Xuân Bolsa- Chúc Xuân Dân Chủ – Trần Khải

Hình ảnh kèm theo:
Đồng bào Nam California thưởng xuântrên phố Bolsa ngày mùng một

Caicongidoma.jpg picture by nhacyeuem

Lân đến từ nhiều võ đường khác nhau đang thi tài

3voduongthitai.jpg picture by nhacyeuem
Cho Lân ăn pháo

Cholananphao.jpg picture by nhacyeuem
XuanKySuu200913.jpg picture by nhacyeuem
Cungnguiphao.jpg picture by nhacyeuem
Lân say pháo

Lsayphao.jpg picture by nhacyeuem
Lân đỏ chiến thắng vì …hít nhiều khói pháo vẫn đứng vững tới phút cuối.

LchienThang.jpg picture by nhacyeuem

Chúc Xuân Dân Chủ

TRẦN KHẢI .

Việt Báo Thứ Hai, 1/26/2009, 12:00:00 AM

Nơi đây, trong giây phút thiêng liêng khi đất trời bước qua năm mới, những dòng chữ cho ngày đầu năm nơi đây xin được phổ biến, trích dẫn một số lời chúc Xuân từ các nhà hoạt động dân chủ quê nhà, để dùng làm lời chúc cho toàn dân sẽ sớm có ngaỳ hội mới, khi đất nứơc trở thành dân chủ đa nguyên và các quyền căn bản của con người sẽ được tôn trọng.

Sau đây lời của LS Lê Thị Công Nhân từ trong nhà tù CSVN nhắn gởi nhờ phổ biến sâu rộng đến đồng bào trong và ngoài nước:

“Kính chúc đồng bào trong và ngoài nước một năm mới Kỷ Sửu 2009 AN BÌNH và HẠNH PHÚC.”

Sau đây là mấy vần thơ chào Xuân Mới của nhà hoạt động Lê Nguyên Hồng:

“HẠ qua, đông mãn, đón chào xuân

BỆ vệ Trâu Vàng mạnh bước chân…

ĐỘC lập, vì dân và Đa Đảng

TÀI sức góp công bởi toàn dân.”

Sao lại quay lưng ra, gì đây?

KySuu25.jpg picture by nhacyeuem
” Đặt dzô đặt dzô, đặt gum trúng gum, đặt tiền trúng tiền:”

GumtrungGumtientrungtienmaido.jpg picture by nhacyeuem

Hey! Cấm tả à nha! bỏ cục gạch đè lên cho chắc ăn.

Camta.jpg picture by nhacyeuem

Hưa con bàu! một chung hưa

2-Ainoikhongbau.jpg picture by nhacyeuem

Ai nói tôm khát nước ?

ainoitomkhatnuoc.jpg picture by nhacyeuem

“Nick Shouz”, nữ phóng viên của the Register cũng lê la làm phóng sự tại chỗ.

KySuu233.jpg picture by nhacyeuem
KySuu227.jpg picture by nhacyeuem

Trời đêm 50độ F, nhất định không chịu tan hàng, ông cò bó tay la trời! May thay, điện bị cúp: càm ràm, mới có eleveno’ clock… hẹn nhau mai gỡ tiếp”

KySuu236.jpg picture by nhacyeuem
Nhà hoạt động dân chủ Phương Nam Đỗ Nam Hải từ Sài Gòn, nhân danh một đại diện của Phong Trào Dân Chủ 8406, đã phát biểu với đài Chân Trời Mới, nhân dịp xuân Kỷ Sửu 2009, sau khi gửi lời chúc Xuân tới tất cả đồng bào quan tâm về hướng đi đề nghị của Khối 8406:

“…Theo tôi, những việc cần làm sắp tới của phong trào dân chủ Việt Nam là:

* Tiếp tục khẳng định và chủ động thực thi các quyền tự do căn bản của con người như: tự do thông tin, tư tưởng, ngôn luận, báo chí, lập hội, lập đảng, ra báo, biểu tình đòi các quyền dân sinh, dân chủ, đòi bảo toàn đất tổ,…

* Tăng cường sự đoàn kết trong nội bộ phong trào dân chủ. Đồng thời, đấu tranh mạnh mẽ với các thế lực đen tối do lực lư
ng công an Việt Nam tổ chức, chui vào phong trào để đánh phá từ trong ra. Phương châm là: chúng ta đoàn kết để đấu tranh và cũng qua đấu tranh để thực hiện sự đoàn kết thực chất, chứ không phải sự đoàn kết giả tạo, bề ngoài.

* Tiếp tục tăng cường sự đoàn kết, liên minh các lực lượng dân chủ ở trong và ngoài nước. Xây dựng, củng cố những mối liên minh sẵn có và phát triển những mối liên minh mới. Trong đó chú ý xây dựng mối liên minh với các lực lượng dân chủ ở các nước hiện vẫn còn đang rên xiết dưới chế độ độc tài như: Trung Quốc, Cu Ba, Bắc Hàn, v.v…

* Tranh thủ sự ủng hộ và giúp đỡ về mọi mặt của thế giới dân chủ. Đề nghị họ song song với sự hợp tác trong các lĩnh vực kinh tế, chính trị, quân sự, an ninh, văn hóa, giáo dục, ngoại giao, v.v… với Việt Nam thì cũng yêu cầu nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam phải tôn trọng các quyền tự do của người dân, khi mà họ đã ký kết với quốc tế, nhưng lại không hề tôn trọng ở Việt Nam.

* Xây dựng một bản dự thảo Hiến pháp đa đảng. Trong đó tôn trọng quyền tư hữu tài sản của công dân, kể cả quyền tư hữu về đất đai. Chế độ hộ khẩu cũng dứt khoát được bãi bỏ….”

“Đầu xuân năm đó ngắc ngư ngắc ngư gần chít, là la lá la la là la la…”

Dauxuannamdongacnhungacnguganchi1t.jpg picture by nhacyeuem
Cám ơn, cám ơn nghe… cu! Là la lá la, tưng tưng tưng…

LixinebacHaidonco.jpg picture by nhacyeuem
Và sau đây là nhà hoạt động dân chủ Nguyễn Vũ Bình với “Lời chúc đầu Xuân Kỷ Sửu,” như sau:

“Kính gửi đồng bào!

Nhân dịp đầu Xuân mới Kỷ Sửu 2009, Tôi xin kính chúc Đồng bào một năm mới dồi dào sức khoẻ, gia đình bình an, thịnh vượng và hạnh phúc.

Thưa Đồng bào!

Cứ mỗi một năm qua đi, trong lòng mỗi người con Đất Việt lại đau đáu một nỗi niềm: bao giờ chế độ Cộng sản ở Việt Nam chấm dứt? Mỗi một mùa Xuân đến, không một người nào mang trong mình dòng máu Việt lại không khắc khoải: khi nào mùa Xuân thực sự, mùa Xuân Tự do, Dân chủ của dân tộc sẽ tới?

Năm 2008 qua đi đã để lại một bức tranh tương phản. Phong trào Dân chủ Việt nam lại bị đàn áp dữ dội. Những phân hoá, chia rẽ và mâu thuẫn trong nội bộ phong trào Dân chủ lại bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Khả năng kết hợp của những người đấu tranh Dân chủ trong nước xuống tới mức thấp chưa từng thấy trong nhiều năm qua. Trong khi đó, chưa bao giờ chế độ Cộng sản Việt Nam lại đứng trước một tình thế nguy nan đến như vậy: Những cuộc khủng hoảng xã hội toàn diện (biểu hiện là những cuộc biểu tình của Nông dân, Dân Oan; những cuộc đình công của Công nhân; những buổi cầu nguyện tập thể của giáo dân Công giáo; những cuộc biểu tình của học sinh, sinh viên, trí thức chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa-Trường Sa…) và lên đến đỉnh điểm (công an bắn vào đoàn biểu tình, công an đánh tử thương một Bà Mẹ Việt Nam anh hùng, người dân tấn công công an ở khắp nơi…). Cuộc khủng hoảng tài chính-tín dụng dẫn tới suy thoái kinh tế toàn cầu đã và đang dội vào nền kinh tế Việt Nam vốn mang trong mình cấu trúc kinh tế bệnh hoạn và phụ thuộc nặng nề vào nền kinh tế thế giới là một thách thức lớn nhất đối với sự tồn vong của chế độ Cộng sản Việt Nam. Không những thế, mâu thuẫn trong đội ngũ lãnh đạo cao nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam cũng đã ở đỉnh điểm và không cần che dấu: bỏ tù những nhà báo và công an trong vụ việc chống tham nhũng ở PMU18. Nhưng trên hết là sự rã đám của đội ngũ cán bộ, đảng viên. Một sự rã đám mà khi có những biến động xảy ra, không một ai trong số hàng triệu đảng viên Cộng sản lên tiếng và bảo vệ cho chế độ như đã từng xảy ra ở Liên-Xô và Đông Âu – Đó là sự chối bỏ chế độ của chính những đảng viên Cộng sản trong tiềm thức.

Nhìn vào lịch sử của các chế độ Cộng sản chúng ta thấy gì?

Chúng ta thấy sự sụp đổ của Chủ nghĩa Cộng sản ở Liên-Xô và Đông Âu là một quá trình tự sụp đổ.

Vậy tại sao chúng ta không mạnh dạn nói lên rằng:

Lịch sử sắp gọi tên: Việt Nam!

Hà Nội, Mùa Xuân Kỷ Sửu 2009

Nguyễn Vũ Bình.”

Xuân tưng bừng phía ngoài chùa Điều Ngự

KySuu216.jpg picture by nhacyeuem
Hãy hy vọng rằng lịch sử sắp “gọi tên: Việt Nam” như nhà dân chủ Nguyễn Vũ Bình nhận định. Và đó chính là lời chúc dân chủ đẹp nhất đầu năm cho toàn dân, một ước mơ ngọt ngào mà người hải ngoại vẫn hằng tha thiết nghĩ tới cho quê nhà.

Trần Khải

Paltalk_VN-Flag-sm.jpg picture by nhacyeuem

Nhóm PV. Paltalk Nam California, Hoa Kỳ tổng hợp tin tức từ

Blog 16
Việt Báo Online

Advertisements

Diễn Văn Nhậm Chức 20/1/2009

US President Barack Obama gives his inaugural address during ...

Bài diễn văn nhậm chức 20/1/2009

của Tổng thống Mỹ Barack Obama

20/01/2009

Thưa quốc dân đồng bào,

Hôm nay tôi đứng đây với sự khiêm cung trước nhiệm vụ mà chúng ta phải đối phó, với lòng biết ơn về sự tin tưởng mà đồng bào đã dành cho tôi, và nghĩ đến những hy sinh mà các bậc tiền bối của chúng ta đã chịu đựng.

Tôi cảm ơn tổng thống Bush về sự phục vụ của ông cho đất nước chúng ta, cũng như lòng hào hiệp và tinh thần hợp tác mà ông đã chứng tỏ trong suốt quá trình chuyển tiếp.

Cho đến nay, đã có 44 người Mỹ đọc lời tuyên thệ nhậm chức tổng thống. Những lời tuyên thệ này đã được đọc lên vào những thời kỳ đầy thịnh vượng và trong những thời hòa bình yên ổn. Tuy vậy, lời tuyên thệ này cũng vẫn thường được đọc lên trong những lúc thời gian đầy u ám và sóng gió.

