CHẮC MÁ TAO MỪNG LẮM… Võ Đại Tôn

 

DSC_0200.jpg picture by nhacyeuem

Hình ảnh minh họa: Houston Diễn Hành- Ngày Cám Ơn Quân Nhân Việt Mỹ Anh Hùng (11/11/2009).

 

DSC_0060.jpg picture by nhacyeuem

DSC_0061.jpg picture by nhacyeuem

DSC_0071.jpg picture by nhacyeuem
DSC_0064.jpg picture by nhacyeuem
DSC_0106.jpg picture by nhacyeuem

Bài đọc suy gẫm: CHẮC MÁ TAO MỪNG LẮM…

Võ Đại Tôn (Indonesia-Singapore).

Chiều trên đảo Galang. Nắng chưa tắt và hơi gió biển từ xa thổi vào lành lạnh, dường như có mùi muối mặn. Chúng tôi trong phái đoàn Văn Khố Thuyền Nhân, mỗi người mang một tâm trạng riêng nhưng cùng chung một tâm nguyện, âm thầm thắp nhang cắm trên các mộ bia hoang tàn. Nhiều mộ bia đã bị đập phá, gạch đá nằm lăn lóc, cỏ cháy vàng khô. Nhiều tấm bia đã phai mờ chữ khắc, nhiều tấm bia không có năm sinh, chỉ ghi ngày chết. Tất cả, tất cả đều im lặng, hoang vu, ngậm ngùi. Trên bục đá cao còn sót lại một cột cổng bằng xi-măng vào nghĩa trang, màu sơn trắng đã thành rong rêu loang lổ, ai đã sơn thêm ba sọc màu đen từ trên xuống dưới, thành lá cờ tang của Tổ Quốc, bơ vơ nơi xứ người. Trông thật ảm đạm, đìu hiu, tôi nghĩ đến những dòng nước mắt màu đen của Dân Tộc hôm qua và hôm nay. Tôi cúi đầu khấn nguyện, cắm nhang trên những nấm mộ vô danh, và tôi đang khóc trong lòng. Vì tuổi già leo dốc cao, và vì quá xúc động trước cảnh tượng điêu tàn hoang sơ này, tôi chợt cảm thấy mình ngộp thở, vội trao lại bó nhang đang bùng khói cho người bạn đồng hành trong đoàn, từ Mỹ qua. “Anh cắm nhang tiếp giùm tôi đi, tôi chóng mặt quá!”. Tôi đến ngồi bên cạnh một mộ bia đã bị đập vụn, nghĩ về thảm trạng của cả một trời quê hương, bên kia bờ biển Đông, và nghĩ đến những người đã chết bên này đại dương.

Dưới chân nghĩa trang, dọc theo con đường mòn, có một khu rừng. Một tấm bảng chỉ đường ghi bằng tiếng Anh : “Body Tree”. Trong lùm cây, có một cây đa già buông nhánh và rễ xuống tận đất. Có người nói đấy là cây bồ đề, và bảng chỉ đường “Body Tree” có nghĩa là khu cây bồ đề. Nhưng sự thật không phải như vậy. Dưới gốc cây có dựng ba kệ bàn thờ nhỏ có mái che như cái “trang” bằng gỗ sơn màu đỏ. Thuyền nhân trên đảo trước đây và dân làng địa phương gọi là “Miếu Ba Cô”. Vài anh em trong phái đoàn, đã từng sống trên đảo này, kể lại cho tôi nghe là có ba cô gái trên đường vượt biển đã bị hải tặc hãm hiếp, khi đến được trại tỵ nạn trên đảo đã quá tủi nhục và uất hận, ra treo cổ tự tử trên cành cây đa vào ban đêm. Trong ba người, có hai chị em ruột tuổi còn nhỏ. Đồng bào tỵ nạn trên đảo đã lập miếu thờ và dân làng địa phương cho đến nay vẫn còn gìn giữ nơi này, tin tưởng là chốn linh thiêng. Tôi nghĩ đến tấm bảng chỉ đường “Body Tree”, có lẽ là nơi “Cây treo xác người” chứ không có nghĩa là cây bồ đề. Tôi lặng người, đứng nhìn khu miếu hoang vu này, ngậm ngùi nghĩ đến thân phận của những người con gái Việt Nam, vào lứa tuổi con-em của tôi, đã theo gia đình vượt biển tìm Tự Do, để rồi phải chết trong cảnh oan khiên. Hương lạnh hoang tàn, cô đơn nghiệt ngã. Không biết thân nhân của những người con gái đau thương này, đã được định cư tại một nơi nào đó trên thế giới tự do, có bao giờ trở lại để thắp một nén nhang cầu nguyện ? Anh em trong Văn Khố Thuyền Nhân có ghi lại chi tiết về những cái chết tận cùng khổ nhục này của các cô gái Việt Nam, nhưng tôi chỉ viết lại cảm xúc của riêng tôi vể cảnh tượng. Tôi lại nhìn ra biển khơi và thấy hiện ra căn nhà nghỉ mát đồ sộ nguy nga của con gái tên thủ tướng việt cộng Nguyễn Tấn Dũng trên bờ biển Nha Trang mà tôi đã thấy hình đăng trên báo chí hải ngoại mới đây. Căn nhà nghỉ mát của “con gái siêu đại gia tư bản đỏ” này, ở Nha Trang, và cái ‘Miếu ba Cô” hoang vu trên đảo Galang chiều nay, là nghịch cảnh có thực trong cõi đời này. Nghịch cảnh giữa những người con gái Việt Nam, đang sống và đã chết bên bờ biển Đông, trong hàng triệu nghịch cảnh giữa lòng Dân Tộc. Những người nào còn chút lương tâm, luôn cả nhân loại nếu còn lương tri, sẽ tự tìm ra câu trả lời vì sao ? Trong thời đại này, theo thời gian và theo vị kỷ của con người, có lẽ hai chữ “lương tâm” đang nằm im trên trang giấy trong tự điển.

Ngồi trên xe rời xa đảo trên đường về lại thị trấn quận hạt Batam, tôi nghĩ thêm được những câu kết trong bài trường thi “Hồn Ca Trên Biển Đông” mà tôi đang “viết” trong đầu về linh hồn những người đã chết với những nấm mô điêu tàn :

Hồn mãi còn đây, dù bia mộ hoang vu
Không tên tuổi – sá gì tên với tuổi !
Dù xác thân đã hòa chung cát bụi
Biển Đông còn – Hồn mãi sống thiên thu !

DSC_0007.jpg picture by nhacyeuem
DSC_0076.jpg picture by nhacyeuem
DSC_0091.jpg picture by nhacyeuem
DSC_0018.jpg picture by nhacyeuem
Xe hoa sống động nhất: một người lính VNCH trong tù cải tạo cộng sản bị xiềng cả hai tay, máu me đổ ra trên người .

DSC_0056.jpg picture by nhacyeuem
Triển lãm loại trực thăng dùng trong chiến tranh chống cộng sản độc tài, phi nhân tại Việt Nam.


Năm 2005, Hà Nội đã làm áp lực với các chính phủ Mã Lai và Nam Dương để đập phá các tấm bia tưởng niệm Thuyền Nhân đã chết trên biển Đông, và bây giờ, năm 2009, khi chúng tôi đến đây, Hà Nội vẫn tiếp tục yêu cầu chính quyền Nam Dương đóng cửa các khu di tích, xóa bỏ tất cả dấu vết Thuyền Nhân trên các đảo ! Bạo lực và hận thù của một chế độ từ bên kia bờ đại dương đang vói tay qua sóng nước trùng khơi để hủy bỏ chứng tích tội ác của họ, trên những ngọn đồi xứ lạ, nghĩ rằng rồi đây nhân loại sẽ không còn thấy những di tích tang thương này của Dân Tộc Việt Nam. Rồi đây, những bia mộ hoang tàn còn sót lại này, rồi đây “Miếu Ba Cô” tịch liêu này, có còn không ? Tôi nhìn lên trời cao, gió chiều thổi đám mây trắng bay về cõi mênh mông vô định. Lòng tôi đang quấn khăn tang như màu mây trắng. Tôi nghĩ đến thân phận Dân Tộc của tôi, vong linh những thuyền nhân đã chết, và hình ảnh các cô gái Việt Nam treo cổ trên cành cây đa nơi xứ người ! Một trang sử màu đen loang lổ những vệt máu khô.

Tấm bia tưởng niệm Thuyền Nhân đã chết trên biển Đông tại Galang bị cs. áp lực phải đục bỏ. Nhột nhạt quá!

