30-4-1975: Trận Chiến Cuối của Hổ Xám Phạm Châu Tài- Liên Đoàn 81- Biệt Cách Nhảy Dù

Dấu binh lửa, nước non như cũ

Kẻ hành nhân qua đó chạnh thương….

Chinh Phụ Ngâm- Đoàn Thị Điểm


Hình ảnh minh họa: Chiến sĩ Biệt Cách Nhảy Dù diễn hành tết 2010 tại Bolsa-Nam Cali- Hoa Kỳ.

(Một trong những câu chuyện về những “Người lính” thật sự đã làm nên Quân Lực VNCH là bài viết dưới đây của nhà văn Hoàng Khởi Phong, viết về “Hổ Xám Phạm Châu Tài”, Chỉ Huy Trưởng Bộ Chỉ Huy Chiến Thuật Số 3 của Liên Đoàn 81 Biệt Cách Dù, người chịu trách nhiệm trấn cửa cuối cùng tại Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH).

phamchautai

Đầu năm 1975 vì nhu cầu chiến trường, Liên Đoàn 81 Biệt Cách Dù phải chia ra làm hai cánh quân hoạt động cách xa nhau. Đại Tá Phan Văn Huấn và hai Bộ Chỉ Huy Chiến Thuật Số 1 và Số 2 đang hành quân nhảy toán trong khu vực Bắc Tân Uyên, Biên Hòa. Riêng Bộ Chỉ Huy Chiến Thuật Số 3 do Thiếu Tá Phạm Châu Tài chỉ huy tăng phái cho Sư Đoàn 25 Bộ Binh hành quân tại Tây Ninh. Giữa Tháng Tư 1975, lệnh của Bộ Tổng Tham Mưu gọi toàn bộ liên đoàn rút về trấn giữ Saigon, và được trải ra để hoạt động trong một vùng khá rộng chung quanh đô thành Saigon – Chợ Lớn – Gia Định.
Ngày 26 Tháng Tư, Đại Tá Phan Văn Huấn – Chỉ Huy Trưởng Liên Đoàn, sau khi nhận lệnh từ Bộ Tổng Tham Mưu, đã ra lệnh cho Thiếu Tá Phạm Châu Tài – Chỉ Huy Trưởng Bộ Chỉ Huy Chiến Thuật Số 3 của Liên Đoàn, đem toàn bộ cánh quân do Thiếu Tá Tài chỉ huy, gồm một ngàn quân thiện chiến về phòng thu? Bộ Tổng Tham Mưu. Thiếu Tá Phạm Châu Tài chuyển quân xong thì trời đã về chiều. Tại Bộ Tổng Tham Mưu Thiếu Tá Tài được Đại Tá Tòng Chỉ Huy Trưởng Tổng Hành Dinh Bộ Tổng Mưu đón tiếp niềm nở.
Kế đó Đại Tá Tòng giao việc phòng thu? Bộ Tổng Tham Mưu lại cho Trung Tá Đức, Chỉ Huy Phó Tổng Hành Dinh phối hợp với quân số tăng phái của Thiếu Tá Phạm Châu Tài. Đó lần duy nhất Thiếu Tá Phạm Châu Tài được tiếp xúc với Đại Tá Tòng, sau đó ông đại tá này biến mất cho tới tận bây giờ
Trung Tá Đức đưa Thiếu Tá Tài đi quan sát chung quanh bức tường thành bao quanh Bộ Tổng Tham Mưu, và đề nghị toàn bộ đơn vị của Thiếu Tá Tài vào nằm trong vòng thành, để cố thủ bên trong vòng đai của Bộ Tổng Tham Mưu.
Thiếu Tá Phạm Châu Tài khựng lại trước đề nghị cố thủ bên trong vòng đai. Dường như cả hai vị sĩ quan của Bộ Tổng Tham Mưu mà ông tiếp xúc không một ai nắm vững khả năng của lực lượng Biệt Cách Dù, bởi vì cố thủ hay tử thủ gì đó không phải là chiến thuật sở trường của Biệt Cách Dù.. Từ Mậu Thân cho đến Mùa Hè 72, Biệt Cách Dù nổi danh nhất là đánh đêm trong thành phố. Những trận đánh tại Ngã Ba Cây Thị, khi địch đã tràn vào trà trộn trong dân chúng, hay đã lẩn vào trú ẩn trong các căn nhà dân chạy loạn bỏ trống. Trong tình hình đó lối đánh sát phạt của Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến và Biệt Động Quân chắc chắn sẽ giải quyết được chiến trường nhưng cũng sẽ làm cho nhà cửa, sinh mạng của dân chúng bị vạ lây không ít. Liên Đoàn 81 Biệt Cách Dù đã dương danh trong những trận đánh này, tiến chiếm từng ngôi nhà, từng con ngõ, từng khu phố… Nếu bỏ toàn đơn vị của Thiếu Tá Tài vào nằm bẹp trong Bộ Tổng Tham Mưu, thì chẳng khác gì nhốt một con chim vào trong một cái lồng hẹp, sẽ bị dụ vào thế phòng thủ hoàn toàn thụ động, không có chỗ xoay trở. Thiếu Tá Phạm Châu Tài thẳng thắn trình bày ý niệm phòng thủ của ông là tấn công địch trước, và được Trung Tá Đức đồng ý để Thiếu Tá Tài hoàn toàn tự do bố trí,trải quân của Bộ Chỉ Huy Chiến Thuật Số 3 của Liên Đoàn 81 Biệt Cách Dù.
Ngay từ khi mới ngừng xe ở trước cổng chính của Bộ Tổng Tham Mưu, Thiếu Tá Phạm Châu Tài đã nhìn thấy một điều, ông phải bung quân ra xa. Phải chặn địch ngay trên những con đường chính dẫn về Bộ Tổng Tham Mưu. Lúc đó trời đã nhá nhem tối, Thiếu Tá Tài tạm thời cho quân tập trung vào sân banh của Bộ Tổng Tham Mưu, và đó có lẽ cũng là một đêm hiếm hoi mà binh sĩ của ông tạm có thể coi là có dịp nghỉ ngơi, để lấy lại hơi thở cho chính họ, trước khi phải lao vào trận đánh cuối cùng.
Trong thâm tâm Thiếu Tá Phạm Châu Tài, ông sinh ra ngay tại đất Gia Định này, lớn lên tại Saigon nên ông có thể nhắm mắt cũng biết, để có thể ngăn chặn địch xung phong vào Bộ Tổng Tham Mưu, đơn vị của ông phải bung ra xa. Phải chặn đánh địch xâm nhập ngay từ khi chúng mới ló đầu ra ở Bà Quẹo, Ngã Tư Bảy Hiền, Lăng Cha Cả, Trung Tâm Tiếp Huyết, đường Võ Di Nguy… Với một địa bàn quá rộng như thế, phải cần quân số của cả Liên Đoàn, nghĩa là ba ngàn người. Thế nhưng toàn thể Liên Đoàn được đưa về Saigon không phải chỉ có một nhiệm vụ duy nhất là phòng thủ cho Bộ Tổng Tham Mưu. Rất nhiều nơi quan yếu khác cần đến những người lính Biệt Cách Dù, những người lính chuyên về đánh đêm trong thành phố.
Đêm 26 Tháng Tư qua đi trong yên tĩnh, trọn buổi sáng 27, Thiếu Tá Phạm Châu Tài lo bố trí quân tại những địa điểm cần thiết, để có thể chận đánh, tiêu diệt những chiến xa mở đường của địch quân. Sau khi rải quân xong, Thiếu Tá Phạm Châu Tài được lệnh lên trình diện Trung Tướng Nguyễn Văn Minh Tư Lệnh Biệt Khu Thủ Độ Từ cổng ngoài của Biệt Khu Thủ Đô, một chiếc xe tuần tiễu Quân Cảnh dẫn đường cho xe của Thiếu Tá Tài đến văn phòng của ông tư lệnh. Trong lúc này Tướng Nguyễn Văn Minh đang bàn thảo với Tướng Đỗ Kiến Nhiễu, chung quanh hai vị tướng này có vài đại tá. Nhìn thấy Thiếu Tá Tài đi cùngngười lính Quân Cảnh, tướng Minh đứng dậy tiến hẳn ra bắt tay rất niềm nở, và nói với Thiếu Tá Tài: “Em về đúng lúc lắm”. Sau một cuộc tiếp xúc ngắn không đầy mười phút, Tướng Minh yêu cầu Thiếu Tá Tài qua thăm phối hợp với Đại Tá Châu Văn Tiên – Tỉnh Trưởng Gia Định. Nhiều năm sau này Thiếu Tá Tài được biết, ngay sau buổi hội kiến ngắn ngủi đó (ngày 27 Tháng Tư), Trung Tướng Tư Lệnh Biệt Khu Thủ Đô biến mất.
Buổi chiều 27 Tháng Tư, Bác sĩ Ngô Thế Vinh cưỡi Vespa đến thăm Thiếu Tá Phạm Châu Tài tại Bộ Tổng Tham Mưu. Bác sĩ Ngô Thế Vinh mang từ trong cốp xe ra một cặp rượu cho Thiếu Tá Tài và nói: “Có Hổ Xám về đây tôi thấy ấm lòng”. Thiếu Tá Tài đưa Bác sĩ Vinh lên sân thượng của building số 1, một tòa nhà cao sáu tầng nằm đối diện với cổng số 1 của Bộ Tổng Tham Mưu, ở đó Thiếu Tá Tài chỉ tay ra xa, giải thích cho bạn biết những nơi ông đã rải quân chặn địch. Từ nóc tòa nhà cao nhìn ra tứ phía, bạt ngàn tầm mắt là nhà cửa của dân chúng, kể cả những cao ốc khác nằm đó đây trong lòng Saigon, tất cả như co mình lại, lún xuống thấp để chờ những cơn mưa. Không phải những cơn mưa đầu mùa, mà là những cơn mưa pháo mà Cộng quân đã từng bắn không thương tiếc vào An Lộc, Kon Tum, Bình Long, trên đại lộ kinh hoàng, trên Liên Tỉnh Lộ 7B… Vào lúc này dân khắp nơi đổ xô về Saigon, khiến cho dân số thủ đô của miền Nam gia tăng đến chóng mặt. Dễ chừng có tới bốn triệu con người trong một thành phố chật hẹp. Trên sân thượng này Thiếu Tá Phạm Châu Tài và Bác sĩ Ngô Thế Vinh cùng không nói nhiều, chỉ trao đổi với nhau những câu ngắn và gọn, nhưng dường như họ đồng cảm với nhau về những suy nghĩ. Cả hai đều có điều kiện để cao bay xa chạy, thế nhưng cả hai cùng đứng lại.