Vào những thời điểm như thế, nước Mỹ vẫn tiếp tục tiến bước không phải đơn giản chỉ vì tài năng và viễn kiến của những
người nắm giữa các chức vụ cao, mà còn bởi vì Nhân dân
Chúng ta tiếp tục trung thành với những lý tưởng của các
bậc tiền bối, và trung thành với các văn kiện lập quốc.

Sự việc đã diễn ra như vậy. Và nó phải diễn ra

như vậy với thế hệ người Mỹ hiện nay.

Sự kiện chúng ta đang lâm vào một cuộc khủng hoảng là điều ai cũng hiểu rõ. Quốc gia chúng ta đang có chiến tranh, chống lại một mạng lưới rộng lớn của bạo lực và lòng thù hận. Nền kinh tế của chúng ta bị suy yếu trầm trọng, do hậu quả của lòng tham và sự thiếu trách nhiệm của một số người, nhưng cũng vì sự thất bại chung của chúng ta phải có những lựa chọn khó khăn và chuẩn bị đất nước cho một thời đại mới.

Nhà cửa đã bị mất mát; công việc bị cắt giảm; cơ sở kinh doanh bị đóng cửa. Công tác chăm sóc sức khỏe quá tốn kém; trường học chúng ta làm nhiều người thất bại; và mỗi ngày lại có thêm bằng chứng cho thấy rằng cách thức sử dụng năng lượng của chúng ta làm cho kẻ địch của chúng ta mạnh thêm và đe dọa
đến hành tinh của chúng ta.

Đây là những chỉ dấu của khủng hoảng, bằng vào số liệu thống kê. Có những chỉ dấu không đo lường nhưng cũng không kém phần sâu sắc là sự hủy hoại lòng tin trên khắp đất nước. Đó là mối sợ hãi canh cánh rằng sự suy thoái của nước Mỹ là không thể tránh khỏi và rằng thế hệ kế tiếp phải hạ thấp kỳ vọng của mình.

President Barack Obama, his wife Michelle, Vice President Joseph ...

Hôm nay, tôi xin nói với đồng bào rằng những thách thức mà chúng ta đang đối mặt là có thực. Những thách thức này rất

nhiều và nghiêm trọng. Những thách thức không thể được
giải quyết một cách dễ dàng và nhanh chóng. Nhưng nước
Mỹ phải biết rằng, chúng sẽ được giải quyết.

Ngày hôm nay, chúng ta tề tựu ở đây bởi vì chúng ta đã

chọn hy vọng thay vì sợ hãi, thống nhất về mục đích
thay vì sự xung đột và bất hòa.

Ngày hôm nay, chúng ta đến đây để tuyên bố sự cáo chung

của những lời than phiền nhỏ nhặt và những lời hứa hão huyền, những lời trách cứ và những giáo điều đã lỗi thời, đã bóp nghẹt nền chính trị của chúng ta quá lâu.

Chúng ta vẫn là một đất nước trẻ trung nhưng như lời Thánh Kinh đã nói, đã đến lúc ta phải gạt qua một bên những điều ấu trĩ. Đã đến lúc chúng ta phải tái khẳng định tinh thần kiên trì; để chọn cho chúng ta một lịch sử tốt đẹp hơn; để tiếp tục phát huy tặng phẩm quý giá đó; tư tưởng cao cả đó, đã được truyền lại cho chúng ta từ thế hệ này sang thế hệ khác: đó là lời hứa được Thượng Đế mặc khải là mọi người đều bình đẳng, mọi người

đều tự do, đều xứng đáng có cơ hội mưu cầu hạnh phúc đầy đủ.

Barack Obama takes the Oath of Office as the 44th President ...

Trong khi tái khẳng định tính chất vĩ đại của đất nước chúng ta, chúng ta hiểu rằng sự vĩ đại đó không bao giờ là một điều đương nhiên mà có được. Phải có công phu mới xây dựng được sự vĩ đại đó. Cuộc hành trình của chúng ta không hề là những lối đi tắt hay sự chấp nhận những điều bất cập. Đó không phải là một con đường cho những người thiếu can đảm, cho những người thích nhàn nhã hơn là lao động, hay những người mưu tìm sự vui thú của giầu sang và danh vọng.

Thay vào đó, ấy là con đường của sự chấp nhận rủi ro, những người hành động, những người tạo ra thời thế, một số những người đó là những người nổi tiếng nhưng thường hơn đó những người, nam cũng như nữ, mà việc làm không được ai biết đến, những người đã đưa chúng ta tiến lên con đường dài, gập ghềnh tiến đến phồn vinh và tự do.

Đối với chúng ta, họ là những người đã gói ghém một

ít của cải trần thế và vượt qua những đại dương để
đi tìm một cuộc sống mới.

Đối với chúng ta, họ đã lao động cực nhọc trong

những cơ xưởng tối tăm và chinh phục miền Tây;
ch
u đựng roi vọt và cầy xới đất đai khô cứng.

Đối với chúng ta, họ đã chiến đấu và hy sinh, ở

những nơi như Concord và Gettysburg;
ở Normandy và Khe Sanh.

Những người đàn ông và phụ nữ này đã không ngừng

tranh đấu và hy sinh và làm việc cho tới khi đôi tay của họ
rướm máu để cho chúng ta có được một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Họ đã nhận ra rằng nước Mỹ lớn hơn con số gộp chung của những tham vọng cá nhân, lớn hơn mọi sự khác biệt

bắt nguồn từ bối cảnh gia đình, của cải hoặc phe nhóm.

Barack Obama takes the Oath of Office as the 44th President ...

Đây là hành trình mà ngày nay chúng ta tiếp tục theo đuổi.

Đất nước chúng ta tiếp tục là quốc gia thịnh vượng và hùng
mạnh nhất trên Trái đất. Sức sản xuất của công nhân của
chúng ta không hề sút giảm so với thời kỳ trước khi vụ
khủng hoảng này bắt đầu.
Sự sáng tạo của trí óc của chúng ta không hề sút giảm, và hàng hóa và dịch vụ của chúng ta vẫn tiếp tục được cần tới in hệt như tuần trước, tháng trước, hoặc năm trước. Khả năng của chúng ta vẫn không hề suy giảm. Nhưng thời đại mà chúng ta đứng yên trong tự mãn, bảo vệ những quyền lợi hẹp hòi và trì hoãn việc làm ra những quyết định khó khăn – thời đại đó quả thật đã qua rồi. Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta phải tự mình đứng lên, phủi bụi
trên người, và bắt đầu làm việc lại để xây dựng lại nước Mỹ.

Bất cứ chỗ nào chúng ta nhìn tới đều có những việc cần phải

làm. Tình trạng của nền kinh tế đòi hỏi chúng ta hành động,
hành động một cách quả quyết và nhanh chóng, và chúng ta sẽ hành động – không những để tạo ra công ăn việc làm mới,
nhưng còn để xây dựng một nền tảng mới cho sự tăng trưởng.
Chúng ta sẽ xây dựng đường sá, cầu cống, mạng lưới tải điện và đường giây chuyển tải dữ liệu số để hỗ trợ cho công cuộc thương mại và nối kết chúng ta với nhau. Chúng ta sẽ khôi phục vị thế xứng đáng của khoa học, và áp dụng những điều kỳ diệu của kỹ thuật để nâng cao phẩm chất của công tác chăm sóc sức khỏe
và giảm thiểu chi phí của công tác này.

Barack Obama takes the Oath of Office as the 44th President ...

Chúng ta sẽ biến ánh sáng mặt trời, sức gió và đất đai thành năng lượng để chạy xe và vận hành nhà máy. Và chúng ta sẽ chuyển hóa trường học các cấp của mình để đáp ứng nhu cầu của thời đại mới. Chúng ta có thể làm được tất cả những việc này. Và những việc này là tất cả những gì mà chúng ta sẽ làm.

Giờ đây, có một số người đặt nghi vấn về tầm vóc của những tham vọng của chúng ta, những người cho rằng hệ thống của chúng ta không có khả năng để thực hiện nhiều kế hoạch to lớn như vậy. Nhưng những người đó là những người có trí nhớ

không mấy tốt. Vì họ đã quên mất những gì mà đất nước này
đã làm; những gì mà những người đàn ông và phụ nữ tự do
có thể đạt được khi óc tưởng tượng được kết hợp với một
mục đích chung và nhu cầu của lòng dũng cảm.

Những gì mà những người có thái độ hoài nghi quá độ không thể hiểu được là mặt đất dưới chân họ đã chuyển dịch, là những sự tranh cãi chính trị vô bổ đã phí phạm năng lực của chúng ta quá lâu, giờ đây không còn áp dụng nữa.

Câu hỏi mà chúng ta nêu lên hôm nay không phải là chính phủ của chúng ta quá lớn hay quá nhỏ, mà là chính phủ hoạt động có hiệu quả hay không. Phải chăng chính phủ giúp đỡ các gia đình tìm được công ăn việc làm với mức lương khả quan, giúp họ có được sự chăm sóc sức khỏe với phí tổn phải chăng, giúp họ có được một cuộc sống về hưu tử tế.
Nếu câu trả lời là ‘phải’, chúng ta nhất định sẽ xúc tiến. Nếu câu trả lời là ‘không’, chúng ta sẽ chấm dứt các chương trình đó.
Và những người quản lý tiền bạc của công chúng như chúng tôi
sẽ phải chịu trách nhiệm, phải chi tiêu một cách khôn ngoan,
sửa đổi những thói quen không tốt, và làm việc dưới ánh sáng
ban ngày, bởi vì chỉ có như vậy chúng ta mới có thể khôi phục
niềm tin của dân chúng đối với chính phủ.

President Barack Obama is applauded by members of the Joint ...
AP

Câu hỏi trước mắt chúng ta cũng không phải là thị trường là một sức mạnh tốt hay xấu. Sức mạnh của thị trường trong việc tạo ra của cải và nới rộng tự do là vô địch, nhưng vụ khủng hoảng này nhắc nhở chúng ta rằng nếu không có một cặp mắt chăm chú theo dõi, thị trường có thể vượt khỏi tầm kiểm soát, và đất nước không giàu mạnh trong lâu dài khi thị trường chỉ mang lại lợi ích cho những người giàu có.

Sự thành công của nền kinh tế của chúng ta lúc nào cũng không thể chỉ tùy thuộc vào Tổng Sản Lượng Nội Địa, mà tùy thuộc
vào việc sự thịnh vượng lan tỏa đến đâu; tùy thuộc vào khả năng của chúng ta trong việc nới rộng cơ hội cho những người có lòng – không phải vì đó là một việc từ thiện, mà vì đó con đường
chắc chắn nhất để đạt được mục tiêu chung.

Đối với các quốc gia Hồi giáo, chúng ta tìm một hướng mới phía trước, dựa trên ích lợi hỗ tương và kính trọng lẫn nhau. Đối với các lãnh đạo trên khắp quả địa cầu muốn gieo rắc tranh chấp, hoặc đổ lỗi cho những tệ nạn xã hội của họ
vào phương Tây,

hãy biết rằng nhân dân quí vị sẽ phán xét quí vị về những gì
quí vị có thể xây dựng, không vì những gì quí vị hủy đi.
Đối với những ai bám víu quyền lực bằng tham nhũng, gian lận, và bằng cách bịt miệng những người bất đồng, hãy biết rằng quí vị đang đứng ở phía trái của lịch sử. Nhưng chúng tôi sẵn sàng đưa tay cho quí vị, nếu quí vị sẵn sàng nới lỏng nắm tay của quí vị.