Chiều nơi khu Geylang. Sau những ngày làm việc tại Indonesia, chúng tôi đi phà từ đảo Pinang về lại Singapore để chờ máy bay “hồi hương” ! Không phải bị “cưỡng bức hồi hương” như một số thuyền nhân trên các đảo trước đây. Vì anh em chúng tôi trong phái đoàn phải tự túc mọi chi phí, và đây không phải là chuyến đi du lịch vui chơi, cho nên chúng tôi phải tìm nhà trọ tại một khu xa thành phố để tiết kiệm tối đa. Khu Geylang hổn tạp, xô bồ, đa số là dân lao động tứ xứ với đủ sắc dân, Tàu, Ấn Độ, Mã Lai, Nam Dương, luôn cả du khách ba-lô từ các nước phương Tây dồn về. Ban ngày dường như ai cũng ngái ngủ, quán xá phần đông đóng cửa, nhưng từ 3-4 giờ chiều cho đến sáng hôm sau thì tấp nập dòng người chen chân qua các khu phố. Bàn ghế ăn uống nhậu nhẹt đặt sát lề đường, không còn một chỗ ngồi. Các quán ăn rộn rịp, om sòm đủ mọi thứ tiếng. Xe cộ dập dìu, mạnh ai nấy băng qua đường, xe phải tránh người. Từ nhà trọ, tôi lang thang bách bộ đi qua các con hẻm để quan sát cảnh sống ban đêm nơi xứ người. Tại nhiều góc hẻm, dân chúng tụ tập quanh các bàn cờ bạc đủ loại, tài xiu, sóc dĩa, quay số… không thấy bóng một cảnh sát viên nào. Ở đâu tôi cũng thấy các cô gái phấn son, ăn mặc hở hang khiêu gợi nhưng có vẻ nghèo nàn. Toàn là gái trẻ, có nhiều cô chỉ vào lứa tuổi 14-15. Có cô đứng ngay bên lề đường để đón khách, có cô thì ngại ngùng nép mình bên vach tường phố, đưa tay nhẹ vẫy, với nụ cười chập chờn qua ánh đèn màu lòe loẹt. Mỗi lần tôi đi ngang các cô gái này, cô nào cũng bập bẹ nói tiếng Anh “You go – Me good !”. Linh cảm cho tôi biết đa số là những cô gái Việt Nam. Lòng tôi se thắt lại. Đây là khu ăn chơi bình dân, giang hồ tứ chiếng, và tôi chợt nhìn thấy nhiều thanh niên bụi đời đang đứng trong bóng tối rình rập, canh chừng các cô gái. Ma-cô đầu gấu.. Thỉnh thoảng các cô lại đến thì thầm gì đó, móc túi đưa tiền cho các gã, hoặc đi theo khách vào các nhà trọ trong khu vực. Tại nơi chúng tôi tạm trú, tôi thấy có tấm bảng ghi $10 đô la Singapore 1 giờ thuê phòng. Các cô gái trẻ đi với khách đủ loại và mất hút vào cầu thang, có cô thản nhiên, có cô rụt rè. Đi qua chỗ mấy sạp bán trái cây, đặc biệt là sầu riêng thơm lừng, trước cửa một khu “disco” đèn chớp sáng, tôi thấy các cô gái ăn mặc rất khêu gợi và tôi cũng được mời “You go – Me good”. Tôi lắc đầu bước đi và thoáng nghe sau lưng mấy cô nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt.

Bước vào một tiệm đổi và chuyển tiền để đổi một ít tiền Singapore (thường được gọi là đô la Sin) để đi ăn tối, tôi thấy hai cô gái đang đứng trước quày. Tôi sắp hàng đứng sau lưng. Hai cô cũng mặc quần ngắn, áo mỏng manh, tuổi nhỏ khoảng 16-17, son môi đỏ chói. Chợt tôi nghe một trong hai cô, sau khi chuyển xong tiền, buộc miệng nói tiếng Việt : “Kỳ này tao gửi về được 50 đô. Chắc má tao mừng lắm !”. Cô kia thở dài : “Tao chưa gom đủ tiền, cuối tháng mới gửi được về nhà”.Rồi cả hai bước ra cửa. Tôi vội đổi một ít tiền, chạy theo hai cô gái, vào một quán ăn bên đường. Tôi đến đứng bên cạnh bàn hai cô đang ngồi, định bắt chuyện thì một trong hai cô đã hỏi ngay : “You go – Me good” ! – Tôi ngòi xuống bàn và nói nhỏ : “Tôi là người Việt mà. Mời hai cô ăn uống gì với tôi cho vui”. Cả hai cô đều nhìn tôi ngạc nhiên rồi hỏi nhỏ, bằng tiếng Việt : “Bác ở đây hay là người nước ngoài tới chơi ? Bác “đi” không ? “Đi” một đứa hay cả hai cũng được, “xâu” luôn nha !”. Tôi mĩm cười : “Hai cô ăn uống gì không, tôi mời đó. Tôi ở xa mới tới đây, ngày mai đi rồi”. Tôi gọi ba tô mì và nước dừa tươi. Sau một vài phút thì thầm gợi chuyện, có lẽ thấy tôi là một “ông già” không có tình ý gì xấu, hai cô bắt đầu cởi mở hơn, gọi tôi bằng ông và tự xưng là cháu, và vừa nói chuyện vừa nhìn quanh. Thông thường, các cô gái làm nghề này lâu năm thì trường đời đã dạy thêm chua ngoa, lừa lọc, phịa chuyện đau thương để làm động lòng khách, nhưng riêng với hai cô gái này, tôi nhận thấy vẫn còn chất đồng quê chân thật. Hơn nữa, tôi chỉ gợi chuyện hỏi về những điều không đi sâu vào đời sống riêng tư và đường dây chuyển người. Tôi được biết : – Hai cô gái này đều 18 tuổi, quê ở Vỉnh Long, sang đây được gần một tháng nay. Cuối tháng sẽ đi phà qua quận Batam ở Nam Dương rồi về lại Singapore, ở thêm mỗi lần như vậy được một tháng như là khách du lịch, nhưng chỉ tối đa được ba lần mà thôi. Tôi được biết thêm là tại khu vực này đa số đều là gái từ miền Nam qua, gọi là đi du lịch hoặc xin học nghề, có người bảo lãnh lo mọi thủ tục. Có luôn cả người đi theo canh chừng. Các cô lén chỉ cho tôi mấy gã thanh niên đang ngồi ăn ở góc quán. Không được ngồi chơi với khách, phải dẫn khách đi ngay vào nhà trọ thuê phòng, hoặc qua giờ hoặc qua đêm. Nếu ngồi nói chuyện lâu thì phải trả tiền như là “bao trọn”, với sự đồng ý của mấy gã “đầu gấu”, cũng toàn là người Việt, hoặc là phải “báo cáo” với má-mì. Phần đông các cô đều là gái miền quê, muốn đi tìm chồng ở Singapore hoặc được cam kết cho đi học nghề, nhưng thực ra là qua đây bị ép buộc phải “đi khách”. Trước khi đi phải đóng tiền thế chân khoảng 2.000 mỹ kim cho môi giới, và mỗi tháng phải đóng tại đây 700 tiền đô la Sin. Còn lại bao nhiêu thì được tiêu xài hoặc gửi về gia đình. Trung bình mỗi cô “làm” được khoảng 1000 đô Sin mỗi tháng nếu đắt khách, nhưng những cô lớn tuổi, từ 25 trở lên đều bị chê là già, không ai gọi đi. Càng trẻ càng có giá, tôi được biết thêm là có nhiều cô chỉ mới 15 tuổi cũng đi “học nghề” và được khách ở Singapore ưa chuộng “tuổi trẻ” lắm. Ở Singapore có một khu riêng chỉ toàn gái dưới 15 tuổi, cũng từ Việt Nam qua. Tôi im lặng ngồi nghe, rợn người, thỉnh thoảng gợi thêm chuyện để tìm hiểu. Các cô được đưa qua đây, 10 cô ở chung một phòng, ăn uống tự túc, ban ngày ngủ, ban đêm ra phố “làm việc”, có đầu gấu đi theo để thu tiền và bảo vệ. Gia đình ở quê nhà chỉ biết lo chạy tiền, vay nợ, để gửi con gái mình đi học nghề ở nước ngoài. Đang ngồi nói chuyện, có má-mì cũng người Việt đến bàn hỏi hai cô là tôi có “đi” không ? Tôi vội trả lời thay, là tôi chỉ ngồi ăn uống cho vui thôi. Má-mì giục hai cô ra xe taxi chờ sẵn vì có khách bao đi đêm, tôi phải trả 10 đô Sin cho buổi nói chuyện ngắn ngủi này, coi như là tiền “tiếp khách chay”. Hai cô chào tôi rồi chạy ra xe, taxi lách qua dòng người mất hút vào đám đông.

Link Youtube:
Tệ Nạn Buôn Bán Phụ Nữ, Trẻ Em và Người Lao Động tại Việt Nam

nolebai.jpg picture by nhacyeuem

 
6 tên (còn rất trẻ) buôn gái Việt ra ngoại quốc làm gái- Theo GiaĐình- VN.

embebuonnguoi.jpg Bé YumYum picture by nhacyeuem

Mẹ con Việt Nam bị bán sang Thailand làm nghề ăn xin.

 

Tôi thẩn thờ quay về nhà trọ, đi giữa đám đông xa lạ, chợt thấy mình lạc lõng bơ vơ. Tôi nghe nói là Singapore gần đây đã nới lỏng việc phục vụ khách du lịch về mọi phương diện, kể cả mại dâm trá hình, để tăng trưởng kinh tế và nhất là để đáp ứng nhu cầu cho dân số nam nhiều hơn nữ. Riêng về ma túy thì kiểm soát rất gắt gao, vẫn còn thực thi án tử hình. Ở Singapore hiện nay, tìm được một người vợ vừa ý và làm đám cưới là một điều ảo tưởng, đa số đàn ông không thể thực hiện được. Các cô gái Việt Nam đã đáp ứng nhu cầu đó, qua nhiều đường dây môi giới. Lịch sử Dân Tộc chúng ta trước đây chưa bao giờ xảy ra hiện tượng buôn người ra nước ngoài như hiện nay.

DSC_0120.jpg picture by nhacyeuem
Cựu chiến binh Mỹ chào

DSC_0125.jpg picture by nhacyeuem
Cựu sĩ quan VNCH mang súng Nikon chào, hỏi ra thì ông cho biết vẫn đánh nhau toe toét với vc. về mặt truyền thông, cũng máu lửa lắm! chúng dùng tường lửa, nón cối lung tung cả.:)

DSC_0183.jpg picture by nhacyeuem
DSC_0127.jpg picture by nhacyeuem

Cựu Biệt Động Quân cũng bỏ súng cầm bút, máy hình, tiếp tục chiến đấu. Chuyển lửa thông tin về cho đồng bào bên nhà. Ai nói trận chiến đã ngã ngũ nào?

