Sau VV Kiệt, đến Hữu Thọ: Truyền Thống Nói Dối



1. Chiến hạm Hoa Kỳ và Trung Cộng có “sự cố” trên biển đông. Blog Trường Sa
2. Bô Xít và sức ép từ người tàu. Diễn ĐànForum, Công Giáo Việt Nam, Việt Vùng Vịnh
3. Thương Binh Hà Nội(VOA) Biểu Tình chống Lại việc chính phủ lấy đất
4. Thước Núi Tấc Sông, Tin Đài Á Châu Tự Do

5. Hình ảnh đồng bào tị nạn cs. tại Sydney- Australia biểu tình chống văn hóa vận cộng sảntại Star Casinongày 15 tháng 3 -2009. Ly Hương.net , Tâm Thức Việt Nam, Việt Land
5. Bài đọc suy gẫm: Bồi bút Cộng Sản ”gióng lên sự cảnh báo”: truyền thống nói dối

Bồi bút Cộng Sản ”gióng lên sự cảnh báo”: truyền thống nói dối

VietCatholic News (22 Jan 2009 08:16)

Theo từ điển tiếng Việt 1997 thì từ BỆNH có ba nghĩa: (1) – Bệnh là trạng thái cơ thể hoặc bộ phận cơ thể hoạt động không bình thường; (3) – Bệnh là thói xấu hoặc khuyết điểm về tư tưởng, làm cho có những hành động đáng chê trách, hoặc gây hại [Trang 56]; Nói dối (đg) – Là nói sai sự thực một cách cố ý, nhằm che dấu điều gì [Trang 710]; Giả dối (t) – Là không thật nhằm mục đích đánh lừa [Trang 369]. Như thế, bệnh nói dối là một thói xấu, khuyết điểm về tư tưởng. Người bị nhiễm cố ý nói sai sự thực nhằm che dấu một vấn, lừa dối đề để thủ lợi… Vì là bệnh cho nên cứ để nó phát triển, sẽ làm vật chủ chết. Có thể không chết vì bệnh đó… Nhưng trên nền bệnh đó, sẽ làm thành cơ hội nảy sinh các bệnh khác, y văn gọi là bội nhiễm… Vật chủ không chết vì bệnh đó thì cũng chết vì bội nhiễm các bệnh khác…

Nửa cuối năm mậu tý, có biết bao nhiêu chuyện sảy ra đối với cộng sản Việt Nam, từ việc giở trò lưu manh với các tôn giáo bị lộ bài nhục mặt, đến việc quan chức tham nhũng bị cảnh sát quốc tế “bắt vở” đòi trừng trị… Bị quốc hội Âu Châu ra nghị quyết ràng buộc vấn đề nhân quyền với vấn đề hợp tác song phương… Rồi đủ chuyện quan chức cộng sản xử lý công việc lóng ngóng, mạ lị nhân dân đến mức phải xin lỗi… ra luật thuế đánh lung tung, phải công khai cải chính…

Người cộng sản như không biết được hệ quả này bắt nguồn từ đâu nên xem ra có vẻ như càng làm rối, nội bộ càng lục đục. Nền tảng nhận thức của họ là chủ nghĩa cộng sản Mác-xít-lêninít, với phương pháp tiếp cận vấn đề là lý luận nhận thức Mác-Lênin, có vẻ như không đưa họ tiếp cận tới sự thực, hoặc làm họ không thừa nhận sự thực mà cả nhân loại tiến bộ mặc nhiên thừa nhận… Cái xã hội quái thai mà họ cưỡng bức đẻ ra, nay càng ngày ngày quái đản. Rồi bỗng chợt tỉnh ra trong cơn mê triền miên, họ cũng nhận thấy một thực trạng rợn người là: Cả xã hội nói dối.

