hột cơm, một cọng rau đến sự nghiệp bất diệt của một Nguyễn Trãi. Nhưng rõ ràng hiển nhiên là thế, mà vẫn không có với những kẻ lạc loài.

Có thì có tự mảy may
Không thì cả thế gian này cũng không

Ngay cả trong những sách vở còn lọt qua mạng lưới của đế quốc và chó săn cũng còn để lại chút ít di tích của tư tưởng đích thực Việt Nam. Cho những ai biết đọc, cho những ai đọc với tình người Việt Nam, với tình nước Việt Nam. Trong thực tế thì cũng chẳng còn bao nhiêu. Một vài mảnh giấy đã nhám lửa, vùi trong những đống tro tàn của những hoả đài văn hoá. Nhưng quý làm sao ! Đẹp làm sao ! Và thâm trầm biết là chừng nào qua những huy hoàng và đắng cay của lịch sử !

Tư tưởng chính trị nằm ở trong tư tưởng là cái ánh của tư tưởng để soi đường cho chính trị, là cái kim chỉ nam để cứu nước, giữ nước và yên dân. Tất nhiên rằng đế quốc và phản quốc ở bất cứ thời nào, cũng phải truy lùng và tiêu hủy tư tưởng chính trị của người dân yêu nước, trước tất cả những gì khác, hữu hình hay vô hình. Binh Thư Yếu Lược của Trần Hưng Ðạo đã tuyệt diệt, nhưng An Nam Chí Lược của Trần Ích Tắc vẫn còn cho tới ngày nay, là vì thế.

Nhận xét khác. Nếu nói về động thái chính trị, ít ra ta thấy Janet ra thắp hương trước bàn thờ tổ quốc.

Trong tâm khảm của chúng ta, không một người nào không tôn thờ cuốn sách mà không một ai được trông thấy, cuốn Binh Thư đã đuổi giặc Nguyên ra ngoài bờ cõi. Và tuy cũng còn có những sử gia vì sự bắt buộc của nghề nghiệp phải đọc cuốn sử vong bản về đất An Nam, nhưng cũng không có một ai không khinh bỉ và thương hại cái văn tài trác tuyệt đã lầm đường mà thành nô dịch cho đế quốc.

Tư tưởng chính trị bị đốt, bị chôn nhưng vẫn sống trong lòng người dân, ở đó nó âm ỉ cháy mãi, nuôi dưỡng bởi cỏ hoa của đất nước, để vạn kiếp bí truyền cho con cháu đời sau.

Và khi nào cần thiết thì Binh Thư lại xuất hiện, Binh Thư không sách, Binh Thư không chữ, vì đó mới là Binh Thư thực của tư tưởng Việt Nam: Binh Thư Yếu Lược là thời trời, là lợi đất, là hoà người Việt Nam. Binh Thư sách đã bị ngọn lửa hung tàn của nhà Minh đốt cháy, nhưng cuốn sách ấy còn dùng làm gì sau khi nó đã vẻ vang chiến thắng quân Nguyên ? Còn lại là cái tin tưởng và cái tinh thần mà Lê Lợi và Nguyễn Trãi cùng với toàn dân đã thừa hưởng của Binh Thư, với những chiến lược mới phải được sáng tạo ra để đánh đuổi một kẻ thù mới, và lập nên nền đại định Bình Ngô.

Thế nhưng có còn một chút di tích gì của tư tưởng chính trị Việt Nam trong kinh sách không ?

Một ngàn năm trước đây, vào khoảng thập niên từ 980 đến 990, không phải 70 năm của sự thành lập Liên Xô, không phải 200 năm của sự ban hành hiến pháp Hoa Kỳ, cũng không phải thiếu đầy 200 năm kỷ niệm cuộc cách mệnh Pháp, một ngàn năm trước đây, trong nền độc lập mới còn chập chững của nước Ðại Việt ta, vua Lê Ðại Hành (ở ngôi từ 980 đến 1005) đã hỏi pháp sư Ðỗ Pháp Thuận (mất năm 991) về vận nước. Sư Pháp Thuận nói kệ để trả lời vua; kệ rằng:

Quốc tộ như đằng lạc
Nam thiên lý thái bình
Vô vi cư điện các
Xứ xứ tức đao binh

Dịch là:

Vận nước như dây quấn
Trời Nam thấy Thái Bình
Vô vi ngự cung điện
Muôn xứ dứt chiến chinh

