Chiến Thuật Câu Giờ – Nguyễn Gia Tiến


Ca nhạc sĩ Việt Khang (hình từ BLog HLTL)

Bài đọc suy gẫm:   Nhân chuyện người Việt tại Hoa Kỳ ào ạt ký Thỉnh Nguyện Thư do đài SBTN – Nhạc sĩ Trúc Hồ và TS. Nguyễn Đình Thắng (Mạch Sống) phát động, yêu cầu chính quyền Obama phải dùng biện pháp kinh tế để chế tài tà quyền việt cộng qua việc chúng bắt giam Nhạc Sĩ Việt Khang vì anh viết 2 bản nhạc “Việt Nam Tôi Đâu?” và “Anh Là Ai?“đồng thời yêu cầu phải trả tự do cho  Lm. Nguyễn Văn Lý, Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Bs. Nguyễn Đan Quế, Blogger Điếu Cày, và những người bị giam cầm vì đấu tranh cho dân chủ trong nước.  Trong một thời gian kỷ lục đã lên gần đến 1 trăm nghìn chữ ký.  Bạch Ốc lập tức có hồi đáp  và cho biết sẽ tiếp đón và lắng nghe những nguyện vọng của các cử tri, công dân Mỹ gốc Việt ngay sau khi vượt qua số 25,000 (chỉ trong 3ngày đầu). Ước mong sắp tới chúng ta sẽ thấy được chiến dịch phát động ký TNT trên khắp các châu lục với các chính quyền sở tại (Canada đã vào cuộc, đang bắt đầu tiếp nối chiến dịch Thỉnh Nguyện Thư ). Blog 16 xin hân hạnh trích đăng bài viết Câu Giờ hay “Vỗ béo” rồi làm thịt của tác giả Nguyễn Gia Tiến.  Hình ảnh minh họa:  Đông đảo đồng bào tại Nam California ngày 25 tháng 2, 2012 biểu tình trên phố Bolsa, phản đối việt cộng vi phạm nhân quyền và cổ động mọi giới, kể cả người bản xứ, yểm trợ và ký Thỉnh Nguyện Thư.

“VỖ BÉO” RỒI “Làm thịt” !


Nguyễn Gia Tiến

Nhân vụ Thương ước Mỹ-Việt Cộng được ký kết vừa qua, một số người ở Hải ngoại hiện nay cổ võ cho việc “đem Kinh tế  về thay đổi Cộng Sản”. Họ đã quên những kinh nghiệm đau thương của một số Việt kiều đã từng về Việt Nam làm ăn cả từ mười năm nay.

Tư Bản Việt Kiều được”Vỗ béo rồi Làm thịt” !

Cách đây vài tháng, Cộng Ðồng Hải Ngoại sôi nổi về vụ một thương gia “làm ăn lớn” tại Sài Gòn là Hoàng Vi Ðắc trốn sang Mỹ, sau khi bị Việt Cộng  trấn lột, “bỏ của chạy lấy người.” Ðây không phải là trường hợp đầu tiên.

Mười năm trước, khối Liên Sô xụp đổ, CSVN mất chỗ dựa. Lâm vào ngõ bí, và để sống còn, cực chẳng đã Hà Nội bắt buộc phải “mở cửa”, để thu hút ngoại tệ của Tư Bản và Việt kiều. Cộng Sản “mở cửa” chỉ để tránh sự dồn ép muốn bùng nổ, do tình trạng nghèo khổ cùng cực trong toàn dân, chỉ để có tiền nuôi dưỡng bộ máy trấn áp Công an Quân đội, chỗ dựa duy nhất cho chế độ kìm kẹp. Như bất cứ hành động nào của VC, sự “mở cửa” hoàn toàn không phải vì lợi ích dân tộc, mà chỉ để tìm lối thoát cho bạo quyển. Những năm đầu thập niên 90, sau vụ “mở cửa”, không ít Tư Bản nước ngoài, ngây thơ tưởng Việt Nam sẽ là một ” Eldorado ” mới, nhào vào đầu tư. Rút cục sau vài năm đều thua lỗ, “ôm đầu máu” rút ra vì tình trạng vô luật pháp, không làm ăn nổi với sự tham nhũng, tráo trở của VC. Cũng thời gian này, một số Việt Kiều nhẹ dạ, tiêu biểu là Nguyễn Trung Trực từ Úc, Trịnh Vĩnh Bình từ Hòa Lan, đem hàng triệu dollars về “kinh doanh”. Làm ăn khấm khá được vài năm, có lúc đã được báo chí quốc tế bình luận, cho đây là điển hình về sự thành công, hợp tác, của Việt kiều. Nhưng rồi rút cục, tất cả đều tiền mất tật mang, tài sản bị tịch thâu và nằm tù, do bất cứ một tội trạng nào mà VC có thể tưởng tượng ra !  Trường hợp thương gia Hoàng Vi Ðắc vừa qua cũng lại thêm một thí dụ điển hình về những “con thiêu thân” Việt kiều.

