Đại Vệ Chí Dị Ký Sự – Trường Sa


PICT1373.jpg picture by nhacyeuem

Hình ảnh minh họa do nhóm phóng viên Paltalk thực hiện:  Lể húy nhật lần thứ tám của tổng thống VNCH- Nguyễn văn Thiệu được tổ chức lần đầu tiên tại Nam California.


 Đệ nhứt phu nhân của chính thể Việt nam cộng hòa, tổng thống phu nhân Nguyễn văn Thiệu khuê danh Nguyễn thị Mai Anh.


Đại Vệ Chí Dị Ký Sự – Trường Sa
(cảm hứng từ Đại Vệ chí dị của Người Buôn Gió)

Đây là thiên ký sự  về nước Vệ và những biến cố đã và đang xảy ra được viết theo lối Kiếm Hiệp Kỳ Tình trào lộng qua ngòi bút độc đáo của Trường Sa.   Mười Sáu xin cám ơn tác giả  và hân hạnh giới thiệu đến bạn đọc khắp nơi.

vayrong2.jpg picture by nhacyeuem

vayrong.jpg picture by nhacyeuem

Thăng Long một giải Vẩy Rồng

Kinh thành đổi chủ  thay ngôi cận rồi

Quỉ vương xéo chạy khắp nơi

Non sông tự chủ Minh vương ra đời…


Sau khi khối Búa Liềm cướp chính quyền ở một số nơi từ Âu sang Á,  Bắc Vệ Quốc kể như có thiên thời, được yểm trợ đầy đủ nguồn lương, vũ khí dồi dào mà ào ạt thâu tóm nửa giang san còn lại tức Cộng Hòa Nam Vệ Quốc. Kếđó, với lối ngu dân để trả thù, cai trị kiểu băng đảng đầy thâm độc, sách vở đốt hết, cả nước là một nhà tù lớn, tiếng kêu thét ngục hình, than khóc ngập trời mây, chẳng khác nào thời Bắc thuộc xa xưa.  Con dân nước Vệ từ nam chí bắc chỉ còn cách bảo nhau tìm đường đào thoát bằng cách liều mạng vượt biên, vượt biển, đường đi cũng trăm phần cay đắng, mười chết một sống, kẻ phơi thây vì súng đạn, hầm chông mìn bẫy, người mất xác làm mồi cho kình ngư, hải tặc Thài Lai ngoài biển cả, trời đất thảm sầu, náo động thiên hạ.  Tuy vậy số ít những người vượt thoát được sau này đều là tinh hoa, đa số hội nhập và thành công ở những miền đất mới, đây cũng là nguồn tương lai sau này của Vệ Quốc.  Vệ tị nạn sống rải rác khắp nơi trên trái đất nhưng một số lớn tập trung tại Tây Nam Cờ Huê, đa phần suy nghĩ của họ là tuy bỏ nước ra đi nhưng cùng chung một niềm tin về sự ra đi của họ chỉ là tạm thời, đi nhưng vẫn bảo nhau rồi “Mai ta sẽ về lại Vệ”, dĩ nhiên khi đất nướckhông còn cộng sản và thực sự có tự do, dân chủ.

Vào thập niên cuối 80, toàn hệ thống Đỏ hô khẩu hiệu đổi mới thật ra là thoái trào, tan rã, ngay chính cái nôi Ma Vương cộng sản Ba LaNga lại do tay tổ nắm toàn quyền ngành tình báo, Gạc Ba Chớp Đồ Vương đứng ra giải tán chính quyềncộng sản, kế đó là những nước Đông Âu cũng đứng lên mang  giáo điều và chủ nghĩa cộng sản quẳng vào phế thải lịch sử.  Như vậy, chủ nghĩa cộng sản bị chối bỏ sau gần nửa thế kỷ với cả trăm triệu oan hồn, uổng tử, tượng Kác Mác, Lênin bị kéo đổ giữa đế đô, chỉ còn lại 4 anh chậm chân là Cu-Ba, Bắc Triều Tiên, Tần Quốc và Vệ Quốc.

Thế giới đi vào trật tự mới.