Đối với các quốc gia nghèo, chúng tôi hứa làm việc với quí vị để các đồng ruộng của quí vị nảy nở, và để cho nước sạch được tuôn chảy. Để nuôi dưỡng những tấm thân đói khát và đem thức ăn cho những đầu óc đói kém.

Và đối với các quốc gia giống như đất nước chúng ta, đang có của cải tương đối dồi dào, chúng ta xin nói rằng chúng ta không thể nào vô cảm trước những đau khổ bên ngoài biên giới của chúng ta. Và chúng ta cũng không thể tiêu dùng các nguồn
lực của thế giới mà không chú ý đến hậu quả. Vì thế giới đã
thay đổi, chúng ta phải thay đổi với thế giới.

Trong lúc xét đến con đường mở ra phía trước, chúng ta tưởng nhớ với tấm lòng biết ơn sâu sắc đến những người Mỹ dũng cảm, đã từng ngày từng giờ, tuần tra các sa mạc xa xôi và các rặng núi hẻo lánh. Họ có điều gì dạy chúng ta hôm nay, giống như những anh hùng đã gục ngã tại nghĩa trang quốc gia Arlington đã

thì thầm cho chúng ta từ nhiều thời gian đã qua.
U.S. President Barack Obama signs his first act as president, ...

Chúng ta vinh danh họ, không phải vì họ là những người bảo vệ tự do của chúng ta, nhưng vì họ mang tình thần phục vụ, sẵn sàng tìm lý tưởng nơi một điều gì lớn hơn bản thân họ. Thật vậy, trong lúc này, lúc sẽ định hình cho cả một thế hệ, quả thực tinh thần
này cần phải hiện hữu trong tất cả mọi người chúng ta.

Khi nói đến chuyện chính phủ có thể làm gì và phải làm gì, quốc gia này cuối cùng được dựa trên sự tin tưởng và quyết tâm của toàn dân. Chính vì sự tử tế, mà người Mỹ sẵn sàng giúp đỡ một người lạ mặt khi có những con đê bị vỡ. Nhờ lòng vị tha, mà các công nhân sẵn sàng làm bớt giờ, thay vì để cho một người bạn của mình mất việc.

Mỗi khi chúng ta ở vào tình huống đen tối nhất, chính nhờ sự dũng cảm của người nhân viên chữa cháy xông qua một cầu
thang đầy khói, và cũng nhờ bậc cha mẹ biết chăm sóc cho
con cái, mà cuối cùng số phận của chúng ta được quyết định.

Các thách thức của chúng ta có thể là mới mẻ. Các công cụ mà chúng ta đối phó với thách thức có thể là mới mẻ. Nhưng các giá trị đã dẫn đến thành công của chúng ta tùy thuộc vào sự chịu khó, lương thiện, can đảm, sòng phẳng, khoan dung, tò mò, trung thành và yêu nước. Những chuyện đó không phải là mới mẻ.

Đó là những chuyện có thật. Chúng là động lực âm thầm cho
tiến bộ xuyên suốt lịch sử của nước Mỹ.
Điều đang đòi hỏi chúng ta là quay về với những sự thật đó. Điều đòi hỏi chúng ta hiện nay là một kỷ nguyên mới của trách nhiệm; một sự thừa nhận của mỗi người Mỹ rằng chúng ta có nghĩa vụ với chính chúng ta, quốc gia chúng ta, và cả thế giới. Những nghĩa vụ mà chúng ta không miễn cưỡng chấp nhận nhưng sẵn sàng nắm lấy, với ý thức chắc chắn rằng không có điều gì làm thỏa mãn tinh thần, phản ảnh tư cách của chúng ta, cho bằng
cống hiến mọi năng lực cho một sự nghiệp khó khăn.

Đây là phần thưởng và sự hứa hẹn của quyền công dân.

Đây là nguồn gốc của sự tin cậy của chúng ta, sự hiểu biết

rằng Thượng Đế trông cậy vào chúng ta để hình thành
một số định mạng không chắc chắn.

Đây là ý nghĩa của tự do của chúng ta và tôn giáo của chúng ta.

Tại sao mọi người, nam, nữ, trẻ em thuộc mọi chủng tộc và mọi tín ngưỡng có thể cùng nhau vui mừng kỷ niệm tại quản trường quốc gia vĩ đại này. Và tại sao một người mà cha của ông cách đây gần 60 năm không thể làm việc tại một nhà hàng địa phương mà nay đứng trước mặt quý vị để đọc một lời thề thiêng liêng nhất.

Do đó, chúng ta hãy đánh dấu ngày này bằng sự tưởng niệm là chúng ta là ai, và chúng ta đã đi qua những chặng đường dài như thế nào. Vào năm khai sanh quốc gia Hoa Kỳ, trong những tháng lạnh nhất, một nhóm nhỏ những người ái quốc xúm lại với nhau bên cạnh đống lửa gần tàn bên bờ một dòng sông băng giá.

Thủ đô đã bị bỏ. Kẻ thù đang tiến tới. Tuyết loang lỗ vết máu. Vào thời điểm mà cuộc cách mạng của chúng ta bị hoang mang nhất, thì vị cha già của quốc gia ra lệnh đọc cho mọi người những lời này: “Hãy nói cho thế giới tương lai…là trong mùa Đông giá lạnh nhất, không có gì ngoài hy vọng và đức tính có thể sống còn – rằng thành phố và xứ sở, được báo động vì
mối nguy hiểm chung, tiến tới và gặp được“.

U.S. President Barack Obama, the newly sworn in 44th President ...

Hoa Kỳ. Đối mặt với những mối nguy hiểm chung, trong mùa đông của gian khổ của chúng ta, chúng ta hãy nhớ lại những lời lẽ vượt thời gian này. Với hy vọng và đức tính, chúng ta hãy một lần nữa can đảm vượt qua dòng nước băng giá và chịu đựng bất cứ cơn bão nào sẽ đến.

Hãy để cho con cháu chúng ta nhắc lại là khi chúng ta bị thử thách, chúng ta đã chối từ không để cuộc hành trình của chúng ta phải chấm dứt. Rằng chúng ta không quay lui trở lại, hay là chúng ta ngập ngừng. Và với con mắt chăm chú nhìn vào chân trời và với ân phước của Thượng Đế ban cho chúng ta, chúng ta mang
theo Tự Do và chuyển tới cho thế hệ mai sau.

Hình Ảnh do Reuters, AFP, AP .


Phong Trào Dân Chủ và Bất Bạo Động


Tin Tức Và Hình Ảnh kèm theo:
1. Sớ Táo Quân, RFA

2. DVCOnline.net (The Orange County Register). Vaala đóng cửa sớm hai ngày để tránh biểu tình- Amy TaxinNguyên Hân chuyển ngữ

3. Thành quả “đổi mới” của CSVN: Kẻ giàu tột bậc – Người nghèo kiết xác! ViệtCatholic News

4. Hình ảnh cuộc biểu tình chống Triển Lãm Vaala- Nhóm thực thi văn hóa vận, Nghị Quyết 36 của csVN tại Santa Ana, Nam California với cả nghìn người tham dự.

5. Bài đọc suy gẫm: Phong Trào Dân Chủ và Đấu Tranh Bất Bạo Động.

BieuTinhVaaLa98.jpg picture by nhacyeuem

PHONG TRÀO ĐÒI DÂN CHỦ & TRANH ĐẤU BẤT BẠO ĐỘNG

Đinh Lâm Thanh

Giữa những câu hỏi/đáp vây quanh vấn đề cá nhân tác giả cũng như nội dung cuốn truyện trong một chương trình ra mắt sách tại Paris, tôi ghi nhận được hai câu hỏi thật nỗi bật và giá trị do những người tham dự đưa ra : Thực chất phong trào dân chủ trong nước như thế nào và chủ trương tranh đấu bất bạo động đối với chế độ cộng sản…… Nhưng rất tiếc, hai câu nầy có lẽ đi ra ngoài chương trình, do đó tác giả buổi ra mắt sách đã trả lời ngắn gọn trong vài giây lát, chưa đáp ứng đầy đủ nội dung câu hỏi. Tôi thấy đây là những vấn đề quan trọng và xin phép trở lại với bài viết nầy, hy vọng đóng góp thêm một tiếng nói nho nhỏ trong chương trình tranh đấu hiện nay.
Ý kiến thứ nhất, việc tranh đấu cho dân quyền, tự do dân chủ trong nước ảnh hưởng thế nào đối với người Việt hải ngoại. Câu hỏi đưa ra cũng là những thắc mắc mà nhiều người muốn tìm hiểu, nhưng tất cả đều ngại ngùng khi đề cập đến, vì đây một câu hỏi rất tế nhị có thể làm cho nhiều người hiểu lầm và nhất là những kẻ chuyên nghề đánh phá sẽ có cơ hội chụp mũ.
Ý kiến thứ hai, chủ trương tranh đấu bất bạo động đối với cộng sản. Tôi nghĩ rằng đây là vấn đề quan trọng đối với một số bạn trẻ, là những người nặng lòng với đất nước, nhưng vì một lý do nào đó họ đã dấn thân trong một môi trường mà chiều hướng có lợi cho tập đoàn cộng sản Việt Nam hiện nay.


BieuTinhVaaLa180.jpg picture by nhacyeuem


BieuTinhVaaLa287.jpg picture by nhacyeuem


BieuTinhVaaLa157.jpg picture by nhacyeuem


BieuTinhVaaLa106.jpg picture by nhacyeuem

BieuTinhVaaLa56A.jpg picture by nhacyeuem
Vậy xin nêu ra hai vấn đề :
1. Hoàn cảnh, tổ chức và hoạt động của các cơ cấu đòi dân chủ trong nước.
Phải khẳng định rằng người Việt hải ngoại hoan nghênh và khâm phục các tổ chức tranh đấu trong nước, đã bất chấp tình trạng theo dõi, kiểm soát, hăm dọa của công an mà mạnh dạn lên tiếng tranh đấu đòi tự do nhân quyền cho đất nước và dân tộc. Các vị lãnh đạo đã can đảm kêu gọi dân chúng đứng lên chống lại bạo quyền cộng sản ngay trong nước, đó là một hành động tối cần thiết để mở màn cho một cuộc giải thể chế độ cộng sản, mà chúng tôi ở hải ngoại, đã mơ ước từ trên ba chục năm nay. Thật vậy, dù hoàn cảnh khó khăn nhưng các nhà tranh đấu vẫn dấn thân ra mặt, chấp nhận đe dọa của kẽm gai, súng đạn và nhà tù để làm đầu tàu cho các phong trào đồng loạt nỗi dậy chống đối cộng sản. Nhiều vị đã lên tiếng phản kháng ngay trong phiên xử và can đảm chấp nhận tù đày từ năm nầy qua năm khác. Một điều quan trọng hơn nữa là nhiều nhà tranh đấu đã từ chối xuất ngoại khi tập đoàn cộng sản đề nghi cho ra xứ ngoài, mục đích chúng muốn tống khứ những người nầy ra đi hầu tránh hâu họa cũng như đở tốn cơm nuôi tù. Những trường hợp phi thường nầy nhắc nhở cộng đồng hải ngoại phải suy nghĩ, vì có những nhà tranh đấu khác thì xoay xở bằng mọi cách, trả bằng mọi giá để được ra nước ngoài, rồi ồn ào trên các diễn đàn, đại diện cho nhóm nầy đoàn thể kia và hướng dẫn cộng đồng người t
nạn chống cộng ! (*) Tôi không phản đối việc làm của các vị nầy nhưng xét cho cùng, những nhà tranh đấu nên ở lại Việt Nam để đóng góp công sức mình với các nhà lãnh đạo đấu tranh khác thì có lẽ tuyệt vời hơn. Khi một người nào được cộng sản cấp chiếu khán ra đi thì phải có lý do qua tính toán và mưu đồ thâm độc của chúng. Có thể những nhà tranh đấu nầy không thấy chiến thuật dùng người của tập đoàn cộng sản, nhưng đối với tôi, khi cộng sản thả con tép thì chúng đã nghĩ đến việc bắt con tôm ! Có người cho tôi chống cộng mù quáng, nhìn đâu cũng thấy cộng sản ! Nhưng các bài học lịch sử đã chứng minh, ngay thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa với an ninh quân đội, tình báo, cảnh sát, CIA, hệ thống Phượng Hoàng…mà chúng còn ngồi đầy dẫy ngay trong phủ Tổng Thống huống gì bây giờ ở tại các xứ tự do nầy. Người bắt tay cổ võ chưa hẳn là kẻ cùng chiến tuyến nên phải đắn đo, dò xét, phân tích để có thể may ra khám phá được phần nào chân tướng kẻ đối diện. Đối với người Việt hải ngoại, ngoài thành phần đã bị cộng đồng vạch mặt chỉ tên còn biết bao nhiêu người đang âm thầm hoạt động cho cộng sản trong bóng tối. Vậy cũng không có gì ngạc nhiên khi vài thành phần hôm nay chống cộng ráo riết nhưng một dịp nào đó cái đuôi đỏ sẽ lòi ra khi bị quan thầy bỏ vỏ, làm vật tế thần hay tự chúng ăn chia không đều, tranh dành quyền lợi và vạch áo tố giác lẫn nhau…