Ðây là sách lược chính trị để mở nước, sau mười thế kỷ Bắc thuộc. Triều đại nhà Ngô, mặc dầu đã chiến thắng quân Nam Chiếu một cách lẫy lừng trên sông Bạch Ðằng, nhưng còn lung lay
và chưa có chính sự. Loạn mười hai sứ quân được dẹp bởi Ðinh Bộ Lĩnh, người anh hùng thôn dã, nhưng nhà Ðinh còn phải nấu vạc dầu và nuôi cọp dữ để giữ vững ngôi vua mà vẫn còn bị tiêu diệt bởi mũi dao của kẻ thích khách. Lê Ðại Hành lên ngôi trong sự đàm tiếu của bọn anh em tay chân của Ðinh Bộ Lĩnh, phương Bắc thì nhà Tống đem quân xuống để mưu đồ tái chiếm vùng đất thuộc cũ, miền Nam thì Chiêm Ba bắt sứ và khinh khi nền độc lập còn thơ ấu của nước Việt Nam. Dầu đã là Thập Ðạo Tướng Quân Lê Hoàn, vua Lê Ðại Hành cũng không khỏi có những bối rối lo âu. Sự mầu nhiệm kỳ diệu là vua Lê Ðại Hành, một quân nhân vừa ra khỏi đêm tối của thời trung cổ bán khai, đã quay sang một nhà sư học sĩ để hỏi việc nước. Và chúng ta được thấy sự khai sinh của tư tưởng chính trị Việt Nam trong văn chương chữ nghĩa.

Quốc tộ như đằng lạc, vận nước như dây quấn. Những dây mây trong rừng, dây sắn dưới ruộng, quấn quít chằng chịt vào nhau như dây đan, như dệt, dựa vào nhau mà đứng vững trong gió bão, như trường thành. Ðó là cái hình ảnh của xã hội. Các nghề nghiệp lồng vào nhau, các giai tầng tựa vào nhau. Sự liên đới và đại đoàn kết của toàn dân là nền tảng của sự vững bền của vận nước. Người dân Việt Nam hiểu rõ điều ấy từ ngàn xưa. Tục ngữ ca dao nối tiếp vào bốn câu kệ của Thiền Sư Pháp Thuận mà giải thích thêm. `Vì cây dây quấn`, người ta nói. Những sợi mây xoắn vào nhau, móc vào nhau, khoác chặt lấy nhau là vì sự sống còn và vững mạnh của cả cây mây. Cũng như toàn thể dân trong nước, sát cánh nhau trong sự đấu tranh chung, là để giữ nước và xây dựng nước. Vì nước, tất cả các dây người cũng quấn; tay khoác tay, sự hợp quần phải chặt chẽ, trận tuyến phải dầy đặc. Cây là gốc của dây. Nếu người lãnh đạo hiểu được rằng `vận nước như dây quấn` thì người dân sẽ đáp ứng lại rằng toàn dân đã sẵn sàng, không trừ một giới nào. Dân là đằng lạc, quốc tộ là do dân.

Trong cái đằng lạc ấy, không phải là sự hỗn độn, không có sự tranh chấp. Dây già, dây non, dây cao, dây thấp, thậm chí đến cả dây chết, dây sống cũng vẫn ôm nhau, quyện nhau, không rời, không nhả, chia sẻ với nhau những nỗi khó khăn khổ cực của đời sống giữa rừng già. Thế nhưng `rút dây động rừng `chỉ cần cho kẻ lạ thấy được một cái đầu mối nào đó để rút ra một sợi mây thì cả rừng mây sẽ bị động và dầu là một cơ cấu thiên niên vạn đại cũng có thể sụp đổ. Ðến thế kỷ thứ hai mươi này, người ta sẽ gọi đó là `cách mệnh`. Cách mệnh là rút ra một sợi dây của đằng lạc và gieo cái ý thức rằng sợi dây cao đè sợi dây thấp, sợi dây già buộc sợi dây non, và phải rút đi một sợi dây thì thiên hạ mới thái bình. Ðó không phải là tư tưởng chính trị Việt Nam. Ðó là tư tưởng loạn nước loạn dân. Nhóm lên ngọn lửa đấu tranh giai cấp là chính thức hoá nội loạn. Ðó là một tư tưởng ngoại xâm.