Thật ra, trong việc bòn rút, ăn chặn tiền đầu tư, VC nhắm vào đám Tư Bản nước ngoài là chính, còn tiền bạc của “tư bản Việt kiều” chúng chỉ coi là thứ “tép riu”, không đáng kể.

Vừa qua Thương ước Mỹ-Việt Cộng đã được ký kết, nhưng những gì xảy ra trong quá khứ cho phép tiên đoán tương lai . Người ta có thể dự trù sự việc sẽ diễn ra như sau :

1) Ðối với tư bản Mỹ vào làm ăn, nhất là những thứ “gộc” như Nike, Coca Cola …, tiền bạc sẽ được chuyển  khỏi Việt Nam dễ dàng hơn, VC không dám ăn chặn như trước. Lợi nhuận sẽ tăng thêm vì  thuế nhập vào Mỹ giảm xuống đối với hàng sản xuất từ Việt Nam. Còn phía VC, đang xính vính kiệt quệ vì Tư bản các nước rút hết mấy năm gần đây, nay với Thương ước, chúng hy vọng dụ dỗ họ trở lại. Ðám đầu xỏ Mafia Ðỏ và lớp người “ăn theo”sống bám quanh, lại có dịp chấm mút. Bộ máy kìm kẹp Công An , mà nay phải nuôi dưỡng bằng đôla chứ không thể “cho ăn” lý thuyết xuông, lại được hà hơi tiếp sức để giữ vững chế độ. Rút cục đại bộ phận dân đen, thấp cổ bé miệng, vẫn bị bóc lột, sống lê lết bên lề các đô thị và miền quê như hiện nay. Ðây là bằng chứng sau hơn 10 năm “đổi mới”, với cơ man tiền bạc của Tư Bản ngoại quốc đổ vào, đa số nhân dân vẫn nghèo mạt rệp, tiền bạc chỉ rơi vào túi Tư bản Ðỏ. Bởi vì dưới chế độ VC, không hề có vấn đề kinh doanh lành mạnh theo đúng nghĩa, hầu cải thiện xã hội. Tất cả chỉ là nền “kinh tế” của sự mánh mung móc ngoặc, chộp giựt ăn cắp, được nâng cấp lên hàng quốc sách.

Ngoài ra, mặc dầu lần này Thương Ước được ký kết, nhưng như thường lệ, khi áp dụng điều khoản nào bất lợi, đe dọa sự toàn trị của chúng là VC tìm cách xoay xở, trì trệ, ù lì. Kinh nghiệm trong quá khứ cho thấy VC không tôn trọng bất cứ thỏa ước nào, nhất là bây giờ chúng càng rảnh tay khi không có đạo luật Nhân Quyền kèm theo Thương ước.

2) Ðối với Việt kiều đem tiền về “đầu tư”, VC sẽ chẳng thèm đếm xỉa đến quốc tịch Mỹ, vẫn coi là người Việt Nam. Vì chỉ là “Mỹ giấy” chứ không phải Mỹ thiệt, sẽ không được Thương ước và Chính phủ Mỹ tận tình bảo vệ, VC sẽ giở trò biến hóa luật pháp, muốn “bỏ tù” lúc nào cũng được. Thành thử nếu Việt kiều về làm ăn “cò con, hốt bạc cắc” rồi chạy, thì may ra có thể thoát, ôm được chút tiền còm bỏ túi . Còn muốn làm ăn lâu dài, đại qui mô, thì sẽ được VC “vỗ béo” cho tới một ngày nào đó, chúng cảm thấy “con mòng” đã khá nặng ký, là chúng đem ra “làm thịt“. Sự việc xảy ra cho các “đại thương gia” Hoàng Vi Ðắc, Nguyễn Trung Trực, Trịnh Vĩnh Bình…kể trên là những kinh nghiệm.