Aiday.jpg picture by nhacyeuem

Non sông tự chủ Minh vương ra đời…

Thượng tuần tháng tám, năm con Kỷ Sửu, niên hiệu Mạnh Đức Thoòng, sau đúng 1 ngàn năm, từ khi rồng vàng xuất hiện từ thời nhà Lý, mây vảy rồng lại xuất hiện trên nên trời Thăng Long, một giải đẹp kỳ lạ, rực rỡ, tuy rồng chỉ thấy mình, chưa hoàn toàn lộ diện, nhưng dân chúng tụ tập khắp nơi xôn xao, đế vương xuất hiện, điềm trời báo có minh quân ra đời, có kẻ bàn tán đế vương xuất thế rồi nhưng ngài còn ẩn mình, người khác hỏi lại: thế thì Vệ Vương Mạnh Đức không phải là vua ư?…. Trịnh Khương tay cầm quạt, sắc mặt  tuy còn u-uẩn vì chuyện chia tay với công chúa Ngọc Hương nhưng thần thái ung dung, cũng lẫn lộn trong đám người ở thị tứ đứng xem điềm trời, nghe thiên hạ tranh luận.  Bỗng có tiếng la lớn ở một góc:” Bớ người ta, tôi bị móc túi, làng nước ơi, thị vệ ơi!”.  Mọi người đều quay lại nhìn,  người đứng bên cạnh nãy giờ khẽ đụng nhẹ vào chàng gây chú ý, hắn quay lưng lại nhưng bàn tay ra hiệu cho chàng đi theo và vội vã đi thẳng. Tinh ý, chờ hắn đi hơi khuất, Trịnh Khương liền cước bộ lầm lũi theo. Hắn đưa chàng đến phố Bạch Mã rồi tự nhiên thân ảnh biến mất.  Còn đang ngơ ngác thì nghe có tiếng đàn trổi lên khúc quân hành rất du dương rồi có tiếng ca hùng mạnh cất lên:

“Này công dân ơi, quốc gia đến ngày giải phóng, đồng lòng cùng đi hy sinh tiếc gì thân sống….” Khương lẩm bẩm tự hỏi:” Lạ quá, ai mà to gan hát khúc ca này ắt không coi đám sai nha ra quái gì?” ta có nên lại xem không? Lúc ấy chỗ chàng đứng hơi vắng vẻ.

Chợt tiếng nhạc đổi giai điệu sang Rốc-Rép, giọng nữ Nam bộ khàn khàn chua lòe xen vào theo lối hát nói đang được ưa chuộng của hà thành, ca mà như đọc. ” Anh Hai kia ơi đi nhanh nhanh lên, đi 2 trăm thước, anh quay sang đông ,anh quay sang tây, anh xem không ai, anh đi vô ngay, vô ngay bên trong, xanh đen xanh đen, xanh đen xanh đen, đi nhanh lên đi, đi ngay đi anh, đi nhanh lên anh, …. Chàng động tâm đi liền, quả đúng, thấy cánh cửa sơn 2 màu xanh đen nổi bật lên giữa 4,5 gian,  đẩy cửa vào thì thấy người dẫn đường lúc nãy đã chờ sẵn ở đấy. Qua thêm mấy ngõ ngách bên trong nữa thì đến một nơi trống trải, chỉ thấy 1 bức tranh vẽ hình “Dưới Trăng Mài Gươm” rất lớn phủ toàn bộ trên tường nhà. Thiếu niên nọ rút cục nam châm (remote) ra bấm một cái, cả nguyên bức tranh đồ sộ xoay hẳn đi, lộ ra  lối đi bên trong. Theo chân thiếu niên vào,  thì ra đây là sảnh viện của một đại gia trang nào đó. Trên cao treo tấm phướn có ghi hàng số: Bát Tứ Ninh Lục ( 8406 )  giữa sảnh có một cái bàn dài, với những ghế cẩm đôn xung quanh. Thiếu niên quay trở ra sau khi nói:” Xin thiếu gia vui lòng ngồi chờ”. Chàng gật đầu, mắt nhìn khắp nơi, quan sát. Cánh cửa tự động xoay lại.