DSC_0103.jpg picture by nhacyeuem
Dân biểu Mỹ gốc Mít : Hubert Võ

DSC_0257.jpg picture by nhacyeuem

Tôi bước đi giữa dòng người nơi xứ lạ, tại một khu vực nghèo nàn, hổn tạp, mà lòng tôi xốn xang. Thương nước, thương cho các thế hệ tuổi trẻ cùng chung dòng máu phải tìm mọi cách qua xứ người để bán thân nuôi mình và gia đình, và luôn cả thương mình đang lưu vong.. Hình ảnh căn nhà nghỉ mát nguy nga của cô con gái thủ tướng việt cộng tai bờ biển Nha Trang, hình ảnh “Miếu Ba Cô” trên đảo Galang, hình ảnh chiếc xe taxi chở hai cô gái Vỉnh Long bằng tuổi con-cháu tôi chạy vù trong bóng đêm tai khu Geylang, đi về đâu và sẽ bị dày vò trong vòng tay ai… đang âm thầm bước theo tôi, sẽ đồng hành cho đến cuối hành trình còn lại trong đời. Và câu nói của cô gái bán thân gửi về cho mẹ 50 đô la Sin “Chắc má tao mừng lắm”, mãi còn văng vẳng bên tai tôi. Dân Tộc tôi dưới chế độ cộng sản thực sự là một khổ nạn đến tận cùng !.. Mong rằng hai chữ “lương tâm” của con người sẽ không còn nằm im trên trang giấy trong tự điển.

Võ Đại Tôn

Chiều Geylang, Singapore.
16.10/2009.

Nguồn liên quan:

Thắng Gallery(hình ảnh)

Coalition

VietAct

Vietnamese Worker Aboard

The Indochina Media

Advertisements

Đại Vệ Chí Dị Ký Sự – Trường Sa

PICT1373.jpg picture by nhacyeuem

Hình ảnh minh họa do nhóm phóng viên Paltalk thực hiện:  Lể húy nhật lần thứ tám của tổng thống VNCH- Nguyễn văn Thiệu được tổ chức lần đầu tiên tại Nam California.


 Đệ nhứt phu nhân của chính thể Việt nam cộng hòa, tổng thống phu nhân Nguyễn văn Thiệu khuê danh Nguyễn thị Mai Anh.


Đại Vệ Chí Dị Ký Sự – Trường Sa
(cảm hứng từ Đại Vệ chí dị của Người Buôn Gió)

Đây là thiên ký sự  về nước Vệ và những biến cố đã và đang xảy ra được viết theo lối Kiếm Hiệp Kỳ Tình trào lộng qua ngòi bút độc đáo của Trường Sa.   Mười Sáu xin cám ơn tác giả  và hân hạnh giới thiệu đến bạn đọc khắp nơi.

vayrong2.jpg picture by nhacyeuem

vayrong.jpg picture by nhacyeuem

Thăng Long một giải Vẩy Rồng

Kinh thành đổi chủ  thay ngôi cận rồi

Quỉ vương xéo chạy khắp nơi

Non sông tự chủ Minh vương ra đời…


Sau khi khối Búa Liềm cướp chính quyền ở một số nơi từ Âu sang Á,  Bắc Vệ Quốc kể như có thiên thời, được yểm trợ đầy đủ nguồn lương, vũ khí dồi dào mà ào ạt thâu tóm nửa giang san còn lại tức Cộng Hòa Nam Vệ Quốc. Kếđó, với lối ngu dân để trả thù, cai trị kiểu băng đảng đầy thâm độc, sách vở đốt hết, cả nước là một nhà tù lớn, tiếng kêu thét ngục hình, than khóc ngập trời mây, chẳng khác nào thời Bắc thuộc xa xưa.  Con dân nước Vệ từ nam chí bắc chỉ còn cách bảo nhau tìm đường đào thoát bằng cách liều mạng vượt biên, vượt biển, đường đi cũng trăm phần cay đắng, mười chết một sống, kẻ phơi thây vì súng đạn, hầm chông mìn bẫy, người mất xác làm mồi cho kình ngư, hải tặc Thài Lai ngoài biển cả, trời đất thảm sầu, náo động thiên hạ.  Tuy vậy số ít những người vượt thoát được sau này đều là tinh hoa, đa số hội nhập và thành công ở những miền đất mới, đây cũng là nguồn tương lai sau này của Vệ Quốc.  Vệ tị nạn sống rải rác khắp nơi trên trái đất nhưng một số lớn tập trung tại Tây Nam Cờ Huê, đa phần suy nghĩ của họ là tuy bỏ nước ra đi nhưng cùng chung một niềm tin về sự ra đi của họ chỉ là tạm thời, đi nhưng vẫn bảo nhau rồi “Mai ta sẽ về lại Vệ”, dĩ nhiên khi đất nướckhông còn cộng sản và thực sự có tự do, dân chủ.

Vào thập niên cuối 80, toàn hệ thống Đỏ hô khẩu hiệu đổi mới thật ra là thoái trào, tan rã, ngay chính cái nôi Ma Vương cộng sản Ba LaNga lại do tay tổ nắm toàn quyền ngành tình báo, Gạc Ba Chớp Đồ Vương đứng ra giải tán chính quyềncộng sản, kế đó là những nước Đông Âu cũng đứng lên mang  giáo điều và chủ nghĩa cộng sản quẳng vào phế thải lịch sử.  Như vậy, chủ nghĩa cộng sản bị chối bỏ sau gần nửa thế kỷ với cả trăm triệu oan hồn, uổng tử, tượng Kác Mác, Lênin bị kéo đổ giữa đế đô, chỉ còn lại 4 anh chậm chân là Cu-Ba, Bắc Triều Tiên, Tần Quốc và Vệ Quốc.

Thế giới đi vào trật tự mới.

Aiday.jpg picture by nhacyeuem

Non sông tự chủ Minh vương ra đời…

Thượng tuần tháng tám, năm con Kỷ Sửu, niên hiệu Mạnh Đức Thoòng, sau đúng 1 ngàn năm, từ khi rồng vàng xuất hiện từ thời nhà Lý, mây vảy rồng lại xuất hiện trên nên trời Thăng Long, một giải đẹp kỳ lạ, rực rỡ, tuy rồng chỉ thấy mình, chưa hoàn toàn lộ diện, nhưng dân chúng tụ tập khắp nơi xôn xao, đế vương xuất hiện, điềm trời báo có minh quân ra đời, có kẻ bàn tán đế vương xuất thế rồi nhưng ngài còn ẩn mình, người khác hỏi lại: thế thì Vệ Vương Mạnh Đức không phải là vua ư?…. Trịnh Khương tay cầm quạt, sắc mặt  tuy còn u-uẩn vì chuyện chia tay với công chúa Ngọc Hương nhưng thần thái ung dung, cũng lẫn lộn trong đám người ở thị tứ đứng xem điềm trời, nghe thiên hạ tranh luận.  Bỗng có tiếng la lớn ở một góc:” Bớ người ta, tôi bị móc túi, làng nước ơi, thị vệ ơi!”.  Mọi người đều quay lại nhìn,  người đứng bên cạnh nãy giờ khẽ đụng nhẹ vào chàng gây chú ý, hắn quay lưng lại nhưng bàn tay ra hiệu cho chàng đi theo và vội vã đi thẳng. Tinh ý, chờ hắn đi hơi khuất, Trịnh Khương liền cước bộ lầm lũi theo. Hắn đưa chàng đến phố Bạch Mã rồi tự nhiên thân ảnh biến mất.  Còn đang ngơ ngác thì nghe có tiếng đàn trổi lên khúc quân hành rất du dương rồi có tiếng ca hùng mạnh cất lên:

“Này công dân ơi, quốc gia đến ngày giải phóng, đồng lòng cùng đi hy sinh tiếc gì thân sống….” Khương lẩm bẩm tự hỏi:” Lạ quá, ai mà to gan hát khúc ca này ắt không coi đám sai nha ra quái gì?” ta có nên lại xem không? Lúc ấy chỗ chàng đứng hơi vắng vẻ.

Chợt tiếng nhạc đổi giai điệu sang Rốc-Rép, giọng nữ Nam bộ khàn khàn chua lòe xen vào theo lối hát nói đang được ưa chuộng của hà thành, ca mà như đọc. ” Anh Hai kia ơi đi nhanh nhanh lên, đi 2 trăm thước, anh quay sang đông ,anh quay sang tây, anh xem không ai, anh đi vô ngay, vô ngay bên trong, xanh đen xanh đen, xanh đen xanh đen, đi nhanh lên đi, đi ngay đi anh, đi nhanh lên anh, …. Chàng động tâm đi liền, quả đúng, thấy cánh cửa sơn 2 màu xanh đen nổi bật lên giữa 4,5 gian,  đẩy cửa vào thì thấy người dẫn đường lúc nãy đã chờ sẵn ở đấy. Qua thêm mấy ngõ ngách bên trong nữa thì đến một nơi trống trải, chỉ thấy 1 bức tranh vẽ hình “Dưới Trăng Mài Gươm” rất lớn phủ toàn bộ trên tường nhà. Thiếu niên nọ rút cục nam châm (remote) ra bấm một cái, cả nguyên bức tranh đồ sộ xoay hẳn đi, lộ ra  lối đi bên trong. Theo chân thiếu niên vào,  thì ra đây là sảnh viện của một đại gia trang nào đó. Trên cao treo tấm phướn có ghi hàng số: Bát Tứ Ninh Lục ( 8406 )  giữa sảnh có một cái bàn dài, với những ghế cẩm đôn xung quanh. Thiếu niên quay trở ra sau khi nói:” Xin thiếu gia vui lòng ngồi chờ”. Chàng gật đầu, mắt nhìn khắp nơi, quan sát. Cánh cửa tự động xoay lại.