Thực ra bài bản của CSVN không thay đổi từ 1945. Chúng chỉ biến dạng với thời gian. Thời 45-46, Hồ Chí Minh phát động “tuần lễ vàng” để trấn lột . Trong chiến tranh, CS “cải cách ruộng đất” để cướp không tài sản của dân quê. Về tiếp thu Hà Nội 1954, CS cải tạo các thương gia . Chiếm được Saigon năm 75, chúng”đánh Tư sản”…

Ngày nay Việt Nam hết Tư sản thì CS dụ Việt kiều về, để vỗ béo dần dần thành Tư sản…rồi …vân vân và vân vân !

Ta thấy Lịch sử là một chuỗi bài học. Lịch sử sẽ vô ích nếu những bài học không được rút ra.

VC không thể bị đánh đổ ?

Nhiều người cho rằng, CSVN, cũng như Trung Cộng, Bắc Hàn, không thể bị đánh đổ, và cần dùng kinh tế để thay đổi dần dần. Họ lập luận rằng nếu không bị chống đối, CSVN cũng sẽ “tiến bộ” như Trung Cộng. Nếu bị bao vây, CSVN sẽ “đóng cửa, rút cầu”, trở lại một thể chế cô lập, bưng bít như Bắc Hàn.

Nhận định này sai lầm. Tình hình Việt Nam có những nét đặc thù, không như Bắc Hàn, mà cũng chẳng giống Trung Cộng.

Trước hết Bắc Hàn chưa bị Kinh Tế Tư Bản làm “ô nhiễm”, trong khi VC đã dấn thân vào một tiến trình không thể đảo ngược. VC đã nếm mùi “tiện nghi Tư bản”,  bộ máy kìm kẹp Công An cần được nuôi dưỡng bằng tiền bạc, sự bịp bợm bằng lý thuyết đã bị hóa giải bằng Truyền thông, Thông tin. Toàn dân cũng không dễ dàng chấp nhận quay về “ăn khoai sắn”, và sẽ vùng lên. Hà Nội dư biết con đường “kinh tế thị trường” sẽ khai tử chế độ toàn trị của chúng, nên một mặt chúng ra sức vơ vét, thủ lợi, một mặt trì trệ mọi cải cách để dò từng bước theo gót quan thày Trung Cộng.

Nhưng so với Trung Cộng, Hà Nội không có được cái khôn ngoan, cái bản lãnh, của Bắc kinh. Ngoài ra, Trung Cộng, với khối dân  hơn 1 tỷ người, vẫn còn bị CS nhồi sọ từ hơn nửa thế kỷ, sẽ ù lì, khó xoay vần hơn. Tại Việt Nam, dân không đông, lại có kinh nghiệm về Dân Chủ Tự Do ở Miền Nam trước 75, sự bịp bợm của CS đã hoàn toàn tan rã.  Cho nên, không như Trung Cộng và Bắc Hàn, Việt Nam có những điều kiện thuận lợi hơn  để lật đổ CS.

Có người nhận xét rằng Hải ngoại nên ngưng chống Cộng, vì không bao giờ đủ sức “về giải phóng quê hương”. Lập luận này cũng sai lầm và đầy dụng ý. Bởi vì người có ý thức không hề bao giờ vỗ ngực, khẳng định nói Hải Ngoại đóng vai chủ chốt để về giải thể CS. Việc giải thể CS sẽ xuất phát từ trong nước. Hải ngoại trước sau nếu có, chỉ yểm trợ, góp sức vào cuộc đấu tranh chung tạo áp lực từ mọi phía, trong cũng như ngoài nước, đối với bạo quyền.