ngothevinh

Bác sĩ Ngô Thế Vinh khi nói với bạn, không bao giờ dùng tên hay cấp bậc. Với ông, Thiếu Tá Phạm Châu Tài là “Hổ Xám”. Danh hiệu này đã thành từ nhiều năm nay do một sự tình cờ, từ khi Thiếu Tá Phạm Châu Tài còn là các toán A trưởng, hoạt động song song với các toán Lực Lượng Đặc Biệt Mỹ. Các người bạn Mỹ khi phát âm TÀI không chuẩn, nghe như TAI (TIGER), và danh hiệu HỔ XÁM ra đời từ đó. Hổ Xám không phải là một danh hiệu gọi cho kêu, cho oai. Để có được danh hiệu này, Thiếu Tá Phạm Châu Tài đã cống hiến cho quân đội toàn bộ tuổi trẻ của ông, đã lao mình vào không biết bao nhiêu trận đánh trong suốt mười năm chinh chiến. Và nếu như HỔ XÁM phải nằm xuống, sẽ có rất nhiều máu của địch quân phải đổ ra. Chính vì vậy mà trong những ngày sau cùng, đã có rất nhiều lần Thiếu Tá Phạm Châu Tài được các người quen có thế lực, có tiền của rủ ra ngoại quốc, song chưa bao giờ ông có ý nghĩ bỏ lại anh em, bỏ lại đồng đội. Chẳng những thế từ khi cơn bão lửa dấy lên từ bờ sông Thạch Hãn, thổi dọc theo dãy Trường Sơn, thổi xuôi theo Quốc Lộ 1 xuống phía Nam, Hổ Xám Phạm Châu Tài chưa bao giờ có ý nghĩ đầu hàng, ông toàn chỉ nghĩ đến cách nào để chiến đấu với quân địch ở ngay trước mắt. Ông cũng không có thời giờ để nghĩ đến vợ con, ngay cả lúc đã được đưa về trấn cửa Bộ Tổng Tham Mưu, chỉ cách nơi vợ con ông trú ngụ trên đường Trương Minh Giảng gần Đại Học Vạn Hạnh không đầy ba cây số.
Ngày 27 Tháng Tư rồi cũng qua đi, nhìn chung không khí Saigon cực kỳ sôi động. Vì phải đôn đốc binh sĩ dưới quyền, nằm rải rác chung quanh Bộ Tổng Tham Mưu, trong ngày 27 Tháng Tư, có đôi lần Thiếu Tá Phạm Châu Tài ghé ngang cổng Phi Long của phi trường. Ông nhìn thấy những đoàn người tìm cách chạy trốn ra ngoại quốc qua ngả phi trường. Không mấy hứng thú trước cảnh này, Thiếu Tá Phạm Châu Tài quay về với các binh sĩ của ông.

Vị Tiểu Đoàn Trưởng  Biệt Cách 81 và 2 cháu Biệt Cách”nhí” thế hệ thứ 3:)

Chuẩn Tướng Thiết Giáp (nón beret đen) Lý Tòng Bá, tư lnh SĐ25BB, được yểm trợ bởi Bộ Chỉ Huy Chiến Thuật Số 3 Biệt Cách 81 – Nhảy Dù do Thiếu Tá Phạm Châu Tài chỉ huy. Theo Quân Sử VNCH

Trong đêm 27 Tháng Tư, ông cảm nhận được bầu không khí thoi thóp không phải chỉ của Saigon mà thôi. Những tiếng động ầm ì từ phi trường Tân Sơn Nhất, những tiếng súng đại bác bắn đi từ Phú Lâm vọng về, thỉnh thoảng những ánh đèn nhấp nháy của những chiếc máy bay đơn lẻ vụt qua trên nền trời tối sẫm.
Sáng ngày 28 Tháng Tư, trong lúc đang thị sát binh sĩ tại những ổ kháng cự, Thiếu Tá Phạm Châu Tài nhận được điện thoại của một sĩ quan Phòng 3 Bộ Tổng Tham Mưu, tự xưng là Đại Úy X (đã quá lâu nên Thiếu Tá Phạm Châu Tài quên mất tên của vị sĩ quan này). Qua điện thoại vị sĩ quan này lớn tiếng:
– Tôi báo động cho thiếu tá biết, thằng Cao Văn Viên đã bỏ đi rồi.
Thiếu Tá Phạm Châu Tài ôn tồn nói với vị sĩ quan này:
– Đại úy không nên dùng những ngôn ngữ đó. Dù sao Đại Tướng Viên cũng là Tổng Tham Mưu Trưởng của toàn thể quân đội, và việc bỏ đi của Đại Tướng Cao Văn Viên thuộc về lịch sử. Để lịch sử sau này sẽ phán đoán việc làm của đại tướng. Tôi sẽ tới Phòng 3 ngay bây giờ, chuyện đâu còn có đó.
Khi Thiếu Tá Phạm Châu Tài quay trở lại Bộ Tổng Tham Mưu, ông không gặp vị sĩ quan đã gọi điện thoại cho ông. Hầu như Phòng 3 trống trơn, Thiếu Tá Tài không còn tin vào cặp mắt của mình. Xe cộ chạy dọc ngang, các sĩ quan cao cấp có xe Jeep chở đầy đồ đoàn trên xe. Người ta chạy tứ tung, kêu gọi nhau ơi ới. Nhìn ra ngoài cổng chính cũng như cổng phụ của Bộ Tổng Tham Mưu người ta ra vào lũ lượt. Vẫn còn những toán lính Quân Cảnh mang sắc phục hành sự tại hai điếm canh, song hình như họ cũng đứng đó bất lực như Thiếu Tá Phạm Châu Tài.
Trong buổi sáng 28 Tháng Tư tại Bộ Tổng Tham Mưu, văn phòng của Đại Tướng Cao Văn Viên trống trơn. Các phòng, ban của Bộ Tổng Tham Mưu chỉ vài tháng trước nhộn nhịp kẻ ra người vào, quân nhân các cấp ra vào áo quần thẳng tắp, giờ đây sáng ngày 28, Thiếu Tá Phạm Châu Tài thấy cơ quan đầu não của Quân Lực VNCH vắng lặng như tờ. Ông chua chát nhận chân được thế nào là một đoàn quân không có tướng cầm đầu. Ông nghiệm lại từ lúc về trình diện tăng phái về trấn cửa cho Bộ Tổng Tham Mưu, được Đại Tá Tòng – Chỉ Huy Trưởng Tổng Hành Dinh, tiếp vào lúc xế chiều của ngày 26 Tháng Tư, tới bây giờ là 10 giờ sáng của ngày 28 Tháng Tư, chưa một lần nào Thiếu Tá Tài nhìn thấy bóng dáng ông Đại Tướng Cao Văn Viên. Không hiểu trong những giờ phút thập tử nhất sinh như thế này, ông đại tướng ở đâu, làm gì.  Ngay cả ông Đại Tá Tòng cũng biến mất không thấy tăm hơi. Trong sân Bộ Tổng Tham Mưu, quân nhân các cấp người chạy lên, kẻ chạy xuống như là những quân đèn cù. Xe Jeep, xe Dodge phun khói mờ trời đất. Nhiều chiếc xe còn kéo theo cả móc hậu, bên trong đầy đồ đạc, dụng cụ.  Ai nấy đều như mê sảng.Trong hoàn cảnh đó, Thiếu Tá Phạm Châu Tài cho dù muốn xin một cái lệnh của cấp trên, cũng sẽ không tìm ra một sĩ quan cao cấp nào để ban hành lệnh.
Khoảng 11 giờ trưa ngày 28 Tháng Tư, Thiếu Tá Phạm Châu Tài gọi điện thoại liên lạc với Đại Tá Phan Văn Huấn, lúc đó đang đóng quân ở Suối Máu – Biên Hòa, để trình bày tình hình ở Bộ Tổng Tham Mưu. Trong khoảng hai, ba tiếng đồng hồ liền Bộ Tổng Tham Mưu như là cảnh tan chợ chiều.