MaiGuomDuoiTrang.jpg picture by nhacyeuem

Nợ nước chưa xong đầu đã bạc, dưới trăng mấy độ tuốt gươm mài. Đặng Dung

(hình từ  Đặc Trưng .net)

Bỗng một luồng kình lực kinh khủng như dời sông chuyển núi phía sau lưng bức tới hất Trịnh Khương lên, áp dụng tản công, người chàng tựa như chiếc lá bay và từ từ ghìm lại từ trên không. Nam Sơn chưởng bắt đầu tỏa nhiệt, vận dụng vài thành công lực chàng vững chãi đưa thân mình xuống. Sức chưởng phong của kẻ đánh lén cũng tự hóa giải rất nhanh .

“Ha ha ha, hay quá hay quá, nhân tài xuất thiếu niên, bổn lão cái bang Trần Khoa xin chào Trịnh Khương công tử”.

Thì ra là Thất trưởng lão của Cái Bang, một con người phản tỉnh, yêu nước nồng nàn, nức tiếng giang hồ với Đả Hắc Quy tức “Phép Đánh Rùa Đen” và lão đã dùng công phu này để thử Nam Sơn chưởng của chàng.

Không dám không dám, tại hạ Trịnh Khương xin kính chào trưởng lão.

Thất trưởng lão vào đề ngay, lão mời công tử đến là vì có một buổi họp quan trọng, chúng ta vừa đi vừa trao đổi. Lão đưa chàng ra sau đại sảnh, vườn hoa, đặt chân bước vào, quang cảnh bên trong thay đổi hẳn. Thì ra chỉ là ngụy trang.

-Triều đình Vệ thực ra rất cao tay, những vụ tầm cỡ như Thái Hà, Tam Toà đều nằm trong kiểm soát, tính toán của họ, mọi biến động đều được kiềm chế, tương tựu kế, sự nhượng bộ cuối cùng thường do Vệ triều đưa ra hầu vuốt ve, thoa dịu để lấy điểm với quốc tế, nhưng mục đích chính vẫn là dương đông kích tây, làm nguội đi vụ Trường Sa, Hoàng Sa vì biết đây có thể là mồi lửa lớn….

Trịnh Khương vừa đi vừa nghe vị trưởng lão bàn luận cho đến khi có tiếng ồn ào, thì ra đang có một buổi tranh luận với khoảng vài chục người. Thất trưởng lão chỉ vào một phiến đá, chàng ngồi xuống. Lão cũng ngồi cạnh chàng.

Người ngồi chủ tọa mặc quần áo theo lối hòa thượng, khuôn mặt sắc sảo, vầng trán cao rộng, râu trắng bạc phơ dài tới rốn, đôi mắt sáng quắc, khẽ liếc nhanh Trịnh Khương rồi chậm rãi cất tiếng: – Thưa với các anh hùng, bần đạo Quảng Đại, có đôi điều chia xẻ.  Từ đầu thiên niên kỷ đến nay, các nước đa số đều không dụng binh để sát phạt nhưng chủ yếu do vấn đề tài nguyên mà nuôi dân, Đại Vệ ta chưa đánh đã mất đất mất biển, thậm chí bị lân bang gài vô thế phải cho đem cả hàng sư đoàn dân chúng Tần Quốc đến để khai quật mỏ nhôm ngay trong vùng cao nguyên chiến lược của mình. Trong vụ khai thác Bọ Xít…

Nhà sư gằn từng tiếng:Tấn Dõng Công thừa tướng,  ngang nhiên phê chuẩn thuận cho ngoại bang vào thầu, bây giờ có tin họ nhận tiền của Tần đút lót, thực là lòng tham vô đáy, vì lợi ích riêng bất chấp những khẳng khái, phản đối từ mọi từng lớp Diên Hồng của Vệ quốc ta. Thật là hung hiểm, họa mất nước nay thành sự thật.  Tần quốc trên bể thâu tóm Trường Sa- Hoàng Sa, đất liền thì đem quân đội cải trang thanh dân phu vào đào mỏ tài nguyên qua hình thức mua Bọ Xít, thưa với các lộ võ lâm anh hùng, chúng ta giờ có khác gì là một tỉnh của Tần, ai có cao kiến gì với Vệ triều này thì xin chỉ giáo cho bần đạo.

Một lão trượng đứng lên, y trang quân đội tuy cũ nhưng gọn gàng, đầu đội mũ cối, ngực đầy huy chương, nhìn như cựu chiến binh, cất giọng nghe sang sảng.

– Có câu “Ai khống chế được Tây Nguyên đỉnh cao sẽ là bá chủ Đông Dương”. Ngưng lại một tí lão ra giọng mỉa mai- Rõ mười mươi là Tần đế – Hài Cấm Đù biết áp dụng nhuần nhuyễn câu danh ngôn cuả danh sĩ Li Ông Tuộc Toa (Leon Toltois), miền Ba La Nga “Muốn hòa bình phải chuẩn bị chiến tranh”.. . Chỉ tiếc bá quan văn võ Vệ Quốc lúc này xem ra tất cả đều bị cấy sinh tử phù, không sao cởi thoát được. Cánh cựu già chúng tôi đã hai lần nhờ Giáp Nguyên Soái gửi tấu chương đến yêu cầu xét lại kế hoạch Bọ Xít nhưng chả nước mẹ gì, xem ra bọn chúng muốn uống rượu phạt.

Lão nói câu này với vẻ mặt đầy tức giận, hai tay giơ nắm đấm lên run rẩy tiếp.

– Ngay đến đám Bách Khoa Sĩ Tử rục rịch biểu tình cũng bị chúng ra thông tư cấm tụ họp. Nô lệ đến thế là cùng.

Có tiếng nói khiêm tốn nhưng không dấu được vẻ lạc quan từ người toàn thân phủ áo choàng dài màu đen, hông quàng một vòng tràng hạt, ngồi trong góc phát ra:

–  Nói đến việc đấu tranh qua hình thức biểu tình phản đối thì qua những biến cố gần đây, thực ra đã có những tín hiệu tốt, như việc họ phải nhượng bộ dân trong vụ Thái Hà, tòa Khâm Sứ. Đã qua rồi thời phản nghịch vô đạo, thủ tiêu người vô cớ của nha sai. Bây giờ, họ biết sợ rồi, ở đâu cũng thế, cùng một kịch bản, đàn áp dân thì phải bỏ tiền ra đi mướn “quần chúng tự phát”, tiền này có phải lấy ở công quỹ nhà nước?  kế đến là cả làng thông tin cùng luận điệu, phát loa đồng ca chung bài vu vạ, cáo gian, sau đó mới dẫn đến việc xây công viên cho đỡ mất mặt. Nhưng điều quan trọng hơn cả là “Sự Thật”, nhiều huynh đệ, ta phải gọi họ là huynh đệ vì tuy khoác áo nha sai, quan trường nhưng vì cùng trong ngành nên họ đâu lạ gì chuyện ai đúng sai, phải trái.  Nếu không chủ quan quá thì đa số đều chỉ vì sinh kế mà phải đàn áp dân, được biết đã có nhiều trường hợp, các huynh thường giơ cao đánh khẽ với đồng bào mình nếu có dịp.  Riêng về việc Cốc Bọ Xít, xem ra triều đình ta nay đã mất tự chủ rồi, đây là mối nguy lớn…

Trịnh Khương đột nhiên phát giác ra đây là Ngô Kiệt Giáo Sĩ, giám mục chưởng quản Hà Thành, người nổi tiếng vì câu nói “Tôi xấu hổ vì là một người dân xứ Vệ khi đi ra ngoại quốc…” bị cánh Vệ Triều xuyên tạc gần đây. Cạnh ông ta cũng là một người giáo sĩ, độc nhãn, tức Công Chính Mục Gia, thuộc hệ phái Tin Lành, người từng bị nha sai đánh hư mắt. Thì ra cuộc họp này có liên tôn trong nước tham dự. Chàng nhận ra thêm người mặc bộ bà ba trắng cũng là chức sắc Cao Đài Giáo và góc trái là các nhân sự bên phía Hòa Hảo Phật Gia.

PICT1414.jpg picture by nhacyeuem

Phu nhân  TT. cùng con trai Nguyễn Quang Lộc và con dâu niệm hương trước bàn thờ cố Tổng Thống. Người đứng bên trái là Ô. Hoàng Đức Nhã, cựu Tổng Trướng Dân Vận– Chiêu Hồi của VNCH.

IMGP2144.jpg picture by nhacyeuem

IMGP2020.jpg picture by nhacyeuem

Xem thêm hình và tường thuật về buổi lễ ở đây

Một đại hán đứng lên, tay này râu ria dài tới rốn, xem ra lại có vẻ quan nha.

–  Cám ơn những nhận xét như đi guốc trong bụng của Ngô Giáo Sĩ, thay mặt cho những anh em trong ngành lão phu xin cám ơn những lời bênh vực từ những người đáng kính trọng ở đây, vì ngoài việc đạo ra các ngài còn luôn ray rức đến bổn phận của một con người Việt Nam, yêu nước. Những nhận xét của ngài về lối hành xữ của Nha Sai Vệ Triều thì hoàn toàn chính xác, vẫn theo lối “Tiến hai lùi một” nhưng bây giờ thì đã có Đông Xưởng (tình báo Hoa Nam- Trung Quốc) xen vào, chỉ đạo. Đối với  những kẻ cho là cầm đầu thì họ luôn tìm lý do để vu vào bộ luật hình sự tố tụng 88 mà khép tội. Tuy nhiên bên Công Giáo đã đạt được kết quả tốt, xin cứ thế mà làm. Riêng về vụ Bọ Xít. Cánh của lão phu bị chi phối bởi lệnh phải tuyệt đối chớ hó hé gì, về việc ta khai thác và nắm bắt được tin khoảng 2 nghìn bộ đội Tần trà trộn trong đám làm phu mỏ. Tất cả  đều được huấn luyện về trinh sát, tên nằm vùng cấp bậc cao nhất của chúng mang lon thượng tá, có khả năng điều động hơn cấp tiểu đoàn… Lạ cái là một vài phương án điều tra vật dụng và cô lập chúng riêng ra đều bị trên gạt đi, điều ngạc nhiên hơn nữa là bên giang hồ nhà Ảo- Mù Thì Phí (mutiply) cũng bắt được tin và hiện nay trên đỉnh Ban Tắc (Paltalk) các bang phái cũng đang họp nóng! Xem ra có trong nha môn củng có kẻ hai lòng, khà khà, hai lòng nhưng lại là kẻ có lòng với đất nước.

Mọi người nghĩ đến chyện Bọ Xít Tây nguyên đều nhìn nhau lắc đầu, ngao ngán.

Đột nhiên có tiếng kêu: Bắt thích khách! và tiếng chưởng phong phát ra ì xèo, một mùi thơm theo luồng gió cực mạnh tràn tới, hai bóng người đã nhanh như điện phi thân vào đứng đối diện nhau trong quảng trường, người mặc áo đen, bịt mặt chỉ chừa 2 lỗ con mắt đỏ ngầu đầy sát khí, tay cầm cương đao nha môn, trái lại người mặc áo xanh lại là một nữ lưu có khuôn mặt đẹp như hoa xuân, sau lưng đeo kiếm, Trịnh Khương để ý vỏ kiếm khắc số 8406.

Mọi mục quang đều tập trung vào họ. Một nhân sĩ ngồi phía cửa, hỏa hầu yếu bèn lấy tay bịt mũi, có vẻ như bị trúng độc, hắn đột nhiên ngã ra, miệng la lên:  mùi thơm Xà Neo- Tây Nam Phụng.

Quần hùng bỗng nhốn nháo lên. Ai nấy đều phong toả đường hô hấp.

Thì ra đây là Tây Nam Phụng, mỗi khi xuất hiện đều có mùi hương tấn công khứu giác cực kỳ, người yếu công lực chịu không nổi sẽ bị mê man.

Giang hồ có câu Bắc Hắc Long – Nam Bạch Phụng,  tức bang chủ Hắc Long bang phía bắc, tục gọi Bờ Lắc Kỳ (Blacky), võ công vào hàng thương thừa, trong đời y chưa hề gặp đối thủ xứng tay, nghe nói hiện nay đang ngao du sơn thủy tại Đài Bắc, đối lại với y trong Nam có Bạch Y Hiệp Nữ  tức chủ nhân Tây Cung – Mười Tám Thôn Vườn Trầu, dưới trướng cung chủ có hàng trăm nữ binh giỏi võ công, thiện chiến, họ nổi tiếng gan lì, tích cực yểm trợ kẻ nghèo khổ, thấp cổ bé miệng ở các mặt trận Dân Oan hiện nay.  Nhóm nữ binh Mười Tám Thôn Vườn Trầu chia nhau đi hành hiệp khắp nơi, chuyên giúp bà con đấu trí với bọn tham quan địa phương, bọn lợi dụng luật đất đai lỏng lẻo mà cướp đất, cướp nhà. Họ từng yểm trợ dân oan kéo quân lên tới thành đô đánh những trận lớn với nha sai triều đình, rung chuyển cả Vệ triều. Trở lại chuyện giang hồ thì có lúc các nhân sĩ thường vô cớ gán ghép đôi trai tài gái sắc Hắc Long- Bạch Phụng này với nhau, có lẽ vì cả hai đều võ công trác tuyệt, cùng hành hiệp trượng nghĩa, nhưng thực ra ít ai biết họ lại là đối địch vì gia thế có thù từ đợt cải cách điền thổ ở đời trước.  Cho đến khi xảy ra một cuộc so tài sinh tử trên hồ Hoàn Kiếm giữa Bắc Nam hai người thì ai nấy mới hết ngạc nhiên, cả hai đấu có hơn ba ngày bất phân thắng bại, sau đó Tây Nam Phụng bị Hắc Long dụng mưu mà thắng nửa chiêu nên nàng tự ái to đùng, nhãy xuống hồ rùa tự tận, tuyệt tích giang hồ.  Trịnh Khương không ngờ Bạch Y Phụng vẫn còn sống và giờ lại xuất hiện ở đây?

Tây Nam Phụng phong độ như tiên nữ, thần thái nghiêm trang, mắt nhìn thẳng, khẽ chắp hai bàn tay, cái phong độ đó làm tên thích khách áo đen e dè lùi lại quan sát, giương hai tay thủ thế trước ngực. Uy lực vô hình tràn tới khiến hắn bị nhạt nhẽo, mất sức đề kháng. Không hổ là tay cao thủ lão luyện trong nghề, thấy nguy cơ đến, hắn động tâm hua đao ra chiêu “Bá Trắc Yêu”, tức một chiêu căn bản trong tam tuyệt bổng của đám nha sai cơ động, chuyên đàn áp dân oan biểu tình bằng kiểu dùng gậy bá trắc quật vào lưng. Có điều, ra chiêu này thì hắn tự tố cáo chân tướng, chỉ thấy Bạch Phụng cong người lên, cây đao phạt vào khoảng không, hắn xoay người theo đao như cơn lốc xoáy và vụt chạy, tuy nhiên, dù chạy phía nào cũng thấy Bạch Phụng trước mặt? khinh công của nàng rõ ràng là cao tuyệt. Thích khách chỉ có nước cả người lẫn đao dài lao thẳng vào Bạch Y Phụng ra chiêu thí mạng.

Thất trưởng lão la lên: Ối chà!

Tây Nam Phụng lật tới lui vài bước, nghe mấy tiếng cách cách, cây đại đao rơi nghe đánh keng, thích khách buông thõng hai tay, gục đầu rồi ngã rạp mình xuống đất. Thì ra  y đã bị nàng điểm huyệt khắp người, riêng hai cổ tay cũng trật khớp rồi. Tây Nam Phụng vòng hai tay chào quần hùng, rồi nhìn Trịnh Khương, lên tiếng nói.-  Đây là tên thích khách đã theo dõi Trịnh công tử nhưng bị tiểu muội lén theo ngược lại và giải hắn ra đây cho quý vị.

Trịnh Khương nghe giọng nói của nàng rất quen thuộc đâm ra bần thần…Ý trời, Sao thanh âm giống quá…? chàng lắp bắp…

–  Xin cám ơn tỷ tỷ, dám hỏi tỷ tỷ với công chúa Ngọc Hương có liên quan gì không?

Tây Nam Phụng nghe chàng kêu bằng tỷ thì tủm tỉm cười.-  Y là chị họ của tiểu muội đó. Xin phép công tử được kể chuyện sau. …(Còn tiếp)

TNP.jpg picture by nhacyeuem

Tây Nam Bạch Phụng- Cung chủ Tây CungMười Tám Thôn Vườn Trầu


Nhóm phóng viên Paltalk tường trình từ Nam California, Hoa Kỳ.

The

Links:

Trường Sa Mutiply Blog

VNisOne

Mười Sáu@Mutiply


Thư Gửi Chiến Sĩ- Hương Trà

 

Hình ảnh minh họa: Người Việt tại Đức Quốc khánh thành tượng đài tị nạn tại cảng Hamburger.

32a.jpg picture by nhacyeuem

25-1.jpg picture by nhacyeuem

96a.jpg picture by nhacyeuem

Bài đọc suy gẫm:  Thư  gửi các chiến sĩ, quân đội, công an VN.

Hương Trà.

Khi đặt tay trên bàn phím để đánh những dòng chữ này gởi đến quý vị, chúng tôi nghĩ rằng giữa quý vị và chúng tôi cũng đều là người Việt Nam, cùng chung dòng máu, cùng chung Tổ quốc, cùng thừa hưởng những gia sản mà tiền nhân xưa đã hy sinh xương máu để lại. Lời di chúc của vì vua anh minh Trần Nhân Tôn và hào khí hội nghị Diên Hồng sẽ vẫn còn đọng mãi trong tâm trí của mỗi người dân Việt, trong đó chắc chắn vẫn có quý vị và chúng tôi. Chúng tôi vẫn khẳng định rằng: lực lượng quân đội, công an luôn luôn là thành trì bảo vệ đất nước và cuộc sống yên lành cho người dân. Để làm tròn nghĩa vụ cao cả này thì quân đội và công an chỉ được quyền trung thành với Tổ quốc, với đất nước, với nhân dân. Trong khi đó một nhóm người lãnh đạo ĐCSVN cũng có khi đúng và cũng có khi sai. Do đó nếu quý vị lúc nào cũng tuyệt đối trung thành với mệnh lệnh của họ thì quý vị đã mang trọng tội đối với Tổ quốc và nhân dân.

Như quý vị cũng đều biết, hiện nay hầu hết các nước văn minh trên thế giới đều là những nước có nền kinh tế thị trường theo chế độ dân chủ đa nguyên. Liên Xô trước đây là thành trì của chủ nghĩa Cộng sản, là đất nước được gọi là văn minh và giàu mạnh nhất của phe XHCN, nhưng cuối cùng rồi cũng phải cùng với các nước cộng sản Đông Âu trở về với con đường dân chủ đa nguyên. Hiện nay cũng có những con người CS trước đây của các nước này vẫn được nhân dân tín nhiệm vào các chức vụ cao trong guồng máy lãnh đạo. Lịch sử thế giới cũng chứng minh được rằng: đã có hàng trăm triệu người khắp nơi trên thế giới bị thanh trừng, thủ tiêu bí mật, khi ĐCS lên nắm chính quyền. Việt Nam chúng ta cũng không ngoại lệ, bằng chứng là những cuộc đấu tố của phong trào cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm ở miền Bắc đã lấy đi sinh mạng của trên 150.000 người dân vô tội. Mặc dù sau cuộc đấu tố đẫm máu này chủ tịch Hồ chí Minh có nhận lỗi trước toàn dân, nhưng làm sao xóa mờ hết những nỗi đau trong lòng dân tộc và các chứng tích lịch sử sau này. Chúng tôi tin rằng với thực tế này cũng đã được các bậc lão thành trong hàng ngũ ĐCSVN chứng kiến và sẽ không bao giờ phủ nhận. Tuy nhiên, như quý vị cũng thấy Liên sô và các nước Đông Âu đã không có một cuộc đổ máu hay trả thù nào cả khi ĐCS không còn độc tôn quyền hành lãnh đạo nữa. Nếu sau này khi đất nước VN trở về con đường dân chủ đa nguyên, thì chắc chắn cũng sẽ không bao giờ có đổ máu. Quá khứ là những việc đã qua, còn tương lai là những gì cao đẹp nhất cho cả cộng đồng dân tộc không phân biệt thành phần đảng phái, tất cả sẽ cùng nhau xây dựng quê hương sau một thời gian dài đau khổ.

Có bất công không khi cùng là công dân trong một nước mà anh có toàn quyền lãnh đạo đất nước, có toàn quyền thành lập đảng phái, có toàn quyền ra báo chí, có toàn quyền sử dụng cả hệ thống phát thanh truyền hình để phô trương và tuyên truyền cho các đường lối và chính sách của đảng anh mà tôi thì lại không có quyền đó? Có bất công không khi anh lại có quyền dùng tiền đóng thuế của toàn dân trong đó có tiền của tôi để phục vụ riêng quyền lợi cho đảng của anh mà tôi không có quyền phản đối?. Có bất công không khi điều 69 Hiến Pháp của anh cho tôi có mọi quyền về tự do: ngôn luận, tín ngưỡng, lập hội, bày tỏ chính kiến, bầu cử và ứng cử, nhưng thực tế thì anh lại đưa ra Bộ Luật Hình Sự với điều 88 để ràng buộc và bắt bớ những ai dám nói lên chính kiến của mình về những sai trái của đảng anh, còn bầu cử thì tôi chỉ được quyền bầu trong danh sách mà đảng của anh đã chọn sẵn. Có bất công không khi một mặt anh chủ trương nhà nước pháp quyền nghĩa là không ai có quyền đứng trên luật pháp, nhưng thực tế thì anh lại có quyền âm thầm ký kết để nhường đất, nhường biển, nhường tất cả những tài nguyên khoáng sản tối quan trọng của đất nước cho ngoại bang Trung Quốc, một kẻ thù truyền kiếp của dân tộc VN điển hình như: công hàm của thủ tướng Phạm văn Đồng ngày 14/9/1958 dâng Hoàng Sa – Trường Sa, hiệp định dâng Ải nam quan, 3/4 thác Bãn giốc, bãi Tục Lãm và trên 700km2 vùng biên giới năm 1999, hiệp ước dâng trên 10.000km2 đường biển thuộc vịnh Bắc bộ năm 2000; Quyết Định 167/ 2007 của Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng gọi là đại dự án, là chủ trương lớn của đảng để cho kẻ thù TQ toàn quyền khai thác bauxite Tây Nguyên bất chấp sự can ngăn hợp tình hợp lý của các tướng lãnh như: đại tướng Võ nguyên Giáp, trung tướng Đồng sĩ Nguyên, thiếu tướng Nguyễn trọng Vĩnh, thiếu tướng CA Lê văn Cương, cùng các kiến nghị của các hội cựu chiến binh, các nhà cách mạng lão thành và gần 3000 nhà trí thức khoa học trong và ngoài nước. Chắc chắn các tướng lãnh, các nhà cách mạng lão thành của đảng không phải là thành phần phản động hay bị các thế lực nước ngoài xúi giục. Chắc chắn các nhà trí thức, các nhà khoa học trong và ngoài nước đã ký tên vào bảng kiến nghị để phản đối đại dự án khai thác Bôxit Tây Nguyên cũng không phải là những thành phần theo ngoại bang để phá hoại đất nước. Chúng tôi tin chắc rằng, quý vị cũng vẫn biết các nhà đấu tranh dân chủ ôn hòa là những trí thức ưu tú của đất nước, họ có đầy đủ điều kiện để sống cuộc đời vương giả như quý vị nếu họ chấp nhận con đường của ĐCSVN, bỏ mặc cho toàn dân luôn bị thiệt thòi trong cuộc sống, bỏ mặc cho đất nước luôn phủ đầy màu đen trước họa xâm lăng của TQ. Họ chỉ muốn ĐCSVN phải thay đổi tư duy để phù hợp với nền văn minh của thề giới, đường lối đấu tranh của họ là thực hiện sự công bằng, dân chủ trong việc điều hành đất nước để thu hút tối đa nguồn nhân lực và nhân tài phục vụ quê hương. Chưa bao giờ họ chủ trương loại bỏ ĐCSVN trong lòng dân tộc, bởi vì trong số họ hoặc gia đình của họ cũng vẫn xuất thân từ ĐCSVN, đường lối đấu tranh của họ rất phù hợp với bảng tuyênngôn quốc tế nhân quyền của Liên Hiệp quốc và các công ước quốc tế về quyền dân sự, chính trị mà chính quyền VN đã tham gia và cam kết kết thi hành, đồng thời cũng phù hợp với điều 69 HPVN.Chúng tôi mong rằng, quý vị hãy bình tĩnh để mà nhận định cho chính việc làm của mình, để sau này khỏi bị lịch sử lên án, vì sống trên đời ai cũng mong muốn có công bằng và sự thật. Những hành động trù dập, bắt bớ, ép cung và dùng mọi hình thức khác để khống chế và cô lập từ tinh thần lẫn vật chất của quý vị đối với các thành phần bất đồng chính kiến, đây là những hành động bất thiện, chắc chắn sẽ nhận lấy một hậu quả không tốt sau này.

kt1.jpg picture by nhacyeuem

Từ phải qua trái : Dr. Ernst Albrecht (cựu thống đốc Niedersachsen), Dr. Philipp Roesler (bộ trưởng kinh tế, lao động và giao thông Niedersachsen), Prof. Dr.Karin von Welck (bộ trưởng văn hóa, thể thao và truyền thông Hamburg,Dr. Ruper Neudeck (sáng lập ủy ban Cap Anamur) và Thomas H. Nguyen (hội xây dựng tượng đài tỵ nạn Hamburg).

51a.jpg picture by nhacyeuem

Cùng nhau mở khăn tượng đài… thì ra là một cuốn sách? có vẻ như là một trang sử đẹp ghi lại tấm lòng nhân ái giữa ngườivới người ?

54b.jpg picture by nhacyeuem

Thời gian, không gian lắng đọng… cùng đọc xem những gì,  thời gian xưa, lòng bùi ngùi…

kt10.jpg picture by nhacyeuem

Người Việt Nam tị nạn cộng sản chúng tôi xin tri ân nhân dân, chính quyền nước Đức, cảng Hamburger…

99a.jpg picture by nhacyeuem

Đặc biệt tri ân đến Dr. Ruper Neudeck, người  có quả tim nhân ái, đã sáng lập ủy ban Cap Anamur đi về biển đông để cứu vớt những người Việt Nam liều mình đi tìm tự do, thoát ách cộng sản.

Tại sao trong khi luật pháp quy định: một người chỉ được xem là có tội sau khi được tòa án kết tội trong một phiên tòa công khai, công bằng và có đầy đủ quyền luật sư biện hộ. Nhưng trong thời gian qua, số người bị bắt chưa ra tòa mà báo chí và các cơ quan truyền thanh, truyền hình lại độc quyền bêu xấu người ta hàng ngày trước công luận? – Tại sao đảng lãnh đạo vẫn thường xác nhận là HS-TS là của VN, nhưng không dám đưa vấn đề TQ chiếm HS-TS ra trước LHQ cũng như thưa ra tòa án quốc tế? Sự phản đối TQ chiếm HS-TS bằng lời nói suông trên các phương tiện truyền thông của chính quyền VN có phải là hành động chiếu lệ để xoa dịu lòng yêu nước của nhân dân không?. Tại sao CA lại đàn áp sinh viên, những người dân biểu tình phản đối hành động xâm lăng của TQ? – Tại sao CA lại bắt bớ những người mặc áo có hàng chữ Hoàng Sa-Trường Sa là của VN?. Báo điện tử tuổi trẻ kể từ ngày 08/09/2009 có loạt bài Hoàng sa-tường trình từ 35 năm sau, kể lại tâm sự của một sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa là chuẩn úy Nguyễn Văn Đức người đã một thời trấn giữ HS và hạ sĩ quan thượng sĩ Lữ Công Bảy người đã trực tiếp chiến đấu trong trận hải chiến chống TQ để bảo vệ Hoàng Sa. Nhưng trong lời nói đầu tờ báo chỉ dám dùng 2 chử nước ngoài chiếm đóng HS chớ không dám nói thẳng là TQ, chỉ có lời nói của ông Đức và ông Bảy là dám nói TQ ngang nhiên dùng vũ lực chiếm HS. Xin cám ơn báo điện tử Tuổi Trẻ đã dám nói lên sự thật về HS, cũng như trước đây trong loạt bài“vàng đổi chủ” đăng từ ngày 25/4 đến 2/5/2006, báo cũng tường thuật đầy đủ về cuộc bàn giao 16 tấn vàng và các tài sãn khác của kho bạc VNCH cho Ủy ban Quân quản Cách mạng tại Sàigon. Tuy nhiên, mới có 2 kỳ thì lại cáo lỗi xin ngưng chờ thời gian thích hợp sẽ đăng tiếp. Rất may, trang web Bauxitevietnam.info tiếp tục cuộc hành trình dở dang này của báo Tuoitreonline và thời gian thích hợp cũng đã đến, ngày 14/9/2009 báo lại tiếp tục tường trình trận quyết chiến Hoàng sa giữa hải quân VNCH với hải quân TQ qua lời kể của thượng sĩ Lữ Công Bảy, người đã trực tiếp quyết chiến với quân xâm lược TQ của 35 năm về trước, nhưng đã bỏ một đoạn vì cho là nhạy cảm. Hy vọng sau loạt bài này tinh thần ái quốc của người dân VN hôm nay nói chung sẽ được nâng cao và lương tâm của các chiến sĩ Quân đội NDVN cũng được thức tỉnh. Chắc chắn cuộc quyết tử bảo vệ HS của chiến sĩ hải quân VNCH với kẻ thù TQ sẽ mãi mãi là tấm gương sáng chói hào hùng của dân tộc. Ngượclại, chắc chắn công hàm dâng HS-TS cho TQ của thủ tướng Phạm văn Đồng và các hiệp ước mất đất, mất biển sau này của các nhà lãnh đạo ĐCSVN cũng sẽ mãi mãi là bức tranh đen tối nhất trong lịch sữ, là nỗi câm hờn nhất của dân tộc.

Tại sao đảng lại để cho TQ khai thác Bauxite Tây Nguyên, trong khi vì sự tai hại của chất bùn đỏ từ việc khai thác này khiến TQ phải đóng cửa hàng trăm nhà máy trên đất nước của họ và chuyển qua đất nước VN? Chắc quý vị cũng biết vấn đề này đã được chính các nhà khoa học đầy đủ chuyên môn nghiệp vụ và các tướng lãnh trong đảng phản đối.Ngay trong kỳ họp QH tháng 5/2009 vừa qua các đại biểu: Nguyễn Minh Thuyết, Dương Trung Quốc, Nguyễn Lân Dũng và một số đại biểu khác đã công khai phản ảnh có tình có lý, nhưng vì sự độc quyền lãnh đạo,bất chấp dư luận của 15 con người trong Bộ Chính trị mà vấn đề khai thác Bauxite vẫn ngang nhiên tiến hành. Chúng tôi rất bất bình và quá ngạc nhiên khi sự phản đối đang trở thành một phong trào rầm rộ trong hàng tướng lãnh, trong giới trí thức ưu tú nhất của VN vẫn còn đang tiếp tục, thế mà ông phó thủ tướng Trương Vĩnh Trọng lại nói rằng:cho đến lúc này, dư luận trong và ngoài nước kể cả những người khó tính, còn ai nói đến vấn đề khai thác bôxit Tây Nguyên nữa. Điều đó cho thấy, khai thác Bôxit ở TN là đúng đắn và gặp nhiều thuận lợi. Thật bất hạnh cho dân tộc VN khi có những con người lãnh đạo như thế. Chúng tôi xin những ai có tinh thần dân tộc hãy xem đoạn phim nói về sự độc hại của bùn đỏ từ việc khai thác Bôxit ở TQ trên trang Web bauxitevietnam thì sẽ rõ. – Tại sao đất nước là sở hữu của toàn dân mà chính quyền lại không dám công khai các hiệp ước, hiệp định về ranh giới mà VN đã ký kết với TQ cho nhân dân được biết? Việc làm này của chính quyền VN có vi phạm nặng nề về quyền tự quyết của nhân dân không?. Chúng tôi rất bất bình về lời giải thích của ông thứ trưởng ngoại giao Vũ Dũng khi ông khẳng định rằng không có vấn đề VN mất đất, vì hiệp định ranh giới năm 1999 rất phù hợp với hiệp định mà Pháp đã ký với nhà Thanh TQ. Do đó, Ải nam quan và ¾ thác Bãn Giốc vùng đất du lịch nổi tiếng nhất của VN là của TQ. Nhưng chúng ta thử nhìn lại cuốn sách “Bị vong lục” xuất bản tháng 5/1979 mà VN đã công bố trên thế giới để tố cáo TQ xâm lăng VN, hãm hiếp đàn bà con gái VN, tàn sát dân chúng trong các vùng mà TQ đi qua của các tỉnh Cao bằng, Lạng sơn…., trong đó có Ải Nam quan và toàn bộ thác Bãn Giốc mà hiệp ước ký giữa nhà Thanh TQ với Pháp đã quy định là của VN, hội nghị Sanfrancisco năm 1951 cũng xác nhận như thế. – Tại sao các linh mục của giáo xứ Thái Hà và LS Lê Trần Luật chưa bị bắt, vẫn còn tự do ngoài xã hội mà các báo chí điển hình là báo đại đoàn kết lại có bài vu khống, chửi bới là họ làm chính trị, âm mưu lật đổ chính quyền, phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc, hành động này của báo chí đi theo lề phải của đảng có vi phạm luật pháp không?

63.jpg picture by nhacyeuem

Làm tới chức vị Bộ trưởng Kinh Tế của Đức, Dr. Philipp Roesler, hãnh diện là người tị nạn gốc Việt Nam đang phát biểu.

65.jpg picture by nhacyeuem

Tổ chức thành công, hoa nhân ái tưng bừng nở giữa lòng người.

Tại sao lại có chuyện tung hoành quá mức của tổng cục 2 của đảng khiến cho đại tướng Võ nguyên Giáp phải viết lá thư thứ 4 gởi BCT yêu cầu đưa TC2 về quyền hạn cũ? – Tại sao những vụ tham nhũng gây thiệt hại nghiêm trọng cho đất nước như vụsập cầu Cần thơ, vụ PCI khiến cho nước Nhật phải ngưng viện trợ một thời gian, vụ PMU18 cho đến nay vẫn chìm vào quên lãng? Việc đưa ra tòa 2 con chốt thí Bùi tiến Dũng ( vụ PMU18 ), Huỳnh ngọc Sĩ ( vụ PCI ) với tội danh không đúng chỉ làm trò hề mà thôi bởi vì, mọi người đều biết với sự tham nhũng có tầm mức rộng lớn như thế thì làm sao chỉ vọn vẹn có 2 người. – Tại sao đảng bắt buộc sinh viên, học sinh và nhân dân phải tin rằng chủ tịch Hồ chí Minh là độc thân không có vợ, trong khi thực tế thì không phải vậy. Các nhà tài ba lỗi lạc trên thế giới vẫn có gia đình, vợ con đàng hoàng và uy danh của họ vẫn sáng ngời theo thời gian. Hiện nay ở hải ngoại đã xuất hiện cuốn phim tài liệu “ sự thật về chủ tịch HCM”, mà ở trong nước cũng đang chuyền tay nhau rộng rãi. Nếu cuốn phim này không đúng sự thật thì tại sao VN với tư cách là thành viên của LHQ lại không đưa những người làm phim ra xét xử tại ủy ban Unesco LHQ và tòa án quốc tế La Haye? – Hiện nay chính quyền đang phát động phong trào học tập và làm theo di chúc của chủ tịch HCM. Nhưng trong bản di chúc, ý muốn của chủ tịch HCM là thiêu xác của ông và tro cốt thì rải trên 3 miền đất nước, chớ đâu phải xây đền ướp xác như hiện nay để hàng năm phải tiêu tốn hàng trăm tỷ đồng tiền đóng thuể của nhân dân. Thử hỏi sau 40 năm bảo quản, số tiền khổng lồ này sẽ cứu đói được bao nhiêu người, xây dựng được bao nhiêu công trình phúc lợi cho nhân dân? Quý vị nghĩ sao về lời nói của chủ tịch HCM: tiền nhân ta có công dựng nước, bác cháu ta phỉ cố công giữ nước? – Tại sao các chiến sĩ hy sinh trong cuộc chiến chống quân xâm lược TQ năm 1979 và 1984 tại Lão sơn, hàng năm không được làm lễ tôn vinh như các chiến sĩ chết thời chống Mỹ tại miến Nam?. – Tại sao lúc nào VN cũng hết lòng trung thành với “16 chữ vàng” và “4 tốt” đối với TQ, còn TQ đối với VN ra sao chúng tôi nghĩ mọi người đã biết rồi? – Thêm một chuyện khó tin mà có thật khi từ ngày 4/9/2009 vừa qua trên trang web của báo điện tử ĐCSVN lại đăng nguyên xi bản tin trên mạng của TQ về vấn đề mà hải quân TQ tập dượt ở biển đông, khẳng định chủ quyền của TQ trên 2 quần đảo HS và TS của VN mà không có một lời bình luận nào phản lại, bãn tin được giữ nguyên 4 ngày cho đến khi các cư dân mạng trong và ngoài nước biết và phản đối rầm rộ thì mới gỡ xuống, đây là hành động phản quốc rõ ràng, nhưng ông Đào duy Quát TBT của báo chỉ bị phạt tiền 30 triệu cho cái tội phản quốc này của ông. Cũng như trước đây vào tháng 5/2009, người ta cũng phát hiện trang Web vietnamchina hợp tác thương mại giữa Bộ công thương VN với TQ, nhưng tên miền của VN ….gov.vn lại để cho TQ làm chủ và đăng những bài đả kích VN, cổ vũ cho việc TQ chiếm HS-TS là không tranh cải khiến cho làn sóng phãn đối cũng kéo dài rất lâu VN mới xin TQ gỡ xuống, còn Website của tòa đại sứ VN tại Bắc kinh TQ thì trang chủ lại lưu giữ hình của Mao trạch Đông, tin tức bài vở thì luôn luôn quảng bá cho đất nước TQ. 

