Bưng Bít Thông Tin – Nguyễn Mỹ Linh


1. Hìnhảnh minh họa: Bye bye google in Peking
2. Bài đọc suy gẫm: Thế Kỷ Này, Thế Kỷ Của Chúng Ta- Nguyễn Mỹ Linh.
Bưng bít thông tin: Ngăn chặn Face Book theo lối sự cố từng phần, nhà nước việt cng đang tìm cách vượt mặt đàn anh Bắc Hàn dù rằng đã có nhiều cam kết khi gia nhập WTO để làm ăn với thế giới.
Trả Face Book Back-Trịnh Hội- U tube- Video

Có lẽ mình phải nhìn nhận một sự thật, rất phũ phàng, người dân trong nước không hiểu nhiều về tội ác của cộng sản. Đa số người dân trong nước rất mơ màng về những nhà dân chủ như linh mục Nguyễn Văn Lý, chị Lê Thị Công Nhân, anh Nguyễn Văn Đài, chị Trần Khải Thanh Thủy, chị Phạm Thanh Nghiên… Bởi lẽ, nếu đa số người dân trong nước hiểu rõ, chế độ VC sẽ không sống yên ổn, khi bắt giam vô cớ người. Chúng ta chưa từng thấy bất kỳ một cuộc biểu tình nào đòi hỏi tự do cho những tù nhân lương tâm này. Trong khi đó, bên Miến Điện, có nhiều cuộc xuống đường biểu tình của người dân Miến đòi Nhà cầm quyền quân phiệt Miến Điện phải phóng thích ngay nhà dân chủ Aung San Suu Kyi. Vậy, cần tìm hiểu sự thật này, tìm hiểu lý do gây ra, để chúng ta có thể tập trung sức mạnh đánh đánh gục chế độ cộng sản này.
Nhìn những sự việc xảy ra trong năm vừa qua, chúng ta thấy sự kiện chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết rất nỗi bật ở hải ngoại này. Một tên cầm quyền chẳng có kiến thức, ăn nói hàm hồ, phát ngôn bừa bãi. Ấy thế, hắn vẫn ung dung tự tại, vẫn tiếp tục phát ngôn bừa bãi. Đối với các quốc gia dân chủ, những người như Triết, chắc chắn không thể tại chức. Triết không từ chức, quốc hội cũng kéo xuống. Nói cho ngay, nếu là những quốc gia dân chủ, phải có cuộc bầu cử tự do và công bằng. Nếu có cuộc bầu cử công bằng, lẽ dĩ nhiên, chẳng ai bầu cho Triết. Một trong những lý do cho việc tồn tại sự cầm quyền của Triết, là việc bưng bít thông tin. Vì trong nước, chẳng có bài viết nào dám đăng lên để chế nhạo việc phát ngôn bừa bãi của Triết. Ở hải ngoại này, ai cũng biết Triết ngu, đần, phát ngôn bừa bãi, nhưng trong nước, rất ít người biết, và vì lý do đó, Triết vẫn tồn tại.
Netter VN gọi là “Hài vãi…?” việc đại ca Triết huyênh hoang:”Khi Cu Ba ngủ thì ta thức…” U-tube

Bưng bít thông tin chính là một trong những lý do.
Qúy vị có thể tưởng tượng, đến giờ phút này, còn có người trong nước hỏi những câu ngớ ngẩn như: nhóm 8406 là gì? chị Lê Thị Công Nhân là ai? linh mục Lý là ai? Họ cũng chẳng từng biết gì đến biến cố Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm… Và nếu những ai biết, thì biết một cách sai lệch, không trung thực, vì bị đầu độc bởi truyền thông trong nước. Hiện tại, có tổng cộng trên 700 cơ sở tuyền thông, nhưng thật sự, tất cả đều phải đi theo chiều bên phải, như Lê Doãn Hợp, bộ trưởng bộ Văn Hóa Thông Tin khẳng định. Nghĩa là các cơ quan truyền thông này không được quyền có tư duy độc lập. Không một ký gỉa, nhà báo nào được quyền viết lên theo sự suy nghĩ của mình, mà phải theo đơn đặt hàng của Đảng Cộng Sản Việt Nam và Nhà nước CHXHCNVN. Ở hải ngoại này, mỗi ngày có biết bao nhiêu bài viết tố cáo tội ác CS. Ngoài những bài viết đó, có những bài viết từ trong nước, cũng gởi ra hải ngoại, để nhờ hải ngoại, gởi ngược về trong nước. Rốt cuộc, người dân hải ngoại, đa số đã từng là tị nạn cộng sản, chính là những người có dịp đọc nhiều nhất, và hiểu rõ CS hơn hết. Riêng những người dân trong nước, gần như mù tịt về tội ác cộng sản, vì khi gởi về, lại bị ngăn chận bằng tường lửa.