Vào khoảng 3 giờ chiều, Đại Tá Phan Văn Huấn đích thân lái xe từ Suối Máu về gặp Thiếu Tá Phạm Châu Tài, thì tình hình ở Bộ Tổng Tham Mưu đã dịu xuống, những ai muốn TAN HÀNG khi chưa có lệnh TAN HÀNG đã không còn hiện diện tại đơn vị. Hai vị chỉ huy của Liên Đoàn 81 Biệt Cách Dù trao đổi với nhau vài câu ngắn ngủi, rồi chia tay để mỗi người quay về với nhiệm vụ của mình.
Khoảng 4 giờ rưỡi chiều, một nhân viên của Tổng Hành Dinh Bộ Tổng Tham Mưu liên lạc với Thiếu Tá Tài, mời lên gặp Đại Tá Trần Văn Thăng, một sĩ quan thâm niên của Cục An Ninh Quân Đội, không hiểu do lệnh của ai, đã được đưa về thay thế cho Đại Tá Tòng trong chức vu. Chỉ Huy Trưởng Tổng Hành Dinh Bộ Tổng Tham Mưu. Khi hội kiến xong trở ra, Thiếu Tá Tài nhận thấy Đại Tá Thăng có lẽ là người phúc hậu, một cấp chỉ huy đàng hoàng tử tế, chứ không phải một sĩ quan tác chiến dầy kinh nghiệm. Thật tình mà nói thì Đại Tá Thăng không phù hợp với tình thế dầu sôi lửa bỏng trong lúc này.
Khoảng 5 giờ chiều ngày 28 Tháng Tư, trong lúc Thiếu Tá Phạm Châu Tài đang đứng trên nóc một cao ốc gần Bộ Tổng Tham Mưu, nơi bố trí của một toán Biệt Cách Dù thì thấy một phi đội A37 bay vụt qua trên đầu, Thiếu Tá Tài nghĩ là phi cơ của Không Quân đi oanh tạc ở đâu về.. Bốn chiếc A37 bay thật thấp xẹt qua các nóc cao ốc, rồi hướng về phía phi trường Tân Sơn Nhất. Thế rồi Thiếu Tá Tài thấy những cụm lửa, khói bốc lên ở phi trường. Té ra không phải là máy bay của phe ta mà là phi cơ địch bỏ bom xuống phi trường. Phản ứng đầu tiên của Thiếu Tá Tài là ra lệnh cho binh sĩ của ông phòng thủ trên các cao ốc chĩa hết súng, kể cả súng cá nhân lên trời đề bắn hạ các phi cơ này, nếu chúng quay lại bỏ bom vào Bộ Tổng Tham Mưu là nơi mà ông chịu trách nhiệm phòng thủ. Tất cả chỉ xảy ra trong vòng vài phút, chỉ một pass bom, song phi đạo chính của phi trường Tân Sơn Nhất đã bị hư hại nặng. Mãi mấy tiếng đồng hồ sau, qua làn sóng của đài phát thanh VC, Thiếu Tá Phạm Châu Tài mới biết được mấy chiếc A37 đó là của Không Quân VNCH, bị bỏ lại ở ngoài TrungAQ khi các đơn vị ở đó triệt thoái xuống phía Nam. Các phi cơ này do tên phản bội Nguyễn Thành Trung hướng dẫn, bay từ phi trường Phan Rang vào oanh tạc phi trường Tân Sơn Nhất.
Sau khi Đại Tá Thăng nhận nhiệm vụ, lệnh đầu tiên và có lẽ cũng là lệnh duy nhất của ông ban ra trong tư cách Chỉ Huy Trưởng Tổng Hành Dinh là kể từ giờ không một ai được phép RA khỏi Bộ Tổng Tham Mưu, còn người VÀO, thì có lẽ trong giờ thứ 25 này, mấy ai còn nghĩ đến việc quay trở lại một địa điểm sắp làm mồi cho lửa đạn. Sau khi phi trường bị mấy chiếc A37 bỏ bom bất ngờ, vào khoảng 6 giờ chiều, Tướng Nguyễn Văn Chức từ Bộ Tổng Tham Mưu lái xe Jeep ra ngoài, bị lính Quân Cảnh chặn lại, nhưng ông Chức vẫn muốn lái xe ra ngoài, thấy vậy các binh sĩ Biệt Cách Dù can thiệp, và yêu cầu Tướng Chức quay trở lại. Suốt đêm 28, tiếng súng lớn nhỏ ở khắp nơi vọng về, song tại khu vực phòng thủ của Thiếu Tá Phạm Châu Tài tình hình lắng dịu.
Ngày 29 Tháng Tư, Bộ Tổng Tham Mưu đã có một Tổng Tham Mưu Trưởng khác: Trung Tướng Vĩnh Lộc. Vì Tướng Cao Văn Viên đã chuồn, cho nên không hề có lễ bàn giao giữa hai ông tân và cựu Tổng Tham Mưu Trưởng. Dầu sao thì sự hiện diện của một ông tướng cũng vãn hồi phần nào bộ mặt của Bộ Tổng Tham Mưu, khiến cho cơ quan đầu não này có một chút sinh khí. Thiếu Tá Phạm Châu Tài thấy một số tướng lãnh khác cũng tới cùng với khá nhiều sĩ quan cấp đại tá.
Buổi chiều ngày 29 Tháng Tư, Tướng Vĩnh Lộc và một số tướng lãnh hội họp với nhau ngay tại phòng khánh tiết của Tổng Tham Mưu Trưởng. Buổi họp giống như một buổi tiếp tân nhiều hơn là một cuộc họp trong tình thế cực kỳ khẩn trương. Hầu như không một vị sĩ quan nào ngồi trên ghế, có tới vài chục vị đứng quây quần với nhau thành nhiều nhóm. Thiếu Tá Phạm Châu Tài được gọi lên tương kiến trong buổi họp kỳ lạ này. Cùng đi với Thiếu Tá Tài là bốn người lính cận vệ, và cả Thiếu Tá Tài ai nấy đều trang bị vũ khí khắp người. Thiếu Tá Tài được giới thiệu như là một người hùng. Ông ghi nhận được trong buổi họp này ngoài Trung Tướng Vĩnh Lộc, tân Tổng Tham Mưu Trưởng còn có sự hiện diện của Trung Tướng Nguyễn Hữu Có, Chuẩn Tướng Nguyễn Hữu Hạnh, và một chuẩn tướng nữa có bảng tên là Hỷ (không có họ) và sau cùng có chừng mười mấy vị phần lớn là đại tá. Sau khi được các sĩ quan cao cấp bắt tay khích lệ, Thiếu Tá Tài được Trung Tướng Có hỏi thăm về tình trạng đơn vị, và nhắn nhủ:
– Em ráng giữ Bộ Tổng Tham Mưu cho tới sáng ngày mai. Ráng giữ nguyên vẹn cho tới ngày mai. Đã có giải pháp.
Thiếu Tá Phạm Châu Tài ngửng mặt lên nhìn thẳng vào mắt các tướng lãnh trong phòng họp rồi bằng một thái độ quả quyết, một giọng nói tự tin trả lời cho Trung Tướng Nguyễn Hữu Có:
– Tôi xin cam đoan với quý vị tướng lãnh và các vị sĩ quan trong phòng họp này, là trong đêm nay sẽ không có một con kiến, một con ruồi nào lọt được vào Bộ Tổng Tham Mưu chứ đừng nói tới một thằng VC.
Kế đó Trung Tướng Có hỏi Thiếu Tá Tài có cần ông giúp đỡ gì không.
Thiếu Tá Tài nhân đó xin rút một biệt đội của ông đang phải nằm án ngữ tại Lục Quân Công Xưởng về, để tăng cường cho quân số phòng thu? Bộ Tổng Tham Mưu, vì cả đơn vị có một ngàn người còn phải chia mất một phần tư lực lượng, bị xé quá mỏng không có được một đại đội làm tuyến phòng thủ cuối cùng trong Bộ Tổng Tham Mưu.
Nghe vậy Trung Tướng Có bốc điện thoại gọi và cho kết quả ngay.
Buổi họp cấp kỳ tại Bộ Tổng Tham Mưu diễn ra không lâu, sau khi các sĩ quan cao cấp rời khỏi phòng khánh tiết, cái không khí đìu hiu của buổi sáng lại diễn ra. Tuy nhiên buổi chiều đó biệt đội phòng thủ tại Lục Quân Công Xưởng được trả về cho Thiếu Tá Tài.
Đêm 29 Tháng Tư súng nổ ở nhiều nơi vọng về chỗ đóng quân của Thiếu Tá Tài. Binh sĩ dưới quyền ông chạm súng lẻ tẻ với địch ở nhiều nơi, nhưng các đứa con được bung ra không bị một thiệt hại nhỏ nhoi nào. Thiếu Tá Phạm Châu Tài cảm nhận được một điều là tinh thần chiến đấu cũng như hàng ngũ của đơn vị ông vô cùng vững chãi. Cho dù trên cái vòm chỉ huy của quân đội, các ngôi sao cứ tuần tự băng trong bóng tối của trận chiến sau cùng. Ông vững lòng với binh sĩ thuộc hạ, không hề có một ổ kháng cự nào bị bỏ ngỏ. Đêm 29 Tháng Tư năm 1975, có thể là một đêm dài vô tận với hầu hết mọi người quân như dân, ai nấy đều co mình lại chờ sáng, thậm chí mắt căng ra không ngủ được, nhưng với Thiếu Tá Phạm Châu Tài thì khác, ngoại trừ những lúc phải đi kiểm soát binh sĩ dưới quyền, ngoại trừ những lúc phải chỉ huy, ông đã ngủ rất ngon trong những giờ trống. Sở dĩ Thiếu Tá Phạm Châu Tài ngủ ngon, vì ông đã xác định hẳn cho cá nhân mình cũng như toàn đơn vị một ý chí duy nhất: Giữ cho được Bộ Tổng Tham Mưu không phải chỉ một đêm nay, mà là nhiều đêm sau nếu cần, cho tới khi nào có được giải pháp cuối cùng cho miền Nam.
Tờ mờ sáng ngày 30 Tháng Tư 1975, Cộng Quân tiến vào Saigon qua nhiều ngả. Thiếu Tá Phạm Châu Tài thầm nhủ với mình là giờ phút cuối cùng đã điểm. Ông liên lạc với các thuộc cấp, dặn dò họ những khẩu lệnh cuối. Qua các máy truyền tin, ông biết bộ binh của CS đã được các xe tăng dẫn đầu bứng các chốt kháng cự một cách nhanh chóng. Phía trước của Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung, những khóa sinh chưa kịp ra trường đã tiến ra mặt trận, mà mặt trận đâu có xa xôi gì. Bên ngoài vòng đai trung tâm huấn luyện chính là nơi trận chiến cuối cùng đang diễn ra. Thế những những người lính chưa kịp ra lò này đã có một bài thực tập tốt về chống chiến xa. Hai chiến xa của địch đã bị bắn hạ tại đây, thế nhưng những chiếc khác vẫn cứ thẳng đường tiến về Saigon. Núp theo sau những chiến xa này, là những chiếc xe vận tải chuyển quân, trên đó chất đầy những cán binh CS, với quần áo còn có lá cây ngụy trang trên nón.