Các chế độ độc tài, nhất là độc tài CS, không khi nào tự nó có thiện chí cải tổ vì lợi ích dân tộc. Nó chỉ tạm thời lui bước, cải cách dối trá khi bị đe dọa xụp đổ do sức ép từ mọi phía. Sự xụp đổ của CS Liên Sô là một bằng chứng. Nó chịu sức ép từ bên trong vì kinh tế thất bại, gây bất mãn triền miên trong nhân dân. Nó chịu sức ép từ bên ngoài, vì sự bao vây của Khối Tự Do về kinh tế, với Nato về quân sự, với chiến dịch Thông tin, Truyền thông, hóa giải sự bưng bít, lừa bịp, sau bức màn sắt. Sức ép của sự chống đối khắp nơi, năm này qua năm khác, rồi khởi sự chỉ từ một cuộc tranh chấp địa phương của Công đoàn Ðoàn Kết Ba Lan , đã bùng lên, ảnh hưởng lan tràn khắp Ðông Âu. Khi các sức ép dồn dập lên tới  cực điểm, thì chỉ cần một  “sai lầm nhỏ” (faux pas) về chiến lược của bạo quyền, là gây rạn nứt giây truyền không thể đảo ngược, xô đẩy dẫn đến xụp đổ. Quan sát sự xụp đổ của Liên Sô, Ðông Âu…và gần đây nhất của Milosevic, cho thấy, khi chịu áp lực nặng nề  kéo dài, cả từ trong lẫn ngoài, CS luôn luôn khởi sự bùng nổ ra từ bên trong (implosion), mà vai trò chủ động trong sự xụp đổ lại chính là giới trẻ sống và lớn lên trong xã hội CS, thường được coi là “tổ chức chặt chẽ”.

Tóm lại, để thanh toán các chế độ cực quyền, giải pháp duy nhất vẫn là gây sức ép trong ngoài, toàn diện và liên tục, không có gì khác hơn.  Ðối với CSVN, sự chống đối của người Việt Hải ngoại là khôn ngoan, là ý thức được sự cần thiết phải tiếp tay tạo sức ép. Cộng đồng Hải ngoại không vỗ ngực tự nhận là ” chủ lực” của cuộc đấu tranh, nhưng cũng không thể chối bỏ phần đóng góp của mình.

Kinh Tế trước, Dân Chủ sau ?

Hà Nội thấu hiểu cái viễn ảnh đáng lo ngại này nên đã ra tay trấn áp ngay từ trứng nước mọi mầm mống chống đối . VC ngoài miệng lên tiếng tố cáo “diễn biến hoà bình”, nhưng trong thâm tâm chúng không mong gì hơn là tình hình biến chuyển theo chiều hướng này, để chúng có thể “câu giờ”.  CS “hoãn binh” bằng khẩu hiệu “Kinh tế trước, Dân chủ sau” mà một vài cái loa ở Hải ngoại thường lên tiếng phụ họa. Bọn đầu xỏ Mafia Ðỏ sẽ có thời gian tẩu tán ra nước ngoài của cải, tài sản ăn cắp được, truyền ngôi lại cho con cháu, và tránh sự xụp đổ đột ngột, mà hậu quả chắc chắn là con đường dẫn chúng ra Pháp đình hoặc Pháp trường. Ngoài ra, nếu thời cơ đưa đẩy, thuận lợi, CS sẽ trì trệ, xoay sở để “tại vị” thêm vài thập niên nữa.

Lập luận cho rằng ở Việt Nam cần “nâng Dân trí lên đã, Dân chủ sau”, là ngụy biện. Như trên đã nói, hàng chục triệu dân Miền Nam, trước 75, đã sống và hiểu thế nào là Dân Chủ Tự Do tương đối ở Miền Nam. Họ đã và đang tiếp tục “hủ hóa” tất cả nhân dân Miền Bắc.

Người Việt Nam từ lúc sinh ra  tất cả đều là ca sĩ, hình ảnh  đồng bào già trẻ tham dự cùng cất tiếng ca đầy nghiêm khắc hỏi bạo quyền việt cộng “Anh Là Ai? sao làm tay sai cho Tàu?”

Bố đờn, con cũng đờn keyboard, me và chị Hai cùng anh Ba hợp ca “Việt Nam Tôi Đâu?”  Nhạc Việt Khang hay ở chỗ toàn”câu hỏi”nhưng thật ra là 1 bản cáo trạng lên án bọn hèn với gặc, ác với dân, buôn bán đất đai lãnh thổ cho giặc Tàu.

Hai bà cụ có mặt từ sớm.

