Sống Hết Mình Với Chính Bạn.

DTM-TKTT1.jpg picture by nhacyeuem

Tin tức và hình ảnh sinh hoạt khắp nơi:

1. Sinh viên Bùi Văn Toản bị công an tùy tiện bắt giam, tra tấn. Tin RFA

2. Hướng dẫn làm Blog, Trắng Đen Online

3. Phim Twilight gây chấn động làng Teen-age. Cảnh đặc biệt tại Cafeteria qua U-Tube

4. Hình ảnh ra mắt sách của nhà văn Trần Khải Thanh Thủy tại Hội trường Việt Báo-Nam Cali, do Chủ Nhiệm báo” Lật Ngửa” Phạm Thanh Quang và Học Giả Đỗ Thông Minh, người đến từ Tokyo- Japan, thường xuyên sinh hoạt trên các diễn đàn Paltalk phối hợp đứng ra tổ chức.

DTM-TKTT16.jpg picture by nhacyeuem

DTM-TKTT26.jpg picture by nhacyeuem

“Trích từ cái bìa: Chưa đi phản động trăm chiều. Đi rồi thành khúc ruột yêu nghìn trùng”. Biết rùi, khổ nhắm, …ngâm mãi🙂

DTM-TKTT3.jpg picture by nhacyeuem

Audio ngắn nghe được trên Paltalk thứ bảy 22/11/08
– …
– Thì chúng em cũng phải góp sức cho bằng chị bằng em với người ta chứ!

– Hoan hô chị, thế quê chị ở đâu?
– Dạ em ở Bắc Linh.
– Phải nơi cả làng ai cũng biết ca Quan Họ
– Vâng đúng rồi.
– Vậy thì phải là Ninh chứ,
– Vâng, Bắc Linh đấy ạ.
– Vâng, ….giời ạ!

Sừ “Lật Ngửa” Phạm Thanh Quang cho biết, ACE rất vui mừng khi thấy con cháu Hai Bà đang ngày càng gia nhập đông thêm trên các diễn đàn Paltalk, kêu gọi nhau tham gia vào các công việc đấu tranh cho Tự Do Dân Chủ Việt Nam…

DTM-TKTT41.jpg picture by nhacyeuem

“Học Giả” Đỗ Thông Minh giải thích về “Hạt Giống Tư Tưởng khi gieo (cho) đi sẽ được nâng cấp thành số nhân, khác với khi ta cho đi cái bánh…” và một số “Quy Luật Đấu Tranh” đến từ “Con Đường Dân Chủ” do ông tìm tòi, biên soạn, rất uyên bác? như vậy phải gọi ông là “Học Thiệt” chớ, sao lại là “Học Giả”???

DTM-TKTT54.jpg picture by nhacyeuem
Học… Thiệt Đỗ Thông Minh đang thay mặt cho nhà văn, thơ, nhà dân chủ Trần Khải Thanh Thủy bên Việt Nam ký trên sách. Đồng bào muốn mua sách xin liên lạc Nhà Sách Tự Lực tại Nam California.

DTM-TKTT13-1.jpg picture by nhacyeuem

5. Bài đọc suy gẫm: Hảy sống hết mình với chính bạn hay “Hãy Cho Chúng Tôi Một Lời Khuyên” – Hồng Hà – ĐDCND.


Hãy Cho Chúng Tôi Một Lời Khuyên

Hồng Hà – ĐDCND

le_nguyen_sang.jpgnguyen_bac_truyen.jpghuynh_nguyen_dao.jpg
Tòa án Sài Gòn ngày 10-05-2007 xử ba thành viên lãnh đạo Đảng Dân Chủ Nhân Dân là BS Lê Nguyên Sang, Luật sư Nguyễn Bắc Truyễn và Ký giả Huỳnh Nguyên Đạo. (Hình Reuters/Kham)

Mặc cho nhân dân vô cùng căm phẩn. Mặc cho CSVN thối nát tận cùng. Chế độ toàn trị tại Việt Nam vẫn tồn tại. Lênin từng viết “muốn lật đổ chế độ phải đẩy cái thối nát đến chổ tận cùng “. Việt Nam hiện nay đã thối nát trên cả sự tận cùng. Bạn hỏi tôi phải chăng vì chúng ta yếu, chưa đủ mạnh để làm nên cuộc cách mạng dân chủ? Phải chăng sống trong lòng kính “xin cho” nhiều năm nên nhân dân trở nên vô cảm như chính bọn đảng viên, cán bộ nhà nước? Phải chăng chúng ta hèn sau bao năm bị cai trị dưới bạo lực, ý chí chiến đấu chống độc tài đã bị triệt tiêu? Phải chăng vì lệ thuộc quá nhiều tinh thần “sống chết mặc bây”, nên ù lì, sợ hãi, chấp nhận đời an phận thủ thường? Phải chăng chúng ta “khôn vặt“, ai ngu cứ đấu tranh chống độc tài thiệt thân, còn ta “khôn” lo cho bản thân, gia đình, vinh thân phì gia trước? Phải chăng quốc gia, dân tộc, tự do dân chủ, chủ quyền đất nước chỉ là chuyện hảo. Tiền bạc, danh v
ọng, quyền lực là chuyện thực? Bạn tự hỏi, cái gì đã kéo lùi cả dân tộc từng lao vào chiến tranh dành độc lập nhưng lại dửng dưng, quay lưng trước cuộc chiến đòi tự do và dân chủ? Có phải chỉ một bộ phận dân tộc ý thức và muốn đấu tranh dân chủ hay nhân dân cả nước? Nếu cả nước, thì tại sao nhân dân lại cam chịu và hèn nhát trước độc tài? thờ ơ với cuộc đấu tranh của chúng ta? Thôi thì trách mình trước, trách người sau. Hay vì lực lượng dân chủ đã chưa truyền hết lửa đấu tranh trong nhân dân? Vì còn sai lầm, thiếu sót, ích kỷ, cá nhân. Còn đang mò mẫn chưa biết lối đi nên đường tranh đấu vẫn còn trở ngại?
Bạn cho biết “nhân dân căm phẩn lắm rồi anh à nhưng chưa dám công khai đối đầu vì chưa có đường lối đấu tranh, vì thiếu tổ chức dẫn dắt “. Bạn hỏi “tuổi trẻ chúng em phải làm gì đây anh? đấu tranh thế nào cho an toàn mà vẫn đạt hiệu quả “. “Cái yếu huyệt của con thú CS nó nằm ở đâu vậy? Ai sẽ đánh và đánh lúc nào cho nó triệt? “ Có bạn thắc mắc “Hay là đạo Dân chủ, Tự do không phải là giá trị nhân dân mình quan tâm lúc này? Có thực là nhân dân Việt Nam anh hùng với 4000 năm văn hiến không?” Bạn khác tâm sự “Anh thuyết phục chúng em đi ? Thực tế chúng em chưa thấy thuyết phục anh ạ, vì còn khối kẻ trí thức vẫn đứng bên lề.” Bạn hỏi “Tại sao mình đấu tranh gian khó nhưng chẳng ai dám yễm trợ, còn kêu gọi từ thiện thì quá nhiều người đồng tình? họ không tin mình hay yễm trợ chống độc tài thì sợ không về được Việt Nam ? “ Có bạn băn khoăn “Sao bác này dân chủ bác kia cũng dân chủ mà mấy bác chửi nhau gấu ó vậy? Tin ai đây anh? “ Tại sao “có nhiều nhà dân chủ nhưng ít tổ chức dân chủ? Thiếu tổ chức vì sợ cộng sản trấn áp hay vì ai cũng thích làm lãnh tụ, không ai phục ai. Mình hay nói, thà làm đầu gà hơn đít vịt phải không anh? ” Bạn thân mến; Bạn hỏi tôi lời khuyên? Còn tôi? Ai sẽ cho tôi lời khuyên đây? Trời ạ, nhiều lúc tôi cũng không biết tôi sẽ xin ai một lời khuyên bây giờ? Trong thế giới đấu tranh này tôi cũng cô đơn không kém bạn đâu. Tôi cũng có lúc tuyệt vọng khi thấy chung quanh mình họ chỉ biết lo thân của họ. Tôi cũng có lúc tự vấn rằng chúng ta đang đấu tranh cho chúng ta hay cho chính họ? hay cho cả hai? Có thực đời sống là chiến đấu và chết cho niềm tin của mình không? Khi mà niềm tin đó cũng là niềm tin của nhiều người khác nhưng họ lại quay lưng và phỉ báng mình? Có thực là nhân dân căm phẩn lắm rồi không ? Nhân dân đó ở đâu sao không lao vào cuộc như mình? Có thực là giá trị Tự do, Dân chủ cao quý hơn bát cơm manh áo không? Hay là ngược lại? Có thực mới vực được đạo? Nhưng mà khối nhân dân có thực rồi họ có vực đạo đâu? Có biết bao câu hỏi xoáy ở trong đầu tôi không thể trả lời. Bạn à, chế độ độc đảng này đang trong thời kỳ thoái trào. Dù vậy, cộng sản vẫn còn sức mạnh của chế độ toàn trị. Nhà tù, súng đạn và bộ máy an ninh sẳn sàng đè bẹp, trấn áp các lực lượng đối kháng. Bạn thấy đấy, chúng ta đã có biết bao anh em đang bị giam trong nhà tù Cộng sản. Việt Nam mang bản chất hậu CS, kinh tế xã hội chủ nghĩa bị vứt bỏ để chạy theo kinh tế thị trường, nhưng chính trị vẫn không thay đổi. Ở thế kỷ 21, CSVN đã lột xác nhưng tinh vi hơn, cai trị nhân dân Việt Nam khắc nghiệt và chuyên chính không khác gì thời cực thịnh của những tên CS độc tài Stalin, Mao hay Fidel Castro. Đằng sau những nụ cười hả hê của Nông Đức Mạnh, của Nguyễn Tấn Dũng, có rất nhiều chiến sĩ dân chủ đang bị đoạ đầy. Chỉ trong năm 2007, cộng sản Việt Nam đã tuyên án gần 100 năm tù dành cho các chiến sĩ đấu tranh cho Dân chủ. Bên cạnh bản chất tàn bạo và thâm độc, Việt Nam có đầy đủ yếu tính “bệnh hoạn” của nhà nước hậu CS. Trong đó, sự cám dỗ của kinh tế thị trường đã lũng đoạn và lây lan hầu hết tầng lớp đảng viên, cán bộ nhà nước. Bệnh tham nhũng lan tràn, bệnh quan liêu, bệnh vô cãm với nhân dân, bệnh bất tài nhưng nắm quyền lực, vô trách nhiệm v.v…Tất cả những căn bệnh này đang làm mục ruổng chế độ và phá nát tương lai đất nước. Nhưng đồng thời, cái cặn bả của chế độ toàn trị hậu cộng sản, cũng nhiễm qua nhiều bộ phận tiên tiến của dân tộc. Thực tế, sau nhiều năm bị cai trị trong chế độ độc tài, con người bị mềm ra. Ý chí phản kháng gần như bị triệt tiêu. Trí thức, bộ phận tiên phong nhất, có ảnh hưởng và làm nhiệm vụ cảnh báo cho tương lai dân tộc đã bị chế độ CS thuần phục. Trí thức, có bằng cấp, trí tuệ, có điều kiện và phương tiện tiếp cận thông tin. Nhưng vì quyền lợi, đã đi đầu gối với chế độ toàn trị để yên thân.