 

Tiến sĩ Phạm Kim Long xung phong nhận chức Phát Ngôn Viên khối yểm trợ LLCCSVTS.

Tư tưởng lập quốc của Việt Nam nói ra rất rõ:

Vận nước như dây quấn
Trời Nam thấy thái bình

Hiểu rõ rằng nước là dân và toàn dân phải như dây quấn thì mới tạo được hoà bình ở trời Nam: làm lịch sử là kiến tạo hoà bình vĩnh cửu, chứ không phải là gieo rắc thù hận và những mầm mống của đấu tranh không cùng.

Vô vi cư điện các. `Không làm` trong chốn quyền quý. Ðây là lời dạy vua quan trong sự cai trị. Vô vi là không làm. Không phải sự vô vi của Lão Tử, cưỡi con lừa già ra khỏi cổng thành để làm một Thái Thượng Lão Quân, ngồi nấu thuốc trường sinh bất lão. Mà là sự vô vi của Ðạo Phật. Sư Pháp Thuận là người Thiền Môn, không là một đạo sĩ. Trong Ðạo Phật, vô vi là sự không làm những cái không phải là Bát Chánh Ðạo, quan trọng hơn hết thẩy là sự không làm hại, ahimsa, mà sau này Mahatma Gandhi coi là sự dũng cảm tối hậu và phương châm chính trị tối cao. Trong Ðời, vô vi là không can thiệp, không bắt ép, không bó buộc, không phá rối truyền thống, pháp luật, và tín ngưỡng mà nhân dân đã thuận theo trong tự do, và cuối cùng, không mượn những cớ giả dối để đem quân đi chiếm đóng một nước khác. Ðó là những lời dạy của chính Phật Như Lai, về dân nước Vajji. Vô vi là cái cực đối lập với chuyên chế. Chính trị vô vi tôn trọng dân quyền và nhân quyền. Chính trị vô vi có một điều kiện căn bản: nhân dân phải như dây quấn. Khi tất cả mọi giới đã ràng buộc lấy nhau trong cái thế liên kết, liên đới, liên thuộc, thì hoà bình trong xã hội tự nhiên được thực hiện, mọi sự cưỡng bách từ trên xuống trở thành vô nghĩa. Một xã hội yên vui không cần phải có một Ðảng lãnh đạo và cũng chẳng phải mướn một nhà nước quản lý. Những cái đó là những phát minh thời đại của những đỉnh cao trí tuệ, nhìn vào một cái sơ đồ của xã hội Âu Tây bệnh hoạn. rồi cho rằng lịch sử của loài người chỉ là lịch sử đấu tranh giai cấp, và mọi xã hội đều được cấu tạo với hai lớp người, kẻ bóc lột và người bị bóc lột. Hãy so sánh cái xã hội thô sơ ấy với tư tưởng Việt Nam ở cuối thế kỷ thứ mười, trong câu kệ của Thiền Sư Pháp Thuận : Vận nước như dây quấn : cơ cấu xã hội phức tạp là thế, chặt chẽ là thế, nhưng vẫn có tự do vì một dây mây cá nhân vẫn có thể trồi từ lớp này lên lớp khác mà không cần phải có một kế hoạch nào của nhà nước chỉ huy cả.

Nhóm Biểu Tình Tự Phát chống báo Người Việt đâm ra được hãnh diện lây, chia sẻ chiến thắng của Janet và coi đó cũng như là chiến thắng của những người biểu tình. Tuy nhiên, theo lời chú Ngô Kỷ, một người Việt Nam duy nhất 5 lần làm đại biểu cho ƯCV tổng thống của đảng Cộng Hoà, chuyên viên vận động chính trị và am tường các thủ tục tranh cử, ông chỉ nói: cá nhân tôi đâu có lạ gì những tranh chấp, thế lực giàn xếp lại mỗi khi có bầu cử, giành phiếu, cho nên tới giờ chúng tôi vẫn nhắc nhở nhau, việc ai nấy làm, nhóm Biểu Tình Tự Phát chủ trương lật mặt nạ bon việt gian tay sai cộng sản, và chúng tôi đang tâp trung làm việc này. Chúng tôi cố gắng đứng ngoài những đấu đá, phe phái có liên quan đến bầu cử. Tuy nhiên Nhật báo Người Việt và bên Liên Ủy Ban Chống Nghị Quyết 36 lôi chúng tôi vào cuộc, đẩy chúng tôi vào phe của cô Janet Nguyễn qua những bài viết của họ với những âm mưu đàng sau… nhưng như đồng bào đã thấy, cuối cùng rồi chính nghĩa đã thắng, người Việt tị nạn CS. chúng ta rất sáng suốt, những hỏa mù do cấu kết, tung tin làm rối loạn cộng đồng đã tự động bị vô hiệu hóa, phải nói hồn thiêng sông núi, anh linh các chiến sĩ luôn hổ trợ chúng ta…