Kinh nghiệm phát triển” kinh tế không cần Dân chủ “đã thấy ở Trung Cộng (TC). Có người đề cao kinh tế TC làm mô hình, mẫu mực, và hy vọng Việt Cộng sẽ đạt tới, nếu để chúng “tự ý thay đổi”. Trước hết, cần khẳng định  TC là “bực thày”của Hà Nội, với sự khôn ngoan mà VC chẳng bao giờ có được. Cũng chính vì sự “u tối, kém cỏi” của VC so với TC, mà ta hy vọng chúng sẽ “xập tiệm” sớm hơn quan thày TC, mặc dầu VC luôn luôn cố gắng dập khuôn từng bước theo quan thày để sinh tồn. Sau nữa, phải chăng TC hiện nay là mẫu mực cho Việt Nam trong tương lai vài chục năm tới ? TC với thành tích đứng đầu thế giới về đàn áp sắt máu Nhân quyền, TC với nửa thế kỷ xây dựng kinh tế CS chỉ đem lại TSL 780 đôla (Tổng Sản Lượng/ đầu người), so với Ðài Loan 13.900 đôla ( gấp 18 lần TC !). (Việt Nam, được xếp hạng nghèo hơn Bắc Hàn và Bangladesh ( !), với TSL 370 đôla, đứng gần chót, ngang hàng với mấy nước Phi Châu ! Theo thống kê PNB/ habitant, Atlas économique mondial 2002, Nouvel Obsevateur) .

Trung Cộng như vậy sẽ là mẫu mực cho VN chăng? Tại sao không noi gương Ðài Loan ? mô hình của một sự phát triển kinh tế chỉ có được dưới một thể chế Dân chủ . Tại sao không tập trung nỗ lực, ưu tiên gạt bỏ trước hết thể chế độc tài CS, điều kiện tiên quyết cho mọi phát triển kinh tế ?

Nguyễn Gia Tiến -Zurich – Thụy Sĩ.

 

 

Hình ảnh và bài đọc do nhóm Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ.

 

The

Links:

Cosunam.ch

Blog Hỏi Là Trả Lời

Advertisements

3 phản hồi on “Chiến Thuật Câu Giờ – Nguyễn Gia Tiến”

  1. […] Blog 16 Like this:LikeBe the first to like this post. […]

  2. […] Blog 16 Rate this: Share this:Like this:LikeBe the first to like this post. Posted in: Uncategorized ← VIẾNG THĂM TÂY TẠNG Be the first to start a conversation […]

    • Robert Pham Dăng nói:

      Thỉnh thoảng mới đọc được bài phân tích với nhiều chi tiết chính xác rất hạp ý do người quen BS Nguyễn gia Tiến ở Thụy sĩ viết . Tiện đây tôi cũng xin góp ý mọn giúp đẩy mạnh sự sụp đỗ nhanh chóng chế độ cs độc tài độc đảng :
      1- Khi tất cả những người tị nạn chính trị và nạn nhơn của chế độ cộng sản trong cũng như ngoài nước ý thức, quan niệm và nhận thấy rằng ” cộng sản không cách gì thay đổi được mà chỉ phải thay thế mà thôi ” như cố TT Nga Boris Yeltsin, nhà lãnh đạo hàng đầu đương thời đã nhận định không nhân nhượng ;
      2- Khi Cộng Đồng Tị Nạn ở Hải ngoại đồng lòng thực hiện tam KHÔNG ,
      * Không về VN ,
      * Không gởi tiền, đầu tư hay kinh doanh ,
      * Không liên hệ, giao lưu văn hoá, văn nghệ, tiêu thụ thực phẫm việt cộng ;
      3- Khi ở Quốc nội, toàn thể dân oan và các nạn nhơn bị áp bức nhận định và thấy rõ
      nguyên tắc căn bản :” NGƯỜI GIÀU HAY SỢ CHẾT , VÀ CÀNG GIÀU CÀNG SỢ CHẾT
      HƠN ” và thay vì tự thiêu vì quá uất hận, nên “kéo ” theo vài tên ác ôn cho nó “tởn ” ,
      Khi mà thanh niên, sinh viên, học sinh nam nữ cùng nhau nắm tay xuống đường tỏ bày nhiệt tình tinh thần ái quốc với sự đồng tình và ủng hộ chính đáng của Quân Đội Nhân Dân ,
      THÌ NGÀY TÀN CỦA BỌN CỘNG SẢN ĐÃ ĐẾN .

      Xin mời đọc hai bài : Tâm tình gửi QĐND và Đề nghị một giải pháp cho VN .