Tới Ngã Tư Bảy Hiền, cánh quân này bắt đầu đụng độ với Bộ Chỉ Huy Chiến Thuật Số 3 của Liên Đoàn 81 Biệt Cách Dù, do Thiếu Tá Phạm Châu Tài chỉ huy, và bị bắn hạ một chiếc dẫn đầu tại Ngã Tư Bảy Hiền. Những chiếc sau vẫn tuần tự tiến tới, thậm chí Cộng quân cũng không hề ngừng lại phản công tại những địa điểm có ổ kháng cự của những người LÍNH cuốicùng. Cánh quân này lướt qua để tiến về trung tâm thủ đô. Các binh sĩ Biệt Cách Dù vừa đánh vừa rút theo với đà tiến của địch. Hai chiếc tăng khác của Cộng Quân bị bắn hạ ở cổng PhiLong, một chiếc bị bắn hạ ở Lăng Cha Cả….

Và bây giờ thì Cộng Quân đã có mặt tại vòng đai của Bộ Tổng Tham Mưu. Hai chiếc tăng nữa bị hạ ngay gần cổng Bộ Tổng Tham Mưu. Các binh sĩ Biệt Cách cũng đã rút về, tập họp khá đầy đủ chung quanh cấp chỉ huy của họ, và tuyến phòng thủ cuối cùng cũng đã thiết lập xong. Mấy trăm người LÍNH hờm súng về phía trước, mắt căng ra chờ địch quân tiến vào….

Cổng trại Phi Long- Lăng Cha Cả, xe tăng T54 bị hạ do súng M72 bắn tầm gần.

Vào khoảng hơn 9 giờ sáng của ngày 30 Tháng Tư 1975, qua tần số của máy truyền tin, Thiếu Tá Phạm Châu Tài nhận được lệnh của một sĩ quan Phòng 3 Bộ Tổng Tham Mưu yêu cầu ngưng bắn. Ông đã khước từ tuân hành lệnh này, và trả lời cho vị sĩ quan này là ông chỉ nhận lệnh trực tiếp với ông Tổng Tham Mưu Trưởng mà thôi. Những người lính Biệt Cách Dù vẫn giữ nguyên vị trí phòng thủ trong vòng đai Bộ Tổng Tham Mưu.

Vào khoảng mười giờ, Thiếu Tá Phạm Châu Tài nghe trên đài phát thanh truyền đi lệnh của Đại Tướng Dương Văn Minh, yêu cầu tất cả quân nhân các cấp của Quân Lực VNCH buông súng. Thiếu Tá Tài bỏ phòng tuyến trở vào một văn phòng của Bộ Tổng Tham Mưu, đích thân gọi điện thoại lên Dinh Độc Lập và được Chuẩn Tướng Nguyễn Hữu Hạnh tự nhận là Quyền Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Lực VNCH.. Thiếu Tá Phạm Châu Tài cho biết là bây giờ ông muốn được nói chuyện với Đại Tướng Dương Văn Minh, vi. Tổng Tư Lệnh Tối Cao của Quân Đội.

Khoảng chừng 15 phút chờ đợi dài như một thế kỷ, bên kia đâu dây điện thoại mới nghe giọng nói của Đại Tướng Dương Văn Minh cất lên:
– Đại Tướng Dương Văn Minh tôi nghe.

– Thưa đại tướng, tôi là Thiếu Tá Phạm Châu Tài đang chỉ huy Biệt Kích Dù phòng thu? Bộ Tổng Tham Mưu. Chúng tôi được ủy thác phòng thủ tại đây cho tới khi có giải pháp cuối cùng. Cách đây một giờ chúng tôi được lệnh ngưng bắn gọi qua máy siêu tần số, và vừa mới rồi được nghe lệnh của đại tướng trên đài phát thanh kêu gọi ngưng bắn. Chúng tôi xin hỏi lại cho rõ về ngưng bắn là thế nào.

Sau một khắc ngần ngừ, Đại Tướng Minh nói:

– Mình không còn một cái gì để đánh cả. Em chuẩn bị bàn giao cho phía bên kia.

– Thưa đại tướng, thế có nghĩa là đầu hàng vô điều kiện.

Đầu dây bên kia lại một phút im lặng nặng nề trôi qua, Thiếu Tá Tài nói tiếp vào điện thoại:

– Thưa đại tướng, chúng tôi được lệnh là cố thủ tại đây, và từ sáng tới giờ chúng tôi đã ngăn chặn được các mũi tấn công của địch. Chúng tôi đã bắn cháy 6 chiếc tăng của CS trong khu vực này, mà không hề hấn gì cả. Thưa đại tướng, chúng ta không thể đầu hàng được. Công lao của Quân Lực VNCH trong bao nhiêu năm sẽ…

– Tùy các em.

– Thưa đại tướng, nếu đầu hàng đại tướng có bảo đảm cho sinh mạng của hai ngàn người đang tử thủ tại Bộ Tổng Tham Mưu không.
Lại một phút nặng nề nữa trôi qua. Sau cùng Tướng Minh nói:

– Xe tăng của địch quân sắp tiến vào đây. Tùy các em.

Và rồi điện thoại bị cúp.

Thiếu Tá Phạm Châu Tài buông điện thoại xuống, quay trở lại với phòng tuyến của mình. Ông đã đi qua những hành lang rộng, những văn phòng khang trang của Bộ Tổng Tham Mưu, song ông không bắt gặp một tướng lãnh nào, một sĩ quan cao cấp nào. Khi nghe câu nói cuối cùng của Đại Tướng Dương Văn Minh cho biết là xe tăng của Cộng quân đang sắp tới Dinh Độc Lập, Thiếu Tá Tài đã định trình bày cho Đại Tướng Minh biết, là nếu cần ông sẽ mang quân về cứu đại tướng, vì không thể đầu hàng vô điều kiện được, mà phải có một giải pháp nào đó cho quân đội, cho những người lính.

Quay trở ra phòng tuyến của mình, Thiếu Tá Phạm Châu Tài thấy toàn thể đơn vị của ông vẫn còn súng lăm lăm trong tay, mắt hướng ra ngoài chờ địch quân tiến tới.

Đúng vào lúc đó thì tiếng Đại Tướng Dương Văn Minh lại vang lên trên làn sóng phát thanh. Bây giờ không phải là lệnh ngưng chiến tại chỗ, chờ bên kia tới bàn giao, mà lệnh đầu hàng vô điều kiện. Các cánh quân CS từ xa vẫn tiếp tục xít chặt vòng vây quanh Bộ Tổng Tham Mưu, nhưng dường như súng thì đã ngưng nổ, và tất cả chìm trong một sự im lặng ngột ngạt.

Khoảng 15 phút sau dân chúng cư ngụ ở gần Bộ Tổng Tham Mưu kêu gọi rối rít:

– Các ông ơi, đừng đánh nhau nữa. Hòa bình rồi. Đi về nhà đi thôi.

Dân chúng ùa tới mang rất nhiều quần áo dân sự, đặc biệt là những áo thun, đưa cho các binh sĩ Biệt Cách Dù:

– Thôi đừng mặc quân phục nữa, thay đồ đi.

Thiếu Tá Phạm Châu Tài tập họp binh sĩ dưới quyền lần chót. Ông không còn ra lệnh cho thuộc hạ nữa, mà nói với những người anh em không may mắn của ông một lần cuối cùng:

– Chúng ta là Biệt Cách Dù, không có vụ đầu hàng. Thôi tan hàng, và lặn cho kỹ. Không có vụ đầu hàng…. Biệt Cách Dù không thể đầu hàng…

Hoàng Khởi Phong.

 

Nhóm phóng viên Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ.





Links:


Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy Dù

Ong Vò Vẽ

Quân Sử VNCH

Advertisements

Đồng Chí Trường Chinh nói gì? – Hương Trà

1.  Hình ảnh minh họa: Sinh hoạt của Người Việt Nam Tị Nạn cộng sản tại Hoa Kỳ tuần qua

– Biểu tình chống Tàu khựa Hồ Cẩm Đào và thái thú chư hầu Nguyễn Tấn Dũng tại Washington D.C.

– Biểu tình chống Phạm Minh Mẫn tại Long Beach.

2. Bài đọc suy gẫm:   Hảy mau thức tỉnh trước khi quá muộn – Hương Trà

Chúng tôi xin bắt đầu bài viết này bằng lời nói của ông Tổng thống Việt Nam Cộng Hoà (VNCH) Nguyễn Văn Thiệu: “Đừng tin vào những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kĩ những gì cộng sản làm”. Thật vậy, tất cả những gì mà các nhà lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) đã thực hiện qua từng giai đoạn, từng thời kì đối với đất nước và nhân dân khiến cho chúng tôi phải suy nghĩ lại lời nói này của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu.

Khi còn là học sinh dưới mái trường của Đảng, chúng tôi lúc nào cũng nghĩ rằng đế quốc Mỹ rất ác với nhân dân Việt Nam, là kẻ thù không đội trời chung của nhân dân Việt Nam. Chúng tôi đã từng học các bài học kể lại những chiến công đánh Mỹ của các chiến sĩ trong lực lượng Quân đội Nhân dân Việt Nam, học từng bài toán cộng trừ về con trâu chém Mỹ, con ong đánh Mỹ.v.v., dĩ nhiên trong đó cũng có sự ươn hèn bán nước của chính quyền theo Mỹ mà đảng cho là bọn ngụy quân, ngụy quyền.

Chúng tôi còn được các thầy cô dạy về lòng yêu dân mến nước của bác Hồ, đã theo con đường giải phóng dân tộc thoát khỏi ách xâm lược của đế quốc Pháp và Mỹ. Với tâm hồn ngây thơ trong trắng, chúng tôi lúc nào cũng tôn vinh bác Hồ, là vị cha già dân tộc, là một bậc thánh duy nhất của Việt Nam. Nhưng rồi khi lớn lên chúng tôi được tiếp xúc với mọi thành phần trong xã hội, được nghe và chứng kiến những lời nói và việc làm của các nhà lãnh đạo đất nước trong các ban ngành của Đảng, nhất là được tiếp cận và tham khảo nhiều nguồn thông tin ngày nay (khi chọn ngành luật để tiến thân), tư duy của chúng tôi đã bị đảo lộn hoàn toàn đối với những gì mà trước đây chúng tôi đã tôn thờ.