Một số hình ảnh về Gúcgồ cũng bó tay.com (chịu hỏng nổi) với thiên đàng xã hội chủ nghĩa tàu cộng. Hiện tại (search engine) đã phải dọn qua Hong Kong. Giới trí thức trẻ, nhiệt huyết đành gạt lệ, chia tay …khi phương tiện tìm đến sự thật bị chính nhà nước phản dân chủ tàu ô hắt hủi. Xem toàn bộ chi tiết ở đây

Chỉ những ai thật sự đấu tranh, tìm hiểu tình hình đất nước qua internet, qua các đài phát thanh, qua emails, qua Paltalk.com, mới hiểu rõ tội ác cộng sản, con số này rất ít, còn phần đông, không hiểu nhiều về tội ác cộng sản. Nhiều người suy nghĩ rất đơn giản, khi xưa quá đói khổ, phải ăn độn bo bo, khoai, sắn, sống tạm qua ngày. Ngày hôm nay, tạm có đủ ăn, được chút tự do buôn bán, là cảm thấy sung sướng lắm rồi. Chúng ta có thể lấy thí dụ, nếu ngồi lâu trong một cầu tiêu, chúng ta sẽ thấy bớt đi, hay không còn thấy sự hôi thúi của nó. Nhưng khi đi ra khỏi, rồi trở lại, chúng ta sẽ ngửi thấy mùi hôi thúi của nó ngay. Thế giới cộng sản cũng giống y như vậy, sống chung với nó, ít ai hiểu tội ác của nó. Nhưng khi có dịp được đi ra hải ngoại, nhìn thấy thế giới văn minh giàu có, nhìn thấy người dân sở tại hưởng được đầy đủ quyền lợi về tự do, về nhân quyền, lúc ấy họ mới nhìn thấy những bất công, những tội ác của ĐCSVN được phơi bày hoặc đang gây ra đối với dân tộc Việt Nam.
Duy trùy nỗi sợ hãi cũng là một trong những lý do. Phải nói chưa có thời đại nào đê hèn giống như chế độ CS, lúc nào cũng chực chờ đe dọa, khủng bố người dân. Vừa rồi bọn chúng đã cho băng đảng 15 người đến thẳng căn nhà số 21 Ngõ 72 B, Thụy Khuê, Hà Nội của bác sĩ Phạm Hồng Sơn, và anh PHS đủ khôn ngoan và can đảm đưa lên trên mạng bức thư gởi cho báo chí và các cơ quan có trách nhiệm với 5 đề nghị (http://mylinhng.multiply.com/journal/item/671/item/670/670). Có thể thế giới không hiểu, chứ làm người Việt Nam, ai cũng thừa hiểu, đây là việc làm ném-đá-dấu-tay của một Nhà nước lưu manh. Công an có quyền hành rất lớn, chúng cấu kết với xã hội đen, làm những chuyện bất nhân như đụng xe, đánh đập, cướp giật, kể cả ném phân (http://mylinhng.multiply.com/journal/item/671/item/7), đồ dơ bẩn vào những nhà dân chủ, là những chuyện rất thông thường. Qúy vị có thể vào trang blog này (http://mylinhng.multiply.com/journal/item/671/item/5) với nhiều bằng chứng tố giác bọn công an và xã hội đen xem nhau như thủ túc. Bất cứ những ai là nhà đấu tranh trong nước đều hiểu rõ việc làm dơ bẩn này của bọn công an. Cụ Hoàng Minh Chính, tướng Trần Độ, linh mục Nguyễn Ngọc Lan, anh Đỗ Nam Hải, chị Trần Khải Thanh Thủy, chị Nguyễn Thu Trâm… đã từng là những nạn nhân của bọn xã hội đen. Ngoài ra, chúng còn cho người đến chiêu dụ gia đình của các nhà dân chủ, để gây tâm lý sợ hãi chung, mà khuyên bảo cho nhau. Ngay cả chúng chiêu dụ đến hàng xóm, để đấu tố những nhà dân chủ. Thiệt ra, những hàng xóm này đều không ưa gì bọn công an cộng sản, nhưng vì trước họng súng, trước sự sợ hãi, phải chấp nhận tạm thời làm việc cho chúng, đấu tố các nhà dân chủ. Phải nói, vài