      TÂM TÌNH VỚI QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN
      Quân Đội của một quốc gia dù bất cứ dưới thể chế nào, cộng hòa hay nhân dân, cũng chì có nhiệm vụ duy nhứt là gìn giử an ninh biên giới và bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ , tuân hành lịnh thượng cấp, tuyệt nhiên không làm chánh trị nhưng hết lòng phục vụ quyền lợi tối thượng của Tổ Quốc Dân Tộc , đương nhiên không là công cụ của một lãnh tụ nào độc tài toàn quyền hay của một đảng phái chính trị nào độc đảng toàn trị . Mời nghe lời tâm sự gần đây của Đại úy Ali Mohamed trong Quân Đội Lybie : ” Tôi không chút thắc mắc khi phải bắn quân Mỹ hay Pháp , nhưng thật rất khó xử khi nhận được lệnh phải bắn vào dân chúng là đồng bào anh em ruột thịt, nó làm đau lòng, nhói tim làm sao ! … Tôi tình nguyện tòng quân lúc 16 tuổi, được huấn luyện qua Trường Sinh Viên Sĩ Quan để bảo vệ xứ sở tôi , chớ không phải để bắn giết thường dân ; tôi muốn phục vụ xứ Lybie . Thậm chí, ngay bây giờ, tôi không “thuộc quân đội của Kadhafi ” mà là quân đội xứ Lybie và nhận được lịnh chính xác từ thượng cấp là không dội bom nơi nào có thường dân , không bắn sau lưng người cầm súng đang bỏ chạy ! ” Chí lý thay ! Quân Đội ta mang danh Quân Đội Nhân Dân, xuất thân từ Nhân Dân, đúng ra là phải là Quân Đội của Tổ Quốc Việt Nam chớ không là quân đội của một lãnh tụ hay một độc đảng nào cả ; phải được huấn luyện để phục vụ quyền lợi tối thượng của Quốc Gia chớ không phải là công cụ tay sai của đảng cộng sản đương quyền, nhứt là khi đảng nầy cho là khi cướp được quyền lực trong tay thì giử làm của riêng và vĩnh viễn là sở hữu độc quyền của đảng ta mà thôi, theo mục tiêu căn bản : Cướp Quyền bằng vũ lực , Cầm Quyền bằng sắt máu , Giử Quyền bằng độc đảng ! mặc dù đảng có phạm tội tày trời phản quốc việt gian bán nước, đáng tội đúng án là tử hình toàn đảng . Quân Đội đôi khi phải đương đầu với những trường hợp thử thách tế nhị mà chánh phủ dân sự không giải quyết nỗi, đành phải trao quyền hành pháp cho Quân đội ổn định trật tự xã hội, thí dụ như ban bố tình trạng thiết quân luật, và sau đó – vì tôn trọng nguyên tắc căn bản là không làm chính trị – tổ chức tổng tuyển cữ theo hiến định . Chứng tỏ Quân Đội có khả năng đóng vai trò tương đương như một ” trọng tài kính nễ ” khi có tranh chấp giửa các thế lực chống đối trong chánh phủ dân sự . Đúng nguyên tắc thì Quân Đội chỉ phục vụ quyền lợi tối thượng của Quốc Gia Dân Tộc, đúng ý Dân, hợp lẽ Trời là hiện thân đương nhiên bất phản biện của Chính Nghĩa . Vì không có Đảng Kaki nên Quân Đội không tranh giành quyền lực theo mục tiêu tối hậu của các đảng phái chánh trị là tham chánh và biết đâu may mắn được nắm chánh quyền , nên địa vị tự nhiên và xứng đáng đứng trên các đảng phái chánh trị, không cần phải xác nhận độc đoán trong một Hiến Pháp không thông qua Trưng Cầu Dân Ý . Mời Quân Đội Nhân Dân đọc bài sau đây để “nghe và hiễu” hiện tình là ý dân đang sôi sục và mong chờ nhà “trọng tài kính nể thổi còi việt vị cầu thủ nào đang phạm lổi “.
      Ai trách nhiệm vụ dâng đất hiến biển ?