MaiGuomDuoiTrang.jpg picture by nhacyeuem

Nợ nước chưa xong đầu đã bạc, dưới trăng mấy độ tuốt gươm mài. Đặng Dung

(hình từ  Đặc Trưng .net)

Bỗng một luồng kình lực kinh khủng như dời sông chuyển núi phía sau lưng bức tới hất Trịnh Khương lên, áp dụng tản công, người chàng tựa như chiếc lá bay và từ từ ghìm lại từ trên không. Nam Sơn chưởng bắt đầu tỏa nhiệt, vận dụng vài thành công lực chàng vững chãi đưa thân mình xuống. Sức chưởng phong của kẻ đánh lén cũng tự hóa giải rất nhanh .

“Ha ha ha, hay quá hay quá, nhân tài xuất thiếu niên, bổn lão cái bang Trần Khoa xin chào Trịnh Khương công tử”.

Thì ra là Thất trưởng lão của Cái Bang, một con người phản tỉnh, yêu nước nồng nàn, nức tiếng giang hồ với Đả Hắc Quy tức “Phép Đánh Rùa Đen” và lão đã dùng công phu này để thử Nam Sơn chưởng của chàng.

Không dám không dám, tại hạ Trịnh Khương xin kính chào trưởng lão.

Thất trưởng lão vào đề ngay, lão mời công tử đến là vì có một buổi họp quan trọng, chúng ta vừa đi vừa trao đổi. Lão đưa chàng ra sau đại sảnh, vườn hoa, đặt chân bước vào, quang cảnh bên trong thay đổi hẳn. Thì ra chỉ là ngụy trang.

-Triều đình Vệ thực ra rất cao tay, những vụ tầm cỡ như Thái Hà, Tam Toà đều nằm trong kiểm soát, tính toán của họ, mọi biến động đều được kiềm chế, tương tựu kế, sự nhượng bộ cuối cùng thường do Vệ triều đưa ra hầu vuốt ve, thoa dịu để lấy điểm với quốc tế, nhưng mục đích chính vẫn là dương đông kích tây, làm nguội đi vụ Trường Sa, Hoàng Sa vì biết đây có thể là mồi lửa lớn….

Trịnh Khương vừa đi vừa nghe vị trưởng lão bàn luận cho đến khi có tiếng ồn ào, thì ra đang có một buổi tranh luận với khoảng vài chục người. Thất trưởng lão chỉ vào một phiến đá, chàng ngồi xuống. Lão cũng ngồi cạnh chàng.

Người ngồi chủ tọa mặc quần áo theo lối hòa thượng, khuôn mặt sắc sảo, vầng trán cao rộng, râu trắng bạc phơ dài tới rốn, đôi mắt sáng quắc, khẽ liếc nhanh Trịnh Khương rồi chậm rãi cất tiếng: – Thưa với các anh hùng, bần đạo Quảng Đại, có đôi điều chia xẻ.  Từ đầu thiên niên kỷ đến nay, các nước đa số đều không dụng binh để sát phạt nhưng chủ yếu do vấn đề tài nguyên mà nuôi dân, Đại Vệ ta chưa đánh đã mất đất mất biển, thậm chí bị lân bang gài vô thế phải cho đem cả hàng sư đoàn dân chúng Tần Quốc đến để khai quật mỏ nhôm ngay trong vùng cao nguyên chiến lược của mình. Trong vụ khai thác Bọ Xít…

Nhà sư gằn từng tiếng:Tấn Dõng Công thừa tướng,  ngang nhiên phê chuẩn thuận cho ngoại bang vào thầu, bây giờ có tin họ nhận tiền của Tần đút lót, thực là lòng tham vô đáy, vì lợi ích riêng bất chấp những khẳng khái, phản đối từ mọi từng lớp Diên Hồng của Vệ quốc ta. Thật là hung hiểm, họa mất nước nay thành sự thật.  Tần quốc trên bể thâu tóm Trường Sa- Hoàng Sa, đất liền thì đem quân đội cải trang thanh dân phu vào đào mỏ tài nguyên qua hình thức mua Bọ Xít, thưa với các lộ võ lâm anh hùng, chúng ta giờ có khác gì là một tỉnh của Tần, ai có cao kiến gì với Vệ triều này thì xin chỉ giáo cho bần đạo.

Một lão trượng đứng lên, y trang quân đội tuy cũ nhưng gọn gàng, đầu đội mũ cối, ngực đầy huy chương, nhìn như cựu chiến binh, cất giọng nghe sang sảng.