chục năm trước đây, bọn công an VC có thể thủ tiêu bất cứ ai chống đối lại, một cách dễ dàng, nhưng ngày nay, việc đó rất khó được thực hiện. Không phải bọn công an VC hiền lành gì, hay bản chất của chúng thay đổi, nhưng bởi vì họ đã gia nhập vào Tổ Chức Thương Mại Thế Giới (WTO), còn làm thành viên không thường trực của Liên Hiệp Quốc (United Nations), rồi còn làm chủ tịch Hiệp Hội Đông Nam Á (ASEAN=Association of Southeast Asia Nations) năm 2010 này. Khi tham gia những tổ chức quốc tế, Nhà nước CHXHCNVN bị ràng buộc ít nhiều bởi những định chế của quốc tế. Trong đó có những nguyên tắc cơ bản về tự do, về nhân quyền mà ít nhiều chúng phải tôn trọng.
Chế độ CS còn tồn tại cũng vì 2 lý do đưa ra ở trên, bưng bít và sợ hãi. Ngoài ra, chúng còn dựa vào sức mạnh của Tàu Cộng để có thể tiếp tục cầm quyền. Đã có qúa nhiều bằng chứng cho thấy bọn cầm quyền này đang giao toàn bộ đất nước cho Tàu Cộng để Việt Nam trở thành một tỉnh lẻ của Tàu. Nếu có thời giờ, qúy vị hãy vào đọc những tài liệu, những sự kiện trong nhiều bài viết sau đây như: Lính Tàu Xâm Nhập Sài Gòn (http://mylinhng.multiply.com/journal/item/671/item/401), Nước Đã Mất Vào Tay Tàu Rồi (http://mylinhng.multiply.com/journal/item/671/item/545), Núi Liền Núi, Sông Liền Sông (http://mylinhng.multiply.com/journal/item/671/item/558), Nước Đã Mất Bởi Lạ Rồi (http://mylinhng.multiply.com/journal/item/671/item/653), rồi sẽ hiểu tình trạng hiện tại của đất nước Việt Nam mình đang trong vòng lệ thuộc Tàu Cộng. Đây là một con dao 2 lưỡi, Tàu Cộng là chỗ dựa sống còn của chế độ VC, nhưng đồng lúc cũng là cửa tử của chúng. Thử hỏi còn nỗi nhục nhã nào hơn nỗi nhục mất nước? Còn nỗi căm thù nào hơn căm thù mất nước? Có sức mạnh nào lớn hơn sức mạnh về truyền thống chống xâm lăng của dân tộc Việt Nam? Vì sự nhục nhã, vì lòng căm thù, đã đến lúc chúng ta phải vượt thắng nỗi sợ hãi, vai chung vai, bước cùng bước, tiến lên giật sập chế độ CS bạo tàn này. Hãy tin tưởng vào truyền thống kiêu hùng của dân tộc Việt Nam, lịch sử đã chứng minh trong suốt ngàn năm Bắc thuộc, đã đến lúc toàn dân trong và ngoài nước cùng đứng lên làm lịch sử. Khi đã bị mất nước, chúng ta bị mất tất cả, không còn gì để mất nữa, tại sao lại phải sợ hãi? Viết đến đây, những giòng nước mắt đã chải dài trên má của tác gỉa, Linh đã khóc thật sự, và đã bậc khóc thành tiếng. Tiếng nói mình nhỏ bé qúa, không làm gì được trước những thống nạn của quê hương Việt Nam, chỉ biết mang tấm lòng của mình ra, viết lên, viết mãi, viết mãi cho đến khi gục sức, cho đến khi chế độ CS này phải sụp đổ.