Người Việt hải ngoại tin rằng những nhà tranh đấu trong nước dù trong môi trường hỏa mù của cộng sản nhưng quý vị cũng có những nhận xét và đánh giá đúng mức những người cộng tác, thì đề nghị nên loại chúng ra khỏi tổ chức ngay từ lúc đầu và đừng rơi vào bẫy khi gởi chúng ra ngoài với cộng đồng người Việt hải ngoại.

Fre edom: For Việt Nam- Democracy: For Việt Nam- No Voice: in Việt Nam


BieuTinhVaaLa307.jpg picture by nhacyeuem

BieuTinhVaaLa82.jpg picture by nhacyeuem
BieuTinhVaaLa394.jpg picture by nhacyeuem
BieuTinhVaaLa85.jpg picture by nhacyeuem
BieuTinhVaaLa107.jpg picture by nhacyeuem
Trở lại vấn đề trong nước, cộng sản là một tập đoàn khát máu và mưu mô xảo quyệt, chúng không từ bỏ bất cứ một thủ đoạn nào để bóp chết các tổ chức chống đối ngay từ trong trứng nước. Ngoài ra chúng còn khai sinh các tổ chức tranh đấu cò mồi và cấy người vào các hoạt động mà chúng nghi ngờ để theo dõi, báo cáo về trung ương tất cả các hoạt động chống đối. Hơn nữa, chúng còn dùng phương tiện vật chất mua chuộc và tạo uy tín cá nhân để một ngày nào đó sẽ nắm quyền lãnh đạo và lật ngược thế cờ. Đây chính là những điểm bất lợi và nguy hiểm cho các tổ chức trong nước. Với một màng lưới công an chìm dày dặt được cài sẵn từ trong dòng họ, gia đình, hàng xóm, sở làm, công xưởng thì những hoạt động dù nhỏ nhặt cũng không lọt qua tai mắt của chúng, người hải ngoại rất thông cảm hoàn cảnh và khó khăn của các nhà tranh đấu tại nội địa. Người Việt hải ngoại hiểu và chia sẻ nỗi khó khăn và nguy hiểm của các nhà tranh đấu trong nước, nhưng không vì thế mà bỏ cuộc, nếu vì sự tồn vong của đất nước và ấn no hạng phúc của toàn dân, tôi tin chắc rằng những nhà tranh đấu xem nhẹ bản thân và bổng lộc tầm thường. Xin các nhà tranh đấu, nhất là những vị tu hành, những nhà trí thức hãy “gìn vàng giữ ngọc” bảo vệ mồ hôi nước mắt mà quý vị đã hiến dâng cho tổ quốc, xin một lòng son sắt vì non sông và toàn dân đang mong đợi ở quý vị.

Hôm nay, nhiều phong trào đoàn thể trong nước đã xuất hiện chống lại ngụy quyền cộng sản, dẫn đầu là thành phần trẻ, sinh viên học sinh với những truyền đơn chuyền tay và rải trong khuôn viên các trường đại học từ Nam ra Bắc. Tiếp đến những cuộc xuống đường chống Tàu cộng xâm chiếm lãnh thổ, được bí mật tổ chức, nhưng tiếc thay công an đã khám phá, chận đứng và giải tán bằng vũ lực. Nhưng tất cả hình ảnh nầy đã chứng minh sự nhận thức và lòng yêu nước của tuổi trẻ trước mưu đồ thanh toán đất nước ta của Tàu cộng. Giới thanh niên lao động thuộc thành phần công nhân viên nhà nước và tư nhân cũng đã đứng lên đòi quyền làm người và quyền sống cũng như đòi đảng cộng sản phải chịu trách nhiệm và thu hồi các phần đất phần biển đã dâng cho Tàu cộng. Thành phần trẻ sinh viên học sinh, các dân oan và giáo dân cần nơi nương tựa, cần người chỉ huy…quý vị không thể làm ngơ để cho họ xuống đường đơn phương mà hãy kề vai sát cánh để tạo sức mạnh. Thành phần trẻ, sinh viên công nhân viên và nhất là các cụ bà, cụ ông thuộc tất cả các đạo giáo là một lực lượng hùng hậu có thể chức, có lòng thành, là một sức mạnh để đạp đổ chế độ cộng sản. Bây giờ có thể gọi là thời cơ đã đến, thiên thời thuận tiện với áp lực quốc tế cũng như nền kinh tế Việt Nam sụp đổ, địa lợi với việc Tàu cộng ngang nhiên xâm chiếm nước ta và nhân hòa là hàng triệu người như một sẵn sàng đứng dậy giải thể chế độ. Kẻ thù phải đánh đổ là đảng cộng sản, một tập đoàn ngu muội chỉ biết dùng súng đạn để kềm kẹp và cước bóc, chính chúng đã phá nát gia tài đất nước và đưa dân tộc Việt Nam đến chỗ diệt vong qua cái “phồn vinh giả tạo” và “văn hóa đỏ” của chúng.

Có thể kết luận, tranh đấu muốn thành công cần phải có ba đi
ều : Chủ trương và đường lối phải rõ ràng để làm nền tảng cho việc dấn thân đồng thời có thể thu phục được nhân tâm. Chỉ đạo và huấn luyện để khỏi sơ hở lầm đường trước thủ đoạn hỏa mù của địch. Dựa vào sức mạnh của đoàn thể cũng như quần chúng để khỏi cô đơn lạc lõng trước họng súng quân thù. Hội đủ ba yếu tố thì việc tranh đấu khó bị đối phương đè bẹp và sẽ chóng đi đến thành công. Vậy các phong trào tranh đấu tại Việt Nam hiện giờ phải nhận lấy vai trò đầu tàu của mình để dấn thân lãnh đạo các tổ chức, đoàn thể, phe nhóm đang bộc phát từ dân chúng. Các cuộc biểu tình của giới trẻ sinh viên học sinh chống Tàu cộng xâm chiếm lãnh thổ, những cuộc xuống đường của dân oan và giáo dân đang tranh đấu đòi tập đoàn cộng sản trả lại đất đai nhà cửa cũng như nhiều cuộc đình công của công nhân viên đòi quyền sống và quyền lợi lao động đang cần sự có mặt của những nhà lãnh đạo cũng như các đoàn thể. Đây chính là cơ hội đừng để vuột tầm tay, tất cả chúng ta hãy can đảm, thà chấp nhận hy sinh một lần để dành lấy thắng lợi còn hơn kéo dài tranh đấu trong âm thầm và bất bạo động từ năm nầy qua năm khác. Cuộc tranh đấu nào không đau thương, không mất mát và không đổ máu, nhưng một người nằm xuống thì sẽ có hàng trăm, hàng ngàn người đứng dậy. Mồ hôi, nước mắt và xương máu của những người tranh đấu sẽ là động lực đẩy toàn dân đứng dậy xuống đường đồng loạt để dứt điểm chế độ cộng sản.


Quang cảnh đồng bào cực kỳ sôi động khi bị khiêu khích, vây quanh một thanh niên tóc dài khi phát giác hắn cố tình mang bức khăn lớn thêu hai hình lá cờ Vàng và cờ máu đến hiện trường.


BieuTinhVaaLa126.jpg picture by nhacyeuem

Một em trong nhóm Thanh Niên Cờ Vàng chạy tới bảo vệ anh này nhưng trong cơn hốt hoảng hắn đấm vào mặt em, làm rớt kiếng. Do đó cảnh sát đã nhanh chóng cô lập và đưa tên này về đồn để … cuộc biểu tình không bị gián đoạn.

BieuTinhVaaLa140.jpg picture by nhacyeuem
BieuTinhVaaLa175.jpg picture by nhacyeuem
BieuTinhVaaLa104.jpg picture by nhacyeuem
2. Phải tranh đấu bất bạo động với cộng sản !

Tôi không biết có người nghĩ gì khi đề nghị rằng phải tranh đấu bất bạo động với chế độ cộng sản ! Vậy tôi đặt lại câu hỏi, cuộc tranh đấu đòi tự do dân chủ từ trong nước ra đến hải ngoại đã mang tính cách bạo động dưới hình thức nào và vào thời điểm nào ? Tôi chỉ thấy từ anh chị em công nhân đòi quyền sống, sinh viên học sinh chống Tàu cộng thì biểu tình chui, biểu tình chạy. Dân oan và giáo dân đòi đất thì biểu tình ngồi, cầu nguyện với biểu ngữ từ ngày nầy qua ngày khác, chịu mưa chịu nắng để mặc cho công an đánh đập bắt bớ và lùa vào các trại giam, nhà đá…Chưa một người nào dùng dao gậy, súng đạn, chất nổ để gây náo loạn, kích động quần chúng. Mà ví dụ, nếu muốn bạo động thực sự thì một tấc sắt cũng không có trong khi tất cả đoàn biểu tình đều nằm gọn trong vòng vây của hàng trăm hàng ngàn công an chìm nổi với súng đạn và xe tăng ! Như vậy bạo động ở đâu mà chủ trương của một nhóm người Việt hải ngoại lúc nào cũng kêu gọi phải bất bạo động ! Hãy xác định rõ ràng, những cuộc biểu tình trong nước có phải là hình thức tranh đấu “bạo động” không ?