      ” Nhận thấy nhà cầm quyền dù mạnh tới mức nào, khi vào mạc vận, đều có những thái độ và hành động báo hiệu ngày tàn vô phương cứu chửa !
      Như các vụ đàn áp Tôn giáo, cắt đất giao biển cho Trung cộng, diệt chủng đẫm máu đồng bào Thượng, buôn nô lệ phụ nữ, bán trẻ con làm mải dâm
      Thời sự nóng bỏng và nghiêm trọng hiện nay là vụ dâng đất hiến biển cho Trung cộng trong thời bình ! Việc làm hi hữu nầy là sản phẩm sáng tạo của ” đỉnh cao trí tuệ ” đã đẻ ra ” kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghiã ” và sự chào đời của các ” tôn giáo quốc doanh “, những quái thai thời đại của cái gọi là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam .
      Thời bình mà dâng đất hiến biển cho ngoại bang chỉ có bọn phản quốc việt gian, mãi quốc cầu vinh là Bộ Chính trị mà đồng lỏa là Quốc hội bù nhìn ém nhẹm im hơi lặng tiếng, không chút phản ứng . Ban Chấp Hành Trung ương đảng cũng đồng tình đồng lỏa nên án binh bất động . Bọn chóp bu lãnh đạo đích danh, trước kia là Hồ chí Minh, Phạm văn Đồng, nay là Mạnh, Lương, Phiêu, Khải, Dũng, An đều là chánh phạm việt gian bán nước do Tiền nhân khổ công khai phá, mở mang và bảo vệ . Tội chúng đáng Trời tru Đất diệt , đúng hình luật là tru di xử giảo toàn đảng !
      Nhưng ai phải chịu trách nhiệm trước Lịch sử, Tổ quốc và Dân tộc ? Vì đã làm ngơ để cho chúng âm thầm lén lút ký kết những văn kiện bất bình đẳng mà khi bị phát giác tự nó tố cáo việc làm bất chánh mà chính chúng cũng nhìn nhận là sai trái nên không dám đưa ra bàn thảo trước Quốc hội hay phổ biến công khai trước thanh thiên bạch nhựt !
      Tại Quốc nội,toàn thể giới trí thức, sinh viên học sinh, các tầng lớp xã hội, thậm chí các đảngviên tại chức, nhứt là các đảng viên kỳ cựu về hưu đều phẩn nộ tột độ !
      Tại Hải ngoại, cùng lúc đó, đồng loạt các Tôn giáo và tất cả các Hội đoàn, bất luận chính kiến, nhưng vẫn còn quan tâm đến tương lai Việt Nam, đều vô cùng căm phẩn và cực lực lên án bọn lãnh đạo Hà nội là việt gian bán nước . Nghỉ rằng trong số hơn triệu đảng viên cộng sản, có thể còn một số ít ” yêu nước chân chính “, ý thức được ” dân chủ tây phương “, đã dấn thân tranh đấu giành độc lập chủ quyền cho Việt Nam , cùng số thương phế binh còn sống sót sau trận giao tranh biên giới Việt Trung năm 1979, chắc chắn không bao giờ tha thứ hành động gian manh như thế của bọn lãnh đạo , nhưng chưa đến lúc họ lên tiếng mà thôi ! Một số đảng viên lão thành về hưu, nay ” ly khai ” đã đứng lên gay gắt chất vấn kịch liệt Bộ Chính trị và Quốc hội . Còn thiếu cơ quan nào chưa lên tiếng ? Và bao giờ mới lên tiếng , mới có ý kiến ? Còn chờ đến bao giờ ?
      Nêu thẳng vấn đề với Quân Đội Nhân Dân mà nhiễm vụ chính yếu và quan trọng hàng đầu là Gìn Giử An Ninh Biên Giới và Bảo Vệ Toàn Vẹn Lãnh Thổ . Dù dưới chế độ nào, thì Quân đội vẫn chỉ có nhiệm vụ cao cả và duy nhứt đó mà thội . Như Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa trong trận hải chiến năm 1974 và Quân Đội Nhân Dân trong trận xung đột biên giới năm 1979 với Trung cộng .
      Nay trước tình thế đòi hỏi, Quân Đội Nhân Dân phải có thái độ dứt khoát, thì sẻ xử trí như thế nào ? Tổ Quốc, Dân Tộc đang chờ xem .