Mỗi người Việt Nam, dù trong hay ngoài nước, đều có trách nhiệm đối với tổ quốc của mình. Ai có đủ điều kiện tham gia đảng phái, tổ chức đấu tranh, hãy tham gia. Còn không tham gia được, hãy tự đứng lên nhận lãnh trách nhiệm của mình đối với đất nước. Một người, làm công chuyện của một người, đó là thái độ của một kẻ sĩ trước hiện tình của đất nước. Hàng triệu người kẻ sĩ như thế chúng ta sẽ thấy được sức mạnh. Thấy thiên hạ xuống đường biểu tình chống chế độ, chống bất công, chúng ta cùng tham gia, tiếp sức. Phổ biến một bài viết hay cho bạn bè, cho người trong nước, thâu lượm những emails trong nước để gởi những tài liệu về. Tìm cách để phá vỡ tường lửa của VC là những hành động thực tiễn đóng góp vào công cuộc đấu tranh chung. Bất cứ việc làm nào có lợi cho việc đấu tranh, hãy thực hiện. Qúy vị đừng bao giờ cho rằng những công việc làm ở trên là những việc nhỏ. Nên nhớ, nhiều lỗ nhỏ sẽ làm đắm tàu. Hãy làm trách nhiệm của cá nhân mình. Linh đã từng ví, mỗi cá nhân đấu tranh là một giọt nước, rất mềm mại và mỏng manh, nhưng sẽ từ từ kết hợp nhau thành những con suối, con sông, chảy ra thành biển cả, lúc đó sóng thần (Tsunami) sẽ làm sụp đổ chế độ CS dễ dàng. Chị Lê Thị Công Nhân, sau khi ra tù, cũng có một khái niệm tương tự: “Tôi thấy rằng tôi không thành công, tôi chưa thành công. Tôi thấy rằng mọi thứ cũng thật sự là dở dang, nhưng mà là vì tôi chỉ có thể làm (rất xúc động, như có nước mắt) cái phần của tôi, chớ tôi không thể nào làm được cái phần của 90 triệu người Việt Nam khác.” Noi gương theo chị Lê Thị Công Nhân, chúng ta hãy cùng thực hiện phần của chúng ta đi, trách nhiệm của chúng ta đi, rồi sẽ thấy được cái sức mạnh của tập thể. Đó cũng là truyền thống Hội Nghị Diên Hồng của dân tộc Việt Nam xa xưa.
Trong phần kết luận này, tự nhiên Linh nhớ đến nhà văn Võ Hoàng đi kháng chiến, anh sanh năm 1952, mất trên đường kháng chiến vào năm 1987, anh đã viết lên bản nhạc có tựa đề “Thế Kỷ Này Thế Kỷ Của Chúng Ta”. Trong đó được ghi lại những câu ca rất hay như sau: “
1) Cách mạng đường dài, người đi như con nước miệt mài, đổ mồ hôi thành giòng. Loang theo bước chân vạch những con đường làm nên chiến thắng, ta đi, ta đi, tay giang tay, bên trời hừng say gío nắng, bừng bừng cao, ngọn lửa chói lòa, thế kỷ này thế kỷ của chúng ta.
2) Đất dậy tình người bàn chân ta đi tới vượt trời, dựng lại bao cuộc đời, bao nhiêu tháng năm đau xót tủi hờn giờ đây đã hết, ta đi, ta đi, tay bên tay ngang trời ngày vui sẽ tới, nào cùng xây dựng lại nước nhà, thế kỷ này thế kỷ của chúng ta.
3) Nước tràn lòng người, triệu dân ta vui sống một đời, người người mang nụ cười, trên đê trẻ thơ ca hát vang chào ngày vui đã tới, ta đi, ta đi, tay trong tay ôm trời Việt Nam yêu dấu, hòa mình trong loài người thái hòa, thế kỷ này thế kỷ của chúng ta.”
Mỗi người chúng ta hãy đứng lên làm lịch sử vì chúng ta hiện diện trong thế kỷ này, đó là thế kỷ của chúng ta, vì đó là trách nhiệm của mỗi chúng ta, không thể giao phó cho bất cứ ai được. Hãy cùng nhau tháo bỏ rào cản của sự bưng bít thông tin và cùng nhau vượt thắng nỗi sợ hãi. Hãy cùng nhau quyết tâm lật qua trang sử mới, trang sử của tình yêu, của sự đoàn kết, của sự phục hưng, của một nước Việt Nam không cộng sản.
Ngày 3 tháng 4 năm 2010
NGUYỄN MỶ LINH

Nhóm phóng viên Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ.


Links:


Advertisements


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s