Nếu kêu gọi người Việt hải ngoại tranh đấu bất bạo động thì thật đáng buồn cười. Ngoài nầy người biểu tình tranh đấu đâu có thể mang gậy gộc cuốc xẻng xuống đường thách đố với ai ? Khả năng và thế lực đâu để thuyết phục dân địa phương cũng như mua chuộc thành phần biểu tình chuyên nghiệp xuống đường lật xe đốt nhà và chống lại cảnh sát ? Quá lắm thì chỉ có cầm cờ, trưng biểu ngữ và đi theo lộ trình đã được phép và di chuyển trong vòng trật tự dưới sự bảo vệ của chính quyền. Hoặc có lúc xin phép tập trung trước sứ quán cộng sản để phản đối, vạch trần tội ác của chúng vào các dịp 30.4, ngày Nhân Quyền, Tết Nguyên Đán hay lúc đám đầu sỏ cộng sản ra nước ngoài ăn mày kinh tế. Từ xưa đến nay chưa bao giờ xảy ra trường hợp bạo động ngoại trừ đặc biệt có lần trước sứ quán Việt cộng tại Paris, một người Việt tỵ nạn lái xe ủi vào sào huyệt của bọn chúng cách đây vài năm.

Như vậy từ trong nước ra đến hải ngoại chưa xảy ra chuyện bạo động, nhưng nhóm người nầy cứ mãi kêu gào tranh đấu với cộng sản phải bất bạo động với mục đích gì ? Có thể nhóm người nầy t
hi hành chỉ thị của quan thầy hay tự nguyện lập công cho một mưu đồ chính trị ?

Đối với cộng sản phải khẳng định rằng, không thể nói chuyện phải trái, nhân đạo hay quyền lợi dân tộc vì chúng là một tập đoàn ù lì cố bám vào cái nhãn hiệu cộng sản hay xã hội chủ nghĩa để vinh thân phì da suốt đời. Chỉ có những tên đầu sỏ nắm quyền sanh sát của đảng thì được quyền luân phiên thay thế nhau ngồi trên đầu trên cổ thiên hạ. Chúng không bao giờ mở rộng cửa, hiệp thương hay chấp nhận đa nguyên đa đảng như nhiều người lầm tưởng rồi nhẹ dạ lập bè lập đảng để ủng hộ chương trình hòa giải hòa hợp với chúng. Chúng không bao giờ chia phần cho ai cũng như chấp nhận thể chế đa đảng và tổ chức bầu cử tự do. Một khi bầu cử tự do dưới sự giám sát của quốc tế, ví dụ, dù có đắc cử đi nữa chúng cũng ngồi được vài ba năm tối đa rồi phải bầu lại. Điều nầy nằm ngoài âm mưu của đảng cộng sản là phải nắm quyền lực suốt đời suốt kiếp, từ ông cha xuống đến con cháu. Tại sao chúng phải tạo ra trò bịp hòa giải hòa hợp, vì chúng chỉ chấp nhận một đám cò mồi nào đó làm bù nhìn hưởng lộc để cho chúng tiếp tục độc đảng độc quyền nắm đầu dân Việt. Nhưng đừng mơ ước viễn vông, một khi chúng ngồi vững rồi thì những tên cò mồi không chết bờ chết bụi thì cũng còn độc nhất cái quần lót để tháo chạy. Gương trước mắt từ tên Trần Trưồng trước đây vài năm đến sư đỏ Làng Mai mới xảy ra chừng hơn tuần nay !

BieuTinhVaaLa109.jpg picture by nhacyeuem

BieuTinhVaaLa78.jpg picture by nhacyeuem
BieuTinhVaaLa110.jpg picture by nhacyeuem
Thanh Niên Cờ Vàng Truyền âm và hình ảnh lên các Diễn Đàn Paltalk, nói kết các mạng Yahoo- Huế- Sàigòn- HàNội để đồng bào trong nước theo dõi trực tiếp.

BieuTinhVaaLa230.jpg picture by nhacyeuem
BieuTinhVaaLa218.jpg picture by nhacyeuem

Như vậy nhóm kêu gọi “tranh đấu bất bạo động” với cộng sản thì có nghĩa là “tranh đấu van xin”. Một khi gọi là van xin thì nhóm nầy đã tôn thờ cộng sản lên làm thầy, làm vua, làm lãnh tụ rồi quỳ ọp dưới bệ rồng để ăn mày ân huệ. Xin nhớ rằng tranh đấu giữa chúng ta và cộng sản không thể đồng hóa với những việc tranh đấu giữa chủ hãng với nhân viên, giữa tớ với chủ nhà để xin lên lương, xin cơm ăn, xin nhà ở…mà tranh đấu để giải thể chế độ của chúng. Như vậy việc tranh đấu của toàn dân tộc Việt Nam với cộng sản phải là một mất một còn chứ không thể lập lờ kêu gọi van xin ân huệ đồng thời vẫn một lòng tôn sùng quan thầy cộng sản. Một bài học trước mắt, Tây Tạng đã đổi chiến lược không còn đi theo con đường bất bạo động của Đức Đạt Lai Lạt Ma mà đã chuyển hướng sang tranh đấu bạo động với Tàu đỏ.

Tóm lại, đối với cộng sản Việt Nam không thể nói chuyện tử tế, không thể thương lượng, không thể van xin mà phải nhất quyết chống đối đến cùng bằng mọi phương tiện. Nói chuyện phải quấy với cộng sản thì thà nói chuyện với đầu gối còn thích thú hơn, và nếu van xin với cộng sản thì chẳng khác gì sấp mình dưới bệ rồng loài quỷ đỏ để xin được kết nạp làm tôi tớ hầu kiếm miếng cơm manh áo !

Vậy các bạn trẻ hải ngoại, với tấm lòng nhiệt huyết và trái tim tình người, muốn đem khả năng ra phụng sự đất nước và dân tộc nhưng đã đi nhầm con đường, các bạn trẻ hãy nghĩ lại, chưa muộn đâu !

Đinh Lâm Thanh

Paris, 29.12.2008

(*) Nhiều bạn đồng hành, bạn tranh đấu cũng như độc giả đã đặt câu hỏi với người viết, tại sao không nêu đích danh đoàn thể, đảng phái cũng như cá nhân mà chỉ đề cập một cách tổng quát ? Xin phép trả lời, bài viết dưới hình thức tham luận, không có tính cách thông tin, bình luận và kết án các tổ chức cũng như cá nhân. Người viết đưa vào những dữ kiện một cách đại cương mà tất cả mọi người đều biết, báo chí đã nêu lên để bổ túc cho bài viết cũng như chứng minh lập luận quan điểm của mình. Người viết không muốn dùng bài viết tạo ra những cuộc tranh cãi cá nhân, gây xáo trộn cộng đồng để rồi kẻ thù lợi dụng nước đục thả câu…



Paltalk_VN-Flag-sm.jpg picture by nhacyeuem

Nhóm PV. Paltalk Nam California, Hoa Kỳ tổng hợp tin tức từ các nguồn:

Trách Nhiệm Online
DCVOnline.net
ViệtLand.net
RFA
X-cafe
Hạt Nắng
BBC
ViệtCatholic News
Trần Kim Bằng Music eSnips


Nghệ Thuật Lên Tiếng hay …Bịt Miệng.




Tác giả hình này ngụ ý phe chống cộng cũng cực đoan như tụi cs hay thế nào? tuy nhiên trốn biệt, sao không ở đó giải thích cho người đi xem triển lãm?

Tin Tức Và Hình Ảnh kèm theo:
1. BBC phỏng vấn chị Dương Nguyệt Ánh, Tin từ BBC

2. Nhóm VaaLa…khiêu khích cộng đồng tị nạn tại Nam California. LA. Times

3. Thủ Tướng Vẹm ra chỉ thị về nhà đất, liệu có nhượng bộ ? Tin RFA

4. Sẽ có biểu tình lớn chống văn hóa vận cs, NQ 36 tại California, vẹm không cho khúc ruột ngàn dặn yên ổn ăn tết …Hạt Nắng

4. Bài đọc suy gẫm: hình của LA Times

Artist Ann Phong

Nghệ Thuật Lên Tiếng …và … Nghệ Thuật Bịt Miệng.

Việt Nhân/ Vũ Trọng Khả

” F.O.B.II : Nghệ Thuật Lên Tiếng – Giao Điểm Giữa

Nghệ Thuật + Chính Trị + Cộng Đồng.” Trong tuần lễ từ ngày 9 đến 18 tháng 1 năm 2009, tại Westminster, CA – Hoa Kỳ, có một cuộc triển lãm mang tên như trên, gây nhiều căm phẫn trong Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản tại Hoa Kỳ và khắp nơi trên Thế Giới.

Đáp ứng những phẫn nộ trên, nhiều cuộc Hội Thảo đã nhanh chóng được tổ chức trên các hệ thống truyền thông. Những tin tức và hình ảnh liên quan đến cuộc triển lãm này đã được phổ biến rộng rãi khắp nơi, vì thế dù ở xa nơi triển lãm, nhiều người cũng đã thấy được một vài tác phẩm được gọi là ” Nghệ Thuật ” trưng bầy tại đây.

Xin được điểm qua ngôn ngữ của những người làm nghệ thuật này dựa trên thông cáo của ban tổ chức cuộc triển lãm, để tìm hiểu dụng ý của ban tổ chức muốn nói gì khi tự nhận là ” Giao Điểm Giữa Nghệ Thuật + Chính Trị + Cộng Đồng.” ( bản thông cáo của BTC được đính kèm cuối bài viết ).

Với tiêu đề của cuộc triển lãm :

” Nghệ Thuật Lên Tiếng – Giao Điểm Giữa Nghệ Thuật + Chính Trị + Cộng Đồng..”

Người đọc đã thấy có gì bất ổn.

Thứ nhất : Nói về hai chữ ” Nghệ thuật.”

dang_lanh_dao_trung_quoc_lam_chu.jpg picture by nhacyeuem

Theo tin của một thính giả từ VN phát biểu qua Paltalk thì bọn giòi bọ vận dụng bọn tay sai hải ngoại tìm cách xoay suy nghĩ của NVHN qua hướng khác bằng cách gây nên nhiều xáo trộn như vụ triển lãm cờ máu tại Santa Ana để quên bớt tội để mất Hoàng Trường Sa và Thác Bản Giốc cho tụi tàu khựa. Tại sao người ở VN họ lại có cái nhìn và phân tách tình hình rõ ràng như vậy?

Người ta thường nói đến hai khuynh hướng của nghệ thuật đó là ” nghệ thuật vị nghệ thuật ” và ” nghệ thuật vị nhân sinh “… không hiểu còn có khuynh hướng thứ ba nào không ?. Câu trả lời là ” Có thể có một khuynh hướng thứ ba…” . Ta sẽ xét sau….

Nếu ” nghệ thuật vị nghệ thuật” thì nó chỉ biết nó và chỉ thỏa mãn cho chính nó, không cần bất cứ điều gì khác … mà nếu chỉ biết có nó và chỉ vì chính nó, thì nhóm Nghệ Thuật Lên Tiếng ( NTLT ) không cần phải đánh thêm hai dấu cộng ( + ), một dấu cho chính trị, một dấu cho cộng đồng.

Như vậy, nếu nhóm NTLT đi theo khuynh hướng ” Nghệ thuật vị nghệ thuật.” thì ắt hẳn hai dấu cộng ( + ) theo sau ấy phải có một dụng ý nào đó được ẩn dấu bên trong.

Nếu ” nghệ thuật vị nhân sinh ” thì thật đơn giản, người ta cũng hiểu được rằng khuynh hướng này nhằm mục đích phục vụ con người trong xã hội mà nó, cái nghệ thuật ấy, và người nghệ sĩ sáng tác ra nó đang tồn tại.