Trong thời đại văn minh và hội nhập vào tiến trình phát triển của đất nước, mọi điều gian dối để nhằm che đậy dã tâm của một nhóm quyền lực lãnh đạo đất nước như hiện nay là việc làm vô nhân đạo không thể chấp nhận được. Bởi vì, nếu như một người bác sĩ dở chữa bệnh sai thì sẽ chỉ làm chết có một bệnh nhân. Nhưng nếu cả một nền giáo dục của quốc gia được cổ súy trên lập trường giả dối, lỗi thời với mục đích chỉ phục vụ quyền lợi riêng cho một thành phần thiểu số, chắc chắn nó sẽ là hệ quả đen tối nhất cho cả một thế hệ trẻ, là những nhân tố tương lai của đất nước sau này. Càng tệ hại hơn khi đất nước được lãnh đạo bởi những con người không có kiến thức, không có tài, không có đức và không có tầm nhìn chiến lược, không có những chính sách phù hợp với lòng dân, phù hợp với trào lưu phát triển của nhân loại thì quốc gia đó sẽ không bao giờ tiến bộ được. Chúng tôi không chủ quan, trái lại chúng tôi luôn luôn khách quan trong sự nhận định của mình bằng tất cả những chứng cứ có thật và rõ ràng đã và đang xảy ra trên quê hương đất nước. Chúng tôi hy vọng rằng: Những dẫn chứng của mình sẽ đánh thức được lương tâm của những ai còn tuyệt đối trung thành với đường lối của các nhà lãnh đạo CSVN hiện nay. Và nhất là sẽ đánh thức được các chiến sĩ trong lực lượng quân đội, công an là những người đang gách vác nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ đất nước và nhân dân.

– Tại sao sau ngày 30/4/1975, chính quyền luôn luôn tuyên bố là Tổng thống Thiệu của VNCH mang 16 tấn vàng (tài sản của miền Nam Việt Nam) ra nước ngoài để làm của riêng. Nhưng sự thật lại hoàn toàn không có. Bởi vì, chúng tôi đã đọc được loạt bài “Vàng đổi chủ” đăng trên báo Tuổi trẻ thời gian từ 25/4 đến 2/5/2006 tường trình về cuộc bàn giao 16 tấn vàng của Miền Nam cho Ủy ban Quân quản Cách mạng, cũng như trong cuốn sách “Từ tòa Bạch Ốc đến Dinh Độc Lập” của Ts. Nguyễn Tiến Hưng và Jerrold L.Schecter được nhà xuất bản Trẻ Hà Nội tái bản năm 1990, trang 480 cũng xác nhận là ông Thiệu không đem 16 tấn vàng ra nước ngoài.

– Tại sao phải đưa vào chương trình giáo dục và bắt học sinh phải học về ngọn đuốc sống Lê văn Tám, trong khi nhân vật Lê văn Tám không có thật mà do ông Trần Huy Liệu – trưởng ban Thông tin Tuyên truyền của Đảng – tự nghĩ và đặt ra. Theo lời kể của Gs. Phan Huy Lê thì trước khi qua đời ông Trần Huy Liệu có nói với giáo sư: “Sau này nếu điều kiện cho phép thì xin đính chính lại sự thật này để ông được nhẹ nhàng nơi chín suối”.

– Tại sao lại bắt nhân dân phải tin bác Hồ (được tung tin đã được tổ chức Unesco Liên Hiệp Quốc công nhận là danh nhân của thế giới) là vị cha già dân tộc, là bậc thánh của Việt Nam. Thật sự, tổ chức Unesco Liên Hiệp Quốc (LHQ) chỉ nhận đơn xin của ĐCSVN, chứ chưa từng có bất cứ quyết định nào công nhận bác Hồ là danh nhân của thế giới cả. Trong buổi lễ tuyên dương bác Hồ tại Paris năm 1990, do tòa đại sứ VN tự tổ chức, đã không có sự tham dự của Unesco LHQ.

– Tại sao phải bắt nhân dân tin bác Hồ là con người luôn luôn sống độc thân, suốt đời chỉ biết lo cho dân cho nước. Trong khi thực tế, ông vẫn có vợ, có con như bao nhiêu người khác. Người vợ đầu tiên của ông là bà Tăng Tuyết Minh cưới bên Trung Quốc (TQ). Ông còn có một người vợ khác, bà Nông Thị Xuân, đã có với ông một người con trai do chính ông đặt tên là Nguyễn Tất Trung, hiện nay vẫn còn sống tại Hà nội với vợ và 5 con. Cái chết cuả bà Xuân đã gây nhiều tranh cãi ở Việt Nam. Về huyền thoại của cuộc đời bác Hồ thì còn rất nhiều những nhân chứng hiện vẫn còn sống, đã từng có một thời gian dài làm việc và sống bên ông kể lại. Như nhà văn Vũ Thư Hiên, con của ông Vũ Đình Huỳnh (thư ký riêng của bác Hồ), đã viết về ông Hồ trong quyển hồi ký “Đêm giữa ban ngày”. Và 12 tập phim “Sự thật về HCM” do Lm. Nguyễn Hữu Lễ chủ xướng, đang được trình chiếu khắp nơi trên thế giới và lưu trữ trên các trang web toàn cầu, được rất nhiều người trong nước xem. Đây là một bằng chứng hùng hồn cho những ai muốn đi tìm sự thật để xác nhận lại sự hiểu biết và hướng đi của mình. Nếu đây là cuốn phim không đúng sự thật thì tại sao chính quyền CSVN lại im lặng không thưa kiện Lm. Nguyễn Hữu Lễ ra tòa án quốc tế?

– Mới đây trên báo Quân Đội Nhân Dân (QĐND) ngày 12/2/2010 tác giả Hồ Ngọc Sơn viết: “Năm 1992 Hội đồng khoa học Hoàng gia Anh vinh danh 10 nhân vật quân sự lỗi lạc nhất trong mọi thời đại. Trong đó có 2 vị tướng kiệt xuất của Việt Nam là Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn và Đại tướng Võ Nguyên Giáp”. Nhưng thực tế chính ông Bùi Tín (cựu đại tá QĐNDVN, cựu phó Tổng biên tập báo Nhân dân cơ quan ngôn luận của đảng cộng sản), hiện đang sống tại Pháp, đã xác nhận là không bao giờ có chuyện đó trong bài viết của ông “Khen quá lố, không nên”, được đăng trên các trang web toàn cầu. Chúng tôi tin rằng với lòng tự trọng của một tướng lãnh tài ba như Đại tướng Võ nguyên Giáp thì ông cũng không bao giờ muốn bất cứ ai ca ngợi mình bằng những câu chuyện bịa đặt không có thực.

Ngoài cộng đồng Việt Nam, nhiều sắc dân từ khắp nơi đều có mặt tại Washington DC. để biểu tình phản đối tàu khựa thiên triều.  Hình dưới, nhóm đại diện East Turkistan

Pháp Luân Công

Con cái cựu chiến binh Việt Mỹ

Băng rôn với song ngữ  Anh – Hoa lên tiếng đòi hỏi nhà nước tàu phải ngưng “Cưỡng Bách Phá Thai”, chính sách “Một Con”. và bảo vệ”Phụ Nử Quyền.”

– Đương kim Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói: “Tôi yêu nhất, thích nhất là trung thực, ghét nhất, giận nhất là giả dối”. Nhưng thử hỏi tất cả các quyết định và chỉ thị của ông ký không thông qua Quốc hội hoặc bất cứ cuộc trưng cầu dân ý nào như Chỉ thị 37: Cấm báo chí tư nhân; Chỉ thị 57: Cấm tập họp đông người nơi công cộng; Quyết định 167: Cho Trung Quốc khai thác bô-xít Tây nguyên, một đại dự án có cơ nguy gây ra sự mất nước trong tương lai, khiến cho các tướng lãnh trong đó có Đại tướng Võ Nguyên Giáp và trên 3,000 nhà trí thức khoa học ưu tú trong và ngoài nước cùng với các đại biểu Quốc hội (QH) phản đối. Nhưng ông thủ tướng vẫn không nghe. Quyết định 197: Cấm phản biện công khai, khiến cho hội IDS của Gs. Hoàng Tụy và Gs. Nguyễn Quang A phải giải tán thì ông lại cho là theo ý muốn của toàn dân. Trong khi, miệng ông luôn luôn hô hào cương quyết chống tham nhũng, tiêu cực, nhưng trong lần trả lời chất vấn ngày 19/11/2009, đại biểu Lê Văn Cuông hỏi về một chủ tịch tỉnh Hà Giang đã 5 lần không thi hành chỉ thị của thủ tướng thì ông trả lời không biết, còn đại biểu Trần Thị Quốc Khánh hỏi về kết quả thực hiện chống tham nhũng thì ông trả lời: “Hơn 3 năm làm thủ tướng chưa một lần kỷ luật ai, sẽ noi gương theo Thủ tướng Phạm Văn Đồng là không kỷ luật ai”.

– Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết khi qua Mỹ có phát biểu: “Bất đồng chính kiến là chuyện bình thường”. Nhưng rõ ràng trong nước thì hầu hết những người công khai đấu tranh ôn hòa cho dân chủ, nhân quyền, công khai bày tỏ quan điểm bất đồng về sự sai trái của chính quyền đều bị bắt bỏ tù với nhiều tội danh như: Tuyên truyền chống nhà nước, âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân. Họ bị công an theo dõi, hoặc bị trù dập, cô lập về kinh tế và khủng bố tinh thần. Kể cả bị hành hung qua chiêu bài “quần chúng tự phát”.

– Lúc nào các nhà lãnh đạo CSVN cũng hô hào bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của đất nước. Nhưng khi sinh viên học sinh và nhân dân biểu tình phản đối sự xăm lăng của Trung Quốc thì công an lại đàn áp thẳng tay!!!