Ngày cùng tháng tận của năm, một tên cộng sản “gộc” là Hữu Thọ – Từng là uỷ viên trung ương đảng, tổng biên tập báo đảng, trưởng ban tuyên giáo trung ương – Một tên bồi bút về hưu được đám bồi bút hậu duệ mang ra phỏng vấn, kẻ hứng người tung với cái tít rất kêu: Trăn trở đầu năm mới của trí thức Việt Nam: Bệnh giả dối (*)… Rồi trong lúc cao hứng, đám bồi bút “Gióng lên sự cảnh báo”: Dân tộc ta là dân tộc có truyền thống nói dối – Láo xược ! Dối trá lật lọng là của riêng người cộng sản chứ có liên quan gì đến dân tộc Việt Nam???
Một hồi giảng giải của Hữu Thọ, nào là:
Hãy rửa tai để nghe lời nói thật vì không có lời nói thật nào mà không có vị chua chát – Sự thật nó không tự đến mà anh phải tìm đến nó – anh phải đủ niềm tin ở người ta thì người ta mới nói sự thật với anh – Ông cha ta thường khuyên bảo con cháu phải thật thà – Đi đến chân lý cũng có nhiều con đường và nói ra chân lý có nhiều cách nói – 99% sự thật vẫn chưa chắc đã là sự thật – Tôi nghĩ năm Mậu Tý đúng là năm không vui với báo chí khi có nhiều nhà báo bị thu thẻ, một số nhà báo bị bắt giam … vv và vv …

Toàn những chuyện “Giời ơi đất hỡi”, ai có mắt cũng nhìn thấy, thế mà nó được đám bồi bút tuổi còn trẻ cho rằng “lời tâm huyết”. Xét ở góc độ chất lượng tin, thì các thông tin này cũ mèm, và rất thô sơ, đ
n mức một người đọc thông viết thạo là đã có thừa. Xét góc độ dung lượng tin, thì gần như bằng 0, vì nó toàn những thuật ngữ, khái niệm chứ chẳng có tính chất thông tin thời sự gì cả. Nó là một vấn đề tồn tại nhức nhối trong bộ máy tuyên truyền cộng sản với những kẻ bồi bút, viết lách kiếm miếng ăn… Đây là vấn đề mà quốc gia theo dân chủ đa nguyên đã giải quyết xong. Trên thế giới chỉ các quốc gia độc tài, đặc biệt là độc tài cộng sản là còn vấn nạn này.

Có người cho rằng Hữu Thọ muốn tìm căn nguyên của hiện trạng “cả xã hội nói dối” để bốc thuốc chữa. Căn nguyên của hiện trạng này ai mà chẳng biết, chính Hữu Thọ cũng đã tự nói ra: Để bệnh nói dối tràn lan chủ yếu là tại người nghe – Vì những kẻ cầm quyền không chấp nhận sự thực, ai nói sự thực chẳng khác tự rước hoạ vào thân – Đức Tổng Giám Mục Hà Nội đã chẳng rước hoạ vào thân khi nói lên sự thực đó ư ? Ngài còn hút chết với cộng sản khi mong muốn giải quyết thực trạng này bằng cách xây dựng quốc gia như Hàn Quốc – Nhật Bản. Hàn Quốc và Nhật Bản là quốc gia dân chủ, nghĩa là người dân làm chủ, và khi dân làm chủ, họ ra lệnh cho nhà nước không để bất cứ người cộng sản nào trong bộ máy công quyền – Sự thật là thế đó.

Sự thực thì giải thoát nhân dân – Nhưng sự thực lại kết liễu cộng sản. Người cộng sản chưa bao giờ và không bao gờ chấp nhận sự thực, cho nên những ai nói thật trong chế độ cộng sản đã “tuyệt chủng”. Ai đang còn sống trong chế độ cộng sản, chắc chắn phải nói dối, cho dù chỉ là để sống qua ngày.

Trong chế độ cộng sản, nhân dân nói dối để giữ mạng sống, họ là nạn nhân. Cộng sản xây dựng các chuẩn mực gian dối để tồn tại, ăn gian nói dối, chỉ muốn nghe điều gian dối, nó là thủ phạm. Vấn đề cả xã hội nói dối nhưng có hai hiện tượng khác nhau về bản chất.