Biểu tình chống Trung Quốc xâm chiếm Trường Sa – Hoàng Sa

Họ ca ngợi lòng yêu nước ghê gớm lắm, nhưng khi Trường Sa, Hoàng Sa bị Trung Quốc chiếm thì không phải việc của họ. Nhiều cuộc xuống đường, hầu hết do thanh niên sinh viên chủ động nhằm đòi lại chủ quyền đất nước, bạn có thấy các bậc trí thức này không? Tôi thấy bạn trong số những thanh niên sinh viên tham gia biểu tình, đỏ mắt trông chờ đàn anh nhập cuộc. Bạn ạ, trí thức loại đó đừng để họ làm bạn phân tâm. Hãy cứ để họ yên, sống bằng đấu gối cho được việc.

Bạn, nhà tù và súng đạn chính là vũ khí của bạo lực để giử chế độ tồn tại. Đó cũng là sức mạnh của con thú Cộng sản. Chế độ toàn trị hiện hữu nhờ vào lòng sợ hãi của quần chúng. Khi nào quần chúng hết sợ hãi, lúc đó súng đạn và nhà tù không còn là sức mạnh của bạo lực. Hay nói cách khác, bạn nói riêng và nhân dân nói chung, có quyền lực chính trị nhưng chưa khai dụng hết sức mạnh để chống lại ch
độ toàn trị.
Vấn đề đặt ra cho chúng ta là làm thế nào để chính mình có thể vượt ra khỏi nổi sợ hải. Khi nào mình hết sợ thì mới truyền được sức mạnh đó đến quảng đại quần chúng. Là kẻ đầu hàng chế độ hoặc bị sợ hải ám ảnh, bạn không đủ uy tín thuyết phục nhân dân tin theo. Vì chỉ khi nào nhân dân có được niềm tin, khi nào họ ý thức được tiềm lực của họ, cùng vượt qua nổi sợ hải để tham gia đấu tranh. Lúc đó, chúng ta mới có sức mạnh tổng hợp để đẩy chế độ ra khỏi vị trí độc tài.

Treo biểu ngử đòi Dân Chủ ở Hải Phòng – Vẽ khẩu hiệu đòi Hủy Bỏ Điều 4 ở Sài-Gòn

Tình hình hiện nay cho thấy lực lượng dân chủ chưa đủ khả năng làm bùng dậy tinh thần “không sợ hãi” trong quảng đại quần chúng. Do đó, mục tiêu trước mắt vẫn nổ lực xây dựng và phát huy tinh thần “phản kháng” bằng nhiều hành động cụ thể, bằng sự dũng cảm, hy sinh của chính mình, bằng các nổ lực đấu tranh tích cực, lâu dài và thuyết phục chứ không thể chỉ bằng các bài văn bóng bẩy, bằng các lời tuyên bố thừa và những tuyên cáo

cũ rích.


Biểu ngử kêu gọi Đa nguyên, Dân chủ treo tại Hà Nội

truyendon2008_1.jpgtruyendon_saigon11-2008_a.jpg

Truyền Đơn Kêu Gọi Biểu Tình Chống Trung Quốc ở Hà Nội – Lên Án Đảng CSVN ở Sài Gòn