Janet tham gia biểu tình chống Nguyễn Tấn Dũng tại Phước Lộc Thọ, Little Saigon 2007.

Bởi vậy cho nên không những có được hoà bình xã hội mà có được cả hoà bình trong loài người.

Xứ xứ tức đao binh
(Mọi nước dứt chiến chinh)

Một bài kệ nhỏ, vỏn vẹn chỉ có bốn câu, đã gói ghém, với những hình ảnh tuyệt đẹp, từ cung điện đến đời sống dân gian, từ vận nước đến cái thế lớn trong thiên hạ, và từ đầu đến cuối thoát ra một hương sắc Thiền nhẹ nhàng thanh nhã, luyện cái thiên nhiên vào cái trừu tượng rồi chuyển cái trừu tượng vào cái thực tế, và đồng thời, đem cái tư tưởng chính trị Việt Nam diễn ra, sáng như trăng rằm, trong như ngọc bích, thực là kỳ tuyệt. Mở sử ra đọc lại, thấy những lời của Trần Hưng Ðạo dặn dò vua trước khi chết, cũng là cái tinh thần ấy, nhưng chân phương là chừng nào, khẩn thiết là chùng nào ; thực là lời của vị võ thần giữ nước, nhìn thấy một chiến lược toàn diện và hiểu rằng nồng cốt của nước là dân. Xem đến Bình Ngô Ðại Cáo của Lê Lợi – Nguyễn Trãi: vẫn là cái tư tưởng chính trị căn bản xưa, nhưng phát triển ra lâm ly dũng mãnh, lúc như gió rít trong ngàn cây, lúc như sóng thần từ lưng trời đổ xuống, từ đầu đến cuối chỉ vì nước vì dân, coi dân là nước và nước là dân, rồi cuối cùng cũng chứng tỏ sự vô vi trong uy vũ để mua lấy một nền hoà bình vinh quang vĩnh cửu. Tư tưởng chính trị Việt Nam có một truyền thống, cho đến lúc ấy chưa bao giờ bị thực sự gián đoạn. Nhưng vài trăm năm sau đó thì rừng mây bắt đầu bị xẻ ra. Rồi vài chục năm gần đây, người trong nước đã khởi sự rút mây. Tư tưởng chính trị Việt Nam bị ô nhiễm đến độ rằng những bậc thức giả trong nước cũng không nhìn thấy nữa.

Nay là lúc chúng ta phải gạn đục khơi trong lại. Dòng tư tưởng của Việt Nam ở ngưỡng cửa của thế kỷ thứ hai mươi mốt tất nhiên không thể vẫn là bốn câu thơ của sư Pháp Thuận. Lịch sử Việt Nam cũng không dừng lại ở thời Lê Ðại Hành. Qua mỗi lần chuyển mình của lịch sử, tư-tưởng Việt Nam đã thay đổi và còn phải luôn luôn thay đổi. Nhưng chúng ta quyết không để cho một bọn ngụy trí thức, trong sự ngu tối và cuồng-loạn vọng-ngoại, xoá bỏ đi bốn ngàn năm lịch sử tư tưởng của Việt Nam để thay thế bằng cái quái thai đầu Ðức mình Nga gọi là chủ nghĩa Mác Xít Lê Nin Nít.

 

Gs. Trần Ngọc Ninh

 

Nhóm PV. Paltalk tường trình từ Nam, California

 

Links:
http://forums.vietbao.com/topic.asp?TOPIC_ID=46406&whichpage=2
http://forums.thuyngaonline.com/tm.aspx?m=744872
http://www.trungtamasia.com/Forum/topic.asp?TOPIC_ID=6470
http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=12568&page=5
http://www.hatnang.com/showthread.php?t=25384
http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&file=article&sid=4622&mode=&order=0&thold=0
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/02/080205_nguoivietprotest.shtml