Chỉ cần hiểu đơn giản như thế theo khuynh hướng vị nhân sinh thí nhóm NTLT đã phản bội lại chính họ vì những gì được trưng bầy trong cuộc triển lãm này, tự nó đã không vị nhân sinh, nghĩa là nó, những tác phẩm và người nghệ sĩ, không vị những con người sống trong xã hội mà nó đang tồn tại, nói rõ hơn là Cộng Đồng, cái dấu cộng thứ hai.

Nhóm NTLT đã hoàn toàn phản bội lại Cộng Đồng, nơi nó đang được nuôi dưỡng và tồn tại, nó, nhóm NTLT, cũng đã phản bội lại chính nó vì, khi nó, không thể hiện được mục tiêu vị nhân sinh mà khuynh hướng đã đề ra.

Vậy, cái dụng ý nào đó dù được khéo léo che dấu sau hai chữ ” nghệ thuật “đã tự nó bộc lộ.

Khuynh hướng thứ ba: có hay không ? xin thưa, nó có đó, khi nó là một công cụ cho một thế lực độc tài, và trong tình huống đó, người nghệ sĩ không gì khác hơn là những tên nô lệ của quyền lực và tư lợi, khi đó, nghệ thuật không còn vị nghệ thuật, mà cũng không vị nhân sinh. Vậy có thể gọi khuynh hướng thứ ba của nghệ thuật là ” nghệ thuật lụy quyền lực hay lụy tư lợi ” , rõ hơn đó là ” nghệ thuật của những tên nô lệ “.

Nghệ Thuật Lên Tiếng: Trong một xã hội mà quyền làm người thực sự được tôn trọng thì quyền lên tiếng, là quyền tự do ngôn luận, là một trong những quyền không chỉ là căn bản mà còn là thiêng liêng, như vậy, nếu Nghệ Thuật muốn Lên Tiếng cũng không phải là chuyện bất bình thường trong xã hội này, nhưng cái NTLT này trở nên bất bình thường và bị chê trách là vì nó đang quảng bá, đề cao … cho một thứ nghệ thuật khác ngược với ước nguyện của chính nó, đó là ” Nghệ Thuật Bịt Miệng”, một khuynh hướng nghệ thuật chỉ có ở nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, nhưng nó đã được cả hành tinh này biết đến.

lethicongnhansk6.jpg picture by nhacyeuem
Lê Thị Công Nhân ( hình trắng đen)

Khi “Nghệ Thuật Lên Tiếng” không theo khuynh hướng ” Vị Nghệ Thuật “, cũng không theo khuynh hướng “Vị Nhân sinh” mà Nghệ Thuật Lên Tiếng lụy quyền lực, luỵ tư lợi như đã thưa, thì, tự nó, nhóm NTLT, đã lạm dụng quyền tư do được lên tiếng để tô son trét phấn cho Hồ Chí Minh, một kẻ tội đồ, cùng một chế độ độc tài đang thống trị Dân Tộc. Nhóm NTLT, đang đi theo khuynh hướng nghệ thuật thứ ba: ” Nghệ Thuật Nô Lệ”.

Thứ hai : Nói về hai chữ ” đối thoại “

Một đoạn khác trong thông cáo của Ban Tổ Chức triển lãm viết :

” … Cuộc triển lãm nhằm tạo những cuộc đối thoại tìm hiểu về tương quan giữa nghệ thuật, chính trị và cộng đồng về những điều bị xem là cấm kỵ hoặc là kèm chế trong cộng đồng.”

Có thực sự cần có một cuộc đối thoại với những ” nghệ sĩ thuộc khuynh hướng thứ ba” hay không ??? …

Và nếu thực sự cần có cuộc đối thọai ấy, thiết nghĩ, nên ” vứt bỏ cái mặt nạ nghệ thuật ” vào sọt rác đi, và thẳng thăn đề cập tới vấn đề chính trị vì Cộng Đồng Người Việt Hải Ngọai là một Cộng Đồng Tỵ Nạn Chính Trị .

Nhóm NTLT cũng cần và phải có cuộc đối thoại chính trị như nhóm mong muốn lên tiếng, nhưng cuộc đối thoại ấy phải diễn ra giữa các Nghệ Sĩ của NTLT với nhóm Nghệ Sĩ nhà nghề của Nghệ Thuật Bịt Miệng để hai nhóm nghệ sĩ này giải quyết những chủ trương đối nghịch của hai khuynh hướng và cũng để gỡ bàn tay ma quái của bọn độc tài đảng trị ra khỏi miệng những người con yêu của Tổ Quốc.

Liêu nhóm Nghệ Thuật Lên Tiếng có thể Lên Tiếng hay sẽ bị các Nghệ Sĩ theo khuynh hướng ” nghệ thuật bịt miệng”…. bịt miệng !!!

Thứ ba : Người viết chỉ viết thêm một phần này nữa mà thôi, dù rằng, đem phân tích thông cáo của nhóm NTLT thì còn quá nhiều điều phải chỉ rõ hơn nữa cho họ biết, họ là ai ?? và tại sao họ đang có mặt nơi đây ???… Vì thời giờ cá nhân có hạn,Xin Qúy Vị tiếp tay .

Một đoạn khác bản thông cáo viết :

” F.O.B. II : Nghệ Thuật Lên Tiếng, chúng tôi muốn tìm hiểu các vấn đề bản sắc của cộng đồng và…..”

Bản sắc được hiểu một cách đơn giản là “đặc tính, đặc thù, sắc thái riêng của một thể.”

Nếu nhóm NTLT, đã từng sinh ra và lớn lên trong Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản, ( vì chắc chắn một điều rằng, có nhiều người trong số hơn năm mươi nghệ sĩ là con cái của một gia đình Tỵ Nạn Cộng Sản )

Chẳng lẽ đã hơn ba mươi năm xa lìa Quê Hương, cho đến nay họ vẫn không nhận biết chính mình là ai hay sao ??? để đến nỗi phải lần mò đi tìm bản sắc của Mẹ Cha và của cả chính mình . Xin đừng phản bội lại sự hy sinh cả sanh mang của các Đấng Sinh Thành.

Để tránh mất thời giờ đối thoại, kính xin Qúy Bậc Phụ Huynh đã từng bán mạng sống của chính mình trên con đường chốn chạy cộng sản, tìm tự do, mong cho con mình không phải chăn trâu cắt cỏ, mong cho con mình có một tương lai sáng lạn, mong cho con mình được học hành nên người…..và hôm nay chúng đã may mắn trở thành những ” nghệ sĩ ” … xin Qúy Vị Phụ Huynh hãy kịp thời giải thích cho con cháu biết hầu tránh được nỗi đau lòng khi chính con mình phản bội lại sự hy sinh của các bậc sinh thành ra chúng.

Nếu Cha Mẹ vì bận rộn sinh kế mà quên đi trách nhiệm, các con trong nhóm NTLT nên về hỏi các bậc sinh thành của các con xem ” cái bản sắc của gia đình các con ra sao ” thì tất rõ, mà không cần lần mò tìm kiếm đâu xa.

travel-vietnam-013.jpg picture by nhacyeuem

Lời chia sẻ cuối cùng :Phải chăng chỉ có những người trong nhóm ” Nghệ Thuật Lên Tiếng” yêu nghệ thuật này và liệu họ có đủ can đảm lên tiếng vì công bằng xã hội hay không ???Không !!! không thể tin được rằng nhóm NTLT có đủ can đảm của ” người nghệ sĩ chân chính “.Nhưng ngày nay, trên Quê Hương Việt Nam khổ đau, đã có quá nhiều người yêu” Nghệ Thuật Lên Tiếng” tự lâu rồi, những người ấy, yêu ” Nghệ Thuật Lên Tiếng ” đến độ chấp nhận hy sinh cả tuổi thanh xuân, hy sinh hạnh phúc gia đình, hy sinh cả mạng sống … Chắc chắn rằng, hơn ai hết, những người ấy yêu ” Nghê Thuật Lên Tiếng” hơn bất kỳ ai khác, kể cả những người đang dương cao cái bảng hiệu này tại Hải Ngoại.Nếu nhóm tổ chức triển lãm ” F.O.B. II : Nghệ Thuật Lên Tiếng” thực lòng yêu chủ trương này, hãy cố gắng giữ dìn nó, hãy cố gắng bảo vệ nó.Muốn được như thế, chỉ có một con đường duy nhất là hãy triệt hạ cho được cái đối nghịch của ” Nghệ Thuật Lên Tiếng” ấy chính là “Nghệ Thuật Bịt Miệng”

Mà muốn triệt hạ nhóm yêu cái ” Nghệ Thuật Bịt Miệng ” thì ngay bây giờ, bước đầu tiên, các bạn hãy gỡ bỏ và vứt vào sọt rác những cái gì được gọi là tác phẩm nghệ thuật đang triển lãm có liên quan đến bọn yêu cái “Nghệ Thuật Bịt Miệng” ấy đi vẫn còn kịp ..Nghệ thuật chỉ được trân trọng là Nghệ Thuật khi nói lên được ý niệm ” Chân, Thiện Mỹ ” của cuộc sống …Nghệ thuật sẽ tự nó mất giá trị khi “đề cao sự dối trá, đề cao cái ác, đề cao sự xấu xa của những hiện tượng xã hội.”

Việt Nhân/ Vũ Trọng Khả

Úc Châu, ngày 12 tháng 1 năm 2009

Paltalk_VN-Flag-sm.jpg picture by nhacyeuem

Nhóm PV. Paltalk Nam California, Hoa Kỳ tổng hợp tin tức từ các nguồn:

RFA
X-cafe
Hạt Nắng
LA Times
Việt Báo
BBC
Trần Kim Bằng Music eSnips


Nhìn Người Lại Nghĩ Đến Ta- Lê Hoàng Thanh


b13ff137.jpg 2009 image by fuwithu57

Tin Tức Và Hình Ảnh kèm theo:
1. Công an Giao Thông đánh nhân dân bị đồng bào đánh hội đồng. Blog Thiếu Gạo

2. Tin RFA: Công an dùng roi điện đánh dân oan tại Kiên Giang, Rạch Giá.


3.
Asia Times Online, by Helen Clark Việt Nam Đối phó Blog.
ĐCVOnline.Net
– Nguyên Hân chuyển ngữ.

4. Sáng kiến tờ rơi trong quốc nội do Thanh Niên và Sinh Viên Việt Nam thực hiện.
Blog Vụ Quang

5. Bài đọc suy gẫm:

Nhìn Người Lại Nghĩ Đến Ta- Lê Hoàng Thanh

Walking down the Berlin wall by Marion Nesje.

Khi nói hay nhắc đến nước Đức hoặc Đại Hàn, người Việt chúng ta thường nghĩ đến một quốc gia cũng chiến chinh và đặc biệt, cũng bị chia đôi như Việt Nam. Một bên là Cộng Hòa Liên Bang Đức (gọi nôm na là BRD hay Tây Đức) và Nam Hàn, nửa bên kia là DDR (Cộng Sản Đông Đức cũ) và Bắc Hàn. Trừ Đại Hàn vẫn còn bị chia đôi, hai quốc gia Việt Nam và Đức đều đã thống nhất đất nước.

Như chúng ta biết, Việt Nam sau khi Hiệp Định Gene được ký kết thì bị chia đôi từ 1954. Miền Nam theo chế độ Việt Nam Cộng Hòa do cố TT Ngô Đình Diệm lãnh đạo và miền Bắc thì theo chủ nghĩa Cộng Sản, với danh xưng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà do Hồ Chí Minh cầm đầu.