Còn rất nhiều những lời nói giả dối của các nhà lãnh đạo cấp cao trong chính quyền đang xảy ra hàng ngày trên khắp miền đất nước, trên nỗi khổ đau của nhân dân. Trong bài viết này chúng tôi xin đơn cử điển hình một vài lời phát biểu của những người đã từng là đảng viên cao cấp trong đảng, từng là nhà trí thức có thời gian dài phục vụ cho Đảng như ông Trần Quốc Thuận (cựu phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội): “Cái lớn nhất bị mất đó là đạo đức. Chúng ta đang sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống. Nói dối hàng ngày nên thành thói quen, thói quen dùng lâu ngày thành đạo đức, mà cái đạo đức ấy là rất mất đạo đức, nhưng nó lại là đạo đức cách mạng”. Bà Ngô Bá Thành (cựu chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Quốc hội) từng nói: “Ở VN có cả một rừng luật, nhưng chỉ dùng một thứ luật duy nhất đó là luật rừng”.

Các nhóm biểu tình phản đối tập trung

Đài truyền hình NBC quay hình ảnh cha Lý bị bịt miệng  và phỏng vấn những người biểu tình

Nhóm phóng viên Paltalk  đang chuyển tải âm thanh và hình ảnh lên các diễn đàn Paltalks, nối kết xuyên mạng qua Skype, Yahoo Messenger, Msn…để trực tiếp vào Huế, Sài Gòn, Hà Nội cho đồng bào trong nước theo dõi thái thú đỏ của họ bị biểu tình theo thông lệ khi đi công du nước ngoài

Về phương diện giáo dục thì theo Gs. Hồ Ngọc Đại trả lời nhà báo Nguyễn Quang Thiều đăng trên tuanvietnam.net có đoạn ông nói: “Khi mà 5% dân cư đi học và thất bại cả 5% thì không sao. Nhưng với một nền giáo dục mà tất cả trẻ em được dạy bảo sai thì điều đó sẽ khiến cho cả thế hệ sai lầm, cả dân tộc sai lầm. Dân tộc đó là dân tộc của 100 năm về trước, chớ không phải là dân tộc của ngày hôm nay. Đây là nỗi đau của cả dân tộc”. Tuy Gs. Hồ Ngọc Đại không nói thẳng ra là dân tộc Việt Nam, nhưng những sai lầm còn tồn tại trong hệ thống giáo dục Việt Nam thì đúng như lời nói của Gs. Hồ Ngọc Đại.

Hoàn cảnh của đất nước Việt Nam hiện nay, các nhà lãnh đạo đang trung thành với các tiêu chí của bọn người xăm lăng TQ đề ra. Đó là 16 chữ vàng và 4 tốt. Mới đây trong cuộc hội đàm với Thủ tướng Dũng tại Hà nội, Dương Khiết Trì thay mặt ĐCSTQ chỉ đạo cho thủ tướng Dũng thêm 4 mối tương quan nữa: “Sông núi liền nhau, văn hóa hiểu nhau, lý tưởng giống nhau và vận mệnh gắn bó với nhau”. Hiệp định về biên giới và hiệp ước vùng biển khiến cho đất nước Việt Nam mất hẳn Ải Nam Quan, 2/3 thác Bản Giốc cùng bãi Tục Lãm, trên 10 ngàn km2 vùng biển Vịnh Bắc Bộ. Quần đảo Hoàng Sa, nơi có 58 chiến sĩ VNCH hi sinh trong trận tử chiến với hải quân TQ vào tháng 01/1974. Quần đảo Trường Sa cũng có 64 chiến sĩ Quân Đội Nhân Dân Việt Nam (QĐNDVN) hi sinh trong cuộc xăm lăng của TQ năm 1988. Hơn 60 ngàn chiến sĩ QĐND phải đền nợ nước trong cuộc chiến tranh xâm lược biên giới của TQ năm 1979.

TQ đang dùng mọi mưu mô và mánh khóe để xâm lược nước ta, nhưng các nhà lãnh đạo Việt Nam lại luôn tôn thờ họ đã khiến cho những ai có lương tri phải suy nghĩ là giữa ý Đảng và lòng dân phải chăng vẫn còn khoảng cách đối nghịch nhau. Hiện nay, TQ đã xây dựng xong phi trường quân sự ở Hoàng Sa, còn Trường Sa thì căn cứ quân sự cũng được hoàn thành, 80% vùng biển Đông của ta hiện do TQ đang làm chủ. Các ngư dân Việt Nam đánh cá trên vùng biển này của Việt Nam thì bị TQ tự do bắt giữ, đánh đập để đòi tiền chuộc và tịch thu tài sản trước sự im lặng của các nhà lãnh đạo CSVN. Thời gian vừa qua TQ còn cho hàng trăm ngư thuyền đánh cá vào sâu trong thềm lục địa của Việt Nam. Sau khi hăm dọa các công ty dầu hỏa của Anh và Mỹ khiến họ phải hủy bỏ các hợp đồng đã ký với Việt Nam và rút lui thì hiện nay TQ đang ngang nhiên khai thác dầu hỏa trên vùng biển này của Việt Nam. Trước sự đàn áp đối với những ai dám lên tiếng phản đối hoặc biểu tình chống TQ, thỉnh thoảng phát ngôn viên Việt Nam có lên tiếng phản đối chiếu lệ về chủ quyền HS-TS. Đây chỉ là kế sách của chính quyền CSVN nhằm xoa dịu lòng căm phẫn của nhân dân. Hành động không dám đưa tranh chấp ra diễn đàn LHQ và tòa án quốc tế chứng tỏ các nhà lãnh đạo CSVN đang âm thầm lừa gạt nhân dân trong vai trò biến Việt Nam thành Tây Tạng thứ 2 của TQ sau này. Với những sự ca ngợi tình hữu nghị VN-TQ mà các hệ thống báo đài cùng với trên 700 tờ báo hàng ngày đang cổ vũ là bằng chứng để chúng tôi khẳng định sự suy nghĩ của chúng tôi là đúng.

Thêm một hành động lệ thuộc TQ vào dịp tết Canh Dần vừa qua, khiến cho chúng tôi không biết phải hiểu sao về các nhà lãnh đạo của mình. Sau những sự cố truyền thông như: Tên miền trang web công thương hợp tác với TQ của Việt Nam lại do chính bên TQ sử dụng để chống phá Việt Nam trong thời gian dài; trang web của ĐCSVN đăng nguyên văn bài tập trận của hải quân TQ xác nhận chủ quyền của TQ trên quần đảo HS-TS; tiếp đến các tấm pano kỷ niệm 65 năm thành lập QĐNDVN trên các ngã đường Sài Gòn lại in hình đoàn quân của TQ; rồi tiếp đến bài ca: “Sông liền sông, núi liền núi, cùng chung biển đông”. Đặc biệt cuối bài hát là câu: “Nhân dân ta ca muôn năm HCM – Mao Trạch Đông” được nam, nữ ca sĩ lập lại tới 3 lần, được trực tiếp truyền hình trên VTV1, VTV3 vào đêm giao thừa năm Canh Dần vừa qua trước sự ngỡ ngàng của hàng triệu người xem.

Mặt trận Tây Nam, California – Hoa Kỳ.  Đại học Long Beach  Arena ngày 11-04-2010 B iểu Tình phản kháng sự hiện diện của Hồng Y Phạm Minh Mẫn trong cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản.  Xem thêm chi tiết ở Đây và ở Đây.

Trong những tháng vừa qua lại còn thêm 10 tỉnh, trong đó có các tỉnh biên giới cho Hồng Kông, Đài Loan, nhất là TQ thuê trên 300 ngàn hecta rừng trong thời hạn 50 năm, khiến cho Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên và Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, Thiếu tướng Nguyễn Hữu Anh phải đưa kiến nghị phản đối. Không biết rồi đây kết quả sẽ ra sao theo lời hứa của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng với Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên? Trong khi đó, mọi cá nhân, mọi tổ chức đấu tranh ôn hòa bằng lời nói, bằng các bài viết đăng trên mạng đều bị kết tội tuyên truyền chống nhà nước, âm mưu lật đổ chính quyền hoặc bị các thế lực nước ngoài xúi giục theo diễn biến hòa bình .v.v.

Mặc dù, các chủ trương và các cương lĩnh phổ biến công khai của các cá nhân và các tổ chức này đều không có từ nào mang nét lật đổ chính quyền cả. Họ chỉ đòi hỏi một sự công bằng là các nhà lãnh đạo ĐCSVN phải chấp nhận đối thoại trong tinh thần đa nguyên mà thôi. Còn những nước ngoài mà chính quyền cho là xúi giục thì thực tế hàng ngày họ đang giúp đỡ, viện trợ tiền bạc cho sự tồn tại của chính quyền CSVN về mọi mặt như kinh tế, quốc phòng và giáo dục. Nói người ta là kẻ thù nhưng con cái của các nhà lãnh đạo thì cứ tiếp tục cho đi du học ở nước người ta. Còn tiền bạc cũng vẫn cứ tiếp tục gửi vào các ngân hàng của họ. Có bao giờ các nhà lãnh đạo CSVN gởi con mình đi du học ở TQ đâu?

Mẹ Việt Nam ơi! chúng con vẫn còn đây

Trong tình hình nhạy cảm hiện nay của đất nước thì ai là kẻ thù thật sự của Việt Nam? Xin mọi người – nhất là các cấp chỉ huy trong lực lượng quân đội, thành phần công an đang gánh vác nhiệm vụ bảo vệ đất nước, bảo vệ cuộc sống yên lành cho nhân dân – phải thực tâm nhận rõ. Có phải các nhà lãnh đạo Việt Nam ngày nay đang thực hiện con đường cho Việt Nam làm chư hầu TQ trong tương lai? Đúng như lời kêu gọi của cựu TBT đảng Trường Chinh đăng trên nhật báo Tiếng Dội số 462 ngày 24/8/1951, tòa soạn 216 đường Gia Long Sài gòn mà chúng tôi đã sưu tầm được. Nội dung như sau:

Ủy ban kháng chiến Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà năm thứ 7
Đảng Lao Động Việt Nam

Số 284/LĐ/ Độc lập Tự do Hạnh phúc

Hỡi đồng bào thân mến!