75.jpg picture by nhacyeuem

MC. Phạm Minh Tâm đang giới thiệu tấm hình của Celine Trúc Phạm, thuyền nhân ViệtNam chỉ mới 3 tuổi khi được tàu Cap Anamur cứu vớt.

kt6.jpg picture by nhacyeuem

Trúc, Celine Phạm xúc động:  Cháu xin tri ân Cap Anamur, Hamburger Abendblatt, Zibell, ông bà Tiến sỉ Neudeck, các quan khách tham dự và nhân dân Đức.

31.jpg picture by nhacyeuem

97.jpg picture by nhacyeuem

Các con, các cháu, những thế hệ sau này, khi đến xem tượng đài,  sẽ kể cho nhau nghe:” có một lần kia, ông bà, cha anh chúng tôi đã phải bỏ xứ ra đi…”

86.jpg picture by nhacyeuem

Tặng quà lưu niệm, lá cờ Việt Nam.

99c.jpg picture by nhacyeuem

Tại sao thủ tướng Dũng lại ra quyết định 97 chặt đứt mọi tiếng nói và phản biện công khai của các nhà trí thức và khoa học khiến cho hội nghiên cứu khoa học và phát triển IDS do GSTS Hoàng Tụy làm chủ tịch phải ra quyết định tựgiải thể? – Tại sao tòa án tối cao trong khi làm việc với LS Cù Huy Hà Vũ ngày 23/9/2009 về đơn của LS kiện thủ tướng Nguyễn tấn Dũng trong vấn để khai thác Bôxit Tây nguyên, có yêu cầu LS nhận lại đơn khiếu kiện vì luật pháp VN không có điều nào xử thủ tướng cả?. Dĩ nhiên LS Hà Vũ vẫn có những lý luận sắc bén để các thẩm phán tòa án tối cao phải cúi mặt và câm mồm, chắc chắn trong thời gian tới LS sẽ có kế sách riêng bắt buộc chánh án tối cao Trương Hòa Bình phải có văn bản trả lời cho rõ ràng. Điều chúng tôi muốn nói là trong khi các nước văn minh trên thế giới chuyện tòa án xử tù các nhà lãnh đạo là chuyện thường. Quan điểm của tòa án tối cao như vậy đã mặc nhiên chấp nhận thủ tướng, chủ tịch nước nước, TBT đảng và cuối cùng là 15 nhân vật tối cao trong BCT là những người sống trên luật pháp. Vì thế cho nên trong thời gian qua, những việc làm hại nước hại dân của họ vẫn ngang nhiên tự tại không có thế lực nào kiềm hãm họ được, bởi vì dưới tay họ đã có lực lượng quân đội, công an tuyệt đối trung thành theo mệnh lệnh của họ. Rõ ràng 15 nhân vật trong BCT ĐCSVN đã thực sự tuân phục và đi đêm với TQ để được sự hậu thuẫn của TQ cho quyền hành suốt đời. Chúng tôi nghĩ rằng: 15 con người trong BCT không thể nào thắng nổi cộng đồng dân tộc nếu không có sự tiếp tay và một mực trung thành của lực lượng quân đội, công an. Chỉ có thể chế dân chủ đa nguyên để cho mọi thành phần trong xã hội cùng chung nhau đoàn kết, cùng chung nhau đóng góp nhân tài, nhân lực cho hào khí Diên Hồng của thế kỷ 21 này thì VN mới hy vọng thoát khỏi ách nô lệ một lần nữa đối với bọn người hán TQ. Đa đảng là con đường duy nhất để cho đất nước tiến lên theo kịp đà văn minh của thế giới. Dưới chế độ dân chủ đa nguyên thì các đảng phái đại diện cho những thành phần trong xã hội có quyền đưa ra những kế sách riêng, quyền quyết định cuối cùng là của toàn dân trong một cuộc bầu cử tự do và công bằng, đảng phái nào không được toàn dân ủng hộ thì sẽ trở thành đối lập với đảng cầm quyền để kiểm soát sự điều hành của chính quyền, sẵn sàng cùng với nhân dân đấu tranh những sai trái và bất công trong xã hội, đảng cầm quyền bắt buộc phải làm tốt và tròn trách nhiệm của mình trước toàn dân nếu không muốn nhân dân bất tín nhiệm, đối lập chớ không phải là kẻ thù. Đặc biệt, các đảng phái không có quyền thành lập quân đội riêng, không có quyền dùng tiền đóng thuế của nhân dân để phục vụ quyền lợi riêng của đảng mình, chỉ có những người phục vụ trong hệ thống chính quyền được sự tín nhiệm của toàn dân mới được lãnh lương từ tiền đóng thuế của nhân dân mà thôi. Quân đội là của đất nước, của toàn dân không được quyền ủng hộ bất cứ một đảng phái nào hết dù đó là đảng cầm quyền. Mặc dù thể chế đa đảng đôi khi cũng có nhiều xáo trộn, đó là điều tất yếu trong một xã hội có nhiều thành phần đối lập, đó là do hoàn cảnh và điều kiện riêng của tùng quốc gia. Nhưng cuối cùng thì cái gì đúng, phù hợp với sự phát triển và ý muốn của đại đa số nhân dân thì sẽ thắng và tiếp tục tồn tại. Thửnhìn lại trên thế giới coi còn bao niêu nước theo CNCS? Chúng tôi muốn nói với quý vị rằng: Nếu sau này không còn sự độc quyền của đảng CS trên đất nước nữa, thì quý vị cũng vẫn là những chiến sĩ của đất nước và nhân dân. Hôm nay quý vị có được những quyền lợi từ đảng ban cho, nhưng có chắc là con cháu của quý vị sau này có được như thế không?. Khi VN trở thành một tỉnh hay một vùng tự trị của TQ rồi thì tương lai của dân tộc, của thân nhân, gia đình và ngay cả quý vị nữa sẽ ra sao? Cho dù lúc đó quý vị vẫn tiếp tục hưởng những quyền lợi như bây giờ, nhưng quý vị đâu có sống mãi để hưởng, để bao bọc cho thân nhân của mình. Chúng tôi xin ghi lại đây lời nói của Trung tướng Đặng Quốc Bảo 81 tuổi đã về hưu và đã từng giữ các chức vụ cao trong đảng như UVTW đảng, hiệu trưởng trường đại học Kỷ thuật quân sự thời chiến, Bí thư thứ I đoàn TNCSHCM, thứ trưởng bộ ĐH và TH chuyên nghiệp, trưởng ban khoa giáo TW đảng).Trước cuộc họp dự thảo để chuẩn bị cho đại hội 10 ông công khai lên tiếng: “báo cáo chính trị được dự thảo không ngang tầm, đảng đang lâm vào khủng hoảng về tư duy, về lý luận, thiếu tầm nhìn chiến lược”, và trong bức thư gởi lãnh đạo đảng ông cảnh báo: “đạo đức suy đồi, tham nhũng bất trị lan tràn vì lãnh đạo không thực sự quyết chiến với nó. Nó sẽ phá đảng từ bên trong vì làm mất lòng tin của quần chúng, không ai phá hay lật đổ, chính kẻ biến chất trong đảng tự phá, tự lật đổ cái đảng này”, còn đối với TQ thì ông nhấn mạnh “ chưa ai xảo trá, nham hiểm bằng TQ. Ngày nay TQ giàu, mạnh, tham là một hiểm họa”. Các nhà lãnh đạo đảng hiện nay, họ quá giàu và người nào cũng có con đi du học ở các nước dân chủ đa nguyên, tiền bạc của họ đều chuyển ra ngoại quốc cho con họ hoặc gởi vào các ngân hàng nặc danh của các nước ngoài, nhất là ngân hàng Thụy sĩ. Nếu sống ở VN không được thì họ vẫn vinh thân phì da ở nước ngoài, chớ quý vị là những người trực tiếp thi hành những mệnh lệnh của họ, trực tiếp chịu trách nhiệm trước nhân dân và Tổ quốc sẽ không bao giờ có được cái diễm phúc đó đâu. Chúng tôi rất mong quý vị sẽ trực diện với lương tâm để suy nghĩ về việc làm của mình bởi vì, quý vị trực tiếp gieo nhân thì sẽ trực tiếp nhận lãnh hậu quả sau này. Thân chào!

Việt Nam, ngày 30/09/2009

Hương Trà cùng nhóm bạn trẻ (Email: huongtra13@gmail.com) Nguồn: http://www.tiengnoitudodanchu.org/modules.php?name=News&file=article&sid=8189Nước Việt Nam Là Của Dân Tộc Việt Nam, Không Phải Của Đảng Cộng Sản

 

 

Nhóm phóng viên Paltalk tường trình từ Nam California, Hoa Kỳ.

The

Links:

Hội Xây DựngTượng đài Hamburger

ĐCVOnline

Mười Sáu@Mutiply