Map of Germany

Trong khi đó thì Đức bị chia đôi sớm hơn sau khi nhà độc tài Hitler bị các cường quốc đánh bại và do tứ cường Nga, Mỹ, Anh và Pháp kiểm soát. Dưới sự đòi hỏi và xếp đặt của Anh Pháp và Mỹ, Tây Đức hay Cộng Hòa Liên Bang Đức (BRD) được thành lập ngày 24.5.1949. Cuộc bầu cử quốc hội BRD lần đầu tiên được tổ chức vào ngày 14.8.1949. Ba đảng CDU, CSU và FDP liên minh thành lập chính phủ và

Konrad Adenauer được bầu lên làm vị thủ tướng đầu tiên của Tây Đức ngày 15.09.1949. Nga cũng đâu vừa, sau đó thì vùng Nga chiếm đóng cũng cho thành lập một quốc gia theo chủ nghĩa Cộng Sản, DDR vào ngày 7.10.1949, rập khuôn theo đường lối của Nga sô, dưới sự lãnh đạo của
Walter Ulbricht
\

Ulbricht, mãi tới năm 1971 mới bị Honecker thay thế cho đến khi Honecker

Erich Honecker by Álvaro Herraiz.


từ chức trước khi DDR bị sụp đổ. Mỗi nước đều có quốc kỳ và quốc ca riêng tương tự như hai nước Việt Nam trước 1975.

Cuộc chiến tranh lạnh giữa các cường quốc, một bên gồm Anh Pháp Mỹ và bên kia là Nga vốn đã có từ sau 1945 ảnh hưởng nhiều đến tình hình chính trị BRD và DDR.
Nhằm bảo vệ chế độ chuyên chế vô sản và ngăn chận dân tìm cách trốn khỏi Đông Đức (DDR) để sang Tây Bá Linh hay Tây Đức,

Berlin Wall 9 by skyanth.


Cộng Sản Đông Đức, dưới sự điều hành và kiểm soát của cảnh sát và quân đội nhân dân, DDR đã cho xây bức tường ngăn cách hai bên Đông-Tây Bá Linh mà người Việt mình hay gọi là bức tường ô nhục vào năm 1963! Dầu vậy, vẫn có nhiều người dân DDR vì không chịu nổi sự kềm kẹp cuả Cộng Sản (CS) đã tìm cách vượt hàng rào kẻm gai, vượt qua bức tường ô nhục đi tìm tự do. Một số ít may mắn trốn thoát.

Nhưng đa số bất hạnh bị bắt cầm tù hay bị bắn chết “giữa vùng đất cấm” giống như số phận những người Việt Nam từ Bắc, trước 1975 muốn tìm cách vượt qua vĩ tuyến 17 để vào Nam tìm tự do, trước khi Nam Việt Nam (NVN) chưa bị CS cưỡng chiếm.

Tuy nhiên, sau hơn 40 năm theo chủ nghĩa CS, dưới sự chỉ đạo của đàn anh Nga sô, CS Đông Đức, một thời đã được xem như là thiên đàng của c
c nước CS vẫn bị sụp đổ! Điểm khác nhau rất đặc biệt là so với VN thì sụp đổ của Đông Đức (DDR cũ) và từ đó đưa đến sự thống nhất nước Đức gần như không đổ máu! Ngược lại, ở VN, trong suốt 21 năm sau bị chia đôi cho đến khi thống nhất, miền Bắc luôn tìm cách xâm chiếm NVN bằng vũ lực do các đàn anh Cộng Sản Tàu, Nga và Đông Âu cung cấp, giúp đỡ gây nên cảnh huynh đệ tương tàn mà CS miền Bắc đã thành công, đưa đến sự thống nhất đất nước ngày 30.4.1975.
* Nguyên nhân DDR sụp đổ, đưa dến sự thống nhất Đức

…. Trong mỗi chúng ta, hầu như ai cũng nghĩ rằng khi mà Cộng Sản đã ngự trị đâu đó rồi thì đừng mong gì đến chuyện lật đổ CS được! Nhưng trên đời này chẳng có gì là tuyệt đối cả nên thiên đàng CS Đức đã bị xóa tên, chuyện mà chẳng ai ngờ đến! Nguyên nhân là vì đàn anh Nga sô vĩ đại đã có ý định muốn cải tổ đường lối chính trị tại Nga vào giữa thập niên 90.Người đầu tiên có khuynh hướng này là ông Michail Gorbatschow, chủ tịch nhà nước kiêm Tổng bí thư đảng CS Nga. Vì muốn cứu vãn sự đổ vỡ của Cộng Hoà Liên Bang Sô Viết nên Nga đã từ bỏ quyền thống trị cuả họ đối với các nước CS Đông Âu nằm dưới sự chỉ đạo của Nga thời bấy giờ. Và xa hơn nữa,


Gorbatschow lại muốn thỏa hiệp, làm việc chung với các nước thuộc khối Tây Âu hơn xưa nay nên từ đó đã mở đường các phong trào dân chủ tại các nước Đông Âu ra mặt công khai hoạt động. Hung gia Lợi (Ungarie) bắt đầu trước hết vào tháng 5.1989, tạo nên một lỗ hổng giữa những bức tường sắt. Vào tháng 11.1989, Hung đã hoàn toàn mở toạt ranh giới nước mình với các quốc gia Tây Âu và kể từ thời điểm này, hàng người dân Đông Đức đã đi qua cửa ngõ Hung gia Lợi, vượt biên sang Tây Đức tìm tự do.


Song song với làn sóng vượt biên tìm tự do từ DDR (Đông Đức) ngày càng lên cao, các phong trào dân chủ đối nghịch với chính quyền CS tại Đông Đức cũng lớn mạnh thêm. Dân DDR và những người đối kháng thuộc giới trí thức, văn nghệ sĩ v.v… đã mạnh dạn xuống đường và công khai lên tiếng đòi hỏi, đặt điều kiện với chính quyền CS đương nhiệm, điển hình là các cuộc biểu tình rầm rộ tại thành phố Leipzig vào dịp kỷ niệm 40 năm thành lập CS Đông Đức, ngày 07.10.1989, đã làm cho CS Đông Đức đại bại (Fiasko). Bên cạnh sự tổ chức kỷ niệm của chính quyền CS, nhiều cuộc biểu tình lớn chống chính phủ đã xảy ra tại nhiều nơi ở DDR. Cấp lãnh đạo CS Đông Đức đâm ra bối rối, họ không còn kiểm soát nổi tình hình.

Erich Honecker by Miss Stanford.
Tổng bí thư Erich Honecker đã phải từ chức vào ngày 18.10.1989, bắt đầu cho sự sụp đổ chế độ CS Đông Đức.

Tổng bí thư kế vị, Egon Krenz không thể bình thường hóa lại được tình trạng xáo trộn ở DDR vì ảnh hưởng của nhà nước đối với quần chúng, những người từng bị kiềm kẹp trong suốt 40 qua, không còn nữa. Cuối cùng, toàn bộ chính trị đảng CS Đông Đức (SED) từ chức vào ngày 08.11.1989.Chiều ngày 09.11.89, bức tường ô nhục Đông Bá Linh bị phá, mở tung ra và chuyện nước Đức thống nhất kể từ thời điểm này không còn ai có thể ngăn cản nổi nữa!
Ý định muốn thống nhất nhanh chóng cuả hai nước Đức đã được thể hiện qua kết quả cuộc bầu cử tự do bầu đại diện dân biểu nhà nước vào ngày 18.3.1990. Liên danh “Liên minh cho nước Đức”, chủ trương muốn thống nhất với Cộng Hoà Liên Bang Đức, đã thắng cử một cách rõ ràng.

Tân chính phủ của Đông Đức, dưới sự lãnh đạo của Chủ tịch nhà nước Lothar de Maiziere liền bắt tay ngay vào chuyện hội thảo liên quan đến việc thống nhất nước Đức. Ngày 19.5.1990, một hiệp ước về kinh tế, tiền tệ và xã hội được ký kết. Bởi vì hệ thống kinh tế Đông Đức (DDR) không cho phép cải đổi nên Đông Đức đành chấp nhận hệ thống kinh tế của Tây Đức (BRD) vào ngày 01.7.1990. Ít lâu sau, hai bên thương thảo với nhau về hiệp ước thống nhất tại Bá Linh. Trước khi chấm dứt thương lượng, Hội đồng nhà nước Đông Đức trong một phiên họp đặc biệt vào ngày 23.8.1990 đã biểu quyết chấp thuận cho Đông Đức gia nhập vào Geltungsbereich des Grundgesetzes (xin tạm dịch là Luật cơ bản có giá trị cho khu vực) vào ngày 03.10.1990, lý do là nếu không có sự đồng ý của tứ cường đang kiểm soát Tây Bá Linh lúc đó thì chuyện thống nhất nước Đức không thể nào thực hiện được.

Ngay sau khi chính đàn anh Nga Sô nhận thấy cũng không thể ngăn cản nổi sự thống nhất cuả 2 nước Đức DDR (Đông Đức) và BRD (Tây Đức) tứ cường Anh, Pháp, Nga và Mỹ (những quốc gia đã chiến thắng Đức trong đệ nhị thế chiến) đành phải chấp nhận gi
ải pháp thống nhất hai nước Đức vào tháng 2.1990 sau một phiên họp với hai nước “BRD và DDR”, được gọi là phiên họp “2 cộng 4”. Những điều kiện để thống nhất được qui định trong hiệp ước vào ngày 12.09.1990 và từ thời điểm này, Đức được trao trả lại quyền tự trị!

Tại Bá Linh, đêm 03.10.1990, hàng ngàn người Đức đã xuống đường vui mừng sự thống nhất nước Đức, sau hơn 40 năm bị chia đôi. Ngày hôm sau, 663 đại biểu của Quốc Hội Tây Đức (BRD) và Hội Đồng nhà nước Đông Đức (DDR) họp chung tại nghị viện (Reichstag). Lần đầu tiên kể từ năm 1933, cuộc bầu cử đại diện chung cho toàn nước Đức tại Quốc hội xảy ra vào ngày 02.12.1990.

Đảng CDU, dưới sự lãnh đạo của Helmut Kohl, lúc đó là Thủ Tướng cuả Tây Đức (BRD), đã thắng cử một cách rõ ràng và ngày 17.01.1991, Helmut Kohl (CDU) được bầu lên làm Thủ Tướng, vị Thủ Tướng đầu tiên của một nước Đức thống nhất, không Cộng Sản!