Tại sao lại nhận vào đất nước Việt Nam yêu mến của chúng ta, là một nước biết bao lâu làm chư hầu cho Trung Quốc, cái thứ chữ kỳ quặc của bọn da trắng đem đến? Tại sao lại truyền bá trong dân chúng từ Ải Nam Quan đến mũi Cà mau, cách viết chữ kỳ dị của tên thực dân Alexendre de Rhodes đã đem qua xứ mình như thế? Không, đồng bào ta nên loại hẳn cách viết theo lối Âu-Tây ấy, một cách viết rõ ràng có mau thật đấy, nhưng ta hãy trở về với thứ chữ của ông bà ta ngày trước là thứ chữ nho của Trung Quốc.

Vì người Trung Hoa, bạn của ta, có lẽ là thầy của chúng ta nữa, ta không hổ thẹn mà nhìn nhận như thế, có phải Trung Hoa là dân tộc văn minh trước nhất hoàn cầu không? Còn y khoa của Âu Mỹ, chúng chỉ cắt, đục, khoét, nạo có thế thôi.

Hỡi đồng bào yêu mến!

Chúng ta phải gạt bỏ cái thứ trị bệnh của các nước phương Tây đem qua xứ ta. Ta hãy bỏ nhà bảo sanh, bệnh viện của chúng. Ta dùng thuốc dán của ông cha ta để lại và nhất là dùng thuốc Tàu danh tiếng khắp cả hoàn cầu. Ta hãy trở về phương pháp này, trước là để ủng hộ các bạn Trung hoa, sau nữa là để loại bỏ ra khỏi nước Việt Nam yêu mến của chúng ta bao nhiêu đồ nhập cảng thực dân như là khoa học, phát minh…v.v….

Ta hãy quét sạch lũ trí thức đã xuất thân ở các trường Âu-Mỹ, đế quốc và thực dân. Chúc tổng phản công và thi hành mọi phương pháp bài trừ thực dân.

Trường Chinh (Tổng thư ký Đảng Lao động Việt Nam)

Chúng tôi rất tiếc cho các nhà trí thức Việt Nam tốt nghiệp tại các trường danh tiếng của Tây phương đã hết lòng phục vụ cho ĐCSVN, để rồi cuối đời tất cả đều phải ân hận.

Đã đến lúc các nhà lãnh đạo ĐCSVN, các thành phần đang trung thành với đường lối của một thiểu số người chóp bu bảo thủ của Đảng nên sớm thức tỉnh trước khi quá muộn!!!

Sài Gòn, ngày 06/04/2010

Hương Trà cùng nhóm bạn trẻ.

Email: huongtra13@gmail.com

(Địa chỉ email này đang được bảo vệ khỏi chương trình thư rác, bạn cần bật Javascript để xem nó ).

Nhóm phóng viên Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ.


Links:

Biểu tình chống thái thú Dũng xà mâu-Youtube

Đàn Chim Việt- Ba Bui

Việt Land

Ba Cây Trúc

Thanh Niên Cờ Vàng


Bưng Bít Thông Tin – Nguyễn Mỹ Linh

1. Hìnhảnh minh họa: Bye bye google in Peking
2. Bài đọc suy gẫm: Thế Kỷ Này, Thế Kỷ Của Chúng Ta- Nguyễn Mỹ Linh.
Bưng bít thông tin: Ngăn chặn Face Book theo lối sự cố từng phần, nhà nước việt cng đang tìm cách vượt mặt đàn anh Bắc Hàn dù rằng đã có nhiều cam kết khi gia nhập WTO để làm ăn với thế giới.
Trả Face Book Back-Trịnh Hội- U tube- Video

Có lẽ mình phải nhìn nhận một sự thật, rất phũ phàng, người dân trong nước không hiểu nhiều về tội ác của cộng sản. Đa số người dân trong nước rất mơ màng về những nhà dân chủ như linh mục Nguyễn Văn Lý, chị Lê Thị Công Nhân, anh Nguyễn Văn Đài, chị Trần Khải Thanh Thủy, chị Phạm Thanh Nghiên… Bởi lẽ, nếu đa số người dân trong nước hiểu rõ, chế độ VC sẽ không sống yên ổn, khi bắt giam vô cớ người. Chúng ta chưa từng thấy bất kỳ một cuộc biểu tình nào đòi hỏi tự do cho những tù nhân lương tâm này. Trong khi đó, bên Miến Điện, có nhiều cuộc xuống đường biểu tình của người dân Miến đòi Nhà cầm quyền quân phiệt Miến Điện phải phóng thích ngay nhà dân chủ Aung San Suu Kyi. Vậy, cần tìm hiểu sự thật này, tìm hiểu lý do gây ra, để chúng ta có thể tập trung sức mạnh đánh đánh gục chế độ cộng sản này.
Nhìn những sự việc xảy ra trong năm vừa qua, chúng ta thấy sự kiện chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết rất nỗi bật ở hải ngoại này. Một tên cầm quyền chẳng có kiến thức, ăn nói hàm hồ, phát ngôn bừa bãi. Ấy thế, hắn vẫn ung dung tự tại, vẫn tiếp tục phát ngôn bừa bãi. Đối với các quốc gia dân chủ, những người như Triết, chắc chắn không thể tại chức. Triết không từ chức, quốc hội cũng kéo xuống. Nói cho ngay, nếu là những quốc gia dân chủ, phải có cuộc bầu cử tự do và công bằng. Nếu có cuộc bầu cử công bằng, lẽ dĩ nhiên, chẳng ai bầu cho Triết. Một trong những lý do cho việc tồn tại sự cầm quyền của Triết, là việc bưng bít thông tin. Vì trong nước, chẳng có bài viết nào dám đăng lên để chế nhạo việc phát ngôn bừa bãi của Triết. Ở hải ngoại này, ai cũng biết Triết ngu, đần, phát ngôn bừa bãi, nhưng trong nước, rất ít người biết, và vì lý do đó, Triết vẫn tồn tại.
Netter VN gọi là “Hài vãi…?” việc đại ca Triết huyênh hoang:”Khi Cu Ba ngủ thì ta thức…” U-tube

Bưng bít thông tin chính là một trong những lý do.
Qúy vị có thể tưởng tượng, đến giờ phút này, còn có người trong nước hỏi những câu ngớ ngẩn như: nhóm 8406 là gì? chị Lê Thị Công Nhân là ai? linh mục Lý là ai? Họ cũng chẳng từng biết gì đến biến cố Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm… Và nếu những ai biết, thì biết một cách sai lệch, không trung thực, vì bị đầu độc bởi truyền thông trong nước. Hiện tại, có tổng cộng trên 700 cơ sở tuyền thông, nhưng thật sự, tất cả đều phải đi theo chiều bên phải, như Lê Doãn Hợp, bộ trưởng bộ Văn Hóa Thông Tin khẳng định. Nghĩa là các cơ quan truyền thông này không được quyền có tư duy độc lập. Không một ký gỉa, nhà báo nào được quyền viết lên theo sự suy nghĩ của mình, mà phải theo đơn đặt hàng của Đảng Cộng Sản Việt Nam và Nhà nước CHXHCNVN. Ở hải ngoại này, mỗi ngày có biết bao nhiêu bài viết tố cáo tội ác CS. Ngoài những bài viết đó, có những bài viết từ trong nước, cũng gởi ra hải ngoại, để nhờ hải ngoại, gởi ngược về trong nước. Rốt cuộc, người dân hải ngoại, đa số đã từng là tị nạn cộng sản, chính là những người có dịp đọc nhiều nhất, và hiểu rõ CS hơn hết. Riêng những người dân trong nước, gần như mù tịt về tội ác cộng sản, vì khi gởi về, lại bị ngăn chận bằng tường lửa.

Một số hình ảnh về Gúcgồ cũng bó tay.com (chịu hỏng nổi) với thiên đàng xã hội chủ nghĩa tàu cộng. Hiện tại (search engine) đã phải dọn qua Hong Kong. Giới trí thức trẻ, nhiệt huyết đành gạt lệ, chia tay …khi phương tiện tìm đến sự thật bị chính nhà nước phản dân chủ tàu ô hắt hủi. Xem toàn bộ chi tiết ở đây