Chống lại bộ máy toàn trị, một cá nhân không đủ sức. Bỏ đi tinh thần cá nhân chủ nghĩa, vượt qua được văn hoá anh hùng tính đề hoà đồng vào tập thể, cùng chịu kỷ luật, cùng nương tựa và bảo bọc nhau trong đấu tranh. Cần phải ý thức rằng giai đoạn viết, nói, tuyên bố v.v… đã qua. Đã đến lúc, cao trào dân chủ cần thể hiện bằng những hành động tích cực mang tính tổ chức, vận dụng và phối hợp nhuần nhuyễn các mặt đấu tranh trong và ngoài nước để hổ trợ nhau. Chỉ có tập thể mới mang lại sức mạnh, đối đầu hiệu quả với cơ chế toàn trị. Nó vừa có khả năng bảo vệ cá nhân, vừa nhân rộng tính chiến đấu và tạo thành sức mạnh tổng hợp, đủ sức thuyết phục quần chúng yễm trợ và nhập cuộc với chúng ta, quật ngã chế độ độc tài. Bạn, đấu tranh chống lại chế độ toàn trị cần nhiều anh hùng, nhưng anh hùng dễ bị đầu hàng, tha hoá và triệt tiêu. Chỉ có tập thể mang tính tổ chức mới có khả năng sống sót để đối đầu với chế độ toàn trị. Bạn, đẩy mạnh các hoạt động dân chủ một cách tích cực cần phải vượt qua phạm vi đấu tranh riêng lẻ, tự phát. Hay nói cách khác, các chiến sĩ dân chủ chưa ra mặt hay đã công khai cần nhắm đến hướng đấu tranh tập thể, tránh đi theo hình thức cá nhân chủ nghĩa, vì lo sợ bị đàn áp hay vì những lý do thầm kín khác. Thực tế, nhà nước độc tài nào cũng tìm cách đàn áp đối lập, bất kể ở hình thức đấu tranh cá nhân hay tập thể. Khi mình rút vô trong vỏ bọc cá nhân, lại càng dễ cho họ đàn áp. Và nếu cứ tiếp tục như vậy, dù biện minh bằng lý lẽ nào thì hậu quả là khó lòng gây dựng được tiềm lực và tầm vóc cho lực lượng dân chủ. Để tập trung và phát huy sức mạnh, nên đấu tranh có tổ chức, phối hợp và yễm trợ trong ngoài. Làm được điều này, các cá nhân, lực lượng dân chủ hiện đang hoạt động công khai và ngầm phải chủ động bức phá, tạo điều kiện tìm đến nhau, nổ lực vượt qua khó khăn, cái tôi, sự khác biệt, mạnh dạn ngồi lại, cùng hổ trợ và có chung phương thức đấu tranh. Chúng ta có nhiều lãnh tụ nhưng thiếu lãnh đạo. Hiện nay, khó khăn của phong trào là thiếu một số khuôn mặt có uy tín, tầm vóc đế qui tụ lực lượng. Nhà cầm quyền Hà Nội biết điều này, vì thế có ai công khai, có chút uy tín thì lực lượng an ninh ra tay triệt, hoặc cô lập, tạo chia rẽ, gây hiềm khích để làm xói mòn niềm tin và suy yếu lực lượng. Tâm lý kỳ vọng một Việt Nam Gorbachev, hay một đột biến chính trị từ chính quyền cũng là hy vọng ảo. Hãy đứng vững trên đôi chân mình trước. Kinh nghiệm lịch sử từ các nước cộng sản, các cuộc cách mạng Đông Âu cho thấy khó có điều này. Nếu có một hay hai cá nhân cộng sản, ở vị trí lãnh đạo đột nhiên tỉnh thức, thì sự tỉnh thức đó phải trùng hợp với xu thế của dân chủ đang tác động vô họ một cách cấp bách. Nói cách khác, nếu ta muốn có cá nhân hay lực lượng dân chủ xuất phát từ chính quyền, từ đảng CSVN, thì ta lại càng đấu tranh mãnh liệt hơn nữa để tạo điều kiện cho họ ra mặt. Lúc đó, với sự công khai đối đầu của họ cùng với cao trào dân chủ, may ra có thể xoay chuyển tình thế. Còn không dám đấu tranh, sợ hy sinh, chưa tạo ra áp lực chính trị thì sẽ không có một Việt Nam Gorbachev hay một thế lực từ trong đảng CSVN quay về với Nhân Dân. Nếu giả sử có một bộ phận tích cực như vậy, thì chính họ cũng không dám ra mặt vì sợ bị đàn áp, tiêu diệt. Bối cảnh đấu tranh hiện nay phải gồm hai vế. Vế quốc nội và hải ngoại, cùng phối hợp và yễm trợ nhau. Thiếu một trong hai vế này, cục diện đấu tranh không biết bao giờ mới có kết quả. Kinh nghiệm thời gian qua đã chứng minh điều này. Dĩ nhiên cũng không cần tranh cải, vế nào giữ vị trí chủ đạo và vế nào chỉ nên làm nhiệm vụ yễm trợ. Không biết mình biết ta, không biết sở trường sở đoản thì khó nắm bắt được thế mạnh và yếu. Hậu phương, lại muốn đóng vai
tiền tuyến hay ngược lại, vai trò trực diện nhưng chỉ muốn đứng trong hậu trường cho an thân, chờ thời. Hậu quả là chiến lược, chiến thuật sai, tự huyễn hoặc lấy mình, đánh giá mình cao vì chủ quan. Qui luật đã khẳng định, đấu tranh sa long, xa rời thực tế, đánh võ mồm, bàn giấy, chủ quan v.v… khó lòng tạo ra được ảnh hưởng thuận lợi. Có nhiều bạn đặt niềm tin vào sự đoàn kết của các tổ chức. Bạn ạ, kỳ vọng vào sự thống nhất các lực lượng dân chủ ở trong nước hay hải ngoại cũng giống như kỳ vọng ở Việt Nam Gorbachev vậy. Điều này sẽ không tự nhiên xảy ra nếu không có sự tác động từ nhiều phía, nhiều môi trường. Hy vọng riêng chỉ ở ý thức “đoàn kết là sức mạnh” thì các tổ chức, đảng phái có thể tự dẹp những dị biệt, hiềm khích, tạo thành sức mạnh tổng hợp là điều không thực tế, mơ mộng. Nhìn chung, có thể đau xót mà nói rằng vì bản chất chúng ta, ở trong nước hay ở ngoài nước, hầu như có phần giống nhau. Bệnh chia rẽ, thích tranh cải, thiếu tranh luận, hơn thua cái vụn vặt, tôi mạnh hơn cái ta, giỏi vun vén cho riêng mình nhưng không dám hy sinh cho cái chung, nặng cho mình mà nhẹ cho tập thể, thích chạy theo ngắn mà không thấy cái dài hạn, tâm lý đảng tính, cục bộ còn nặng nề. Vì vậy, có một tập thể coi tổ chức, đảng phái chỉ là phương tiện, dân tộc mới là cứu cánh, đặt quyền lợi đấu tranh dân chủ trước, lợi ích tổ chức, đảng phái sau, khó lắm. Phải thấy thực tế để khỏi hụt hẩng và thất vọng, bạn ơi!. Tôi cũng không nghĩ là phải có nhất nguyên, tức một Tổ Chức mạnh thì mới đối đầu được với chế độ CS, như có bạn đã từng đặt vấn đề. Khi xã hội đã dân chủ (môi trường hải ngoại) và đi vào qũy đạo đa nguyên, tìm kiếm cái ngược lại tức là trái với qui luật. Chế độ độc tài nhất nguyên CSVN đã và đang bị thử thách từng ngày chính vì họ đang đi ngược xu thế lịch sử. Nếu có nhắm đến, thì đó là xây dựng nhiều cái “nhất nguyên” mạnh, tốt nhất trong môi trường đa nguyên. Mục tiêu vẫn là chủ động tự xây dựng lấy cái nguyên mạnh, nổi bật trong môi trường đa nguyên gồm nhiều tổ chức, đảng phái, phong trào chứ không kỳ vọng vào phép lạ từ các nhà dân chủ, các tổ chức đảng phái hải ngoại (hay quốc nội) cùng tự nguyện kết hợp thành một “nhất nguyên” để thống nhất đấu tranh đối đầu chế độ độc tài.
Về lâu dài, khi tạo được một “nguyên” mạnh trong môi trường đa nguyên thì hiệu quả thấy được là có nhiều cái “nguyên” nhỏ, yếu kém, rời rạc, giác ngộ đến với nhau, vì ý thức được tự bản thân không thể đi một mình. Nói cách khác, quá trình tự hủy “cái riêng” để hội nhập “cái chung”, tự “đoàn kết” cần yếu tố “giác ngộ” và “môi trường chính trị” để tác động. Cả hai yếu tố đó hiện nay không có và chưa biết đến bao giờ mới có.
Bạn thân mến;
Tôi không khuyên bạn theo kiểu lên gân. Những người như bạn thì sáo ngữ, vỗ ngực xưng tên, dao to búa lớn chỉ bằng thừa? Tôi ghét kẻ thích nói chứ không thích làm, văn hoá xúi trẻ ăn cứt gà, thích dạy khôn chí phèo phải mất vài cuộc cách mạng mới thay nảo trạng. Đấu tranh gian khó, vợ con nheo nhóc, thiếu thốn mà vẫn dũng cảm treo biểu ngữ kêu gọi dân chủ. Biết sẽ bị trấn áp, nhưng vẫn can đảm rải truyền đơn chống độc tài. Cả tháng trốn công an mật vụ, thèm bữa cơm ngon cũng không có thì đầu môi chót lưỡi chẳng giải quyết được gì. Thư này tôi viết cho các bạn, những người bạn còn đang ngồi tù vì tranh đấu cho lý tưởng và niềm tin, có người đang bôn ba, trốn chạy, không biết tương lai. Có người miệt mài, khắc khoải. Người hy vọng nhưng cũng có kẻ hoài nghi, tuyệt vọng. Và có cả các bạn đang muốn nhập cuộc đấu tranh nhưng còn lưỡng lự, chần chừ. Bạn ơi, tôi chỉ khuyên bạn là hảy sống hết mình với chính bạn. Ranh giới giữa lòng trung thành và sự phản bội chỉ cách một đường ngang. Đời người cũng không dài lắm đâu. Nó có mặt trái và mặt phải đấy bạn. Có dối trá và sự thật, có bọn đạo đức giả và cũng có những nhà chân tu. Có tuyệt vọng và hy vọng, hạnh phúc lẫn khổ đau, phải kinh qua nếu bạn dám đi con đường gian khó. Trong thế giới cô đơn, chúng ta chỉ có một sự lựa chọn để sống. Hoặc đứng ưởn ngực trước bạo lực hoặc đi bằng đầu gối. Bạn cứ chọn và sống cho chính bạn, rồi sẽ cãm nhận được giá trị bạn đang sống một cuộc đời đáng sống.

Hồng Hà – ĐDCND

Paltalk_VN-Flag-sm.jpg picture by nhacyeuem

Nhóm PV. Paltalk Nam California, Hoa Kỳ tổng hợp tin tức từ các nguồn:

www.ddcnd.org
Trắng Đen Online
RFA
X-Cafe- Tôn Trọng Sự Khác Biệt

Advertisements

Trận Hồng Thủy Nào???


slideshow image

Tin tức và hình ảnh sinh hoạt khắp nơi:

1. Linh mục và giáo dân xứ An Bằng bị đàn áp, tin Tắc Kè đi Tăng Gô
2. Thái Hà lại bị lén lút tấn công đêm thứ bảy 15-11-2008, tin Thông Tấn Xã Công Giáo- Việt Nam, You Tube- Đền Giêrađô

3. Hà Lội mùa này phố cũ như sông, nhạc nhái YouTube Video
4. Chuyện cô Tim Aline Rebeaud đang xôn xao cộng đồng người Việt tị nạm khắp nơi. Bài đọc Đỗ Văn Phúc. Đã mất tiền còn bị chê từ T2T

Picture2.jpg picture by nhacyeuem
5. Bài đọc suy gẫm:

Trận hồng thủy nào ???

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 63 (15-11-2008)

Đúng là Hà Nội vừa trải qua một cơn hồng thủy kể từ 31-10-2008 vừa qua. Hôm 10-11, Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn của CSVN và Ban Chỉ đạo Phòng chống Lụt bão Trung ương đã gặp gỡ các tổ chức, các nhà tài trợ quốc tế để thông báo tình hình thiên tai, than nghèo kể khổ, hầu kêu gọi giúp khôi phục nông nghiệp và cứu vớt nạn nhân. Theo thống kê của Ban Chỉ đạo, trong đợt lũ lụt kéo dài toàn miền Bắc từ giữa tháng 10 đến nay, có tất cả 82 người chết, 5 mất tích, 9 bị thương. Riêng về số tử vong, Hà Nội và Nghệ An mỗi nơi 22 người, Hà Tĩnh 15 người, Vĩnh Phúc 8 người, Hưng Yên, Bắc Giang, Hòa Bình mỗi tỉnh 3 người, Hà Nam 2 người, Quảng Bình, Ninh Bình, Thái Nguyên mỗi tỉnh 1 người. Mưa lũ còn làm sập 183 căn nhà, khiến 180.244 căn bị hư hại, 208.719 mẫu lúa và hoa màu bị úng, 202 cây số đường giao thông nông thôn hư hỏng. Tổng thiệt hại vật chất ước tính khoảng 6316 tỉ đồng. Đó là hồng thủy thiên tai. Nhưng bên cạnh đó, còn có nhiều cơn hồng thủy nhân tai nữa vốn đang tràn ngập nhận chìm đất nước và xã hội Việt Nam hôm nay.

1- Ngay trong thời gian lũ lụt, người ta đã thấy cơn hồng thủy của thói vô trách nhiệm. Ngày thứ hai của thiên tai (hôm 01-11), bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị cho biết lãnh đạo vẫn bận họp “tổng kết vấn đề tôn giáo”. Đối với họ, đối phó với Đức Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt, Giáo phận Hà Nội và Giáo xứ Thái Hà còn quan trọng hơn là đối phó với lụt bão! Sang ngày hôm sau, 02-11, nhân một chuyến vi hành, Nghị phát biểu với báo chí: “Tôi thấy nhân dân ta bây giờ so với ngày xưa ỷ lại nhà nước lắm. Cứ chờ trên về, chờ cung cấp cái này, hỗ trợ cái kia chứ không đem hết sức ra tự làm” rồi “Thiên tai thì không tính trước được”. Ngày 3-11, ông ta lại hùng hồn khẳng định: “Trận mưa lụt là cuộc tổng diễn tập lớn cho tương lai” !?! Đây là những lời nói vừa ngu xuẩn, vừa tàn nhẫn, vừa vô trách nhiệm của một kẻ từng là bộ trưởng Văn hóa Thông tin và nay đang là Uỷ viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Thủ đô. Sao lại có thể dửng dưng trước nỗi đau của người dân như thế? Phải chăng đảng chỉ chuyên lo giữ đất đai, tiền thuế của toàn dân, lo chia hoa hồng với tư bản ngoại quốc, lo xuất khẩu tài nguyên quốc gia (trong đó có các công nhân và thiếu nữ nghèo) để làm giàu cho riêng mình, còn người dân phải lo tự cứu trước mọi loại thiên tai? Sao dám gọi quốc nạn với gần cả trăm người chết, hàng ngàn tỷ đồng thiệt hại, hàng triệu cư dân đang bị nạn đói, dịch bệnh, vỡ đê đe dọa là một cuộc “tổng diễn tập lớn”? Điều đó có khác chi xem tính mạng con dân mình, tài sản đất nước mình như là vật thí nghiệm!


Đám cưới tại Hà Nội, mùa nước lụt. “Giời mưa thì mặc giời mưa, trên có nói thiên tai thì không tính trước được nên chúng em cứ nà vô tư, niều nĩnh thôi, quan viên hai họ, ai cũng ướt… suốt, nhưng mà lại vui…”

a9ayq8.jpg picture by nhacyeuem

Chưa hết, sau khi nước lụt đã ra khỏi Hà Nội ba hôm, chiều ngày 06-11, lãnh đạo CS mới huy động quân đội (vốn có vô số xe lội nước, thuyền cứu nạn) tiến vào thủ đô để cứu giúp nhân dân!?! Thế nhưng đó chỉ là màn trình diễn, vì cùng ngày, một vị thuộc viện Khoa học xã hội VN cho đài Á châu Tự do biết: Người dân bây giờ lo tự cứu mình thôi chứ không có lực lượng chủ lực nào thực hiện việc này cho họ”. Rồi đang khi thắc mắc vì sao chỉ sau một cơn mưa lớn (500mm), gần như cả thành phố (đặc biệt tại khu đô thị mới Mỹ Đình) chìm sâu trong biển nước, có nơi trên 1m, người ta lại biết th
m: Hà Nội từ lâu đã có một dự án thoát nước với chi phí 550 triệu đôla (giai đoạn 1 đã hoàn thành với 180 triệu, giai đoạn 2 sắp sửa tiến hành với 370 triệu). Nhưng cho dù có xong sau 5 năm nữa (như dự trù) thì công trình thoát nước cũng chỉ giúp thủ đô chống chọi được cơn mưa trên 300mm mà thôi. Hẳn nhiên món tiền khổng lồ ấy (do Cơ quan hợp tác quốc tế Nhật Bản cho mượn và toàn dân phải nai lưng trả) đã và đang chạy vào túi những kẻ lãnh đạo vừa bất lương vừa bất tài!

Cơn hồng thủy vô trách nhiệm còn tìm thấy nhiều chỗ khác. Chẳng hạn nơi Bộ giáo dục & Đào tạo với chính sách tiếp tục tăng học phí đầu niên khóa này, khiến học sinh nghèo bỏ học ngày càng nhiều thêm. (Một thống kê chính thức của Bộ cho thấy từ năm 2003 đến 2008, cả nước đã có 907.307 trẻ em Tiểu học bỏ học, trong khi bậc Trung học có tới 2.177.981 em phải nghỉ ở nhà). Hóa ra nguyên tắc rất tốt lành và nhân bản của thời Việt Nam Cộng Hòa : “Ai học được phải được học” đã bị CSVN vất vào sọt rác từ lâu! Rồi còn chuyện đầu niên khóa này, vì nghe những lời nguyền rủa của nhân dân và giáo chức về bộ sách giáo khoa biên soạn ẩu tả (chưa kể mắc tiền), bộ GD&ĐT đã vội vàng cho ra một cuốn sách sửa lại những sai sót trong bộ giáo khoa đó. Thế nhưng chính cuốn sửa sai này lại có vô số điều sai cần sửa! Tệ hại hơn nữa là trong các viên chức quản lý ngành giáo dục, có không ít nhà mô phạm đóng vai trò công an, chuyên đe dọa và ngăn chận sinh viên học sinh bày tỏ lòng yêu nước hay bênh vực lẽ phải. Chẳng hạn ngài phó hiệu trưởng Đại học Công nghệ Hà Nội với công văn ngày 07-12-2007 nghiêm cấm sinh viên biểu tình trước tòa đại sứ Trung Quốc nhân vụ Hoàng Trường Sa; ngài phó giám đốc Sở GD&ĐT Sài Gòn với công văn ngày 24-9-2008 cản trở học sinh, sinh viên tụ tập ủng hộ cuộc tranh đấu của Thái Hà; ngài thứ trưởng Bộ GD&ĐT với công điện khẩn ngày 19-09-2008 cũng nhằm ngăn chận học sinh sinh viên đến ủng hộ giáo dân tại tòa Khâm sứ. Trách nhiệm giáo dục của họ nằm ở chỗ đấy ư?

Những cuốn SGK được bày bán sau một quá trình biên soạn và in ấn theo quy trình chặt chẽ, vậy mà vẫn có sai sót. Theo báo trong nước.

SGK3.jpg
Đây là năm đầu tiên, lỗi sách giáo khoa được in thành từng cuốn để gửi tới các trường. (Ảnh minh họa: Tiến Dũng)

Doc-sach.jpg

Góp phần vào cơn lũ vô trách nhiệm này là Bộ Điện lực vốn không bao giờ bảo đảm điện đủ cho sinh hoạt của quốc dân và sản xuất của xã hội, khiến bao công ty xí nghiệp phải điêu đứng và bao tập thể lớn nhỏ bị tổn hại. Rồi thay vì dùng kinh phí để hoàn thiện mạng lưới điện quốc gia, Bộ lại đem tiền đi kinh doanh việc khác, còn luôn miệng than “lỗ quá trời!”. Đến khi bị điều tra thì lòi gian dối: lời đến 2763 tỷ! Vậy mà với thành tích vô trách nhiệm đó, bộ lại xin trích thưởng 1002 tỷ. (Tuổi trẻ cười ngày 01-11-2008). Bộ Y tế thì luôn được công luận nhắc nhở về chuyện cắt cổ trong bệnh viện, để bệnh nhân nằm dưới đất, bán dược phẩm giá trên trời, tiêm vắc-xin gây tử vong hay thương tật… Mới đây, ngày 30-9-2008, bộ lại ban hành bảng 82 tiêu chí về thể lực (mà một số rất quái đản) khiến cho hàng triệu người bình thường (huống chi kẻ tàn tật) bị coi là “không đủ điều kiện sức khỏe để điều khiển phương tiện giao thông cơ giới đường bộ”. Dư luận chung nhận định là ….bộ chỉ muốn phối hợp với bộ công an để moi thêm tiền của người dân mà thôi, đồng thời để làm nhẹ tội liên bộ là xây đường xấu, cấp bằng lái giả, giáo dục cộng đồng tệ, nhập xe không an toàn… Bộ Nông Nghiệp & Phát triển Nông thôn trong cuộc họp Quốc hội kỳ này (phiên chất vấn ngày 11-11-2008) cũng đã lên bàn mổ công luận về việc giá cả tăng cao, thuốc trừ sâu chất lượng kém, dự báo thời tiết sai lạc khiến nông dân khốn khổ. Giá gạo tăng liên tục do tin đồn nhảm rồi lại giảm liên tiếp do sản lượng dư thừa, gây thiệt hại vô vàn cho nông dân. Bộ Tài nguyên & Môi trường thì bị chất vấn về công tác quản lý nhà nước quanh chuyện môi sinh, về trách nhiệm để xảy ra ô nhiễm không khí, đất đai, sông ngòi, đặc biệt là vụ Vedan ở sông Thị Vải mà cho tới nay vẫn có sự đùn đẩy trách nhiệm, vẫn có việc nhân dân gặp khó khăn trong chuyện khởi kiện. Nhưng rồi các vị “phụ mẫu chi dân” này chỉ trả lời loanh quanh, giả bộ nhận trách nhiệm và hứa suông về việc sửa sai điều chỉnh như hàng ngàn hàng vạn lần khác.

2- Một cơn hồng thủy khác là cơn hồng thủy của bạo lực, bạo lực vũ khí lẫn bạo lực hành chánh, đi kèm với dối trá lật lọng, vu khống thóa mạ, ngụy biện quàng xiên. Điển hình là vụ tòa Khâm sứ, xứ Thái Hà với những nạn nhân tiêu biểu là các giám mục, linh mục và giáo dân. Làm sao quên được những lời phát biểu của chủ tịch UBND Hà Nội Nguyễn Thế Thảo kết án Đức Tổng Kiệt “đã kích động, lôi kéo, khuyến khích bằng các văn bản, thư hiệp thông, trả lời phỏng vấn có nội dung xấu, xuyên tạc sự thật đăng tải trên một số phương tiện truyền thông nước ngoài…, đã vi phạm pháp luật có hệ thống, không sống đúng chức trách tu sĩ, đúng bổn phận công dân, còn phát ngôn miệt thị đất nước, dân tộc, rất đáng bị tống cổ khỏi Hà Nội!” Làm sao quên được những màn đàn áp bằng dùi cui, hơi cay, nhà tù, những câu đao to búa lớn của Viện kiểm sát Nhân dân quận Đống Đa trong bản cáo trạng ngày 24-10 nhằm vu khống các giáo dân Thái Hà là “đã vi phạm pháp luật với mức độ ngày càng nghiêm trọng, gây sức ép với chính quyền nhằm m
c đích đòi lại khu đất… Các bị can đã phạm vào tội gây rối trật tự công cộng được quy định ở điều 245 Bộ luật hình sự, đáng bị án tù từ 2 đến 7 năm..
.”. Rồi mới đây lại thêm trò gian trá lố bịch, phi pháp bất công là cho rằng bản cáo trạng đã “bỏ sót tội danh” dù các bị can chưa ra trước vành móng ngựa.

Cảnh Sát Cơ động và chó nghiệp vụ trong vụ Toà Khâm Sứ



Tòa Khâm Sứ đang được đào xới, biến thành vườn hoa, sau khi nuốt không trôi, tấn 2 thoái 10. Ôi vết nhơ muôn đời của chính quyền “nhân dân” Hà Nội.

Còn phải kể vụ án trừng phạt 4 người chống tham nhũng trong phiên tòa ngày 14-10-2008 tại Hà Nội, vụ xét xử chiến sĩ dân oan Lê Thị Kim Thu hôm 08-11 mới rồi vì tội “gây rối trật tự công cộng”, việc chuẩn bị đưa ra tòa 11 nhà dân chủ xứ Bắc bị tống ngục kể từ hôm 10-09 với tội danh “tuyên truyền chống nhà nước”. Mới nhất là vụ Ban Tuyên giáo Trung ương chỉ thị cho báo chí “thông tin chừng mực, không ồn ào, chớ nói rõ tên” về việc tuần dương hạm Trịnh Hòa của Trung Quốc sẽ cập cảng Đà Nẵng từ 18 đến 22-11-2008. Đô đốc Trịnh Hòa là biểu tượng cho cuồng vọng bá chủ mặt biển của Trung Quốc nên nhân dân phải mù tịt về động thái thần phục Bắc triều mới này của đảng (xem bài trong bns). Đó là chưa kể bao vụ trấn áp, cướp bóc tài sản nhân dân gần đây tại Kiên Giang, Thừa Thiên, Sài Gòn, Ninh Thuận…



Picture1.jpg picture by nhacyeuem

3- Tuy nhiên, phải nói cơn hồng thủy ghê gớm nhất, hậu quả của các cơn hồng thủy trên, chính là cơn hồng thủy của lòng dân phẫn nộ. Hơn 60 năm chế độ CS với vô số sai lầm, tội ác và hàng chục triệu đồng bào nạn nhân đang làm cho trận cuồng lũ của toàn dân Việt ngày càng dâng cao và không sớm thì muộn sẽ quét sạch tất cả cái chế độ phi nhân bất nghĩa, dối trá bạo tàn này. Tập đoàn lãnh đạo CS dù đã không tính trước được cơn giận của thiên nhiên thì cũng phải tính đến cơn giận của người và của Trời đó, nếu không muốn chịu số phận của Ceausescu, Jaruzelski, Saddam Hussein và bao tên tội đồ của nhân loại.


Ban biên tập

Paltalk_VN-Flag-sm.jpg picture by nhacyeuem

Nhóm PV. Paltalk Nam California, Hoa Kỳ tổng hợp tin tức từ các nguồn:

http://thanhniencovang.net/
http://www.take2tango.com/?display=5431
http://www.vietland.net/main/showthread.php?t=3385
http://vietcatholic.net/
http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=18434&page=8
http://danchuausa.net/


Bầu Cử tại Mỹ qua Television. Pics.


2008Votes99.jpg picture by nhacyeuem

Xem các tin chi tiết (Anh Ngữ) về tòan bộ cuộc Tổng Tuyển Cử: Google News- Elections

Theo MS-NBC:
Những vấn đề “nổi cộm” (Issues) trong cuộc tranh cử vào chức vụ Tổng Thống Mẽo 2008:
-Chiến tranh Irắc: 10%
-Kinh Tế: 63%
-Khủng bố: 9%
-Bảo Hiểm Sức Khỏe- Y Tế: 9%

2008Decision10.jpg picture by nhacyeuem

Thượng Nghị Sĩ (TNS) John Mc. Cain từ Phoenix- Arizona: diễn văn cám ơn ủy ban vận động tranh cử và những người ủng hộ đảng Cộng Hòa, gửi thông điệp chúc mừng chính thức đến TNS. Barrack Obama- người vừa “oanh oanh, liệt liệt” thắng cử chức vụ Tổng Thống, ông (Mc Cain) xác định:” những bôi bác tranh giành cử tri, đã chấm dứt, xin các bạn giúp tôi, chúng ta cùng bắt tay nhau giúp TNS. Obama lo cho tương lai của nước Mỹ”.

2008Decision.jpg picture by nhacyeuem

Chicago: Nơi trung tâm vận động tranh cử của TNS. Barrack Obama, hàng chục ngàn người tụ tập nơi quảng trường để chia mừng chiến thắng lớn của đảng Dân Chủ (nắm trọn Hành pháp, lưỡng viện quốc hội) sau khi có kết quả bầu cử.

2008Decision9.jpg picture by nhacyeuem
2008Decision8.jpg picture by nhacyeuem
2008Decision7.jpg picture by nhacyeuem
2008Decision6.jpg picture by nhacyeuem
2008Decision5.jpg picture by nhacyeuem

Máy bầu
(máy bỏ phiếu)

2008Decision4.jpg picture by nhacyeuem

Đài truyền hình “Con mắt” CBS

2008Decision3.jpg picture by nhacyeuem

Hôn nhân đồng tính bị thua phiếu tại California và một vài tiểu bang (sẽ bị cấm trở lại theo luật mới). Tuy nhiên, heo tin của LA Times hôm nay, đại diện giới đồng tính cho biết sẽ kháng án ( ngược lại ý dân..?).

2008Decision25.jpg picture by nhacyeuem

Hệ thống ABC Television Network

2008Decision24.jpg picture by nhacyeuem

KTCLA Network (Los Angeles)

2008Decision23.jpg picture by nhacyeuem

Người đem chiến thắng về cho Barrak Obama và đảng Dân Chủ. Trướng ban vận động chiến thuật tranh cử. Ông David Axelrod đang trả lời phỏng vấn các phóng viên.

2008Decision22.jpg picture by nhacyeuem
2008Decision21.jpg picture by nhacyeuem

NBC. Local đang trực tiếp truyền hình phỏng vấn cộng đồng người Mỹ gốc Phi Châu trong đêm liên hoan mừng Obama thắng cử từ Los Angeles, California.

2008Decision20.jpg picture by nhacyeuem

Hệ thống NBC News Online. (MSNBC.com)

2008Decision2.jpg picture by nhacyeuem
2008Decision19.jpg picture by nhacyeuem

Phỏng vấn trực tiếp những “Phù Đổng” của Barrack Obama từ Chicago. 66% tuổi trẻ (dưới 30 tuổi) bỏ phiếu cho Obama, theo MS-NBC.

2008Decision18.jpg picture by nhacyeuem
2008Decision17.jpg picture by nhacyeuem

Trang sử mới bắt đầu. Vị tổng thống thứ 44 của Hoa Kỳ sẽ không phải người da trắng như những người tiền nhiệm.

2008Decision16.jpg picture by nhacyeuem

Hai gia đình Tổng và Phó tổng đang ra mắt quan viên …trăm họ hiệp chủng.

Chiến thắng quan trọng được các đài truyền hình lập đi lập lại: Obama giành lại được tiểu bang Ohio đã từ lâu bị rơi vào tay đảng Cộng Hòa.

2008Decision14.jpg picture by nhacyeuem

Mấy em người đẹp rất ngưỡng mộ anh…Ba. Theo NBC, có hơn 55% quý mợ bầu cho người ăn nói có duyên Obama.

2008Decision13.jpg picture by nhacyeuem

Câu nói hay nhất trong bài diễn văn đắc cử của Tân Tổng Thống Barrack Obama: ” Yên trí, tôi sẽ luôn luôn lắng nghe các bạn dù Ý kiến chúng ta bất đồng.” MSNBC-TV interactive

2008Decision11.jpg picture by nhacyeuem
2008Decision12.jpg picture by nhacyeuem

MS-NBC phỏng vấn người anh em họ của Obama bên tận Phi Châu, Kenya. Tin thêm (Anh ngữ) Quốc gia Kenya sẽ tổ chức ngày lễ chia vui với chiến thắng lịch sử này USA Today News

2008Decision1.jpg picture by nhacyeuem

Paltalk_VN-Flag-sm.jpg picture by nhacyeuem

Nhóm PV. Paltalk Nam California, Hoa Kỳ tổng hợp tin tức từ các nguồn:

http://www.msnbc.msn.com/
http://blogs.usatoday.com/ondeadline/2008/11/kenya-declares.html
http://www.reuters.com/article/politicsNews/idUSTRE4A36V020081106
http://news.google.com/news?ned=us


Thư gửi bác Bình- Hoàng Lan

Tin tức và hình ảnh sinh hoạt khắp nơi:

1. Sáng kiến Mạng Toàn Cầu, bảo vệ quyền tự do trên mạng. Tin RFA
2. Thái Hà và Tòa Khâm Sứ: Lật qua một trang sử mới. VietCatholic News

3. Hà Nội “lắm những thiên tai”, Tức nước vỡ bờ công an cs. bị nhân dân tấn công khắp nơi.
4. Bài đọc suy gẫm: Thư gửi bác Bình- Hoàng Lan

Hí họa “Cắt BBBBBớt” của báo đài nhà nước Việt Nam … Biết dzồi, khổ nhắm,…vẽ mãi

Lời giới thiệu: Cô Hoàng Lan đã tốt nghiệp thạc sỹ Luật tại(University of Paris II) Pháp quốc, tháng 6, năm 2008 và hiện đang theo học chương trình Tiến sỹ luật chuyên về hiến pháp dân chủ (Constitutional Democracy) tại Indiana University – School of Law, Hoa Kỳ

Vừa xem xong bài phỏng vấn của bác trên BBC, cháu có vài điều tâm tình muốn gửi đến bác.

Thật sự yêu nước?

“Tại sao tôi tham gia kháng chiến? Ông Hồng nên nhớ nhân dân Việt Nam bắt buộc phải cầm vũ khí chống xâm lược. Nhưng bây giờ chúng tôi chủ trương đoàn kết dân tộc, trên cơ sở Hiến pháp, luật pháp.”
“Những việc làm của họ [những người đấu tranh chính trị] trong tình hình này không đem lại lợi ích cho đất nước,”
»Lời phát biểu của Bà Nguyễn Thị Bình, nguyên Phó Chủ tịch nước CHXHVN.

Khi chú Xuân Hồng nhắc đến hoạt động của chị Công Nhân và Hoàng Lan để đóng góp cho một đất nước tốt đẹp hơn, bác bày tỏ sự hoài nghi “họ có muốn như vậy không“? Mới đầu bác khẳng định “họ không muốn“, về sau bác nói, chưa tìm hiểu rõ về hai nhân vật này lắm, nên không biết rõ họ muốn gì…

Cháu xin trả lời ngay rằng, bạn bè của cháu trong Đảng Dân Chủ Việt Nam và Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ cũng như bản thân cháu luôn mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho đất nước. Cháu tin chị Công Nhân cũng là một người yêu nước. Nếu không yêu nước thì không ai dấn thân vào con đường không bằng lặng này, trong khi họ có những lựa chọn khác tốt hơn, êm ả hơn cho cuộc đời họ.

Khi mới sang Pháp du học, cháu cũng như nhiều bạn khác mang trong mình lòng tự hào dân tộc, vì là công dân của một nước nhỏ mà đã kiên cường đánh thắng hai cường quốc. Đến bây giờ cháu vẫn tự hào, vì truyền thống văn hoá, vì lịch sử, vì cảnh đẹp và con người Việt Nam. Nhưng tự hào không có nghĩa là ru ngủ mình trong hào quang của quá khứ hoặc trong những hình ảnh tốt đẹp mà truyền thông đưa ra. Chiến tranh đã qua 33 năm rồi, chúng ta cần gây dựng thêm nhiều điều khác để làm vẻ vang cho dân tộc. Thật buồn khi mà thế giới mỗi khi nhắc tới Việt Nam họ thường nghĩ đến một đất nước gắn với chiến tranh và nghèo đói… Ngày nay kinh tế đã phát triển hơn trước rất nhiều, nhưng bao nhiêu phần trăm người dân Việt Nam được hưởng thành quả ấy? Cái giá đã và đang phải trả cho sự phát triển ấy là gì, đó là ô nhiễm môi trường, là thiên nhiên bị tàn phá, là mức lương đói khổ của công nhân, là những khoản nợ nước ngoài mà các thế hệ trẻ sẽ phải gánh chịu. Cơ chế chính trị không đuổi kịp sự phát triển kinh tế, tạo môi trường lý tưởng cho tham nhũng, tăng khoảng cách giàu nghèo. Cơ chế chính trị thất bại trong việc chiêu mộ người tài, khiến bộ máy Nhà nước hoạt động thiếu hiệu quả và tạo nên cái vòng luẩn quẩn: người dân bất mãn vì tham nhũng và bộ máy ì trệ, Nhà nước cải cách nhưng bộ máy nhà nước thiếu hiệu quả hoặc thiếu quyết tâm chính trị để tiến hành cải cách đó, dẫn đến lãng phí ngân sách và tiêu cực, rồi người dân bất mãn, và Nhà nước lại hứa hẹn cải cách, và rồi lại thất bại. Vụ Vedan vừa rồi là một ví dụ tiêu biểu nhất cho sự trì trệ và vô trách nhiệm của chính quyền, mặc cho người dân lên tiếng từ cả chục năm nay. Sự việc đó là lời kêu gọi có sức nặng nhất cho sự cần thiết phải trao quyền cho các cá nhân, đoàn thể phi chính phủ để họ có vai trò hiệu quả hơn trong vai trò giám sát và hỗ trợ nhà nước xử lý tiêu cực.

Sau khi nhận diện rõ mục tiêu “Đòi hỏi Công Lý phải được thực thi trên quê hương cho người dân Việt Nam” qua những biến cố Dân oan khắp nước, vụ Thái Hà và Tòa Khâm Sứ, Hà Nội. Người Công giáo Việt Nam trên toàn thế giới liên tục tổ chức những buổi hiệp thông với quê nhà.
Foster kêu gọi đồng bào tị nạn tham dự “Đêm Thắp Nến cho Hòa Bình và Công Lý trên quê hương Việt Nam” tại Tucson, Arizona. Hoa Kỳ.

Việt Nam đã cải thiện phần nào hình ảnh của mình trên trường quốc tế, với việc hội nhập kinh tế và tham gia tích cực hơn trong các thiết chế quốc tế. Nhưng đó mới chỉ là bề nổi. Vấn đề cấp thiết hơn phải làm là phát triển nội lực, để tiếng nói của Việt Nam thực sự
có sức mạnh. Mà muốn phát triển nội lực thì giáo dục và thông tin phải là hàng đầu. Bác cho rằng giáo dục Việt Nam không phá sản. Thế nhưng Bản báo cáo lựa chọn thành công của nhóm nghiên cứu thuộc đại học Harvard trình gửi Thủ tướng đầu năm 2008 lại đưa ra nhận định “Hệ thống giáo dục của Việt Nam hiện đang khủng hoảng”. Thất bại trong giáo dục là thất bại trong tất cả. Muốn đất nước phát triển, Nhà nước phải tạo môi trường độc lập cho các trường đại học, như quyền tự trị, ngân sách độc lập. Thông tin phải được mở ra và giáo dục phải khuyến khích sự sáng tạo thay vì nhồi nhét. Cháu biết, thật dễ để phê bình, vì quản lý một đất nước không phải điều đơn giản. Nhưng cái đáng phê bình hơn là việc quay lưng lại với thiện chí của những đoàn thể, tuy không cùng quan điểm với thành phần lãnh đạo, nhưng đều muốn góp sức vào công cuộc phục hưng đất nước. Điều này cháu sẽ trình bày rõ hơn ở phần sau.

Bên cạnh những băn khoăn về tình hình đất nước, cháu cũng mong muốn chia sẻ những suy nghĩ, những trải nghiệm cá nhân. Khi về Việt Nam nghỉ hè, cháu thường theo các bạn thanh niên tình nguyện đi làm một số hoạt động xã hội. Qua những chuyến đi ấy, cháu thấy những khu ổ chuột gầm cầu Long Biên hay những gia đình trôi nổi trên những chiếc thuyền con ven sông Hồng, con cái họ không có điều kiện đến trường. Nhiều cơ sở giúp đỡ người tàn tật vẫn phải tự xoay sở để giúp mình, giúp người mà không nhận được sự giúp đỡ nào từ chính quyền. Bên cạnh đó là những nỗi đau khi thấy phụ nữ Việt Nam lần lượt ra đi, làm công nhân hoặc làm dâu xứ người. Khi ở Pháp, cháu thường tự hỏi, tại sao mình được học là xã hội tư bản dã man, người bóc lột người, mà chính sách an sinh xã hội của họ lại tốt như vậy. Nhìn những chiếc xe bus hay cơ sở hạ tầng của họ được thiết kế để có thể đón tiếp những người tàn tật, cháu chạnh lòng nhớ lại hình ảnh những người tàn tật lê lết xin ăn trên đường phố thủ đô Hà Nội nhầy nhụa vì mưa phùn.

Nhìn xứ người tươi đẹp, sạch sẽ, với nhiều công trình kiến trúc đồ sộ, người dân xứ họ có mức sống cao hơn Việt Nam nhiều lần, họ sống mà ngẩng cao đầu, không phải lo sợ Nhà nước điều gì khi họ bày tỏ chính kiến, cháu tự hỏi, sao cùng là con người, mà người dân mình vẫn còn khổ quá? Sao sinh viên Việt Nam thường học rất giỏi, đi du học ngày càng đông, mà Việt Nam không có bước phát triển thần kỳ nào cả? Đấy là nhìn người dân châu Âu, chứ ngay cả bạn bè Á Châu như Nam Hàn, Nhật Bản, họ cũng có một mức sống cao, họ sống ngẩng cao đầu, sống ngay thẳng, họ chu du khắp nơi trên thế giới và được nể trọng. Có điều gì sai với dân tộc Việt Nam?

Trước khi tham gia việc chính trị, cháu có đóng góp trong các hoạt động xã hội. Cháu biết quỹ Bảo trợ trẻ em mà bác làm Chủ tịch đã có nhiều hoạt động tích cực. Nhưng hoạt động từ thiện xã hội chỉ như miếng băng dán lên vết thương, chứ không giải quyết tận gốc vấn đề là các bất công, tiêu cực mà hệ thống gây ra. Cháu không muốn phê phán, mà với những nhận định đó, chỉ tự hỏi mình có thể làm được gì? Tuổi trẻ phải làm gì, nếu như không phải là lên tiếng và hành động để cải thiện tình trạng đất nước, mà bắt đầu là việc cải tổ hệ thống có nhiều khiếm khuyết khiến đất nước như cái xe cọc cạch không tiến nhanh, tiến mạnh được?
Có điều kiện du học tại Pháp, tốt nghiệp loại Khá ở Panthéon-Assas, trường đại học luật hàng đầu của nước Pháp, nói tiếng Pháp và tiếng Anh trôi chảy, cháu hoàn toàn có thể ở lại Pháp, kiếm một việc làm tốt, lương cao, và yên ổn với gia đình của mình. Cháu dấn thân vào chuyện chính trị, chấp nhận những hi sinh trong cuộc sống riêng tư, chỉ vì nặng lòng với đất nước. Cháu cũng là một trong số ít những sinh viên Luật chọn học ngành luật công, hành chính và hiến pháp. Đó là bởi vì cháu cho rằng sau khi học những cái hay, cái tốt của nước người, cháu có thể trở về giúp đất nước. Nếu học luật tư hay luật thương mại, cháu sẽ có nhiều cơ hội kiếm tiền hơn, nhưng đó sẽ chỉ là sự mưu cầu hạnh phúc cho cá nhân mình mà thôi. Mặc dù sự mưu cầu hạnh phúc là chính đáng, như chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói trong Tuyên ngôn độc lập, nhưng cháu tự cảm thấy mình là một người quá may mắn trong cuộc sống, nếu không chia sẻ sự may mắn ấy hoặc tận dụng sự may mắn ấy để giúp ích cho xã hội, thì thật là ích kỷ biết nhường nào.
Cháu từng có dịp nói chuyện với một cô làm trong Bộ lao động, thương binh và xã hội. Cô than phiền rất nhiều về tình hình Việt Nam, đặc biệt tình trạng dân oan mất đất, mất nhà, tình trạng tham nhũng. Nhưng sau khi than phiền một cách hăng say, cô dừng lại, thở dài: “Nhưng mà thôi, nếu mình không nặng lòng quá với mấy chuyện đó, thì mình vẫn sống tốt được.” Cháu chỉ mỉm cười mà không nói gì cả. Cháu trót nặng lòng rồi. Yêu nước đâu phải là cái tội, phải không bác?

Ảnh từ Hà Nội nghìn năm: Đánh bắt cá trên đường phố

ngap11.jpg picture by nhacyeuem

ngap4.jpg picture by nhacyeuem

PV. Paltalk Hà Nội đang “nhanh chóng nắm bắt” hình ảnh mưa lụt

mua1.jpg picture by nhacyeuem

Làm gì?
Bác Bình đã không nói cụ
thể về việc “làm như thế nào”, mà chỉ đưa ra nhận định rất chung chung: chúng ta cần có tổ chức, cần có Hiến pháp, pháp luật, cần có sự thảo luận để cảm thông, tìm sự đồng thuận đi tới, chứ không thể áp đặt.

Cháu xin được nói ngay là những điều bác nói trên đây là rất đúng. Đó cũng là những gì mà Đảng Dân Chủ Việt Nam và Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ hướng đến.

Bác Bình có nói chúng ta cần thảo luận, để thông cảm với nhau. Không phải cháu và bạn bè không muốn, mà chính là Nhà nước, hoặc những người đại diện cho Nhà nước đang thiếu thiện chí đó thôi. Những vấn nạn của Việt Nam hiện nay như tham nhũng, giáo dục xuống cấp, tranh chấp đất đai với Trung Quốc, v.v, là những vấn đề chung của toàn dân tộc, mọi cá nhân, tổ chức đều có quyền và nghĩa vụ tham gia vào việc giải quyết những vấn nạn ấy. Về nguyên tắc, có lẽ không có gì mâu thuẫn. Nhưng hãy nhìn vào thực tế, vào cách hành xử của những cán bộ Nhà nước. Cháu mong muốn được tâm sự với bác về những gì cháu “mắt thấy, tai nghe” trong mùa hè vừa rồi.

Mùa hè vừa qua, cháu có trở về Việt Nam trước khi qua Mĩ tiếp tục du học với một suất học bổng nhỏ của trường đại học Indiana. Trước là về thăm nhà, sau là muốn gặp gỡ những người bạn cùng lý tưởng lâu nay vẫn thường trao đổi thông tin, cháu cũng đã mong có cơ hội đối thoại trực tiếp với những cán bộ an ninh. Ngoài những buổi mời đi uống cà phê, nói chuyện với một số anh chị an ninh trẻ, một lần, cháu “được” Công an phường mời lên làm việc với lý do Khai báo tạm trú (tại nhà bố mẹ)… Dù biết đó chỉ là cái cớ, cháu vẫn sẵn sàng đến, mong có một cơ hội nữa để hiểu nhau hơn. Buổi “làm việc” hôm ấy, thật bất ngờ, không phải là với công an phường mà là với cán bộ Bộ công an từ Trung ương xuống, về các hoạt động chính trị của cháu. Dù không đồng tình cách làm việc thiếu minh bạch khi mời một đằng, làm một nẻo, cháu vẫn vui vẻ nói chuyện với các cô chú. Cháu đã tỏ rõ quan điểm của Đảng Dân Chủ Việt Nam và Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ là mong muốn đối thoại, tìm những điểm đồng thuận để cùng nhau đi tới, trên cơ sở chung là cùng hướng đến những gì có lợi cho nhân dân, cho đất nước. Thật bất ngờ, chú cán bộ của Bộ công an nói, Đảng Dân Chủ của cô có tư cách gì mà đòi nói chuyện, ai cho phép? Rõ ràng, nếu câu nói này không thể hiện thái độ đối đầu, thiếu thiện chí mà những người lãnh đạo cấp trên truyền đạt xuống, thì nó cũng thể hiện việc hành xử ngoài thẩm quyền của nhân viên an ninh khi thi hành nhiệm vụ. Đó là chưa kể thái độ có lúc hằn học, cách đối xử với những người khác biệt quan điểm với mình như những kẻ tội phạm. Dù buồn và thất vọng với cách hành xử của những người được gọi là công an nhân dân mà lại đặt ý thức hệ và đảng phái của mình cao hơn dân tộc, cháu vẫn muốn tin rằng có những người trong số họ chỉ thi hành mệnh lệnh cấp trên vì miếng cơm manh áo. Tuy vậy, có những người bạn cùng lý tưởng nói với cháu rằng: không phải họ muốn, mà chính chính quyền đã đẩy họ vào thế đối lập. Sau lần này cháu hiểu hơn câu nói ấy.

Bác Bình nói đến chủ trương đoàn kết dân tộc, cháu rất mừng khi nghe điều ấy. Nhưng nếu nói đoàn kết dân tộc mà chỉ khăng khăng giữ quan điểm, thành kiến của mình mà không mở ra cơ hội để đối thoại, thảo luận, tìm mẫu số chung để cùng nhau đóng góp cho đất nước, thì đó chỉ là những từ vô nghĩa mà thôi. Đoàn kết phải dựa trên nguyên tắc dân chủ, tôn trọng sự khác biệt, đặt lợi ích của dân tộc lên trên lợi ích đảng phái, cá nhân. Đã nhiều năm nay điều 3 Hiến pháp Việt Nam nhắc đến chủ trương xây dựng “Xã hội Công bằng, Dân chủ, Văn minh”. Tiêu chí cuả Đảng Dân Chủ Việt Nam là “Dân chủ, Đoàn kết, Phát triển.” Mục tiêu không khác nhau, vậy còn chờ gì mà chưa mở ra cơ hội đối thoại, thực hiện đoàn kết dân tộc để đưa đất nước đi tới? Với tư cách là đảng lãnh đạo, nếu Đảng Cộng Sản Việt Nam chủ động mở ra tiến trình này, thì cháu tin đó sẽ là một chính sách phù hợp lòng dân, mở ra vận hội mới cho đất nước.