Trong chương trình “tạp kỹ” mà đám bồi bút tung hứng, Lúc thì Hữu Thọ đóng vai là con bệnh, lúc lại đóng vai là thầy thuốc, phân tích nọ kia xem ra có vẻ rất “duy vật biện chứng”… Nhưng bản chất của vấn đề thì không biết vô tình hay cố ý mà ông ta lại lờ đi: Chủ nghĩa cộng sản là thứ chủ thuyết đánh tráo chân lý. Lúc thì lấy mục đích tốt đẹp “trong mộng” để biện minh cho phương pháp “giết người cướp của”. Lúc lại lấy phương pháp tàn độc kia để uốn nắn mục đích. Hữu Thọ là kẻ nói dối về thực trạng một xã hội mắc bệnh nói dối, là kẻ mù loà không nhận biết được căn nguyên của con bệnh nan y: Nói dối. Khi Hữu Thọ là con bệnh thì khai lâm sàng gian dối với thầy thuốc. Khi Hữu Thọ là thầy thuốc lại nói dối về bệnh tình bệnh cảnh của con bệnh… Có thuốc gì chữa được không ??? Cho nên chắc chắn không phải Hữu Thọ muốn tìm căn nguyên, muốn bốc thuốc chữa bệnh nói dối trong xã hội xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Bốc thuốc chữa bệnh nói dối trong chế độ cộng sản Việt Nam ư ? Một việc làm quá dễ: Hãy xem gương tày liếp cộng sản đông Âu – Người cộng sản hãy nhìn nhận sự thực, công lý muốn họ ra toà, ở đó họ tha hồ biện luận bào chữa không ai bịt mồm bịt miệng họ cả… Nếu đúng tội lỗi họ đang mang, nhân dân muốn tiễn họ đi gặp Mác-Lênin-Hồ Chí Minh.

Có người lại cho rằng: Đây là sự “sám hối” muộn màng thường diễn ra vào cuối đời của người cộng sản – Hữu Thọ đang sống những ngày cuối cùng của cuộc đời mà Thượng Đế ban cho Y, Y sám hối như bao nhiêu kẻ trộm cướp cuối đời sám hối???… Không ! Đây chưa phải là sự sám hối, nó chẳng qua chỉ là một phản ứng bản năng của một thụ tạo là con người mà thôi. Khi lờ mờ nhận ra sai lầm trong nhận thức trong hành vi, người ta bắt đầu suy tư… sợ hãi… cắn rứt lương tâm… đến lúc nào đó họ phải nói ra mồm để đỡ cắn rứt. Hoàn toàn là bản ngã chứ không phải vô ngã…

Nhưng tại sao phải chờ đến cuối đời người cộng sản mới “cắn rứt” ? Là vì giai đoạn trước, lúc họ đương chức đương quyền, thì tiền bạc, lợi lộc quá lớn đối với họ… nó làm mờ mắt, làm mù lương tâm… rồi người cộng sản hành động theo lối “cờ đến tay ai người đó phất” bất chấp đạo lý… Khi họ không còn sức hưởng thụ cái đống vật chất to lù mà họ “kiếm” được… Họ mới bắt đầu “tỉnh ngộ”?

Cho nên suy cho cùng, thì sự “cắn rứt” vì sự thật bị đánh tráo, chân lý bị ngụy tạo, vì những việc đã làm
của người cộng sản cũng chỉ là để giải quyết vấn đề tâm lý cá nhân của họ mà thôi, nạn nhân của họ cũng như toàn xã hội chẳng được lợi gì. Thậm chí trong một số trường hợp nó còn có tính chất dùng để “đánh bóng” tên tuổi của chính họ trước khi làm đám ma theo thủ tục quốc tang…

Thực tế từ những cộng sản lão thành như Võ Văn Kiệt, cho đến những tên cộng sản không cầm súng, không làm ra chính sách, chỉ viết lách như nhà văn Nguyễn Khải… Chỉ “cắn rứt lương tâm” bằng mồm. Vừa “cắn rứt” vừa lo sợ bị đảng xử lý… Cho nên họ nói rất “ý tứ”, nghe lọt lỗ tai tất cả mọi người… Thật là vô thưởng vô phạt, vô tích sự.

Ngày cùng tháng tận của năm, ngày cùng tháng tận của một đời người, ngày cùng tháng tận của một chế độ phi lý… Sao mà lắm cái quái đản: Đánh thuế kiều hối – Không! Xin lỗi! Công văn soạn nhầm; Đánh thuế ngoại tệ nhập khẩu – Không! Xin lỗi! Áp nhầm danh mục; Dân tộc ta có truyền thống nói dối – Không! Xin lỗi! Áp nhầm đối tượng…

Đúng phải là: Cộng sản có truyền thống nói dối.

Lê Sáng

Paltalk_VN-Flag-sm.jpg picture by nhacyeuem

Nhóm PV. Paltalk Nam California, Hoa Kỳ tổng hợp tin tức:

Blog Trường Sa
VOA
Diễn ĐànForum,
Công Giáo Việt Nam,
Việt Vùng Vịnh
Thương Binh Hà Nội
Ly Hương.net
Tâm Thức Việt Nam
Việt Land
RFA

Đàn Chim Việt
Việt Catholic News

Advertisements


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s