Chỉ những ai thật sự đấu tranh, tìm hiểu tình hình đất nước qua internet, qua các đài phát thanh, qua emails, qua Paltalk.com, mới hiểu rõ tội ác cộng sản, con số này rất ít, còn phần đông, không hiểu nhiều về tội ác cộng sản. Nhiều người suy nghĩ rất đơn giản, khi xưa quá đói khổ, phải ăn độn bo bo, khoai, sắn, sống tạm qua ngày. Ngày hôm nay, tạm có đủ ăn, được chút tự do buôn bán, là cảm thấy sung sướng lắm rồi. Chúng ta có thể lấy thí dụ, nếu ngồi lâu trong một cầu tiêu, chúng ta sẽ thấy bớt đi, hay không còn thấy sự hôi thúi của nó. Nhưng khi đi ra khỏi, rồi trở lại, chúng ta sẽ ngửi thấy mùi hôi thúi của nó ngay. Thế giới cộng sản cũng giống y như vậy, sống chung với nó, ít ai hiểu tội ác của nó. Nhưng khi có dịp được đi ra hải ngoại, nhìn thấy thế giới văn minh giàu có, nhìn thấy người dân sở tại hưởng được đầy đủ quyền lợi về tự do, về nhân quyền, lúc ấy họ mới nhìn thấy những bất công, những tội ác của ĐCSVN được phơi bày hoặc đang gây ra đối với dân tộc Việt Nam.
Duy trùy nỗi sợ hãi cũng là một trong những lý do. Phải nói chưa có thời đại nào đê hèn giống như chế độ CS, lúc nào cũng chực chờ đe dọa, khủng bố người dân. Vừa rồi bọn chúng đã cho băng đảng 15 người đến thẳng căn nhà số 21 Ngõ 72 B, Thụy Khuê, Hà Nội của bác sĩ Phạm Hồng Sơn, và anh PHS đủ khôn ngoan và can đảm đưa lên trên mạng bức thư gởi cho báo chí và các cơ quan có trách nhiệm với 5 đề nghị (http://mylinhng.multiply.com/journal/item/671/item/670/670). Có thể thế giới không hiểu, chứ làm người Việt Nam, ai cũng thừa hiểu, đây là việc làm ném-đá-dấu-tay của một Nhà nước lưu manh. Công an có quyền hành rất lớn, chúng cấu kết với xã hội đen, làm những chuyện bất nhân như đụng xe, đánh đập, cướp giật, kể cả ném phân (http://mylinhng.multiply.com/journal/item/671/item/7), đồ dơ bẩn vào những nhà dân chủ, là những chuyện rất thông thường. Qúy vị có thể vào trang blog này (http://mylinhng.multiply.com/journal/item/671/item/5) với nhiều bằng chứng tố giác bọn công an và xã hội đen xem nhau như thủ túc. Bất cứ những ai là nhà đấu tranh trong nước đều hiểu rõ việc làm dơ bẩn này của bọn công an. Cụ Hoàng Minh Chính, tướng Trần Độ, linh mục Nguyễn Ngọc Lan, anh Đỗ Nam Hải, chị Trần Khải Thanh Thủy, chị Nguyễn Thu Trâm… đã từng là những nạn nhân của bọn xã hội đen. Ngoài ra, chúng còn cho người đến chiêu dụ gia đình của các nhà dân chủ, để gây tâm lý sợ hãi chung, mà khuyên bảo cho nhau. Ngay cả chúng chiêu dụ đến hàng xóm, để đấu tố những nhà dân chủ. Thiệt ra, những hàng xóm này đều không ưa gì bọn công an cộng sản, nhưng vì trước họng súng, trước sự sợ hãi, phải chấp nhận tạm thời làm việc cho chúng, đấu tố các nhà dân chủ. Phải nói, vài chục năm trước đây, bọn công an VC có thể thủ tiêu bất cứ ai chống đối lại, một cách dễ dàng, nhưng ngày nay, việc đó rất khó được thực hiện. Không phải bọn công an VC hiền lành gì, hay bản chất của chúng thay đổi, nhưng bởi vì họ đã gia nhập vào Tổ Chức Thương Mại Thế Giới (WTO), còn làm thành viên không thường trực của Liên Hiệp Quốc (United Nations), rồi còn làm chủ tịch Hiệp Hội Đông Nam Á (ASEAN=Association of Southeast Asia Nations) năm 2010 này. Khi tham gia những tổ chức quốc tế, Nhà nước CHXHCNVN bị ràng buộc ít nhiều bởi những định chế của quốc tế. Trong đó có những nguyên tắc cơ bản về tự do, về nhân quyền mà ít nhiều chúng phải tôn trọng.
Chế độ CS còn tồn tại cũng vì 2 lý do đưa ra ở trên, bưng bít và sợ hãi. Ngoài ra, chúng còn dựa vào sức mạnh của Tàu Cộng để có thể tiếp tục cầm quyền. Đã có qúa nhiều bằng chứng cho thấy bọn cầm quyền này đang giao toàn bộ đất nước cho Tàu Cộng để Việt Nam trở thành một tỉnh lẻ của Tàu. Nếu có thời giờ, qúy vị hãy vào đọc những tài liệu, những sự kiện trong nhiều bài viết sau đây như: Lính Tàu Xâm Nhập Sài Gòn (http://mylinhng.multiply.com/journal/item/671/item/401), Nước Đã Mất Vào Tay Tàu Rồi (http://mylinhng.multiply.com/journal/item/671/item/545), Núi Liền Núi, Sông Liền Sông (http://mylinhng.multiply.com/journal/item/671/item/558), Nước Đã Mất Bởi Lạ Rồi (http://mylinhng.multiply.com/journal/item/671/item/653), rồi sẽ hiểu tình trạng hiện tại của đất nước Việt Nam mình đang trong vòng lệ thuộc Tàu Cộng. Đây là một con dao 2 lưỡi, Tàu Cộng là chỗ dựa sống còn của chế độ VC, nhưng đồng lúc cũng là cửa tử của chúng. Thử hỏi còn nỗi nhục nhã nào hơn nỗi nhục mất nước? Còn nỗi căm thù nào hơn căm thù mất nước? Có sức mạnh nào lớn hơn sức mạnh về truyền thống chống xâm lăng của dân tộc Việt Nam? Vì sự nhục nhã, vì lòng căm thù, đã đến lúc chúng ta phải vượt thắng nỗi sợ hãi, vai chung vai, bước cùng bước, tiến lên giật sập chế độ CS bạo tàn này. Hãy tin tưởng vào truyền thống kiêu hùng của dân tộc Việt Nam, lịch sử đã chứng minh trong suốt ngàn năm Bắc thuộc, đã đến lúc toàn dân trong và ngoài nước cùng đứng lên làm lịch sử. Khi đã bị mất nước, chúng ta bị mất tất cả, không còn gì để mất nữa, tại sao lại phải sợ hãi? Viết đến đây, những giòng nước mắt đã chải dài trên má của tác gỉa, Linh đã khóc thật sự, và đã bậc khóc thành tiếng. Tiếng nói mình nhỏ bé qúa, không làm gì được trước những thống nạn của quê hương Việt Nam, chỉ biết mang tấm lòng của mình ra, viết lên, viết mãi, viết mãi cho đến khi gục sức, cho đến khi chế độ CS này phải sụp đổ.
Mỗi người Việt Nam, dù trong hay ngoài nước, đều có trách nhiệm đối với tổ quốc của mình. Ai có đủ điều kiện tham gia đảng phái, tổ chức đấu tranh, hãy tham gia. Còn không tham gia được, hãy tự đứng lên nhận lãnh trách nhiệm của mình đối với đất nước. Một người, làm công chuyện của một người, đó là thái độ của một kẻ sĩ trước hiện tình của đất nước. Hàng triệu người kẻ sĩ như thế chúng ta sẽ thấy được sức mạnh. Thấy thiên hạ xuống đường biểu tình chống chế độ, chống bất công, chúng ta cùng tham gia, tiếp sức. Phổ biến một bài viết hay cho bạn bè, cho người trong nước, thâu lượm những emails trong nước để gởi những tài liệu về. Tìm cách để phá vỡ tường lửa của VC là những hành động thực tiễn đóng góp vào công cuộc đấu tranh chung. Bất cứ việc làm nào có lợi cho việc đấu tranh, hãy thực hiện. Qúy vị đừng bao giờ cho rằng những công việc làm ở trên là những việc nhỏ. Nên nhớ, nhiều lỗ nhỏ sẽ làm đắm tàu. Hãy làm trách nhiệm của cá nhân mình. Linh đã từng ví, mỗi cá nhân đấu tranh là một giọt nước, rất mềm mại và mỏng manh, nhưng sẽ từ từ kết hợp nhau thành những con suối, con sông, chảy ra thành biển cả, lúc đó sóng thần (Tsunami) sẽ làm sụp đổ chế độ CS dễ dàng. Chị Lê Thị Công Nhân, sau khi ra tù, cũng có một khái niệm tương tự: “Tôi thấy rằng tôi không thành công, tôi chưa thành công. Tôi thấy rằng mọi thứ cũng thật sự là dở dang, nhưng mà là vì tôi chỉ có thể làm (rất xúc động, như có nước mắt) cái phần của tôi, chớ tôi không thể nào làm được cái phần của 90 triệu người Việt Nam khác.” Noi gương theo chị Lê Thị Công Nhân, chúng ta hãy cùng thực hiện phần của chúng ta đi, trách nhiệm của chúng ta đi, rồi sẽ thấy được cái sức mạnh của tập thể. Đó cũng là truyền thống Hội Nghị Diên Hồng của dân tộc Việt Nam xa xưa.
Trong phần kết luận này, tự nhiên Linh nhớ đến nhà văn Võ Hoàng đi kháng chiến, anh sanh năm 1952, mất trên đường kháng chiến vào năm 1987, anh đã viết lên bản nhạc có tựa đề “Thế Kỷ Này Thế Kỷ Của Chúng Ta”. Trong đó được ghi lại những câu ca rất hay như sau: “
1) Cách mạng đường dài, người đi như con nước miệt mài, đổ mồ hôi thành giòng. Loang theo bước chân vạch những con đường làm nên chiến thắng, ta đi, ta đi, tay giang tay, bên trời hừng say gío nắng, bừng bừng cao, ngọn lửa chói lòa, thế kỷ này thế kỷ của chúng ta.
2) Đất dậy tình người bàn chân ta đi tới vượt trời, dựng lại bao cuộc đời, bao nhiêu tháng năm đau xót tủi hờn giờ đây đã hết, ta đi, ta đi, tay bên tay ngang trời ngày vui sẽ tới, nào cùng xây dựng lại nước nhà, thế kỷ này thế kỷ của chúng ta.
3) Nước tràn lòng người, triệu dân ta vui sống một đời, người người mang nụ cười, trên đê trẻ thơ ca hát vang chào ngày vui đã tới, ta đi, ta đi, tay trong tay ôm trời Việt Nam yêu dấu, hòa mình trong loài người thái hòa, thế kỷ này thế kỷ của chúng ta.”
Mỗi người chúng ta hãy đứng lên làm lịch sử vì chúng ta hiện diện trong thế kỷ này, đó là thế kỷ của chúng ta, vì đó là trách nhiệm của mỗi chúng ta, không thể giao phó cho bất cứ ai được. Hãy cùng nhau tháo bỏ rào cản của sự bưng bít thông tin và cùng nhau vượt thắng nỗi sợ hãi. Hãy cùng nhau quyết tâm lật qua trang sử mới, trang sử của tình yêu, của sự đoàn kết, của sự phục hưng, của một nước Việt Nam không cộng sản.
Ngày 3 tháng 4 năm 2010
NGUYỄN MỶ LINH

Nhóm phóng viên Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ.


Links: