A Thousand Tears Falling – Vũ Uyên Giang

Bài đọc suy gẫm: Bài viết tóm lược của tác giả Vũ Uyên Giang về “Sự Chọn Lựa Giữa Hai Chiến Tuyến” qua tác phẩm “Ngàn Giọt Lệ Rơi” (A thousand Tears Falling), tức câu chuyện thật về gia đình nữ cựu điệp viên CIA gốc Việt Yung Krall, tên Việt là Đặng Mỹ Dung.

…Yung Krall đúng là một công dân Mỹ vĩ đại. Tôi nhiệt liệt tán thưởng sự nghiệp của cô đối với nước ta, và tôi vui mừng thấy câu chuyện của người phụ nữ xuất sắc nầy cuối cùng đã được để cho mọi người cùng đọc và biết đến. Hy vọng của tôi là cuốn sách nầy sẽ đóng góp vào quá trình hàn gắn vết thương và xiết chặt tình cảm ở đất nước nầy và ở Việt Nam.

Griffin Boyette Bell

Former U.S. Attorney General

Cựu Bộ trưởng Tư Pháp Hoa Kỳ

Tháng 10, năm 1995

Tác giả Đặng Mỹ Dung (giữa) đến Nam California dự lễ Tưởng Niệm Tng Thống -VNCH Trần Văn Hương 2010.

Yung Krall, tác giả của quyển tự truyện bằng Anh ngữ A Thousand Tears Falling (Nghìn Giọt Lệ Rơi) do Nhà Xuất bản LongStreet Spress ở Attlanta, Georgia xuất bản lần thứ nhất năm 1995, tên thật của chị là Đặng Mỹ Dung, sinh năm 1946 tại Cần Thơ, Miền Nam Việt Nam (trong một vùng được gọi là Vùng Giải Phóng). Giống như hàng ngàn trường hợp các gia đình Việt nam khác bị phân chia giữa lằn ranh Quốc gia và cộng sản; gia đình và bản thân của chị cũng là một trong số nạn nhân ấy. Sự mâu thuẫn giữa cuộc đấu tranh ý thức hệ trong gia đình những người Việt bị lôi cuốn trong cuộc chiến dai dẳng nhiều chục năm vì những nhân danh của hai phía, gây nên những thương tổn tình cảm trong mối giây liên hệ huyết thống. Nỗi đau khổ của những gia đình bị ly tán bởi chiến tranh Quốc – cộng không chỉ giới hạn trong khoảng thời gian từ 1954 đến lúc cuộc chiến kết thúc năm 1975, khi Miền Nam bị người bạn đồng minh bội phản, đâm sau lưng chiến sĩ, mà nó còn di hại cho đến ngày nay đã được chị trình bày qua 28 Chương với hơn 400 trang sách.

Trong phần viết ngắn này, người viết không có ý định điểm sách hoặc phê bình sách vì nó sẽ quá dài cho 1 bài giới thiệu những Khuôn Mặt Văn Nghệ Sĩ; nên người viết chỉ xin tóm lược những nét chính về thái độ can đảm của tác giả quyển Nghiøn Giọt Lệ Rơi khi đứng giữa hai chiến tuyến và quyết định của chị là đứng hẳn về phiá đối nghịch với sự tàn ác cuả cộng sản, đối nghịch hẳn con đường cha chị đã chọn lựa là trung thành với cộng sản.

 

I. Tóm lược nội dung sách:

Cha của chị Đặng Mỹ Dung tên thật là Đặng Văn Quang, bí danh Đặng Quang Minh, một cán bộ tập kết ra Bắc khi Mỹ Dung mới lên 9 tuổi, cùng 1 người anh ruột 18 tuổi của Mỹ Dung (Đặng Văn Khôi. Sau này Khôi trở thành một Sĩ quan Hoả tiễn phòng không tốt nghiệp ở Nga). Mỹ Dung cùng mẹ và  5 chị em khác ở lại Miền Nam, nhưng vì cả họ nội gồm các cô và chú đều tham gia cộng sản nên mẹ chị (bà Trần Thị Phàm) phải dắt nhau về tá túc bên ngoại ở Long Thành, Cần Thơ. Bên ngoại của Mỹ Dung lại là những người không thích cộng sản tàn ác.

Năm 18 tuổi (1964), Mỹ Dung tốt nghiệp Trung Học và để kiếm tiền phụ giúp mẹ nên chị đã xin vào làm việc ở Phòng 5 Tâm Lý Chiến thuộc Bộ Tư Lệnh Quân đoàn 4 QLVNCH lúc đó do Đại úy Nguyễn Đạt Thịnh phụ trách và được giao nhiệm vụ làm phóng viên. Chị cũng đã từng bị cơ quan An Ninh Quân Đội điều tra vì cái lý lịch có cha vô danh, nhưng mọi chuyện cũng êm xuôi. Khi bà Phàm (mẹ của Mỹ Dung) bị bệnh nặng, cả gia đình phải di chuyển về Sàigòn sinh sống; Mỹ Dung cũng rời nhiệm sở ở Phòng 5 của Đại úy Nguyễn Đạt Thịnh để theo mẹ về Sàigòn. Tại đây, Mỹ Dung đã xin được một chân thư ký kế toán kiêm điện thoại viên của một ấn quán với một đồng lương khiêm tốn. Dung liền rời bỏ Sàigòn và một mình trở lại Cần Thơ làm việc lại cho Phòng 5 Tâm Lý Chiến của Đại Uùy Nguyễn Đạt Thịnh; nhưng cũng chỉ được hơn một năm, một phần vì nhớ mẹ và em; một phần vì công việc làm không thấy được tương lai nên Mỹ Dung trở lên Sàigòn sống với gia đình. Thời gian này hai người chị của Mỹ Dung đang việc cho một cơ quan của Mỹ nên đã giới thiệu cho chị nộp đơn xin với Trung Tâm Bachelor Officers Quarter (BOQ) tại tầng lầu cuối cùng của cao ốc Rex và chị đã được nhận vào làm với lương tháng 5,500 đồng. Sau 4 tháng huấn luyện, chị được chuyển về làm việc ở văn phòng Brinks BOQ; tại đây Mỹ Dung đã gặp Trung úy Hải quân John J.Krall; một thời gian sau, hai người đã yêu nhau. Ngay sau Tết Mậu Thân 1968, Mỹ Dung đã kết hôn với John J.Krall ngày 3 tháng 8 năm 1968 tại Monterey, California. Lúc này 2 người chị của Mỹ Dung cũng đang sống ở Mỹ; và cả 3 chị em đã trở thành con chiên của Chuá. Năm 1970 em trai của chị là Hải Vân đã tình nguyện gia nhập binh chủng Không quân/ QLVNCH, được gửi sang Lacland, Texas, Hoa kỳ để huấn luyện; trong lúc đó thì Dung cũng có thai cháu đầu lòng. Vào tháng 1/1971, khi Dung mới hạ sinh con trai đầu lòng Lance thì cũng nhận được tin Hải Vân đã bị tử nạn khi đang trong một phi vụ huấn luyện trực thăng ở gần căn cứ Hunter Army Airfield thuộc tiểu bang Georgia.

Năm 1973, Mỹ Dung cùng cháu trai Lance có dịp về thăm mẹ ở Việt Nam; dịp này chị cũng nhận lời bảo trợ cho Cô Nhi Viện Minh Trí ở Gò Vấp do Sơ Hồ Thị Trọng trông coi hơn 350 trẻ cô nhi trong điều kiện thiếu thốn. Khi trở về Hawaii, Hoa kỳ, Mỹ Dung đã liên lạc với Lois Taylors, một biên tập viên của tờ báo điạ phương Honnolulu Star Bulletin để Taylors viết một bài về sự thiếu thốn, khó khăn của Cô Nhi viện hòng vận động những tấm lòng thiện tâm. Nhờ thế Mỹ Dung đã nhận được sự trợ giúp của nhiều người, nhiều giới… Vài tháng sau, Mỹ Dung lại có dịp trở về Sàigòn và mang theo một số vật dụng và tiền để giúp cho Cô Nhi Viện Minh Trí.

Một buổi sáng đầu năm 1975, khi tình hình chính trị và quân sự ở miền Nam đã quá rối rắm, thình lình Mỹ Dung nhận được 1 cú điện thoại “collect call” của một người Pháp tên là Jean Sagan ở Paris, Pháp quốc; ông này xưng là bạn của cha Mỹ Dung. Ông cho biết tình hình Việt Nam sẽ sụp đổ nhanh chóng và khuyên Mỹ Dung bằng mọi cách phải đem gia đình (mẹ và em) rời Sàigòn ngay. Chính ông Sagan đã khuyên Dung nên nói cho chồng (John Krall) biết và gặp Đô Đốc Gaylor, Tư Lệnh Hạm đội Thái Bình Dương để nhờ ông này giúp. Vì ông là người tốt bụng; ông ta sẽ giúp. Thật là một gợi ý đáng qúy trong  khi Dung đang lo lắng không biết làm cách nào đem mẹ và em ra khỏi Việt Nam. (Chương 16)

Mỹ Dung nhớ mang máng là đã nghe ở đâu đó tên của ông Jean Sagan, nên lục tìm trong sổ điện thoại thì chợt nhớ ra rằng cách đây vài năm, chính ông Sagan đã gửi từ Paris một bì thư có chưá hình ảnh của cha chị, Đại sứ Đặng Quang Minh chụp chung với những cán bộ cao cấp trong hàng ngũ lãnh đạo CSVN như Hô Chí Minh, Lê Đức Thọ v.v… và một số hình ảnh của ông và người anh ruột Đặng Văn Khôi chụp trước điệm Cẩm Linh ở Nga sô.

Mỹ Dung bàn với chồng lúc đó đã lên Thiếu tá và John Krall quyết định nghỉ 30 ngày để bay sang Việt Nam một cách bất hợp pháp vì không kịp xin visa nhập cảnh VN, cũng như không có sự cho phép của đơn vị nhằm tìm cách đưa gia đình vợ rời VN. John đến Sàigòn nhưng tình thế lúc đó đã cực kỳ hỗn độn, anh làm đủ mọi cách vẫn không sao xin được giấy phép để đem gia đình nhà vợ đi, mà ngay chính bản thân anh cũng chưa chắc đã có chỗ để rời VN. Anh liền điện thoại từ văn phòng hãng thông tấn AP về Mỹ cho vỡ và nhắc Mỹ Dung về lời cuả ông Jean Sagan nên gọi điện thoại xin gặp thẳng Thủy sư Đô Đốc Gaylor.

Ngay buổi sáng hôm nói điện thoại với chồng, Mỹ Dung đã gọi điện thoại cho Đô Đốc Gaylor, nhưng người tùy viên cho biết ông vừa ngủ, chị liền xin nói chuyện với bà Gaylor, sau một hồi do dự, người tùy viên cũng thông báo cho bà Gaylor. Sau khi nghe Dung trình bày, bà đã đánh thức Đô đốc dậy và đưa điện thoại cho ông. Mỹ Dung trình bày sự việc với ông và cho ông biết chị chính là con gái một ông Đại sứ CSVN ở Mạc Tư Khoa; trước tình trạng nguy cấp của Sàigòn, chị lo lắng đến sự an nguy của mẹ và em nên xin giúp đỡ đem họ rời khỏi Việt Nam; để đổi lại, Mỹ Dung sẽ cộng tác với chính phủ để làm mọi chuyện khi nào họ cần đến. Đô đốc hứa sẽ cử người tiếp xúc để tìm cách giúp cho gia đình Mỹ Dung. Sau 1 thời gian ngắn Dung đã nhận được điện thoại của Trung tá Dave Smith, nói ông sẽ đến nhà Mỹ Dung để bàn chuyện giúp đem gia đình nàng rời VN. Chưa đến 24 giờ sau, một nhân viên tình báo CIA tên là Bob Jantzen đã đến tiếp xúc với Mỹ Dung và đã lấy các chi tiết để giúp đem mẹ và em cuả chị rời VN đến nơi an toàn.

Ngày 23 tháng 4 năm 1975, gia đình của Mỹ Dung đã đến được Guam an toàn; 5 ngày sau, cả gia đình đã đến phi trường Honolulu, Hawaii  để đoàn tụ với Mỹ Dung.

Ít ngày sau, vợ chồng Mỹ Dung qua trung gian của nhân viên CIA Bob Jantzen đã được gặp 1 người cán bộ phái khiển tên là Robert Hall đến từ Washington DC. Sau lần gặp gỡ này, Mỹ Dung đã được bố trí làm việc cho CIA và sau vài năm hoạt động, có những lần vào tận hang ổ của CSVN ở New York, Washington DC, San Francisco hoặc Paris. Mỹ Dung đã phá vỡ các ổ CSVN nằm vùng nấp dưới danh nghiã các Hội Liên Hiệp Việt Kiều, Hội Việt Kiều Yêu Nước; qua đó những khuôn mặt cộng sản nằm vùng như Nguyễn Thị Ngọc Thoa (1 nữ cán bộ phái khiển điều hành một mạng lưới tình báo của CSVN ở Washington DC), Nguyễn Văn Lũy (Chủ tịch Hội Việt kiều yêu nước ở San Francisco), Huỳnh Trung Đồng (Chủ tịch Hội Liên Hiệp Việt kiều ở Paris), Nguyễn Ngọc Giao (một cán bộ hoạt động về Việt kiều ở Pháp v.v… Nhưng vụ án lớn Mỹ Dung đã phá được là ổ gián điệp ở Hoa Kỳ là vụ Đại sứ VC Đinh Bá Thi, David Trương (tức Trương Đình Hùng, con trai của luật su Trương Đình Dzu, 1 ứng cử viên đối lập tranh chức Tộng thống với ông Nguyễn Văn Thiệu ở Miền Nam Việt Nam) và 1 nhân viên cao cấp tên Ronald Humphrey, làm việc ở Tầng lầy 7 Bộ Ngoại giao Hoa kỳ. Tất cả các nhân vật liên hệ bị ra toà và bị xử án (vì có bằng chứng cụ thể là những tài liệu đánh cắp bị cơ quan an ninh chụp được). Kết quả Đinh Bá Thi bị trục xuất về VN và bị chết trong một tai nạn xe do VC dàn cảnh vì nghi ngờ lòng trung thành của Thi; còn Trương Đình Hùng tự David Trương và Humphrey mỗi người lãnh 15 năm tù. Cho đến nay, những người này cũng đã mãn hạn án tù. Nghe nói Trương Đình Hùng đã sang Âu Châu sinh sống.

Trong thời gian từ 1975 đến 1977, Mỹ Dung đã nhiều lần gặp Cha mình: lần thứ nhất tại Tokyo, Nhật Bản khi Dung đọc trên tờ Japan Times thấy có đăng tin và hình của Đại sứ Đặng Quang Minh sẽ cùng 1 cán bộ sộng sản khác tên Đỗ Quang Oánh đến Tokyo để tham dự một Hội Nghị Quốc Tế về chống bom Nguyên tử. Quá mừng, Dung liền dắt theo con trai (Lance) bay sang Tokyo để gặp cha sau hơn 20 năm xa cách.  Nhưng trái với những suy nghĩ về tình phụ tử, Dung đã nhìn thấy rõ hơn lòng trung thành của cha mình với chủ nghĩa cộng sản. Ông nhất định đổ diệt cho Đế quốc Mỹ và CIA đã giết Hải Vân và ông cũng nói với Dung rằng chính những kẻ này đã bắt ép mẹ và em của Mỹ Dung đi sang Mỹ. Cả hai điều này Mỹ Dung biết rất rõ là Hải Vân không bị ai giết cả mà chỉ là tai nạn, còn chuyện ép gia đình đi di tản, cũng chẳng có ai cưỡng ép mà do chính sự hy sinh của Mỹ Dung để cứu mẹ và em mình vì sợ hãi họ gặp hiểm nguy khi cộng sản xâm chiếm hoàn toàn Miền Nam.

Qua lần gặp gỡ với người cha ruột là một cán bộ cao cấp cộng sản, Mỹ Dung đã nhìn thấy hố cách biệt và những mâu thuẫn giữa cái nhìn từ hai phiá đối nghịch nhau. Ngay đứa con của Mỹ Dung, chỉ là một đứá trẻ 5 tuổi mà đã biết nhận xét về cộng sản khi cháu nói với người thông ngôn của ông ngoại mình (đại sứ Đặng Quang Minh) như sau:

-Tôi đã nghe nói cộng sản giết hại đàn bà và trẻ em ở quê hương của mẹ tôi.

Ông ta hỏi: “Cháu nghe ở đâu những điều đó?”

-Mẹ tôi giúp đỡ những người tị nạn. Họ đã kể cho mẹ tôi nghe những sự sợ hãi đối với cộng sản. Tôi hy vọng ông đừng gây tổn hại cho mẹ tôi và tôi.

Rồi cháu còn nói: “Tôi hy vọng rằng ông sẽ đối xử tốt với người Sàigòn. Tôi đã ở đó và họ rất tốt với tôi”.

Người thông ngôn bèn nói: “Tôi sẽ đối xử tốt với người Sàigòn. Cháu đừng lo”

Lance lại nói: “Cha tôi là một người Mỹ, nhưng ông ấy rất buồn khi thấy dân chúng bị cộng sản giết hại”

Mỹ Dung đã xin lỗi cha về những gì cháu Lance vừa nói, và ông Đặng Quang Minh đã cho rằng “người lớn đầu độc con nít về những điều như vậy, chứ con nít không đáng trách” (trang 246)

Trong lần gặp này, ông Đặng Quang Minh đã nói với Dung: “Ba không muốn làm con thay đổi, nhưng ba cũng muốn rằng con đừng hủy hoại niềm tin của ba” (trang 247)

Lần gặp cha thứ hai vào giữa tháng 9 năm 1975, Mỹ Dung cùng với mẹ (bà Trần Thị Phàm) sang Paris để gặp ông Đặng Quang Minh nhân dịp ông sang công tác ở đây. Lần gặp gỡ này, cả ông Đặng Quang Minh lẫn Phan Thanh Nam, xử lý thường vụ Đại diện của Chính Phủ Lâm Thời MTGPMN tại Pháp đều động viên mẹ và em của Mỹ Dung trở về VN; mà họ coi như đó sẽ là một chiến thắng lớn khiến đế quốc Mỹ phải bẽ mặt. Nhưng bà Trần Thị Phàm nhất quyết không trở về VN và cũng không dự bữa tiệc do Đại sứ VC Võ Văn Sung khoản đãi.

Sau khi cha rời Paris trên một chuyến bay của hãng Aeroflot, Mỹ Dung được đưa đến gặp Đại sứ Võ Văn Sung và ông này đã có ý định móc nối chồng của Mỹ Dung làm việc cho chúng sau này. Khi trở về Hoa Kỳ, Mỹ Dung được CIA yêu cầu dọn lên vùng Washington DC sinh sống. Phan Thanh Nam cũng tuyển mộ Mỹ Dung làm việc cho cộng sản để thu lượm tin tức trong chính quyền Hoa Kỳ và chúng khuyên Mỹ Dung phải giả vờ như là một người chống cộng. (nguyên văn: “You should even pretend that you are anti-communist” – Trang 322)

Ngày 13 tháng 12 năm 1977, vợ chồng Mỹ Dung cùng bà Trần Thị Phàm đến Heathrow, Anh quốc để đón ông Đặng Quang Minh. Sau đó lại có Hoà Bình, em của Mỹ Dung cũng sang bằng chuyến phi cơ khác. Gia đình đã gặp nhau trong những ngày Giáng Sinh lạnh giá ở Anh; mọi người nhân dịp này cùng kêu gọi ông Đặng Quang Minh hãy nghỉ hưu để đoàn tụ với gia đình, nhưng ông cương quyết từ chối, ngay cả việc ở lại căn nhà số 8 Regal Lane, Luân đôn. Nhân dịp này nhóm CIA đã có kế hoạch bắt cóc ông Minh nếu Mỹ Dung đồng ý; nhưng sau cùng chị đã từ chối thực hiện kế hoạch này.

Qua những liên hệ với Võ Văn Sung, Phan Thanh Nam, Đinh Bá Thi  v.v… và các ổ cộng sản trá hình dưới các chiêu bài Hội Việt Kiều Yêu Nước, Hội Việt Kiều Đoàn Kết, Hội Aùi hữu Việt kiều v.v… Hơn nữa được sự móc nối của Phan Thanh Nam để làm việc cho chúng; Mỹ Dung đã trở thành một gián điệp nhị trùng, xâm nhập vào hang ổ của CSVN tại Hoa kỳ và Pháp để phá vỡ một ổ gián điệp đã đánh cắp những tài liệu của chính phủ Hoa kỳ ở cấp cao. Việc này cũng dắt đến những hệ lụy bởi sự hăm doạ dưới hình thức thư nặc danh hoặc xâm nhập vào nhà riêng của Mỹ Dung để đập phá đồ đạc v.v… nhưng Mỹ Dung cương quyết làm một công việc phải làm là dẹp các tổ chức cộng sản đang hoạt động trên đất Mỹ. Toàn bộ những tên gián điệp cộng sản đã bị đưa ra toà và người nhân chứng trong vụ này là một người mang mật danh Keyseat có điạ chỉ ở nhà số 8 Regal Lane, Luân đôn; chính là tác giả của quyển sách Nghìn Giọt Lệ Rơi. Toàn thể những cán bộ điệp báo của CSVN đã bị đưa ra toà và bị giam giữ nhiều năm; riêng Đinh Bá Thi vì có quy chế ngoại giao nên bị trục xuất về nước và cũng bị cộng sản thanh trừng dưới hình thức tai nạn.

 

II. Con người cộng sản không chú trọng tình cảm gia đình:

 

Đọc từng trang sách cho đến trang cuối, gấp cuốn sách lại mà người đọc còn bâng khuâng. Những trang sách với giọng văn trong sáng, mạch lạc và lôi cuốn vì những pha gay cấn khi một người phụ nữ Việt Nam phải vào tận hang ổ của cộng sản ở Paris, ở New York, ở Luân đôn để làm gián điệp nhị trùng. Hấp dẫn và nghẹt thở không kém truyện của Ian Fleming hay Alfred Hitcock. Nhưng qua đó người đọc cũng ngậm ngùi trước sự hy sinh lớn lao của Mỹ Dung trước một người cha chỉ biết có những đồng chí và đảng. Ông quay lưng  trước mọi lời năn nỉ của vợ con sau hơn 20 năm chia cách; thậm chí khi gặp nhau lần đầu tiên với con gái ở Đông Kinh (Nhật bản) ông đã không dám nhận Mỹ Dung là con gái ruột mà chỉ giới thiệu với các đồng chí của ông chị là người cùng quê. Tình cảm ruột thịt gia đình, nhất là tình cha con, tình vợ chồng sau 20 năm chia xa lẽ ra phải quyến luyến không rời khiến người đọc phải bồi hồi xúc động, nhưng ngược lại ông vẫn coi trọng đảng của ông, tổ chức của ông và các đồng chí của ông hơn. Hay nói cho đúng hơn con người cộng sản một khi đã tuyên thệ dưới cờ đảng, họ chỉ biết trung thành với đảng, nhắm mắt đi theo con đường của đảng, gạt bỏ mọi tình cảm huyết thống gia đình; vì vậy khi gia nhập vào cộng sản họ luôn luôn dùng từ “thoát ly gia đình” đã nói lên sự thoát ly mọi liên hệ, ràng buộc gia đìønh, vợ con, huyết thống; đối với họ chỉ còn có đảng là con đường duy nhất họ gắn bó đời họ. Sau ngày 30/4/1975, người dân Miền Nam, đã được chứng kiến những người cha từ trong rừng trở về và chối bỏ giúp đỡ, bảo lãnh con ruột của mình là quân nhân của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà đang bị cộng sản giam cầm đầy ải trong các lò tập trung cải tạo; trong khi nếu đặt trường hợp ngược lại, người Miền Nam sẵn sàng làm mọi cách để cứu giúp kẻ thâm tình của mình. Trường hợp Dương Văn Minh che giấu người em ruột của ông, Dương Văn Nhựt là một cán bộ cộng sản ở trong nhà của Minh cả tháng trời là một thí dụ điển hình. Còn rất nhiều trường hợp khác như thế, người viết không liệt kê trong bài này.

Chính ông Đặng Quang Minh đã thú nhận qua câu trả lời Mỹ Dung khi chị nêu câu hỏi với ông về số phận những người tù binh Mỹ còn ghi nhận mất tích: “…but you must understand that before me is the party. It is not simple as you think” (…nhưng con phải hiểu rằng trước mặt Ba còn có đảng. Không đơn giản như con nghĩ đâu.) (Trang 243)

Mặc dù ông Đặng Quang Minh nói rằng: “…Ba không muốn tranh cãi với con. Ba không bao giờ muốn thay đổi tư duy của con. Nếu con cảm thấy hài lòng và sung sướng với niềm tin của con thì ba cũng cảm thấy hạnh phúc cho con. Gia đình thì rất qúy giá đối với ba, con biết không?”. Khi Mỹ Dung nói: “Ồ! Nhưng đảng lại qúy giá đối với ba hơn bất kỳ ai khác trong chúng con.” Thì ông đã xác quyết là: “Đất nước còn qúy giá hơn đối với ba”… (trang 254). Điều này đã chứng minh rằng đối với ông, gia đình chỉ là thứ yếu và lòng trung thành của ông đối với đảng còn nặng hơn bất cứ thứ tình cảm gia đình, thân tộc, huyết thống nào khác.

 

Trong lần gặp gỡ tại Anh quốc vào tháng 12/1977, ông Đặng Quang Minh được vợ (bà Trần Thị Phàm), hai người con gái (Mỹ Dung và Hoà Bình), cháu ngoại (Lance) đã cố thuyết phục ông nên xin nghỉ hưu để về sống chung với gia đình vì gia đình rất cần đến ông sau 21 năm dài chia xa. Nhưng ông đã nhất quyết từ chối vì theo ông: “đảng còn cần đến ông nên ông không thể trốn tránh nhiệm vụ” và cho dù ban ngày ông đến nhà Mỹ Dung để ở với vợ con, nhưng đến đêm ông nhất quyết đòi về ngủ trong phòng dành cho khách của Toà đại sứ cộng sản VN mà ông nói là để chấp hành quy tắc chung của đảng. Điều này đã chứng tỏ rằng: ông sống trong guồng máy của đảng cộng sản nhiều năm nên ông biết rõ sự kiểm soát chặt chẽ đời sống, tâm tư, tình cảm, cách sống của từng cá nhân trong guồng máy đó, nhất nhất đều phải tuân thủ theo sự giám sát, theo dõi của đảng; không thể trệch hướng. Đó là lý do ông nhất định phải trở về Toà đại sứ để ở chung với những kẻ tai mắt của đảng, nguyên tắc của cộng sản là kẻ này phải theo dõi kẻ khác để kịp thời báo cáo cho đảng như trong quyển Thằng Người Có Đuôi của nhà văn Thế Giang đã phơi bày rất rõ qua truyện ngắn Một Ngày Của Đồng Chí Chủ Tịch, cho thấy sự  rình rập không phải chỉ ở trong dân chúng, đảng viên mà còn  ở ngay trong hàng ngũ lãnh đạo với danh nghĩa “bảo vệ lãnh đạo”… :

“Người đàn ông già (đồng chí Chủ tịch) chợt yên lặng. Xoáy mắt nhìn tận đáy mắt người thư ký, ông hỏi  nhỏ như toả hơi lạnh từ thân vào cái mặt trắng bệch:

– Anh bắt đầu làm việc cho Phạm Hùng từ bao giờ?

Người thư ký chết điếng người, nói không ra lời:

– Việc gì? Việc gì? Ý đồng chí muốn nói việc gì?

– Cái việc bẩn thỉu đó, việc nhòm lỗ khoá ấỵ

– Không. Không. Tôi chỉ giúp ông ấy những việc… những việc  thuần túy theo chức nghiệp của mình thôi.

– Ờ… ờ  cái nghiệp cũ ấy hả? Ta đã lôi anh ra khỏi cái  nghề sát sinh, tắm rửa thay quần áo và mở cho một con đường thênh thang về chính trị, thế mà vẫn chứng nào tật  nấy, ăn cháo đái bát, cái máu rình mò bẩm báo công an chưa nhạt được hả”

Cũng trong Thằng Người Có Đuôi, tác giả cho thấy vì sống trong một xã hội luôn bị rình rập cho nên các sống cảnh giác đa nghi đã hằn sâu vào tâm khảm của một người tuy đã thoát khỏi vùng đầy nghi kỵ, tị hiềm mà chưa thể chặt đứt con ma nghi ngờ ra khỏi con người.

“Tôi không phải đoàn viên, chả phải đảng viên, chưa một  ngày đứng trong cơ chế cộng sản; trong tôi không có những cuộc đấu tố rùng rợn, không có bội phản gỉa trá, nhưng thói đa nghi, đề phòng cảnh giác luôn luôn bắt tôi phải soi mói, phân tích và phê bình con người. Và với tính chất này, chế độ đã biến con người trở thành kẻ thù của con  người.”

Qua những đoạn văn trên đây, người ta cũng đã nhìn thấy bản chất thật của cộng sản; nên việc ông đảng viên cộng sản Đặng Quang Minh phải từ bỏ thâm tình mà chỉ ở trong hang ổ, nơi có những đồng chí, đồng loại của ông là điều không có gì đáng ngạc nhiên.

 

III. Cộng sản tàn ác trả thù người dân Miền Nam:

 

Sau khi miền Nam bị rơi vào tay giặc cộng, biết bao thảm cảnh đã xảy ra cho quân dân Miền Nam từ những lần đổi tiền, từ những việc bắt buộc, cưỡng bách lao động người dân lên  vùng rừng thiêng nước độc mệnh danh hoa mỹ Kinh Tế Mới, hoặc đi làm thủy lợi, từ những cuộc đánh tư sản mại bản làm một cái cớ để tước đoạt tài sản của nhân dân, từ những cuộc đẩy người dân ra biển cho họ chết vì giông tố bão bùng và hải tặc (mà cái đau đớn là nạn nhân phải bỏ tiền ra để mua lấy cái chết) vân vân…. Dù tác giả Mỹ Dung không trực tiếp chứng kiến thảm trạng đó sau khi Miền Nam thân yêu lọt vào tay giặc nhưng chị cũng đã viết lại thảm cảnh này qua lời kể của ông Huỳnh Ngọc Châu bạn của ông Đặng Quang Minh (cha của tác giả), một kỹ sư Dầu Hỏa làm việc cho Hãng Dầu Esso Oil Company; (ông Châu cũng là con rể của một nhà báo cộng sản là Cao Minh Chiếm, người đã bị chính quyền Miền Nam trục xuất ra Bắc năm 1965 và sau đó được cộng sản đưa sang Pháp để làm công tác tuyên truyền) trong Chương 23 từ trang 324 đến 329 khi chị đến nhà ông Châu ở số 15 đường Rue de Savoir, Paris để thăm ông. Cuộc đánh tư sản và chiếm đoạt tài sản của người dân đã được Mỹ Dung kể lại tóm lược như sau:

Gia đình Ông Châu là một gia đình thân cộng, cha cuả ông Châu là ông bà Huỳnh Ngọc Nhuận, một triệu phú ở Miền Nam từng che giấu nhiều cán bộ cộng sản trong nhà ở Gia định. Ông Nhuận lại là bạn của Nguyễn Hữu Thọ, Chủ tịch Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Gia đình ông bà Nhuận là một gia đình giàu có, làm chủ nhiều ruộng đất ở Đồng bằng Sông Cửu Long, có nhà ở Bạc Liêu, có biệt thự ở Sàigòn… Năm 1976, chính gia đình của ông Châu đã bị cả một Tiểu đội VC đột nhập vào nhà, bắt mọi người tập trung ở phòng ăn dưới họng súng AK 47 và bắt đầu lục soát nhà để tìm kiếm tiền và vàng. Sau đó đã tra hỏi bà Nhuận xem vàng và tiền giấu ở đâu. Khi bà nói không có tiền cất giấu thì chúng bèn lôi xệch bà khỏi ghế và bắt đầu nạt nộ, hăm doạ ông bà Châu. Hành động man rợ và vô nhân đối với một bà cụ 70 tuổi chỉ có cộng sản dã thú mới có can đảm làm. Sau đó chúng bèn bắt bà Nhuận đem đi mà chúng nói để tiếp tục điều tra. Còn mọi người trong nhà thì bị đuổi ra khỏi nhà và lùa vào căn phòng dành cho người giúp việc ở phía sau. Chúng nói là chính quyền cách mạng niêm phong nhà để điều tra và cấm mọi người không được vào. Ngay cả khi đứa con của ông bà Châu khóc vì khát sữa, bà Châu xin chúng cho vào nhà để lấy sữa cho con cũng bị từ chối.

Chỉ một thời gian sau, gia đình ông Châu được phép trở lại căn nhà, nhưng chỉ còn là căn nhà trống rỗng; tất cả đồ đạc trong nhà đã được cách mạng tịch thu hết. Chính quyền cách mạng cũng yêu cầu gia đình ông phải dâng hiến căn nhà cho chính quyền cách mạng vì nó quá lớn so với gia đình ông. Bà Nhuận, mẹ của ông Châu thì bị đưa đi giam ở  nhà giam tỉnh Cần Thơ cách xa Sàigòn 400 Ki lô mét. Ông Châu phải đi tìm Nguyễn Hữu Thọ để xin giúp đỡ và đích thân Thọ đã đích thân đi xuống Cần Thơ để can thiệp thả bà ra. Lúc đó ông Châu mới biết những người cộng sản đã cưỡng đoạt hết mọi đất đai, ruộng vườn, nhà cửa của gia đình ông bằng cách ép buộc mẹ ông (bà Nhuận) phải ký giấy dâng hiến cho chính quyền cộng sản và chúng cho rằng như thế là trả về cho nhân dân.

Qua sự giúp đỡ của Nguyễn Hữu Thọ, ông Châu và gia đình đã được đưa đi Pháp để trị bệnh ung thư ruột.

Sau khi kể cho Mỹ Dung nghe câu chuyện của gia đình, ông Châu còn nói với chị: “Cháu phải chia xẻ câu chuyện này với chính quyền Hoa kỳ, nếu không phải giới báo chí. Đây là lúc Tây phương phải biết về sự ngu xuẩn và khờ khạo của họ khi họ đã làm trong chiến tranh Việt Nam. Henry Kissinger phải vùi đầu xuống bùn đen khi đã tham gia Hoà Đàm Ba Lê. Thuở đó Hà Nội đã đạo diễn gần như 85 phần trăm.”

Cộng sản thường dùng chiêu bài tuyên truyền lừa mị dân chúng là “họ đã giải phóng nhân dân, tầng lớp công nông ra khỏi sự áp bức của Mỹ – Ngụy và kể từ nay giai cấp công nông, bần cố nông sẽ là chủ của đất nước và chúng chỉ là những tên đầy tớ trung thành…”; nhưng bên cạnh đó, chúng luôn trương khẩu hiệu “Nhân dân làm chủ, nhà nước quản lý và đảng lãnh đạo”. Người dân sau một thời gian đã nhìn rõ bộ mặt thật lưu manh, xảo quyệt và đê hèn của cộng sản. Những người chủ thì tiếp tục bị đày đoạ, bóc lột và bóp chẹt tự do còn hơn cả thời nông nô, phong kiến và ngày nay người ta thấy những tên đầy tớ trung thành của nhân dân ăn trên ngồi chốc, sống xa hoa vương giả, ở trong những biệt thự bề thế; trong khi tầng lớp chủ nhân thì bị đầy đoạ trong đói nghèo, khổ sở ở những nhà tranh xiêu vẹo, dột nát; có nhiều gia đình ở chung trong những căn nhà tối tăm ẩm mốc, chia xẻ với nhau từng manh chiếu hẹp dưới đáy sâu địa ngục (Hình ảnh này rẫy đầy ở Hà Nội, Hải Phòng, Sàigòn và nhiều nơi khác ở mọi miền đất nước). Chỉ cần ghé đến vườn hoa Mai Xuân Thưởng ở Hà Nội sẽ thấy hàng ngàn người dân “khiếu kiện kêu oan” sống cảnh màn trời chiếu đất để mong được những tên đầy tớ của nhân dân đang nắm giữ quyền lực trong tay ghé mắt đến cứu xét, giải oan cho trường hợp oan sai của họ thì sẽ biết những tên đảng viên cộng sản có “hiếu với dân” như chúng vẫn tuyên truyền ngoài cửa miệng hay không.

Qua câu chuyện này cho chúng ta thấy con người cộng sản không có nhân tính chúng chỉ muốn trả thù quân dân Miền Nam bằng mọi cách để tước đoạt tài sản, sinh mạng, của cải vật chất của người dân Miền Nam kể cả những cách man rợ nhất. Đây chỉ là một câu chuyện liên quan đến một gia đình có nhiều liên hệ với cộng sản mà còn bị chúng tước đoạt tài sản do công sức mồ hôi nước mắt của chính gia đình nạn nhân qua nhiều thế hệ; sau ngày đen tối 30/4/1975 còn hàng nhiều trăm ngàn, hoặc cả triệu trường hợp bi thảm hơn thế nữa xảy ra cho nhân dân miền Nam mà cộng sản thường gọi chung là bọn ôm chân đế quốc Mỹ. Bao nhiêu sinh linh đã chết dưới bàn tay độc tài khát máu của cộng sản, bao nhiêu thảm trạng nhà tan cửa nát, bao nhiêu người bị lùa vào các ngục tù trên khắp mọi miền đất nước? Ở đâu cũng là nhà tù, chỗ nào cũng là trại giam. Từ Bắc chí Nam, từ thành phố đến nông thôn, từ hải đảo đến rừng sâu núi thẳm… nhà giam mọc lên như nấm để  giam cầm, đầy ải quân dân cán chính miền Nam. Chưa nơi nào trên thế giới lại có hệ thống nhà tù rộng lớn như ở Việt Nam sau ngày cộng sản cưỡng chiếm. Bất kể mọi phương tiện nào có thể giam cầm người dân là chúng trưng dụng hết từ nhà thờ, đình chùa, trường học, rạp hát v.v…  đều biến thành những chỗ nhốt người. Chúng chỉ muốn trả thù người dân Miền Nam bằng mọi cách để cho họ đói rách, lầm than dưới tận cùng đáy sâu của mấy từng địa ngục.

 

IV. Ý chí cương quyết của tác giả đứng về chiến tuyến của tự do:

 

Đọc hết quyển sách, người đọc không khỏi bâng khuâng khi nhận ra rằng cuộc chiến tranh do cộng sản gây nên đã tàn hại bao nhiêu sinh linh vô tội của cả 2 miền đất nước, chúng đã dùng những chiêu bài bịp bợm, xảo trá để lừa gạt toàn thể những người dân lành ở cả 2 miền đất nước: ở miền Bắc thì bưng bít những sự thật, tuyên truyền và dùng bạo lực để cưỡng bách người dân ăn đói mặc rét để tập trung sức lực, tiền của vào xâm lược miền Nam tự do; ở miền Miền Nam thì dùng những xảo thuật tuyên truyền, lợi dụng vào tình cảm gia đình thân tộc của những người có thân nhân tập kết ra Bắc năm 1954, lợi dụng những mâu thuẫn và bất mãn xã hội kể cả việc dùng bạo lực trấn áp và đe doạ để lôi kéo người dân tiếp tay cho chúng. Tôi có một anh bạn mà tôi quen thời còn là học sinh trung học), gia đình sống trong một vùng xôi đâu ở nông thôn, năm lên 14 tuổi chỉ vô tình nhìn thấy một tên VC chui ra từ hầm bí mật khi đang đi rong chơi băét dế, hái hoa ở một ven rừng. Tên VC biết rõ gốc gác gia đình người bạn tôi nên chỉ hăm doạ và dặn không được tiết lộ cho ai biết rồi thả bạn tôi ra về. Khi về nhà, anh không dám kể cho ai nghe mà quyết giữ bí mật trong lòng, nhưng hôm đó có người chú ở trên Tỉnh về chơi và dắt anh đi lên Tỉnh để mua sắm sách vở, quần áo cho anh chuẩn bị nhập học, ngày hôm sau sẽ về. Chẳng may cũng trong đêm hôm đó, có một toán lính nhảy toán xuống vùng rừng đó, tuy chưa khám phá ra cái hầm bí mật, tuy chưa bắn chết tên VC trong hầm, nhưng VC đã nghi bạn tôi tiết lộ hoặc báo cáo tin tức cho quân đội quốc gia. Chúng liền cử người đến giết cả nhà gia đình người bạn tôi không từ già trẻ, trai gái, bé lớn… không chừa một mống với tội danh là “việt gian” sao mà giống trong truyện Cô Gái Đồ Long, Hân Tố Tố giết cả nhà Long Môn Tiêu Cục quá vậy?. Cả gia đình chỉ còn một mình anh bạn tôi sống sót nhờ được người chú dắt lên Tỉnh mua sắm áo quần. Sau lần đó, người chú đưa anh lên Sàigòn và vào học chung trường với tôi; nhờ đó tôi mới quen anh và mới được anh kể cho nghe niềm đau u uất của gia đình anh. Những chuyện như vậy xảy ra rất nhiều khắp nơi ở Miền Nam làm những người dân lành khác chứng kiến phải sợ hãi, phải đóng góp nghĩa vụ luá gạo cho kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hoặc phải làm giao liên, kinh tài, hoặc thu lượm các tin tức tình báo cho chúng mỗi khi chúng yêu cầu. Chống lại, không đóng góp, không làm việc cho chúng đồng nghĩa với phản động, đồng nghĩa với việt gian và số phận là cái chết không chỉ riêng bản thân 1 cá nhân mà là cả nhà.

Người ta cũng thấy trong thời gian chiến tranh, những người giã từ hàng ngũ cộng sản để hồi chánh với chính quyền quốc gia; cá nhân người đó đã được an phận sống trong phần đất tự do, dân chủ và nhân quyền, nhưng thân nhân của họ ở miền Bắc thì bị trù dập, dày đoạ đến khốn khổ; bị cúp lương thực, bị cắt tem phiếu, bị đuổi việc ở các xí nghiệp hoặc hợp tác xã, bị chèn ép đủ mọi cách… Hoặc trong vụ Nhân Văn Giai Phẩm ở Miền Bắc, các văn thi nhạc sĩ dính dấp trong nhóm này đã bị trù dập nhiều chục năm dài, có những người đã chết trong nghèo đói như Nguyễn Bính dù đã cố phản tỉnh làm thơ bợ đỡ đảng; hoặc trong vụ án những người bị quy kết là tay sai của Nga chủ trương xét lại như Ung Văn Khiêm, Thiếu tướng Đặng Kim Giang, Trung tướng Nguyễn Văn Vĩnh, Vũ Đình Huỳnh và con trai là Vũ Thư Hiên v.v… và v.v…; không chỉ những cá nhân này bị tù đày mà thân nhân cùng gia đình cũng bị cô lập cũng bị vạ lây nhiều chục năm dài. Ngay ở thời buổi bây giờ, hơn 30 năm sau chiến tranh chấm dứt, người cộng sản vẫn trù dập những ai bất đồng quan điểm, không ngoan ngoãn cúi đầu làm một thứ lừa bị bịt mắt chỉ đi theo hướng của đảng đều bị tù đầy, sát hại mất mạng dù là những đồng chí đã từng sát cánh bên nhau trong chiến tranh như trường hợp Phạm Hùng, Hoàng Văn Thái, Chu Huy Mân, Lê Trọng Tấn v.v… và những kẻ công thần sau khi chanh vắt hết nước bị đào thải như Nguyễn Hộ, Nguyễn Văn Trấn, Trần Độ v.v… hoặc những người đã nhìn rõ bộ mặt thật của cộng sản nên đang ra sức đấu tranh cho dân chủ như Hoàng Minh Chính, Hoàng Tiến, Hà Sỹ Phu, Phạm Quế Dương, Trần Khuê, Nguyeẽn Khắc Toàn v.v… và v.v… cho thấy rằng chỉ cần đi chệch hướng của đảng đã vạch thì dù kẻ có công đến đâu cũng bị tiêu diệt và đảng vẫn là một nhúm người cấu kết chặt với nhau vì quyền lợi phe nhóm.

Nói như vậy để thấy cộng sản VN là những con người hẹp hòi, xảo quyệt, đê hèn, tàn ác với ngay cả đồng chí của chúng. Vì thế  cho nên nếu qủa thật ông Đặng Quang Minh là một người thực tâm yêu nước như ông hằng ôm ấp mộng tưởng, nếu ông không bị chết sớm thì ngày nay ông cũng sẽ nhìn thấy rõ hơn bản chất của cộng sản và không chừng ông cũng sẽ bị đào thải như những người điển hình kể trên. Nhưng qua cách trình bầy của tác giả Đặng Mỹ Dung trong sách Nghìn Giọt Lệ Rơi và những lời đối đáp của ông, cho ta thấy ông là người trung kiên với đảng và lý tưởng cộng sản.

Chị Đặng Mỹ Dung là một người can đảm khi đã dứt bỏ tình riêng thân tộc để đứng hẳn về phiá chính nghĩa, để tiếp tay với cái tốt tiêu diệt cái xấu, kẻ ác và muốn làm như vậy chị đã hoạt động cho cơ quan tình báo trung ương của Hoa kỳ (CIA) là một điệp viên để xâm nhập vào tận hang ổ của chúng ở New York, Paris, Luân Đôn. Là một người phụ nữ, nhất là phụ nữ Việt, cái bản tính nhút nhát, và an phận thích lo việc trong nhà để phục vụ chồng con  hơn là  dấn thân trong những việc nguy hiểm ngoài xã hội. Nhưng trường hợp của chị phải chia đều tình nhà, nợ nước, phận làm con v.v…; chị vẫn chu toàn việc nhà lo cho chồng, nuôi nấng giao dục, dạy dỗ con nhưng vẫn hoạt động như một gián điệp nhị trùng xâm nhập vào những tổ chức của cộng sản VN để phá vỡ những ổ gián điệp của cộng sản. Cái ý chí cương quyết đứng hẳn về phiá “đại nghĩa thắng hung tàn” ấy phải là một quyết định can đảm và cứng rắn mới làm nổi. Những Đinh Bá Thi (đại sứ VC ở New York) đã bị chính quyền Hoa kỳ trục xuất, Trương Đình Hùng, Ronald L.Humphrey bị toà xử 15 năm tù; còn những tên cộng sản khác hoạt động ngụy danh dưới các tổ chức Việt Kiều Yêu Nước, Hội Liên Lạc Việt Kiều, Hội Đoàn Kết Việt Kiều v.v… như Huỳnh Trung Đồng, Phan Thanh Nam,  Nguyễn Ngọc Giao, Nguyễn Thị Ngọc Thoa v.v… đều bị lộ diện và phải thay đổi điạ bàn hoạt động hoặc mai danh ẩn tích.

Hành động can đảm của chị Đặng Mỹ Dung cho ta thấy sự chọn lựa đúng đắn khi đứng hẳn về chiến tuyến của chính nghĩa tự do, dân chủ và nhân quyền để phá vỡ những ức chế, tàn ác và bất công mà cộng sản đã gieo rắc cho nhân loại nhiều chục năm qua cũng là một sự hy sinh lớn lao của cá nhân chị với thân tình ruột thịt là người cha ruột 21 năm xa cách của mình. Lần chia tay ở Luân đôn để tiễn ông về lại Việt Nam, chị đã thú nhận với ông là “Con chống cộng sản chứ con không chống Ba!” và đã nhận được câu trả lời lạnh tanh từ người cha: “Con là con. Ba là Ba. Ba không chịu trách nhiệm về những gì con làm.” (Giòng 21 và 22 Trang 395/ Chương 22).

Cuối cùng, người anh ruột của Mỹ Dung, Đặng Văn Khôi, một sĩ quan chuyên về hoả tiễn phòng không tốt nghiệp ở Nga, cũng đã thức tỉnh nhìn rõ mặt thật của cộng sản. Anh đã vượt thoát thiên đường đỏ của cộng sản vào năm 1986 và hiện định cư ở New York và sinh sống bằng nghề dạy đàn guitare. Ông Đặng Quang Minh cũng đã qua đời vì 1 cơn đau tim vào tháng 4 năm 1986 tại Việt Nam.

Cái hệ lụy của cuộc chiến tương tàn do cộng sản Việt Nam gây ra cho bao nhiêu gia đình nhân dân Việt đã khiến bao nhiêu “nghìn giọt lệ rơi” như trường hợp tác giả Mỹ Dung, nếu nhân lên chắc phải đến nhiều triệu triệu giọt lệ rơi trên khắp mọi nơi người Việt có mặt trên mặt hành tinh này vì họ phải lánh xa, thật xa thiên đường đỏ của đảng cộng sản mới được hít thở không khí tự do, dân chủ và nhân quyền mà không phải phập phồng lo âu vì bóng dáng của chiếc buá liềm cộng sản.

Chừng nào dân Việt mới không còn rơi lệ vì khổ đau hỡi những người vong bản cộng sản Việt Nam!

 

Vũ Uyên Giang

(Trích trong “100 Khuôn Mặt Văn Nghệ Sĩ” của Hồ Nam và Vũ Uyên Giang – đang in)


Hình ảnh và bài đọc do nhóm Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ.

The

Links:

Ngàn Giọt Lệ Rơi – Lời Bạt

ĐÀn Chim Việt-Ngàn Giọt Lệ Rơi- Giao Chỉ

Advertisements

Phải Thay Đổi Chiến Thuật – Trường Sơn

 

Hình biếm họa: Bùi Bá câu hỏi con gì đi Bắc Kinh trình diện chủ? Hint: con…T.

 

Bài đọc suy gẫm: Phải Thay Đổi Chiến Thuật hay Làm Sao Để Khủng Bố Bọn Công An – Trường Sơn.  Hình ảnh sưu tầm trên net chỉ có tính cách minh họa.

Hình Dưới: công an dắt lũ chó dữ theo trong biến cố Thái Hà, tuy nhiên các mẹ và các chị ngoài Hà Nội cho biết:”…chả sợ chó đâu” 🙂

 

Qua nhiều tranh luận về sự khả dỉ khởi động một cuộc Cách Mạng Hoa Lài tại Việt Nam, nhà chính trị gia này nói : Cuộc cách mạng nào cũng phải có hy sinh cho nên không cần phải đắn đo về nhân mạng. Chính trị gia kia lại bảo : Chỉ biết mình mà không biết người thì trăm trận trăm thua. Người thì tỏ ra mình là một tay chơi cờ như vị tướng dũng mãnh, dùng ngón tay đẩy đưa các con cờ để thí quân sĩ theo kiểu “Nhất tướng công thành vạn cốt suy (khô)”, không ngần ngại hy sinh tính mạng của toàn dân cho giấc mộng công thành của mình, còn người kia vì quá tính toán, không muốn mất đi xe pháo sĩ tượng mà do dự, chờ thời cơ đến và đành thúc thủ trước sự tấn công dồn dập của đối phương.

Thật ra thiên thời địa lợi nhân hoà là những yếu tố thiết yếu cho một cuộc nổi dậy, nhưng làm sao có được nhân hòa khi chưa có động cơ căn bản đủ mạnh cho khí thế vững tin ? Khơi động một cuộc nổi dậy với đám dân lòng đầy sợ hãi thì làm sao có thể kéo dài đến thành công cuối cùng khi gặp phải thất bại trong những bước đầu ? Vì vậy chiến lược nổi dậy không phải chỉ là chờ thời cơ từ trời (thiên thời) mà phải chủ động tạo thời cơ để có nhân hòa và khí thế vững tin. Làm sao có được “thiên thời” khi mà tất cả mọi vũ khí và quyền lực đang nằm trọn trong tay của bọn chính quyền độc tài khát máu ? khi mà lòng phẩn uất của dân chúng chưa đủ mạnh để biết hy sinh và lướt thắng được sự sợ hãi trước một kẻ thù quá mạnh ?

Sức mạnh của dân là sự hợp quần, là “biển người”. Hiện nay, với sự gian manh và cảnh giác cao độ của lủ chồn cáo Việt Cọng thì người dân khó kết nối hợp quần để tạo được sức mạnh biển người, chúng nó theo dỏi người dân còn hơn chó săn và tìm cách diệt mọi lực lượng chống đối trong trứng nước, những mắt xích liên kết giữa dân chúng bị bọn nham hiểm phân đoạn thì làm sao kéo được chiếc xe cách mạng vùng lên? Thiết nghĩ điều quan trọng trước tiên là phải tự tạo cho mình niềm tin tất thắng bằng cách làm suy yếu chính thể độc tài với nhiều đòn tâm lý và khủng bố khiến chúng sợ đến hồn tiêu phách tán, và một khi người dân nhận thấy sự hổn loạn tâm thần của bọn tay sai chính quyền thì lúc đó họ sẽ vững tin hơn để tiến bước lên con đường cách mạng. Nếu không thể tập hợp để làm chiến tranh tâm lý bằng đám đông, thì mỗi người dân cũng đều dư sức đánh những đòn tâm lý riêng rẽ lên từng cá nhân hoặc tập thể của bọn địch.

Hiện nay thì chế độ Việt Gian Cọng Sản đang gặp cảnh lâm nguy về kinh tế và tài chánh, đó là một suy yếu tạo thuận lợi cho một cuộc cách mạng của người dân, tuy nhiên chớ có chủ quan xem thường vì sau lưng của chúng còn có nguồn tiếp trợ của Trung Cọng cho nên, tuy là chúng đang nguy ngập nhưng chưa phải là thất thế vì còn có quan thầy đỡ đầu. Trong trường hợp Trung Quốc bị thiên tai khủng khiếp hoặc nội loạn bất kham thì đó đúng là thiên thời giúp người dân Việt Nam đứng lên chà nát chế độ Việt Gian Cọng Sản hiện nay vì quan thầy của chúng không còn rảnh tay để trợ giúp chúng.



Người dân cần phải tạo thêm cho chúng những hoàn cảnh lâm nguy khác, đó là tạo sự bất an và lo sợ khi thấy cơ sở kinh doanh của chúng bất ổn, nhà ở của chúng mất an toàn, văn phòng và đồn bót của chúng bị lung lay, sự phản đối và thái độ thù nghịch của người dân đối với chúng càng ngày càng gia tăng. Một khi chúng đi họp mà không có chỗ an toàn để ngồi, đi làm ăn không có đối tác đáng tin cậy, về nhà nghỉ ngơi không ngủ yên vì sợ cháy nhà và bị ám sát, con cái chúng đi học thì mang về toàn những tin tức khủng khiếp về sự trả thù của người dân đối với bọn cán bộ của Đảng cướp Cọng Sản vv.. thì thử hỏi chúng còn có tinh thần nào để trung thành với đảng và tiếp tục truy sát nhân dân được chăng ?

Người dân cần phải có hành động gián tiếp cắt đi nguồn tiếp tế đối với bọn sâu mọt tham nhũng và cướp bóc này, vì chúng tiếp tục sống được là nhờ bám vào huyết mạch của người dân. Người dân cần phải làm gì ? Trước tiên là phải biết chịu chấp nhận một chút thiệt thòi về quyền lợi kinh tế cá nhân để tạo thiệt hại lớn cho kẻ thù. Sau đây là một gương hy sinh đáng làm gương cho mọi dân tộc noi theo:

— Khi quân đội hùng mạnh của đại đế Napoleon Bonaparte tiến vào thủ đô Moscow của Nga như vũ bảo vào tháng 9 năm 1812 thì quân đội Nga không thể chống lại nổi cho nên rút quân ra khỏi thủ đô và ra lệnh tiêu thổ, có nghĩa là đốt hết nhà cửa, lương thực, ruộng rẩy và gia súc để cho lính của Napoleon không có nhà ở, không có nguồn lương thực tiếp tế. Vì vậy Napoleon buộc phải rút quân ra khỏi Moscow và trở vể Pháp. Trên đường trở về giữa tháng 12 băng giá của nước Nga, quân đội của Napoleon bị hao tổn gần 500 ngàn người (380.000 chết, 100.000 bị bắt làm tù binh) vì đói rét và bị quân du kích tấn công. Sự thất bại về quân sự này đã khiến cho nước Pháp suy yếu cũng như danh tiếng của Napoleon bị suy tàn, dẫn tới sự thất bại quân sự kế tiếp vào tháng 6 năm 1815 tại chiến trận Waterloo đối đầu với liên quân Anh-Phổ, khiến ông mất ngôi và bị lưu đày ở đảo Saint Helena cho đến chết (1821).

Cắt đứt nguồn tiếp trợ cho kẻ thù là một phương cách hữu hiệu mà không bị luật pháp kết án. Người dân Nga của 2 thế kỷ trước đã không tiếc nhà cửa ruộng vườn để đánh bại kẻ thù mang lại chết chóc cho dân tộc. Người dân Việt Nam hiện nay ít nhất cũng sẽ không đút hối lộ cho bọn tay sai của chính quyền bán nước, sẽ đi xe đạp để vừa bớt tốn tiền xăng nhớt vừa không bị đánh chết vì không đội mủ bảo hiểm và vì thiếu đút lót. Họ sẽ rút chân ra khỏi mọi việc làm ăn dính líu đến bọn đầu trâu mặt ngựa. Hoặc nếu không thể rút chân ra thì hãy dùng chân đó âm thầm đạp đổ bằng cách lén lút phá hoại sổ sách, gởi virus vào các máy điện toán, hủy hoại vật tư của công ty làm lợi cho chính quyền Việt Cọng vv … Tôi còn nhớ thời Việt Cọng mới vào tiếp thu miền Nam, bọn chúng tập trung dân quê thành hợp tác xã, có nhiều đồn điền cây trái của người dân bị chiếm đoạt, chủ đồn điền bị tước quyền sở hữu mà chỉ được ban cho chức vụ quản lý để chăm sóc tài sản đã bị tước đoạt cho nhà nước hưởng lợi. Ở vùng quê tôi, một gia đình nọ đang đêm đã huy động con cái ra vườn cây trái chặt hết cây và trốn mất khỏi làng khi vừa sáng. Đó là một hình thức tiêu thổ không cho kẻ thù hưởng lợi.

Xe cộ, nhà cửa, văn phòng của bọn địch là những thứ có thể đốt cháy hoặc hủy hoại một cách gián tiếp. Hãy ngồi suy nghĩ thì sẽ tìm ra cách hành động mà không bị phát giác. Cứ thử suy nghĩ lại về hoạt động của bọn du kích VC ở Miền Nam VN dưới thời Đệ I và II Cọng Hòa thì thấy sự phá hoại của chúng lên kinh tế và khủng bố lên an ninh của người dân diển ra thế nào, thì bây giờ chúng ta cũng lập lại khuôn mẩu của chúng để cho chúng nếm mùi gậy ông đập lưng ông. Chúng ta sẽ đốt nhà của bọn làm tay sai cho chế độ VC, ám sát những tên ác ôn để chúng ăn không yên ngủ không được vì biết rằng “toàn dân tộc Việt Nam vùng dậy giải phóng đất nước” là một thực thể vỉ đại gồm 85 triệu người dân bị áp bức trong dân số 86 triệu (trừ bớt 1 triệu Đảng viên Cọng Sản đang ăn trên ngồi trước tham nhũng và bóc lột dân) chứ không phải như một “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam” giả tạo do bọn Cọng Sản Bắc Việt dựng lên làm chiêu bài chính trị để lừa bịp thế giới ngu xuẩn cả tin. Chỉ có một điều khá vô lý là 85 người dân Việt Nam không thể làm gì để đánh gục 1 thằng Việt Cọng trong khi bọn súc vật như lũ trâu mà còn biết chế ngự lũ cọp chỉ với tỷ lệ 50 chọi 1. Con người Việt Nam coi bộ đã bị bọn Cọng Sản tiêm thuốc bại liệt tinh thần và thể xác đến nổi trở nên đờ đẩn và liệt kháng.

Công An là lực lượng có thanh thế đầy phô trương, có xe cộ, có đồn bót, có văn phòng. Nếu những thứ đó bị dân chúng lén đốt và phá hủy thì liệu chúng có còn tinh thần để làm việc hay không ? Những chai xăng “Molotov cocktail” (thường được gọi là bom xăng) là những thứ có thể chế tạo trong vài phút và xữ dụng cũng trong vài phút cho nên có thể dùng để đốt chính quyền một cách mau chóng và dễ dàng, tuy không gây ra đám cháy lớn nếu rơi vào nhà gạch, nhưng thử hỏi một đêm xảy ra chừng vài trăm đám cháy nhỏ thì tinh thần của bọn công an thừa hành có còn sốt sắng để phục vụ đảng hay không ? hay là sẽ lo âu sốt vó vì chính chúng sẽ là những mục tiêu dễ bị tiêu diệt bởi bom xăng từ dân ném tới ? Một bom xăng mà phủ lửa lên một thằng Công An thì tên này chỉ có chết đến bị thương và sẽ bị loại khỏi vòng chiến ngay ! Diêm quẹt và cây nhang hoặc điếu thuốc là những dụng cụ châm ngòi chậm giúp người dân có thể tạo ra những đám cháy mà không cần phải có mặt tại chỗ. Nhà của cán bộ, của công an cũng là mục tiêu đánh phá của bom xăng. Chúng sẽ mất ăn mất ngủ vì thỉnh thoảng lại bị một chai xăng ném vào nhà. Tại sao chúng có thể ném cứt và đồ dơ vào nhà của những người chúng ghét mà người dân lại không thể ném bom xăng vào nhà của chúng khi bị chúng hành hạ và giết chết thảm thương ? Phải chăng dân ngu hay là dân vô cảm, bị công an đàn áp đánh đập giết chết mà vẫn trơ cái thân hèn, không dám la cũng không phản ứng ? Dân Việt đâu đến nổi hèn như vậy ? Anh Phạm-Thành-Sơn (You tube) là một vị anh hùng dám tự thiêu để phản đối chính quyền Việt Cọng tham nhũng bán nước, nhưng xem ra anh ấy hơi thiếu sáng kiến, thay vì tự thiêu tại một nơi kéo nhiều sự chú ý và gây thiệt hại lớn cho đồn Công An thì anh lại chọn một chỗ vô hại và có toàn những cặp mắt vô hồn qua lại ! Thiết nghĩ trước khi tự thiêu, anh có thể liệng chừng 10 chai bom xăng vào đồn rồi sau đó tự thiêu thì đỡ “tủi thân” hơn chứ ! Tại sao anh không làm như vậy ? Có lẽ vì giận quá mất khôn ! Dưới đây là một hành động dọa tự thiêu khôn ngoan hơn:

Nữ văn sĩ Trần Khải Thanh Thủy và chồng trước tòa việt cộng, trước khi cáo gian, chúng đã dùng phân tươi rưới lên cửa và ném đồ dơ dáy vào nhà chị.


Khi tụi Công An xông vào trụ sở của Phật Giáo Hòa Hảo tại Đạo Tràng quận Ô Môn Thành Phố Cần Thơ, thì hai tu sĩ Minh Thiện và Huệ Thọ đã dùng xăng để chận đứng sự xâm nhập của trên 100 tên Côn đồ Công An trong đó có Thượng tá Bùi Đức Hồng. Hãy nghe tu sĩ Huệ Thọ kể chuyện :

“Trong nhà tôi lúc nào cũng chuẩn bị xăng để nếu công an dồn tới chân tường thì chúng tôi phải tử thủ. Đặng Văn Nhàn là anh thứ sáu của Huệ Thọ, ôm can xăng 20 lít chế từ trên đầu xuống hết phân nửa can, và nói ‘Nếu ông nào ngon tràn vô đây thì chết chung với tụi tôi’.

Lúc bấy giờ họ mới dội ra, không dám tràn vào. Với phân nửa can xăng còn lại, tôi mới nói với Thượng tá công an Bùi Đức Hồng rằng ‘Anh Hồng ơi, đừng xúi lực lượng công an tràn vào, vì mấy anh kia vô tội, còn anh là người chỉ đạo. Anh có ngon thì vô đây, còn can xăng này tôi với anh ‘cưa hai’. Anh nhiệt tâm về Đảng, tôi nhiệt tâm về Đạo, hai anh em mình cưa hai’, thì ông Hồng bỏ đi.”



Bọn Công An rất sợ chết, chúng chỉ biết giết người cướp của, chứ ai dọa giết chúng thì chúng sợ thun giái và rút lui ngay. Thiết nghĩ người dân đi xe máy, luôn có xăng trong xe. Họ có thể chuẩn bị sẳn một chai xăng mang trên người và một hộp quẹt ở trong túi để mỗi khi xe bị bọn Công An tham nhũng chận lại để gây khó dễ vòi tiền thi cầm sẳn chai xăng và hộp quẹt trong tay khi đối diện với chúng. Chúng sẽ e dè hơn chứ không dám tiến gần để hiếp đáp vì sợ bị rưới xăng và cháy chung với người dân.

Người dân đừng nên nghĩ rằng Công An trang bị dùi cui, khiên chắn và cả vũ khí là những kẻ hùng dũng không biết sợ hãi. Đó là lầm to vì thật sự chúng không có chính nghĩa để hy sinh (vì cái chủ nghĩa Cọng Sản của chúng đã phá sản và bị đào thải) cho nên không có tinh thần hùng dũng đó và trở nên sợ hãi trước mọi hiểm nguy. Riêng người dân thì được trang bị tinh thần chống và căm thù sự ác cao độ, khi thấy gia đình mình tan nát, thấy con cái của mình bị chúng giết thì tự động xả thân, hy sinh mạng sống để trả thù và giành lại sự công bằng cho con cái và gia đình. Ở giữa xã hội vật chất, không ai xài “luật yêu thương” của bọn đạo đức giả, mọi người đều nghĩ rằng định luật “mắt đền mắt, răng đền răng” là chính nghĩa bất di dịch, sát nhân thì giả tử. Bọn Công An giết người và đánh đập dân lành thì phải bị giết và hành hạ cho đúng với luật công bằng. Tại sao hiện nay không có sự công bằng ở xã hội Việt Nam, tại sao luật pháp và Tòa Án VN luôn dùng luật rừng để gở tội cho bọn chủ mưu và lại đi giam tù những nạn nhân của chúng ? Ấy là bởi tất cả những kẻ tự xưng là đại diện luật pháp đều đồng lỏa với bọn cướp của giết người, vì vậy hình phạt trả thù “mắt đền mắt, răng đền răng” không những chỉ áp dụng cho những kẻ gây án mạng và tội ác, mà cũng áp dụng cho những tên quan tòa khốn nạn đó. Quan tòa thì ít kẻ có cận vệ bên mình hoặc trang bị vũ khí tận răng cho nên bọn quan tòa là bọn dễ bị dân giết hơn ai hết, để trả thù cho những bản án bất công mà chúng tuyên xử (nếu dân có sự dũng cảm bằng con trâu như được thấy trong đoạn phim “trâu hợp quần đánh sư tử” thì có thể làm việc này). Hãy trừng trị bọn quan tòa này thì họa may dân lành mới được luật pháp bảo vệ cách chính đáng hơn.

Thằng trung tá Công An Nguyễn-văn-Ninh của phường Thịnh Liệt, Hà Nội đã ngang nhiên đánh đập và giết ông Trịnh-Xuân-Tùng chỉ vì ông này có “tội bênh vực bằng miệng” cho một anh xe ôm bị Công An phạt. Công lý ở đâu hởi trời ! Công An xem mạng người lương thiện rẻ quá phải không ? Vậy thì tại sao người dân chúng ta lại tôn trọng cái mạng chó của mấy thằng Công An khùng và ác ôn này ? Hãy dùng dao bửa ngay trên sọ của nó để trả thù cho người thân đã bị Công An giết, như chuyện của chị Tư Ù bán thịt heo ở chợ đã trả thù cho người tình xưa bị tên Công An phường hỏi cung và giết để moi của vì tưởng anh ta có vàng chôn dấu (chị này đang đêm gỏ cửa nhà ông Công An, ông này nghe tiếng đàn bà gọi và xưng tên thì biết là một người yếu đuối nên mở cửa để hỏi chuyện, nhưng trong chớp mắt đã bị chiếc dao phay của chị Tư Ù nháng xuống một nhát ngay giữa sọ, chẻ đôi cái đầu, óc văng tung tóe chết ngay tại chỗ. Chị lẳng lặng khép cửa ra về và không ai biết ai là thủ phạm vì tên công an này có quá nhiều kẻ thù !)

Ông Trịnh Xuân Tùng (SN 1958, ở 525 Trần Khát Chân, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội), bị công an và dân phòng phường Thịnh Liệt (quận Hoàng Mai) với lý do rất vô lý, xúm lại đánh gẫy cổ, không cho mang vào bệnh viện chữa và cuối cùng bị tử vong oan ức vì gãy đốt sống cổ  lúc sáng 08/03/2011  tại Bệnh viện Việt Đức.  Đồng bào đến thăm hỏi rất đông và ai nấy đều phẫn nộ khi nghe chuyện.

Sau đó đã có những tấm băng rôn xuất hiện trên xe thương binh chạy trên đường phố Hà Nội kêu gọi công lý cho gia đình ông Trịnh Xuân Tùng. (Hình từ báo blog yêu và… bênh công an)

Đối với những tên Công An chìm thì bọn này rất nguy hiểm vì chúng len lỏi giữa dân và hại dân mà ít ai biết. Vậy người dân hãy can đảm chụp ảnh của nó, dán khắp phố phường để tố cáo chúng là Công An kẻ thù của dân, và khi đã bị cả xóm làng biết tung tích thì chúng sẽ bị cô lập và vô hiệu hóa. Hãy nên đóng góp những việc nhỏ như rỉ tai tố giác bọn công an chìm cho người lương thiện biết để tránh xa, công việc này đàn bà nên tích cực tham gia vì có thể sẽ cứu được xóm làng và ngay cả chính gia đình và bản thân mình vì bọn Công An chìm là bọn chuyên vẻ vời chuyện láo khoét để ám hại người vô tội và lập công với Đảng. Trẻ em cũng có thể đóng góp báo nguy cho dân chúng bằng cách hét to giữa phố phường, giữa chợ tên họ của những thằng Công An chìm ác ôn để dân chúng biết mà đề phòng.

Một khi bọn Công An chìm hay nổi đã bị dân nhận diện thì chúng được xem như lộ rõ giữa ánh sáng và là mục tiêu dòm ngó của dân chúng đang ẩn mình trong bóng tối. Một khi từ bóng tối phóng ra một cục đá bổ vào đầu thằng Công An thì chúng sẽ bắt đầu sợ hãi sự hiện diện “vô hình” của đám dân chúng ẩn mình trong bóng tối.

Trong đoạn phim “trâu họp quần đánh sư tử” (Youtube link), các con sư tử khi tấn công trâu cũng biết dùng chiến thuật phân tán mõng đối phương rồi rượt bắt những con trâu riêng rẽ để ăn thịt. Người dân cũng nên học chiến thuật này, chúng ta nên rình rập những mục tiêu riêng rẽ để sát hại và nên tránh va chạm với những lực lượng lớn. Bọn Công An không thể suốt ngày đi chung với nhau và ôm súng lè kè cả khi ăn lẫn khi ngủ, chúng sẽ có sơ hở và chúng ta sẽ lợi dụng sơ hở đó để triệt hạ chúng. Thân xác công an không phải là mình đồng da sắt mà rất dễ ngả gục bởi nhiều vũ khí đủ loại. Tên thứ trưởng bộ Công an, Thượng tướng Nguyễn-Văn-Hưởng, công khai phát biểu :

“Nước ta Đảng lãnh đạo, không có phản biện gì cả, phản biện là phản động! Các anh muốn phản biện hả ? Nhà tù còn nhiều chỗ lắm, mà cũng chẳng cần bắt bớ tù đày làm gì! Thời buổi này, tai nạn giao thông là chuyện cơm bữa, mà cũng chẳng cần tông xe làm gì! Buổi sáng các vị đi uống cà phê, về tới nhà cứng đơ, không làm gì được nữa. Các nước người ta đều biết kĩ thuật này, chúng tôi cũng chẳng thua đâu”.

Tên Công An này đã bày cho chúng ta biết những mưu mẹo giết người của chúng thì chúng ta nên bắt chước chúng để trả đủa lại. Đó là chuyện đương nhiên. Công An có thể uống cà phê rồi chết, chúng có thể bị tai nạn giao thông rồi bỏ mạng, đi vào ngỏ hẻm thì bị nước sôi tạt vào mặt, đi khoảng đường vắng thì bị ná thun bắn đá lòi tròng mắt, đi xe máy thì bị vướng giây chăng ngang giữa đường té gảy tay, hoặc bị xe bên cạnh thọc gậy vào bánh xe té gảy xương sống, chúng có thể bị muôn ngàn nguy hiểm đe dọa vì chúng ở ngoài ánh sáng và dân chúng ở trong bóng tối luôn theo dỏi chúng. Cần nhất là phải triệt hạ những tên Công An chìm vì chúng là thứ len lỏi giữa dân chúng để gieo rắc chết chóc.

Một khi Công An biết sợ dân thì chúng sẽ bớt sợ Đảng, bớt hung hăng theo dỏi dò xét để hảm hại dân chúng, và từ đó người dân sẽ bớt đi được loại kẻ thù chỉ biết “Còn Đảng còn mình” này, họ sẽ không còn bị Công An phân tán tách rời để diệt từ trong trứng nước như trước, họ sẽ có nhiều cơ hội họp thành đoàn thể và sẽ vững tin hơn vào sự tất thắng, họ sẽ hợp quần được để thực hiện sức mạnh biển người của mình để lật đổ chế độ độc tài bán nước và bất nhân của Việt Gian Cọng Sản.

Trường Sơn

Hình ảnh và bài đọc do nhóm Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ.

 

 

The


Links:

Blog Trường Sa

Đàn Chim Việt


Nghỉ Là Nghỉ Thế Nào? – Đỗ Nam Hải (Khối 8406)

Nhân viên sứ quán Mỹ Christian Marchant đi thăm cha Nguyễn Văn Lý tại Huế bị công an cs. Việt Nam xử dụng luật rừng rú, đối xử rất thô bạo- Biếm họa Bùi Bá- Đàn Chim Việt.

Lời Bàn: Cách đây mấy tháng Blog 16 có đăng truyên bút ký của Trịnh Hội, một thanh niên từ hải ngoại về trong nước để làm việc và mệt mỏi vì công an quấy quả về những chuyện dở hơi.  Truyện kể đã được rất nhiều độc giả quan tâm theo dõi.   Bài suy gẫm tuần này chúng tôi xin được chia xẻ bút ký “Tôi Đấu Tranh Với Công An” của anh Đỗ Nam Hải, một người khẳng khái trong nước dám nói lên những điều thật để đất nước được tử tế hơn. Anh bị công an đóng chốt trước nhà  và sách nhiễu triền miên. Như vậy có thể nói sống ở dưới chế độ XHCN-VN, người dân đóng tiền thuế cho công an để chúng nó canh mình, hành hạ mình.  Ghi chú: Hình ảnh từ các nguồn trên Net chỉ có tính cách minh hoạ.

Đỗ Nam Hải “Trong những ngày qua, công an Việt Nam tại Sài Gòn đã dấn thêm một bước nữa trong việc bao vây, theo dõi, xách nhiễu tôi: nếu như trước đó họ chỉ thiết lập các tổ chốt xung quanh nhà tôi suốt ngày đêm, tôi đi đâu thì họ đi theo đó và khi xét thấy cần phải phá đám thì họ mới ra tay. Thì nay, họ biến ngay nhà tôi thành cái nhà tù mà không cần phải có lệnh bắt giam hay lệnh quản chế nào…”


Thành phố Sài Gòn, ngày 8/3/2011.
Kính gửi:

Các cơ quan truyền thông.
Đồng kính gửi Quý vị và các bạn quan tâm.
Tên tôi là: Đỗ Nam Hải – Sinh năm 1959 tại Hà Nội.
Nghề nghiệp: Kỹ sư kinh tế ngân hàng.
Chỗ ở hiện tại: 441 Nguyễn Kiệm–P.9– Q.Phú Nhuận– Sài Gòn.
Tôi viết thư này gửi tới công luận để kể lại việc công an Việt Nam tại Sài Gòn trong thời gian qua lại giở thêm trò hèn hạ hơn đối với tôi. Cụ thể như sau:
Ngày 24/2/2011 tôi nhận được Giấy Mời đi làm việc, do ông Đoàn Duy Thanh, thượng tá, Phó trưởng công an Quận Phú Nhuận ký ngày 23/2/2011, yêu cầu tôi: “Đúng 7 giờ 30 ngày 25/2/2011 có mặt tại Trụ sở công an Q. Phú Nhuận – số 181 Hoàng Văn Thụ, P.8, Q. Phú Nhuận để hỏi một số việc liên quan đến ông”. (đính kèm).
Cũng cần phải nhắc lại rằng: trong suốt hơn 7 năm qua, tính từ ngày 6/8/2004 đến nay (là ngày mà lần đầu tiên tôi phải đi làm việc với Cục A.42 – Bộ công an) thì những tờ Giấy Mời hay Giấy Triệu Tập kiểu này, tôi đã nhận được hàng trăm cái. Và ông Đoàn Duy Thanh cũng chính là người đã cùng một viên công an dưới quyền khác xộc đến nhà tôi vào buổi chiều ngày 7/4/2006 để niêm phong chiếc máy tính của tôi. Sau khi họ tìm thấy ở trong đó bản dự thảo Tuyên Ngôn Dân Chủ Việt Nam 2006 (sau này là Tuyên Ngôn 8406), do tôi gửi đi qua Internet, vào lúc 9 giờ sáng cùng ngày. (lúc đó ông Thanh là trung tá, Phó Ban An Ninh Nhân Dân – Công an quận Phú Nhuận).
Cũng như những lần trước đó, tôi cương quyết không chịu tự đi làm việc với họ và dỹ nhiên, họ cũng quyết không để cho tôi yên: khoảng 8 giờ sáng thứ 6, ngày 25/2/2011, khi tôi đang trên đường đi làm thì bị một nhóm 4-5 công an mặc thường phục chặn xe máy tôi lại. Họ yêu cầu tôi về Trụ sở công an Q. Phú Nhuận để “làm việc”. Tôi nói với cậu trưởng nhóm chặn bắt: “Thủ trưởng của các cậu hết việc làm rồi hay sao mà cứ diễn mãi cái trò nhố nhăng và lố bịch này với tôi và những người đấu tranh khác như tôi? Chẳng lẽ tiền bạc của nhân dân, tài nguyên của quốc gia bị vơ vét là để nuôi cái bộ máy công an trị ăn hại, đái nát này hay sao? Tôi không biết là các cậu có xót ruột hay không chứ tôi thì rất xót ruột. Chuyện bội chi ngân sách, rồi lạm phát gia tăng, giá cả leo thang,… làm khốn cùng, tủi nhục biết bao người dân Việt Nam xét cho cùng là từ đây mà ra, chứ còn từ đâu nữa.”.
Cậu trưởng nhóm nói với tôi: “Thôi anh Hải cứ vui lòng về Quận làm việc đi. Có gì về đó anh nói với các ông ấy chứ tụi em thì cũng chỉ biết làm theo lệnh thôi.”. Biết có nói nữa cũng bằng thừa, tôi buộc lòng phải đi về Trụ sở công an Q. Phú Nhuận. Và sự đàn áp của công an trong suốt 12 ngày qua, tính từ ngày 25/2/2011 đến nay, đối với tôi là như sau:
–        Ngày 25/2/2011 bị tạm giữ trái phép 14 tiếng đồng hồ, từ 8 giờ sáng đến 10 giờ đêm.
–        Ngày 26/2/2011 khi tôi vừa ra khỏi cửa thì bị một nhóm công an mặc thường phục đẩy vào nhà, không cho đi. Buổi chiều có 3 công an của phòng PA.35 – Công an Tp. Hồ Chí Minh và công an Q. Phú Nhuận là những vị khách không mời mà đến, xộc thẳng vào nhà tôi “ám” 3 tiếng đồng hồ.
–        Ngày 27/2/2011 (chủ nhật) bị giữ trái phép 7 tiếng, từ 10 giờ sáng đến 5 giờ chiều.
–        Ngày 1/3/2011 bị giữ trái phép 9 tiếng, từ 8 giờ sáng đến 5 giờ chiều, đều tại Trụ sở công an Q. Phú Nhuận.
Tất cả những ngày còn lại, hễ cứ thấy tôi dắt xe gắn máy ra khỏi nhà thì liền bị một nhóm gồm 2 – 3 công an mặc thường phục xộc ngay đến, họ quây lấy xe tôi khiến tôi không sao đi đâu được. Họ thường chốt tại 2 nơi: thứ nhất là tại số nhà 430 Nguyễn Kiệm, đối diện với nhà tôi – nơi có điểm rửa xe gắn máy và quầy bán báo. Thứ 2 là tại đầu con hẻm số 429 Nguyễn Kiệm, cách nhà tôi 6 căn. Bất cứ ai dù là lạ đi qua, nếu chỉ cần để ý một chút là cũng nhận ra họ ngay. Những người trong gia đình tôi cùng hàng trăm gia đình khác xung quanh, bạn bè và đồng nghiệp của tôi thì đã biết quá rõ những chuyện như thế này trong suốt bao năm qua.
Khi chặn tôi lại, họ nói: “Thôi anh Hải “vui lòng” quay vào nhà nghỉ đi, nếu bây giờ anh mà ra đường thì tụi em buộc lòng phải đưa anh về công an quận theo lệnh.”. Tôi nói lại: “Các cậu này nói lạ nhỉ, tôi còn phải ra ngoài làm ăn sinh sống chứ ở nhà để mà “nghỉ” là nghỉ thế nào? Tôi thành thực khuyên các cậu điều này: các cậu còn trẻ, vì vậy các cậu nên tìm việc khác mà làm đi, chứ làm cái nghề công an chuyên đi đàn áp người lương thiện như thế này là bất nhân, thất đức lắm. Rồi cái luật nhân – quả nó vận ngay vào các cậu đấy.”. Mỗi khi tôi nói như vậy thì thường là họ im lặng và vẫn quyết tâm làm theo “lệnh”. Thế nhưng cũng có khi, một cậu nào đó trong nhóm nói lại: “Thì bọn em cũng chỉ biết làm theo lệnh thôi chứ nhiều khi phải đối xử với anh Hải như vậy, tụi em cũng rất bức xúc nhưng cũng không biết làm sao.”
Như vậy là trong những ngày qua, công an Việt Nam tại Sài Gòn đã dấn thêm một bước nữa trong việc bao vây, theo dõi, xách nhiễu tôi: nếu như trước đó họ chỉ thiết lập các tổ chốt xung quanh nhà tôi suốt ngày đêm, tôi đi đâu thì họ đi theo đó và khi xét thấy cần phải phá đám thì họ mới ra tay. Thì nay, họ biến ngay nhà tôi thành cái nhà tù mà không cần phải có lệnh bắt giam hay lệnh quản chế nào.
Vì vậy, ngày 3/3/2011 tôi đã nhắn tin cho ông Nguyễn Văn Tâm (số điện thoại di động: 0908.140.545), một viên sỹ quan cấp tá thuộc Phòng PA.35 – Công an Tp. Hồ Chí Minh – người đã làm việc với tôi hàng trăm lần từ năm 2005 đến nay như sau: “Công an các ông suốt một tuần qua chơi cái trò xấu xa, bỉ ổi với tôi quá, ông Tâm ạ!”. Hôm sau, ông ta nhắn lại: “Những gì chúng tôi thực hiện là nhằm giúp anh cơ hội và lý do chính đáng để rời khỏi “Phong trào dân chủ” mà không áy náy và làm mất sỹ diện của anh. Đến lúc nào đó, anh sẽ cảm ơn tôi.”. Tôi nhắn lại: “Không! Tất cả chỉ càng làm cho tôi quyết tâm hơn trong đấu tranh dân chủ mà thôi! Nếu tôi có ý dừng lại thì đã dừng lâu rồi.”
Đó là một số việc diễn ra ngoài đồn công an. Còn khi buộc phải về đồn thì câu chuyện đấu tranh của tôi với họ thường diễn ra như sau: Phòng họp B – Công an Q. Phú Nhuận, lầu 1, nơi nhìn ra đường Hoàng Văn Thụ có sức chứa khoảng 40 – 50 người, nhưng chỉ có tôi và một nhóm 5 – 6 viên công an thuộc Phòng PA.35 – Công an Tp. Hồ Chí Minh và “Đội an ninh nhân dân” – Công an Q. Phú Nhuận. Vì đã xác định từ trước nên tôi luôn đem theo sách, báo trong cốp xe rồi ghé qua đường mua bánh mỳ và nước uống. Phần lớn thời gian bị công an tạm giữ trái phép tại đây, tôi dành để đọc sách, báo hoặc kê 4 chiếc ghế nằm ngủ.
Tuy nhiên, theo đúng “thủ tục” thì họ cũng tiến hành ghi ghi chép chép vào những tờ “Biên bản làm việc” và hỏi tôi câu này, câu kia. Chúng liên quan đến những bài viết, bài trả lời phỏng vấn của tôi với báo, đài bên ngoài hoặc những bản văn của Khối 8406 mà tôi là một người trong Ban điều hành lâm thời. Tôi nói với họ: “Tôi không có trách nhiệm phải trả lời những câu hỏi vớ vẩn đó của các ông và cũng không ký vào bất cứ tờ Biên bản làm việc nào do các ông lập ra đâu. Vì vậy, các ông đừng có viết làm gì cho mất công.”. Họ nói: “Anh Hải viết gì, nói gì thì chúng tôi cũng biết cả. Việc anh làm thì anh nhận chứ anh sợ hay sao mà không dám nhận, không dám trả lời chúng tôi?”.
Tôi nói: “Vấn đề ở đây không phải là tôi sợ hay không sợ. Vì nếu sợ thì tôi đã không dám dấn thân như thế này. Vấn đề nằm ở chỗ: nếu tôi trả lời các ông hoặc nếu tôi đồng ý ký vào những tờ Biên bản làm việc do các ông lập ra tức là tôi đã chấp nhận việc các ông chặn bắt và tạm giữ trái phép này của các ông là đúng. Không! Đó là những việc làm vừa vi phạm nhân quyền, vừa trái pháp luật của các ông. Mà những sự vi phạm này của công an Việt Nam các ông là rất phổ biến. Nó diễn ra với tất cả những người đấu tranh như tôi chứ không phải chỉ có riêng tôi bị đâu.
Những người cầm quyền trong cái chế độ độc đảng toàn trị ở Việt Nam này hiểu rất rõ rằng: nếu họ buông súng đạn, nhà tù và sự lừa bịp nhân dân ra thì chế độ này sẽ sụp đổ ngay! Vì vậy, họ phải bật đèn xanh, phải dung túng, nuông chiều, bao che cho những việc làm sai trái của công an các ông. Tôi quyết định tố cáo những tội ác của các ông trước công luận thôi, chứ tôi không đi kiện theo gợi ý của các ông làm gì cho mất công. Thời gian và tâm trí của tôi là tập trung cho sự quyết tâm cùng với dân tộc đấu tranh nhằm thay thế được triệt để cái chế độ phản dân hại nước này. Bởi vì, chỉ có khi đó dân tộc này mới được giải phóng! Chỉ có khi đó dân tộc này mới thực sự có tự do!
Họ nói với tôi: “Anh Hải suy nghĩ như vậy có nghiệt ngã và cực đoan quá không? Đất nước đang thay da, đổi thịt từng ngày, đời sống của nhân dân ngày càng được cải thiện về mọi mặt, uy tín của Việt Nam ngày càng được nâng cao trên trường quốc tế, …Thế mà anh không nhận ra hay cố tình không nhận ra? Còn những kẻ tham nhũng thì Đảng cũng đã và đang quyết tâm xử lý theo đúng pháp luật đấy thôi.
Mặt khác, anh cũng nên tự hỏi mình là: Tại sao trong xã hội có biết bao nhiêu người nhưng chúng tôi vẫn để cho họ yên ổn làm ăn mà chỉ mời những người như anh? Chẳng lẽ dân tộc này đổ ra biết bao xương máu mới có được độc lập, tự do như ngày hôm nay để rồi chịu ngồi yên cho các anh kêu gọi người dân tẩy chay bầu cử, kêu gọi người dân xuống đường biểu tình đòi lật đổ chế độ à?
Chúng tôi được Đảng trao cho nhiệm vụ phải bằng mọi giá giữ vững thành quả cách mạng đã giành được, quyết không để cho “các thế lực phản động, thù địch” cướp đi; quyết không để cho bất cứ nước nào, thế lực nào can thiệp vào công việc nội bộ. Vì Việt Nam là một đất nước có độc lập, có chủ quyền. Những mô hình dân chủ của Anh, Pháp, Mỹ, Úc,… mà áp dụng vào Việt Nam là hỏng, vì mỗi nước có những điều kiện, hoàn cảnh riêng rất khác nhau…”
Hình ảnh Phật Giáo Hòa Hảo ở miền nam  biểu tình phản kháng lại khi bị công an đàn áp không cho thực thi quyền Tự Do Tôn Giáo. Theo tin mới nhận được thì măc dù cs. ngăn cấm nhưng Đại Lễ Kỷ Niệm 25-2 Âm Lịch sẽ được tiến hành bất chấp sự hăm he, hù dọa của tà quyền. ( Đã có 03 tín đồ gởi tuyệt mạng thư cho nhà cầm quyền CSVN tuyên bố sẽ tự thiêu nếu nhà cầm quyền CSVN ngăn cấm h tổ chức ngày Đại Lễ Kỷ Niệm 25 Tháng 2 Âm Lịch)

Tôi nghe họ thao thao một hồi như vậy thì nói: “Công an các ông kể ra cũng “thuộc bài” Đảng dạy gớm nhỉ. Về những “luận điểm chính thống” này thì bác bỏ chúng không khó. Nhiều người khác như tôi và bản thân tôi cũng đã làm điều đó. Các ông đã đọc những bài viết của tôi rồi, thậm chí còn đọc khá kỹ trước khi “làmviệc” với tôi nên tôi thấy không cần phải nhắc lại nữa. (xin xem phần phụ lục).
Nay tôi chỉ muốn các ông lưu ý hơn những điểm sau đây:
–   Những thay đổi về mặt kinh tế của đất nước trong những năm qua, nhất là từ năm 1986 đến nay, sau Đại hội 6 của ĐCSVN thì ai cũng nhận ra và cũng đều được hưởng lợi. Tuy nhiên, phải thấy rằng: đó chính là chiến công của nhân dân ở cả 3 miền Bắc – Trung –  Nam. Bởi vì, nhân dân đã quyết không chịu sống mãi kiếp nghèo khó, tủi nhục do cái cơ chế quản lý kinh tế tập trung, quan liêu, bao cấp; do sự ngăn sông, cấm chợ nghiệt ngã gây nên và họ đã vùng lên. Toàn bộ hệ thống chính trị ở Việt Nam lúc đó do ĐCSVN lãnh đạo, xét về căn bản là quyết tâm chống đến cùng sự đổi mới này. Thế rồi, khi họ nhận ra là không thể chống lại được quy luật, chống lại thực tiễn cuộc sống thì cái “tập đoàn Lý Thông” hôm qua đã từng tìm mọi cách ném đá xuống hang hại người, nay bỗng chốc lại biến thành những “chàng Thạch Sanh” thời đại, dũng cảm cứu người! Đó là điểm rất quan trọng và rất cần thiết phải vạch trần.
–   Không ai phủ nhận việc đời sống nhân dân có khá lên, nhưng đó chỉ là sự so sánh giữa trước và sau đổi mới mà thôi. Còn những mối quốc nạn và quốc nhục của dân tộc hôm nay như: hố sâu ngăn cách giầu – nghèo, môi trường bị ô nhiễm, tình trạng tham nhũng, mua quan – bán chức, đạo đức xã hội xuống cấp, người dân với những nỗi oan khiên do bộ máy hư hỏng, tai nạn giao thông, tai nạn lao động, an ninh của người dân bị đe dọa, nợ xấu tín dụng và tình trạng mất đất, mất biển bởi triều đình phương Bắc, v.v… thì lại ngày càng trầm trọng hơn cả khi trước đổi mới. Nó đang có nguy cơ đẩy dân tộc này đến bờ vực của sự phá sản và sự nô lệ! Những người như chúng tôi dám nói lên những mối nguy cơ đó một cách công khai, có lớp lang, bài bản tuy nhìn bề ngoài có vẻ là số ít nhưng lại là đại diện cho tâm tư, nguyện vọng của toàn thể dân tộc Việt Nam ở cả trong và ngoài nước hôm nay. Những người nắm thực quyền trong ĐCSVN rất không muốn những sự thật này được phơi bày nên đã ra lệnh cho công an các ông đàn áp chúng tôi. Họ muốn trói tay, bịt miệng chúng tôi lại. Đơn giản thế thôi, chứ không phải là cái gì khác.
–   Việt Nam dứt khoát phải phải đổi mới chính trị! Đó là điều khẳng định. Nếu không, mọi thành tựu nếu có của sự phát triển kinh tế, do nhân dân tạo ra được sẽ bị chính cái hệ thống chính trị phản dân chủ và phản động hiện nay ở Việt Nam triệt tiêu hết mà thôi! Mà sự đổi mới ở đây phải là triệt để càng sớm chừng nào càng tốt chừng đó, như tinh thần của bản Tuyên bố gần đây mà Khối 8406 chúng tôi đã xác định rõ: “… Một trong những đặc điểm lớn nhất của thời đại ngày nay là thời đại sụp đổ của tất cả các chế độ chuyên chế độc tài dưới mọi hình thức trên phạm vi toàn thế giới. Thay vào đó là những chế độ dân chủ, đa nguyên, đa đảng và pháp trị. Đây là những giá trị phổ quát và đích thực, không phân biệt truyền thống văn hóa, tôn giáo, địa lý, chủng tộc, mà loài người tiến bộ đã phải bỏ ra rất nhiều thời gian, công sức, kể cả xương máu mới có được…” chứ không phải là những trò tu sửa vặt vãnh, láu cá mà Đảng của các ông đang bày ra để đánh lừa nhân dân Việt Nam và nhân dân thế giới đâu!
Các ông hãy tin rằng: chính các ông và gia đình các ông cũng sẽ cùng được hưởng lợi từ sự đổi mới chính trị đó. Vì vậy, tôi mong rằng các ông hãy cùng với chúng tôi, chúng ta hãy cùng với dân tộc mạnh dạn bước vào cuộc chiến đấu mới này, để Tổ quốc ta sớm thoát khỏi ách độc tài cộng sản toàn trị, sớm hòa nhập tốt vào thế giới tiến bộ hôm nay!

Đỗ Nam Hải (Phương Nam) – tháng 3/2011.

Một số hình ảnh trong tháng 3-2011 về tội ác của công an Việt Nam tại phường Thịnh Liệt-Hà Nội đánh chết người công dân Trịnh Xuân Tùng chỉ vì không đội mũ bảo hiểm. Điều mà mọi người bức xúc nhất ở vụ án này, là sự nhẫn tâm, tàn bạo của viên Trung tá công an khi đánh đập nạn nhân đến gãy đốt sống cổ rồi hô hào cái lực lượng gọi là dân phòng cùng tấn công và dùng còng số 8 khóa ông vào gốc cây sau đó bắt lên xe chở về phường. Nhẫn tâm hơn là kể từ khi bị đánh dập đốt sống cổ từ 3 giờ chiều và nạn nhân đương nhiên đã có dấu hiệu nguy hiểm, gia đình đến xin đưa đi khám, nhưng mãi cho đến 9 giờ 30 đêm, đến khi nạn nhân trở nặng thì mới cho đi bệnh viện khám và cái chết oan khuất đã đến với một con người hiền lành, vô tội. Hình ảnh và tin chi tiết: Blog Dân Làm Báo.

Ôi thảm thương thay, lá vàng khóc lá xanh rơi.

Đồng bào tập trung đông đảo trước cửa nhà nạn nhân, ai cũng đầy phẩn uất, căm hờn lũ hung bạo...

Hình ảnh và bài đọc do nhóm Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ.


The


Links:

Utube: ConGaiKeChuyenBo

Đàn Chim Việt

Blog Dân Làm Báo.

Việt Dương Nhân Blog Spot


Cơ Hội Bằng Vàng – Long Điền

Bài đọc suy gẫm: Cơ Hội Bằng Vàng – Long Điền


Hình ảnh minh họa: Biểu tình trước tân tổng lãnh sự việt cộng tại Frankfut am Main, Germany.


Cơ hội bằng vàngLong Điền

Câu nầy của nhà tường thuật thể thao Huyền Vũ để nói về các cơ hội, vận may bị bỏ lỡ. Còn chuyện nước non  trước sự thành công của Cách Mạng Hoa Lài bên Tunisai và Ai Cập thì dân mình nghĩ sao đây?

– Tôi còn nhớ như in, dạo năm 1989 khi Đông Đức và 12 nước Đông Âu trên đà sụp đổ, lúc đó thì Liên Xô chưa tan rã nhưng cũng nguy khốn tới nơi. Xem truyền hình Hoa Sen Liên Xô (lúc đó VC cho coi thoải mái) nhìn cảnh dân chúng Liên Xô xếp hàng ở tại Moskow để mua bánh mì, tivi quay cảnh các cửa hàng trống trơn không còn 1 món ăn nào (vì không còn nguyên liệu) tôi nói với bà xã: “bọn chúng chắc chết tới nơi, mình chuẩn bị tống táng chúng là vừa.”

– Một ông hàng xóm là cán bộ cấp tỉnh ủy sang chơi, thanh minh: “Anh thấy đó, tôi tuy là cán bộ cấp tỉnh nhưng tôi hoàn toàn không đồng ý với đường lối độc tài, sắt máu của đảng. Năm 1945 tôi là tiểu đoàn trưởng tôi đã phản đối tên chính trị viên trong vụ sát hại hàng trăm tín đồ Cao Đài rồi chôn dưới cái giếng lạng ở Tân Đông Hiệp (Dỉ An, Biên Hoà) nên từ đó tôi bị lưu ý, kiểm điểm, hạ tầng công tác đều đều.”

Chấm dứt câu chuyện anh cán bộ tâm sự: “Mong anh ghi nhận và nhớ giùm tôi, sau nầy có gì (Có thay đổi chế độ) anh làm ơn thanh minh, cứu giúp tôi nhé”. Thời điểm đó bọn CSVN hoang mang và lo sợ vô cùng, nhưng chúng ta đã bỏ lỡ cơ hội bằng vàng.

– Lúc đó người dân trong nước và cả người dân Hải Ngoại đã bỏ qua cơ hội tốt đẹp, vì thời điểm đó hầu hết bọn chúng lo chôn dấu tài sản, tẩu tán vàng vòng nữ trang chuẩn bị bôn tẩu vì sợ 1 cuộc đổi đời thì chúng bị trả thù.

– Quốc tế lúc đó cũng không thèm lý đến Việt Nam, Hoa Kỳ bỏ quên Việt Nam, Trung Cộng và Liên Xô thì sống dở, chết dở đâu còn chi viện gì cho đàn em. VC lúc đó yếu xìu, ai xô cũng ngã. Chúng ta đã bỏ lỡ 1 cơ hội bằng vàng để “Đổi Đời” mà ít tốn máu xương.

– Nhưng ngày nay có người lại bàn: “Bây giờ cho dù Cách Mạng Hoa Lài Tunisia, Hoa Sen Ai Cập thành công rực rỡ, nhanh chóng, ít tốn hao sinh mạng, nhưng Việt Nam mà muốn lật VC thì khó trăm lần so với các nước Bắc Phi kia”. Vì sao?

– Vì hiện nay do thế giới muốn ổn định, muốn cạnh tranh đầu tư, nên Quỹ Tiền tệ Quốc Tế, Ngân hàng Quốc Tế, Hoa Kỳ, nhiều nước Châu Âu chi viện cho VN mỗi năm hàng mấy tỉ USD thì khó sụp lắm!!!

– Nhiều cơ hội CSVN  sụp đổ mà Quốc Tế và Mỹ cứu vớt, không cần biết đến lòng mong muốn của toàn dân Việt là làm sao cho bọn bán nước, hại dân nầy sụp đổ!!!

– Nhưng có phải vì thế mà bi quan chăng?  Không, hoàn toàn không, mà muốn thực hiện công cuộc Cách Mạnh thì phải nghiêm túc, mày mò, chịu khổ sở nhọc nhằn, kết hợp toàn dân thì sẽ  làm nên chuyện.

 

 

 

 

 

 

Một sốngười Đức bản xứ cũng tham gia biểu tình chống độc tài, ủng hộ quyền tự trị của người Tây Tạng. “Xứ sở này đã kinh nghiệm và không hoan nghênh cộng sản, xin mời các ông về đi”


–  Muốn làm cho CSVN sụp đổ thì chúng ta phải phải làm gì những gì? Xin trình bày một cách giản dị, bởi vì bài viết chủ yếu là dành cho Nông Dân và Công Nhân, thành phần chiếm trên 90% nhân số tại Việt Nam. Như một nhà phân tích Tây Phương đã từng nói: “Tương lai làm cho Cộng sản sụp đổ là do Dân Miền Tây” cũng  có thể đúng lắm vì nhiều cuộc nổi dậy gần đây xuất phát từ 6 tỉnh Miền Tây:

1- Phải cắt cái bầu sửa Quốc Tế và Mỹ đi trước đã. Đồng thời vạch ra cho thế giới biết là CSVN tàn ác không thua Al Quaeda, Mafia, Đức Quốc Xã để người ta xa lánh chúng. Điều nầy do người Việt Hải Ngoại và Quốc nội cùng hợp tác thì sẽ thành công. Công cuộc vận động xuống đường của đồng bào Hải Ngoại là để cho toàn thế giới biết được cách cai trị hà khắc, sự xử sự bạo lực như mafia của CSVN như thế nào để họ dần xa lánh và ủng hộ cho dân oan, cho các phong trào Dân Chủ trong nước.

2- Trong nước thì huy động toàn dân dùng ngay chính Hiến Pháp của chúng mà đánh chúng (dù cho Hiến Pháp của chúng đầy rẫy bất công) như LS Cù Huy Hà Vũ và BS Nguyễn Đan Quế, HT Quảng Độ đã dùng.

3- Hàng ngày kêu gọi mọi người dùng lối tuyên truyền rỉ tai (để chúng khó bắt), dùng ngay báo chí của chúng đang hàng ngày về các tệ nạn xã hội, các vụ quan tham cướp đất, tham nhũng bị lộ từ trên xuống dưới, nội bộ đấu đá, tố cáo lẫn nhau v.v….(xài báo VC không lo bị bắt vì in tài liệu  nước ngoài)

4- Hàng ngày, mỗi người làm 1 việc thôi: “kêu ca chế độ thất nghiệp tràn lan, vật giá gia tăng, xăng dầu lên giá hàng tuần, điện tăng, cúp điện dài dài, học phí phi mã, bữa no bữa đói  v.v…”. Nói rỉ tai cho anh em, bà con, chòm xóm mỗi lần nói 1 người, không nói giữa đám đông không lo bị chụp mũ, tố cáo.

5- Người lớn, nhà giáo bảo ban đám trẻ, khuyến khích chúng thay vì thời gian chơi games, đi nhậu nhẹt , cờ bạc thì dùng Facebook, Twitter, Multiply, Paltalk, cell phone v.v… để liên kết thanh niên, học sinh với nhau tố cáo Việt Gian  tham nhũng, bảo vệ chủ quyền, đòi quyền sống và cơ hội đồng đều, chống xâm lược …. chờ thời cơ thuận tiện, khi toàn dân 1 lòng thì mới nổi dậy tránh bị chết non.

6- Cha xứ, Hoà thượng trụ trì, mục sư quản hạt, giáo phẩm Cao Đài, Hoà Hảo hàng ngày rao giảng nói về nỗi khổ của người dân bị tham nhũng, tệ nạn xã hội, xã hội đen quấy nhiễu, trộm cướp tràn lan, bị chiếm đất, quản chế mất tự do. Than nghèo, kể khổ không lo bị đàn áp.

7- Báo chí, truyền thông phải can đảm vượt lề, tố cáo quan tham, xã hội ung thối, giáo dục và đạo đức suy đồi.Mỗi ngày, mỗi người làm 1 điều thiện cho gia đình mình và xã hội mình tốt đẹp hơn băng hành động, lời nói trung thực, không vì miếng cơm manh áo mà bẻ cong ngòi bút, lương tâm bị cắn rứt ngày đêm.

– Chuẩn bị xong 7 bước, đừng chờ cơ hội, vì cơ hội luôn đến bất ngờ. Đôi khi chỉ 1 lý do nhỏ cũng làm sụp cả một chế độ như vụ tự thiêu của anh sinh viên Mohamed Bouazizi  tại Tunisia.

– Chúng ta không kêu gọi bạo động, nhưng sự đàn áp gia tăng mỗi ngày thì nồi xúp de (chaudière) phát nổ tự nhiên không cần ai kích động, ai cố tình chận bánh xe lịch sử thì sẽ bị nghiền nát dưới bánh xe đó. Theo tôi ông Nguyễn Minh Cần là  một người ái quốc, không đồng tình với đường lối “Bạo Động”, làm thiếu cân nhắc chớ không phải bàn lui như vài người nóng tính vội kết luận.

– Chứng minh trong thời gian gần đây đã có những nhân vật khả kính đã nhận định về Nhân Quyền và sự cai trị bằng Bạo Lực như sau:

– Hành động và lời nói của các vị lãnh tụ tôn giáo kêu gọi lòng nhân ái nhưng vô uý, không khuất phục bạo lực:

1-Đức Giáo Hoàng John Paul II kêu gọi giáo dân đừng sợ: Lời nói nổi tiếng của Ngài trước cả triệu người trên Quảng trường Chiến Thắng trong dịp hành hương về đất mẹ Ba Lan còn là cộng sản, trong năm 1979, vẫn luôn luôn hiện hữu với dân tộc Ba Lan: “Xin Đức Chúa hãy hiển linh – Để thay đổi diện mạo của đất – Mảnh đất này!” và “Các con đừng sợ hãi!”.

2- HT Thích Quảng Độ kêu gọi đừng khuất phục bạo lực:

Tôi nguyện sẽ không bao giờ khuất phục
Những kẻ chỉ biết tin nơi bạo lực
Nuôi hận thù và giết chết tình thương
Đường tôi đi- buổi sáng nay
Tràn ngập ánh thái dương
Và cảnh vật reo vui chào tiễn biệt

3-Tu sĩ Huệ Thọ Phật Giáo Hoà Hảo kêu gọi Bất Bạo Động:

“Tình trạng Đạo Tràng bị khủng bố như thế này thì không biết thời gian sắp tới sẽ như thế nào! Bởi vì chúng tôi chỉ là người tu hành, chỉ làm từ thiện xã hội thôi. Những tiếng kêu than của đồng đạo nơi đây cùng những lời phẫn uất của đồng bào chung quanh đây đã ngút tận trời xanh, nhưng không biết phải làm như thế nào!”… tôi mới nói với Thượng tá công an Bùi Đức Hồng rằng  “Anh Hồng ơi, đừng xúi lực lượng công an tràn vào, vì mấy anh kia vô tội, còn anh là người chỉ đạo. Anh có ngon thì vô đây, còn can xăng này tôi với anh ‘cưa hai’. Anh nhiệt tâm về Đảng, tôi nhiệt tâm về Đạo, hai anh em mình cưa hai”, thì ông Hồng bỏ đi.

4- Linh Mục Nguyễn Văn Lý kiên trì tranh đấu cho Tự Do, Nhân Quyền: “Ngày 01-01-2011, tôi đã phát đi LỜI KÊU GỌI TIẾN HÀNH GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ CS, ĐỂ THIẾT LẬP CHẾ ĐỘ DÂN CHỦ ĐA NGUYÊN ĐA ĐẢNG VIỆT NAM THĂNG TIẾN HÒA BÌNH, bắt đầu từ đầu tháng 01-2011. Lời Kêu Gọi này đã phù hợp lòng mong đợi của Đồng bào bao năm nay, nên đã được đông đảo Đồng bào hết lòng phấn khởi quyết tâm tiến hành Quốc vụ trọng đại và cao cả này.”

5- Nhà Cách Mạng Nguyễn Thái học nói một câu để đời: “Không thành công thì thành nhân” nếu ai cũng nhát sợ, cũng  lo không thành công thì Việt Nam đã lệ thuộc Tây trọn đời chớ không phải 80 năm thuộc điạ. Nếu ai cũng sợ Tàu mạnh, lớn gấp trăm lần Việt Nam thì ngày nay dân mình nói tiếng Tàu hết cả rồi. Yếu nhưng có sức mạnh toàn dân thì không sợ bất cứ thế lực nào cả. Mạnh nhưng bạo tàn, dù có lực lượng như Hồng Quân và Công An nhân dân  Liên Xô hàng 3,4 triệu quân mà vẫn sụp đổ chưa đầy một tháng và kèm theo là cả một khối Cộng sản Đông Âu gồm 12 quốc gia sụp đổ theo.

Cô Giang và nhà cách mạng Nguyễn Thái Học.

Ngay từ bây giờ những người yêu nước phải lập ra các kế hoạch chi tiết để ứng phó với mọi tình huống xảy ra, CSVN thô bạo trấn áp, biện pháp ứng dụng theo thời cơ. Soạn thảo kế hoạch bình định an dân, tiểu trừ  trộm cướp và  bọn cơ  hội sau Cách Mạng nhằm bảo đãm tính mạng tài sản dân lành, truy thu tài sản bất chính của tập đoàn Việt Gian CS, biện pháp bảo đảm an toàn áp dụng với các công ty Quốc Tế , tái lập Ngoại Giao rộng rải với các cường quốc Tây Phương, Hoa Kỳ và Trung Quốc, Asean sau Cách Mạng phải làm gì. Bởi vì dẹp xong nội thù phải lo ứng phó với ngoại xâm phương Bắc.

Bởi vì sau Cách Mạng mà nằm ngủ quên trên chiến thắng để cho bè lũ độc tài trở lại trên 90% trong bộ máy cai trị như Nga trong thời điểm 1991 thì cũng nguy hại vô cùng.

Tóm lại cơ hội bằng vàng 22 năm mới đáo lại một lần, chúng ta không có quyền bỏ lỡ, nhưng cũng phải thận trọng, đặt kế hoạch chu đáo, toàn dân (nông dân và công nhân là lực lượng chủ yếu) đồng loạt nổi dậy, tôn giáo một lòng, quân dân đoàn kết (phải lôi kéo lực lượng Quân Đội Nhân Dân và CAND đứng về phía Cách Mạng, trong ngoài nhất trí (Hải Ngoại và Quốc Nội đoàn kết thật sự) thì sự thành công là trong tầm tay của chúng ta.

Long Điền 04-03-2011


Hình ảnh và bài đọc do nhóm Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ.


The

Links:

Cách Mạng Hoa Sen

You tube

Người Việt Quốc Gia Blog Spot