– Có câu “Ai khống chế được Tây Nguyên đỉnh cao sẽ là bá chủ Đông Dương”. Ngưng lại một tí lão ra giọng mỉa mai- Rõ mười mươi là Tần đế – Hài Cấm Đù biết áp dụng nhuần nhuyễn câu danh ngôn cuả danh sĩ Li Ông Tuộc Toa (Leon Toltois), miền Ba La Nga “Muốn hòa bình phải chuẩn bị chiến tranh”.. . Chỉ tiếc bá quan văn võ Vệ Quốc lúc này xem ra tất cả đều bị cấy sinh tử phù, không sao cởi thoát được. Cánh cựu già chúng tôi đã hai lần nhờ Giáp Nguyên Soái gửi tấu chương đến yêu cầu xét lại kế hoạch Bọ Xít nhưng chả nước mẹ gì, xem ra bọn chúng muốn uống rượu phạt.

Lão nói câu này với vẻ mặt đầy tức giận, hai tay giơ nắm đấm lên run rẩy tiếp.

– Ngay đến đám Bách Khoa Sĩ Tử rục rịch biểu tình cũng bị chúng ra thông tư cấm tụ họp. Nô lệ đến thế là cùng.

Có tiếng nói khiêm tốn nhưng không dấu được vẻ lạc quan từ người toàn thân phủ áo choàng dài màu đen, hông quàng một vòng tràng hạt, ngồi trong góc phát ra:

–  Nói đến việc đấu tranh qua hình thức biểu tình phản đối thì qua những biến cố gần đây, thực ra đã có những tín hiệu tốt, như việc họ phải nhượng bộ dân trong vụ Thái Hà, tòa Khâm Sứ. Đã qua rồi thời phản nghịch vô đạo, thủ tiêu người vô cớ của nha sai. Bây giờ, họ biết sợ rồi, ở đâu cũng thế, cùng một kịch bản, đàn áp dân thì phải bỏ tiền ra đi mướn “quần chúng tự phát”, tiền này có phải lấy ở công quỹ nhà nước?  kế đến là cả làng thông tin cùng luận điệu, phát loa đồng ca chung bài vu vạ, cáo gian, sau đó mới dẫn đến việc xây công viên cho đỡ mất mặt. Nhưng điều quan trọng hơn cả là “Sự Thật”, nhiều huynh đệ, ta phải gọi họ là huynh đệ vì tuy khoác áo nha sai, quan trường nhưng vì cùng trong ngành nên họ đâu lạ gì chuyện ai đúng sai, phải trái.  Nếu không chủ quan quá thì đa số đều chỉ vì sinh kế mà phải đàn áp dân, được biết đã có nhiều trường hợp, các huynh thường giơ cao đánh khẽ với đồng bào mình nếu có dịp.  Riêng về việc Cốc Bọ Xít, xem ra triều đình ta nay đã mất tự chủ rồi, đây là mối nguy lớn…

Trịnh Khương đột nhiên phát giác ra đây là Ngô Kiệt Giáo Sĩ, giám mục chưởng quản Hà Thành, người nổi tiếng vì câu nói “Tôi xấu hổ vì là một người dân xứ Vệ khi đi ra ngoại quốc…” bị cánh Vệ Triều xuyên tạc gần đây. Cạnh ông ta cũng là một người giáo sĩ, độc nhãn, tức Công Chính Mục Gia, thuộc hệ phái Tin Lành, người từng bị nha sai đánh hư mắt. Thì ra cuộc họp này có liên tôn trong nước tham dự. Chàng nhận ra thêm người mặc bộ bà ba trắng cũng là chức sắc Cao Đài Giáo và góc trái là các nhân sự bên phía Hòa Hảo Phật Gia.

PICT1414.jpg picture by nhacyeuem

Phu nhân  TT. cùng con trai Nguyễn Quang Lộc và con dâu niệm hương trước bàn thờ cố Tổng Thống. Người đứng bên trái là Ô. Hoàng Đức Nhã, cựu Tổng Trướng Dân Vận– Chiêu Hồi của VNCH.

IMGP2144.jpg picture by nhacyeuem

IMGP2020.jpg picture by nhacyeuem

Xem thêm hình và tường thuật về buổi lễ ở đây

Một đại hán đứng lên, tay này râu ria dài tới rốn, xem ra lại có vẻ quan nha.