Hoàng Lan phát biểu trong chương trình “Marathon Nối vòng Tay Lớn” của THTNDC 2006 tại USA

Cháu biết rằng vẫn có những nghi ngại và phân biệt người “trong nước” – “ngoài nước”, “trong Đảng” – “ngoài Đảng”. Vẫn còn nghi ngại vì chưa có đối thoại. Vẫn còn phân biệt vì chưa đặt lợi ích Tổ quốc lên trên hết. Mọi sự đánh giá từ mỗi bên đều là chủ quan. Bác Bình đã nói đúng, không thể tự mình nghĩ ra một kiểu rồi áp đặt lên tất cả mọi người. Không một thiểu số nào được quyền áp đặt ý thức hệ hay chủ thuyết của mình lên 84 triệu dân, dù đó là chủ thuyết cộng sản hay dân chủ. Quyết định cuối cùng phải thuộc về nhân dân. Các đảng phái, đoàn thể chỉ có quyền vận động, thuyết phục nhân dân chứ không được quyền áp đặt. Thế nhưng, nếu không có báo chí độc lập, thì làm sao nắm bắt được nguyện vọng của nhân dân? Nếu không mở ra tự do ứng cử, tự do bầu cử, mà việc bầu cử vẫn do Mặt trận tổ quốc kiểm soát, thì làm sao những đại biểu quốc hội có thể đại diện cho ý chí, nguyện vọng của nhân dân được đây? Chừng nào những đại biểu quốc hội hoặc hội đồng nhân dân, hoặc chủ tịch xã được dân trực tiếp bầu ra, chừng đó lá phiếu-tiếng nói của người dân mới có giá trị, những người đại biểu mới thấy mình phải gắn bó và có trách nhiệm với nhân dân, chừng đó người dân mới cảm thấy tin tưởng và tìm đến người đại biểu của mình.

Bác Bình đã trải qua một thời tuổi trẻ sôi nổi, hăng say cống hiến cho sự nghiệp thống nhất đất nước. Đó là những ngày mà người dân miền Nam Việt Nam còn có quyền biểu tình, có quyền ra báo, có quyền lên tiếng công khai để phản đối chính quyền mà họ cho là độc tài, là không xứng đáng. Còn bây giờ, cháu thấy báo chí không có sự độc lập, phải chịu sự kiểm soát của đảng cầm quyền để “đi đúng lề bên phải.” Sinh viên biểu tình phản đối Trung Quốc thì bị chính công an Việt Nam ngăn chặn, bắt bớ. Các đo
n thể như công nhân tập hợp nhau lại để bảo vệ quyền lợi chính đáng của họ thì bao giờ cũng bị gắn cái mác “bị các thế lực thù địch kích động,” như thể người dân Việt Nam, ngoài đảng Cộng sản, chỉ là những con rối.
Người dân chỉ dám thì thầm với nhau về những tiêu cực và bất mãn, mà ít khi dám lên tiếng công khai. So sánh những ngày tuổi trẻ của bác, với xã hội và tình hình Việt Nam bây giờ, không biết bác cảm nhận thế nào. Còn cháu, cháu đau nỗi đau của người dân một nước nhỏ lép vế trên trường quốc tế và lép vế trước người láng giềng phương Bắc. Cháu lo cho vận mệnh của dân tộc khi cái sinh khí hào hùng trong lịch sử dường như đã trôi xa. Chừng nào vẫn còn những tiếng nói cải cách, chừng đó dân tộc vẫn còn. Chỉ sợ khi không còn ai lo lắng cho đất nước, chẳng còn ai buồn lên tiếng nữa, khi ấy Việt Nam sẽ không còn là một dân tộc nữa, mà chỉ là những cá nhân đơn lẻ sống cạnh nhau, lo vun vén cho bản thân mình, mặc cho cái xã hội này đi đến đâu cũng được. Nếu vậy thì tiếc cho bốn nghìn năm lịch sử hào hùng của dân tộc lắm, phải không bác?

Bác có nói là phải có tổ chức, phải tôn trọng Hiến pháp và Pháp luật, cháu đồng ý lắm. Nhưng trước hết chính Nhà nước hãy tôn trọng quyền tự do báo chí, quyền tự do lập hội, quyền tự do biểu tình của người dân được quy định trong Hiến pháp trước đã. Những bộ luật, nghị định mà Nhà nước thông qua phải phù hợp với Hiến pháp, chứ không thể đi ngược lại nó được.

Cháu đoán rằng khi bác nói đến Hiến pháp, có thể bác ám chỉ điều 4 Hiến pháp, vì khi cháu “làm việc” với các cô chú bên Bộ Công an, các cô chú có đưa điều khoản này ra để nói rằng việc thành lập tổ chức là vi phạm pháp luật. Trước hết, việc thành lập tổ chức hoặc bày tỏ quan điểm ôn hoà là một vấn đề chính trị, và cần phải được giải quyết bằng giải pháp chính trị, tức là bầu cử tự do, công bằng, để biết nhân dân thuận theo ai hơn. Thứ hai, pháp luật do con người làm ra, con người có thể thay đổi nó. Đến một thời điểm trong lịch sử, khi người dân không còn ưng thuận với điều khoản đó nữa, người dân giữ quyền thay đổi, thông qua trưng cầu dân ý nếu đó là Hiến pháp; hoặc thông qua Quốc hội lập nên từ bầu cử tự do, công bằng, để thay đổi luật pháp. Đó là quá trình thay đổi ôn hoà nhất, hợp lòng dân nhất. Nếu Việt Nam làm được điều này, Việt nam sẽ chứng tỏ được với bạn bè quốc tế về sự ổn định chính trị của mình, rằng những vấn đề của Việt Nam được giải quyết qua những cơ chế dân chủ nhất, đó chẳng phải là điều tốt cho sự thu hút đầu tư đến Việt Nam sao? Xã hội chỉ không ổn định khi không có những cơ chế giải quyết mâu thuẫn xã hội một cách hoà bình. Việc bắt bớ, hạn chế dân quyền, hình sự hoá các vấn đề chính trị, chỉ tăng sự mâu thuẫn trong xã hội và gây lo ngại cho bạn bè quốc tế muốn đến làm ăn ở Việt Nam mà thôi.
Như bác Bình đã nói, “bước vào một giai đoạn mới, mỗi người có suy nghĩ của mình, không phải ai cũng giống ai.” Không phải cứ phải vào Đảng cộng sản hay Đoàn thanh niên cộng sản thì mới là đóng góp cho đất nước qua con đường hoạt động chính trị. Chính vì thế, việc mở ra các cơ chế đối thoại cho những đoàn thể đại diện cho những luồng tư tưởng khác nhau trong xã hội là điều quan trọng hơn bao giờ hết, để tạo nền tảng cho đoàn kết dân tộc. Việc có các tổ chức chính trị khác nhau được thành lập chẳng qua cũng chỉ là hệ quả của quá trình vận động tự nhiên trong xã hội mà thôi. Khả năng có hạn của con người không thể bẻ cong bước tiến của lịch sử được. Những người lãnh đạo giỏi sẽ là những người nhìn thấy xu thế ấy mà có chính sách, hành động cho thuận thiên cơ và hợp nhân tâm. Có được những người lãnh đạo ấy là cái phúc của dân tộc vậy. Người lãnh đạo thức thời ấy sẽ là đảng Cộng sản hay một lực lượng nào khác? Điều đó phụ thuộc vào chính những người lãnh đạo bây giờ, hoặc phụ thuộc vào bước đi tất yếu của lịch sử, mà thôi.

Nếu được tóm gọn ý kiến của mình trong một câu, quan điểm của cháu cũng không khác bác Bình nhiều lắm: thảo luận, đối thoại, tìm quan điểm chung để cùng hành động. Cháu rất mong rằng, là một người phụ nữ đã đi vào lịch sử Việt Nam, bác Bình sẽ có những tiếng nói và hành động tích cực hơn trong việc xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc trên nguyên tắc dân chủ, bình đẳng, đồng thuận. Về phần cháu, chỉ là một người con gái bình thường cố gắng dung hoà trách nhiệm với gia đình và xã hội, cháu sẽ vẫn tiếp tục lên tiếng và hành động cho những gì mình cho là đúng. Khi ấy, thật mong bác Bình, người đi trước, sẽ chỉ ra cụ thể cái chưa đúng để cháu được học hỏi thêm. Thảo luận để thông cảm là điều chúng ta chưa có, hoặc ít có cơ hội thực hiện, phải không bác?

Bloomington-Indiana, ngày 12 tháng 10 năm 2008

Cháu Hoàng Lan

Nguồn: Đối Thoại, X-cafe.org.

Paltalk_VN-Flag-sm.jpg picture by nhacyeuem

Nhóm PV. Paltalk Nam California, Hoa Kỳ tổng hợp tin tức từ các nguồn:

http://vietcatholic.net/
http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=18434&page=8
http://www.rfa.org/vietnamese/
http://www.BBC.c
o.uk/vietnamese/