* Ảnh hưởng của sự thống nhất đối với Đức

Vì quá vui mừng nước Đức bất ngờ được thống nhất nên Helmut Kohl và chính phủ do CDU cằm quyền lúc bấy giờ không nắm vững được những khó khăn do CS Đông Đức để lại sau hơn 40 năm áp đặt chế độ chuyên chính vô sản tại đây, nhất là trên bình diện kinh tế, nên Tây Đức đã thừa hưởng một gánh nợ không lồ do CS Đông Đức để lại vì vậy tình trạng kinh tế cuả Tây Đức, từ một cường quốc trên thế giới, đã xuống dốc một cách khủng khiếp vài năm sau đó. So với những quốc gia khác thuộc khối CS Đông Âu và đàn anh vĩ đại Nga Sô cũng theo chân Đông Đức bị sụp đổ sau đó thì người dân Đông Đức có phần may mắn hơn và nhờ vào sự tài trợ không ngừng của Tây Đức nên sau gần 15 năm thống nhất, đời sống cuả dân Đông Đức không còn chênh lệch với dân bên Tây Đức bao nhiêu.Tây Đức hàng năm đã đổ không biết bao nhiêu tỉ Đức Mã để giúp cho dân chúng thuộc vùng CS cũ, trên nhiều phương diện: từ việc kỷ nghệ hóa các hãng xưởng, sửa chữa và xây cất nhà cửa, đường xá, cầu cống v.v.. Ngoài ra, để cải tiến đời sống nghèo khổ bên phiá Đông, chính quyền Helmut Kohl trước đây vì cần tài chánh nên phải sử dụng các biện pháp như tăng thuế, công nhân viên Tây Đức phải xuất lương hầu giúp đỡ đồng hương (Solidatitaetsbeitrag) bên Đông Đức. Một điểm khác rất cách biệt so với VN dựa theo các tài liệu tôi đọc được là VN đổi tiền năm ba bận nhằm bần cùng hóa thành phần tư bản và tiểu tư sản mà họ nghĩ rằng còn giấu đâu đó chưa kiểm soát được thì Tây Đức trái lại, ngay sau khi thống nhất họ đã ban lệnh đổi tiền DDR, một đồng tiền thời đó không có giá trị gì nhiều so với đồng Đức Mã với tỉ lệ 1:1, giúp cho dân DDR, không phân biệt họ là đảng viên, con ông cháu cha hay dân thường gì cả bỗng tự nhiên có tài sản, rồi sau đó dân DDR với số tiền “trời cho” lại còn xây nhà hay mua xe đôi khi còn ngon lành hơn những người dân bên phía Tây.

Trong khi dân miền Nam VN thì bị đánh thuế tư sản mại bản làm nhiều gia đình mất hết cả tài sản thì ngược lại ở Đức, dân DDR được ưu đãi hầu hết trên mọi phương diện làm cho dân chúng vùng CS cũ hứng chí làm ăn nên nền kinh tế sau thời DDR mới từ từ khá lên. Đó là chưa nói đến chuyện dân Tây Đức đặc biệt không mang hận, trả thù dân Đông Đức sau khi thống nhất. Dựa theo nhiều tài liệu của Đức và các phóng viên báo chí từ các nước Âu Mỹ, Đức không trả thù dân cùng chủng tộc! Cũng có vài vụ kiện tụng xử các đảng viên bắn chết hay bắn người bị thương khi dân DDR tìm cách vượt bức tường ô nhục để sang Tây Bá Linh tìm tự do nhưng bất cứ vụ kiện nào cũng có luật sư bào chữa.

Lý do rất dễ hiểu, luật pháp Đức rất coi trọng quyền làm người. Hiến Pháp Đức đã qui định một cách rõ ràng: “Nhân phẩm con người bất khả xâm phạm”. Vì thế không có chuyện đem hàng loạt đảng viên hay quân cán chính thời DDR cho đi học tập cải tạo hay tống giam, tẩy não (ngoại trừ thời Đức quốc Xã). Ngay cả Tổng bí thư cuối cùng của DDR, ông Egon Krenz cũng bị đưa ra tòa và chỉ bị phạt tù và nay đã được khoan hồng trả tự do.

Không những thế chính những tay trùm mật vụ DDR, từng sát hại bao nhiêu dân DDR vô tội cũng bị đưa ra tòa án xét xử một cách công khai, có luật sư biện hộ. Ngay cả những đảng viên hay tay chính trị gia gộc thời DDR giờ cũng thoải mái tham chính như Gysi hay Bisky v.v… chẳng hạn. Đó, sự khác biệt giữa DDR và Việt Nam sau khi thống nhất nôm na như vậy đó! Chưa kể đến chuyện đảng PDS, hậu thân của đảng Cộng Sản Đông Đức cũng được tự nhiên hoạt động trên chính trường Đức không gặp một khó khăn nào, họ hiện đã và đang ngồi tại Quốc Hội hay nghị viện Đức với những chức vụ Nghị sĩ mà chẳng bị chính phủ Đức làm khó dễ. Ngay cả những nước CS thuộc khối Đông Âu cũ như Ba Lan, Tiệp, Hung gia Lợi, Ru Ma Ni v.v… cũng không có xảy ra những vụ tống giam rầm rộ hay trả thù những đảng viên, cảnh sát, quân đội và tay sai của chính quyền CS cũ, ngoài những vụ xử án lẻ tẻ. Những người CS ngày xưa họ vẫn được lập hội lập đảng ra tranh cử với những đảng phái dân chủ đối lập một cách tự nhiên. Thậm chí họ được quyền tiếp tục tuyên truyền chủ thuyết CS vốn đã lỗi thời và ai còn nghe theo đó là chuyện riêng của người đó, dựa trên tinh thần tự do tư tưởng và dân chủ mà họ phải chấp nhận vì nhân dân muốn thế. Nói chung, nhân dân các quốc gia này, dân DDR cũ chỉ muốn có một đời sống ấm no, bình đẳng như nhau, có đầy đủ các quyền tự do, được sống an lành không còn bị kìm kẹp hay muốn đi đâu thì đi không phải lo sợ bị theo dõi, ai làm nấy ăn v.v… Khi nào thì giới lãnh đạo VN chúng ta mới nhìn ra được cội rể của vấn đề để tạo cho dân Miền Nam nói riêng và dân VN nói chung có được một cơ hội
tương tự như BRD đã thực hiện cho dân Đức ở DDR?
…. Tóm lại, trong suốt thời gian qua mặc dầu Tây Đức đã cố gắng đổ biết bao nhiêu tiền của và công sức nhằm mục đích nâng cao đời sống, nền kỷ nghệ và kinh tế DDR nhưng cho đến nay chính quyền Đức nói chung đã không đủ sức và khả năng để san bằng lỗ hổng khổng lồ về tài chánh và kinh tế do CS Đông Đức để lại sau 40 năm thống trị trong một khoảng thời gian 15 năm sau khi nước Đức thống nhất được, kể từ ngày 03.10.1990! Nhìn người lại nghĩ đến ta. Việt Nam kể từ khi cưỡng chiếm xong NVN đưa đến sự thống nhất ngày 30 tháng 4.1975, thời gian lâu gấp đôi so với Đức nhưng VN nói chung vẫn còn èo uột, chưa khả quan mấy trên tất cả mọi phương diện: kinh tế, tự do, nhân quyền v.v…. Nếu không có nguồn tài lực do những người tị nạn CS và số người VN được nhà nước cho phép xuất khẩu lao động từ hải ngoại gởi về không hiểu tình trạng kinh tế VN còn đi tới đâu?

Những người có trách nhiệm đối với dân chúng VN hãy bỏ vài phút, bình tâm nhìn sang DDR, khối Đông Âu và khối Liên Hiệp Nga cũ thì rõ. Dân DDR nói riêng đâu ai bỏ quê hương xứ sở đi lánh nạn tránh Tây Đức đâu. Họ đâu có rời bỏ DDR như VN đã làm chấn động thế giới với hàng triệu người bất kể hiểm nguy tìm đường vươtï biên vượt biển? Họ an tâm ở lại quê hương xứ sở của họ. Một khi mà người dân được quyền tự do kinh doanh, tự do ngôn luận, tự do học hành và phát triển… nói chung có đời sống hoàn toàn tự do dân chủ thì họ mới có hứng thú làm việc và mới đóng góp tích cực vào sự phồn thịnh và phát triển quốc gia được. Ngược lại, nếu làm mà chẳng được gì hết thì họ sẽ thụ động là chuyện rất dễ hiểu và đây là lý do DDR và Tây Đức khác biệt nhau một trời một vực trên tất cả mọi phương diện.
Tôi còn nhớ có lần tình cờ được nói chuyện với một gia đình đến từ Đông Bá Linh vào cuối thập niên 70, họ đã nói với tôi: “Như ông thấy đó qua Ti Vi và báo chí, hiện tại khắp nơi ở DDR đâu đâu cũng treo cờ đỏ có búa liềm, ngay cả tại những nhà ga U-Bahn nhưng… nếu ngày mai họ có cơ hội hay có thể treo cờ Xanh thì ông sẽ thấy ngay mọi nơi đều treo cờ Xanh”. Lúc đó tôi hoài nghi vì mấy ai ngờ nhưng 20 năm sau tôi mới nghiệm lại và thấy lời nói của gia đình kia hoàn toàn đúng. Dân DDR đã từ bỏ thiên đàng xã hội chủ nghĩa, đã vứt bỏ và đốt cờ Cộng Sản trong chốc lát và đã đạp đổ bức tường ô nhục chỉ vì họ muốn nhìn thấy ánh sáng tự do, chỉ vì trong tiềm thức họ từ lâu rồi muốn được sống thoải mái không bị kìm kẹp, muốn đi đâu chẳng ai cấm hay dò xét dưới một xã hội dân chủ thật sự! Một sự ao ước thầm kín nhưng chỉ chưa bộc phát ra thôi. Khi những yếu tố khách quan cho phép, họ không chần chờ, nắm lấy ngay thời cơ và làm sụp đổ cái thiên đàng xã hội chủ nghĩa DDR vốn đã được những đàn em CS không ngớt lời ca tụng trong một khoảng thời gian rất ngắn.

Qua đó chúng ta học được những gì?

Chúng tôi trộm nghĩ, những gì mà một cá nhân, một tổ chức không hay chưa làm được, chúng ta có thể làm được nếu biết hợp quần gây sức mạnh, điển hình như ở Ba Lan, DDR, khối Đông Âu cũ … Nhiều nước độc tài đảng trị tại Đông Âu đã bị lật đổ qua sự chống đối của người dân dưới sự điều hợp cuả những nhà chính trị đối kháng và gần đây nhất, ở Ulkrain, dầu được Nga hết lòng ủng hộ nhưng phải nhượng bộ khối đối lập tổ chức bầu cử lại và cuối cùng chính quyền thân Nga bị khối đối lập hất văng đi và tại Libanon, nguyên cả một chính quyền từng có khuynh hướng theo nước Xy Ri (Syrien) đã phải từ nhiệm sau nhiều cuộc biểu tình chống đối chính quyền rất rầm rộ, không ngừng nghỉ cuả dân chúng. Lý do Trung Cộng đã phải tìm cách sa thải người tay chân của mình đang cầm quyền ở Hồng Kông cũng bắt đầu từ sự chống đối của người dân. Bằng từng đó thí dụ cũng đủ thấy tầm quan trọng của sức mạnh quần chúng.
Các nước độc tài còn lại trước sau rồi cũng có ngày sẽ bị đào thải khi dân chúng đang bị kìm kẹp đồng loạt đứng dậy.

Vấn đề chỉ là thời gian mà thôi như đã xảy ra trong quá khứ ở Chí Lợi hay tại Á Châu, Phi Luật Tân và tại Đông Âu nói chung, DDR nói riêng vào cuối thập niên 80 như chúng ta biết.
Hy vọng ngày ấy sẽ chẳng còn bao xa nữa đối với những nước còn độc tài đảng trị để dân chúng những quốc gia này sớm được có một cuộc sống đầy đủ nhân quyền, tự do và dân chủ như ở Đông Âu và DDR.

Lê Hoàng Thanh

Paltalk_VN-Flag-sm.jpg picture by nhacyeuem

Nhóm PV. Paltalk Nam California, Hoa Kỳ tổng hợp tin tức từ các nguồn:

RFA

Blog Thiếu Gạo

Blog TAO

Blog Vụ Quang

DCVOnline.net
Việt Catholic News
Trần Kim Bằng Music’s eSnisp
X-Càfe
www.ddcnd.org