–  Cám ơn những nhận xét như đi guốc trong bụng của Ngô Giáo Sĩ, thay mặt cho những anh em trong ngành lão phu xin cám ơn những lời bênh vực từ những người đáng kính trọng ở đây, vì ngoài việc đạo ra các ngài còn luôn ray rức đến bổn phận của một con người Việt Nam, yêu nước. Những nhận xét của ngài về lối hành xữ của Nha Sai Vệ Triều thì hoàn toàn chính xác, vẫn theo lối “Tiến hai lùi một” nhưng bây giờ thì đã có Đông Xưởng (tình báo Hoa Nam- Trung Quốc) xen vào, chỉ đạo. Đối với  những kẻ cho là cầm đầu thì họ luôn tìm lý do để vu vào bộ luật hình sự tố tụng 88 mà khép tội. Tuy nhiên bên Công Giáo đã đạt được kết quả tốt, xin cứ thế mà làm. Riêng về vụ Bọ Xít. Cánh của lão phu bị chi phối bởi lệnh phải tuyệt đối chớ hó hé gì, về việc ta khai thác và nắm bắt được tin khoảng 2 nghìn bộ đội Tần trà trộn trong đám làm phu mỏ. Tất cả  đều được huấn luyện về trinh sát, tên nằm vùng cấp bậc cao nhất của chúng mang lon thượng tá, có khả năng điều động hơn cấp tiểu đoàn… Lạ cái là một vài phương án điều tra vật dụng và cô lập chúng riêng ra đều bị trên gạt đi, điều ngạc nhiên hơn nữa là bên giang hồ nhà Ảo- Mù Thì Phí (mutiply) cũng bắt được tin và hiện nay trên đỉnh Ban Tắc (Paltalk) các bang phái cũng đang họp nóng! Xem ra có trong nha môn củng có kẻ hai lòng, khà khà, hai lòng nhưng lại là kẻ có lòng với đất nước.

Mọi người nghĩ đến chyện Bọ Xít Tây nguyên đều nhìn nhau lắc đầu, ngao ngán.

Đột nhiên có tiếng kêu: Bắt thích khách! và tiếng chưởng phong phát ra ì xèo, một mùi thơm theo luồng gió cực mạnh tràn tới, hai bóng người đã nhanh như điện phi thân vào đứng đối diện nhau trong quảng trường, người mặc áo đen, bịt mặt chỉ chừa 2 lỗ con mắt đỏ ngầu đầy sát khí, tay cầm cương đao nha môn, trái lại người mặc áo xanh lại là một nữ lưu có khuôn mặt đẹp như hoa xuân, sau lưng đeo kiếm, Trịnh Khương để ý vỏ kiếm khắc số 8406.

Mọi mục quang đều tập trung vào họ. Một nhân sĩ ngồi phía cửa, hỏa hầu yếu bèn lấy tay bịt mũi, có vẻ như bị trúng độc, hắn đột nhiên ngã ra, miệng la lên:  mùi thơm Xà Neo- Tây Nam Phụng.

Quần hùng bỗng nhốn nháo lên. Ai nấy đều phong toả đường hô hấp.

Thì ra đây là Tây Nam Phụng, mỗi khi xuất hiện đều có mùi hương tấn công khứu giác cực kỳ, người yếu công lực chịu không nổi sẽ bị mê man.

Giang hồ có câu Bắc Hắc Long – Nam Bạch Phụng,  tức bang chủ Hắc Long bang phía bắc, tục gọi Bờ Lắc Kỳ (Blacky), võ công vào hàng thương thừa, trong đời y chưa hề gặp đối thủ xứng tay, nghe nói hiện nay đang ngao du sơn thủy tại Đài Bắc, đối lại với y trong Nam có Bạch Y Hiệp Nữ  tức chủ nhân Tây Cung – Mười Tám Thôn Vườn Trầu, dưới trướng cung chủ có hàng trăm nữ binh giỏi võ công, thiện chiến, họ nổi tiếng gan lì, tích cực yểm trợ kẻ nghèo khổ, thấp cổ bé miệng ở các mặt trận Dân Oan hiện nay.  Nhóm nữ binh Mười Tám Thôn Vườn Trầu chia nhau đi hành hiệp khắp nơi, chuyên giúp bà con đấu trí với bọn tham quan địa phương, bọn lợi dụng luật đất đai lỏng lẻo mà cướp đất, cướp nhà. Họ từng yểm trợ dân oan kéo quân lên tới thành đô đánh những trận lớn với nha sai triều đình, rung chuyển cả Vệ triều. Trở lại chuyện giang hồ thì có lúc các nhân sĩ thường vô cớ gán ghép đôi trai tài gái sắc Hắc Long- Bạch Phụng này với nhau, có lẽ vì cả hai đều võ công trác tuyệt, cùng hành hiệp trượng nghĩa, nhưng thực ra ít ai biết họ lại là đối địch vì gia thế có thù từ đợt cải cách điền thổ ở đời trước.  Cho đến khi xảy ra một cuộc so tài sinh tử trên hồ Hoàn Kiếm giữa Bắc Nam hai người thì ai nấy mới hết ngạc nhiên, cả hai đấu có hơn ba ngày bất phân thắng bại, sau đó Tây Nam Phụng bị Hắc Long dụng mưu mà thắng nửa chiêu nên nàng tự ái to đùng, nhãy xuống hồ rùa tự tận, tuyệt tích giang hồ.  Trịnh Khương không ngờ Bạch Y Phụng vẫn còn sống và giờ lại xuất hiện ở đây?

Tây Nam Phụng phong độ như tiên nữ, thần thái nghiêm trang, mắt nhìn thẳng, khẽ chắp hai bàn tay, cái phong độ đó làm tên thích khách áo đen e dè lùi lại quan sát, giương hai tay thủ thế trước ngực. Uy lực vô hình tràn tới khiến hắn bị nhạt nhẽo, mất sức đề kháng. Không hổ là tay cao thủ lão luyện trong nghề, thấy nguy cơ đến, hắn động tâm hua đao ra chiêu “Bá Trắc Yêu”, tức một chiêu căn bản trong tam tuyệt bổng của đám nha sai cơ động, chuyên đàn áp dân oan biểu tình bằng kiểu dùng gậy bá trắc quật vào lưng. Có điều, ra chiêu này thì hắn tự tố cáo chân tướng, chỉ thấy Bạch Phụng cong người lên, cây đao phạt vào khoảng không, hắn xoay người theo đao như cơn lốc xoáy và vụt chạy, tuy nhiên, dù chạy phía nào cũng thấy Bạch Phụng trước mặt? khinh công của nàng rõ ràng là cao tuyệt. Thích khách chỉ có nước cả người lẫn đao dài lao thẳng vào Bạch Y Phụng ra chiêu thí mạng.

Thất trưởng lão la lên: Ối chà!

Tây Nam Phụng lật tới lui vài bước, nghe mấy tiếng cách cách, cây đại đao rơi nghe đánh keng, thích khách buông thõng hai tay, gục đầu rồi ngã rạp mình xuống đất. Thì ra  y đã bị nàng điểm huyệt khắp người, riêng hai cổ tay cũng trật khớp rồi. Tây Nam Phụng vòng hai tay chào quần hùng, rồi nhìn Trịnh Khương, lên tiếng nói.-  Đây là tên thích khách đã theo dõi Trịnh công tử nhưng bị tiểu muội lén theo ngược lại và giải hắn ra đây cho quý vị.

Trịnh Khương nghe giọng nói của nàng rất quen thuộc đâm ra bần thần…Ý trời, Sao thanh âm giống quá…? chàng lắp bắp…

–  Xin cám ơn tỷ tỷ, dám hỏi tỷ tỷ với công chúa Ngọc Hương có liên quan gì không?

Tây Nam Phụng nghe chàng kêu bằng tỷ thì tủm tỉm cười.-  Y là chị họ của tiểu muội đó. Xin phép công tử được kể chuyện sau. …(Còn tiếp)

TNP.jpg picture by nhacyeuem

Tây Nam Bạch Phụng- Cung chủ Tây CungMười Tám Thôn Vườn Trầu


Nhóm phóng viên Paltalk tường trình từ Nam California, Hoa Kỳ.

The

Links:

Trường Sa Mutiply Blog

VNisOne

Mười Sáu@Mutiply

Advertisements


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s