      Quân Đội có thể làm Lịch sử , như Lịch sử lúc nào cũng công minh trung thực và sẳn sàng ghi nhận công lao vô biên và hy sinh cao thượng .
      Đừng để thanh danh Quân đội bị dìm sâu dưới bùn dơ xú uế, muôn đời không gột rửa được !
      Quân Đội Nhân Dân bắt buộc sẻ phải lấy quyết định chẳng đặng đừng, nếu không ngày nay thì cũng mai sau , không năm nay thì cũng phải năm, mười hay vài chục năm sau, trước tình thế ngàn năm một thuở !
      Nhân Dân, Dân Tộc không nài nỉ van xin, nhưng chắc chắn sẻ đánh giá đúng mức, không khoan dung, không thiên vị, bởi lẻ Quân đội đã trưởng thành, bao lần toi luyện trong khói lửa, sẻ không phản bội Tổ Quốc, lẩn tránh Trách Nhiệm, bôi lọ Danh Dự, sai lệch Tinh Thần thượng võ, vì quyền lợi nhỏ nhen hay bả vinh hoa phù du ảo tưởng ! Nếu Quân ủy Trung ương phản lại binh nghiệp và quân sử, ngả theo phe việt gian bán nước thì Quân Đội Nhân Dân sẻ có thái độ gì ? Dân Tộc, Tổ Quốc và Lịch Sử đang chờ ! Quân Đội còn chờ gì ? Quốc Gia còn, Quân Đội còn vì Quân Đội là con đẻ của Quốc Gia ; Quân Đội án binh bất động thì Quốc Gia tiêu vong ! Quốc Gia tiêu vong thì Quân Đội sẽ trở thành lính đánh thuê ! ” Sỡ dĩ nhân dân đặc tín nhiệm và lên tiếng thỉnh gọi Quân Đội là vì địa vị tối cao đứng trên các đảng phái, không tranh giành quyền lực nên trung trực trong xét đoán, sáng suốt trong quyết định và nhận chân quyền lợi tối thượng của Tổ Quốc . Quân Đội Nhân Dân có kinh nghiệm sống ‘tam cùng’ với dân, biết rỏ cuộc sống nghèo khổ bị áp bức của dân, hiểu rỏ lòng người ý dân nên phán quyết của Quân Đội rất quan trọng và tối hậu . Tưởng tượng một ngày tốt trời nào đó Nhân Dân phất cờ đi trước, Quân Đội trang bị theo sau ; Nhân Dân nắm tay cùng Quân Đội thì với Nhân Lực hùng tiến cọng thêm Quân Lực sung mản thì trở ngại nào cũng càn quét , kẻ thù nào cũng tiêu diệt . Mong lắm thay ! Trái lại, sỡ dĩ Nhân Dân không gởi lời kêu gọi Bộ Công An, cơ quan an ninh cũng là một tổ chức vũ trang nhưng nhiệm vụ là công cụ tay sai phục vụ đảng như đã xác nhận CÒN ĐẢNG CÒN MÌNH khi kỷ niệm ngày thành lập . Công An cũng ‘tam cùng’ nhưng lại bắt nạt, hăm dọa, câu lưu, hành hung đôi khi đánh tử thương dân lành vô tội ; hành sự trong địa bàn an ninh ổn định, dưới quyền sanh sát, xa rời thù nghịch với quần chúng, phép vua thua lệ làng, cường hào ác bá, miệng tao là luật , có thể ví địa vị công an trong xã hội chủ nghĩa như câu NGỒI MÁT, ĂN BÁT VÀNG cũng không ngoa lắm đâu ! Trong khi đó, Quân Đội cũng sống ‘tam cùng’, nhưng giúp Dân tay cày tay súng, gian khổ thiếu thốn ở chiến trường, anh hùng hy sinh nơi mặt trận, can đãm trong sáng trong đời sống, chưa nghe nói Quân đội hà hiếp, đàn áp dân lành bao giờ cả ! Ngày nào mà QUÂN với DÂN như CÁ trong NƯỚC thì ngày đó Hồng Phúc trở lại , Bình Minh sáng rực , Tương Lai hứa hẹn ; thật vậy gọi QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN phải hiểu là QUÂN ĐỘI có NHÂN DÂN ủng hộ, yểm trơ, hậu thuẫn trở thành vô địch . Hoan hô QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN ! bởi khi là QUÂN ĐỘI của NHÂN DÂN , QUÂN ĐỘI từ NHÂN DÂN , QUÂN ĐỘI vì NHÂN DÂN !
      Paris ngày 09 tháng 4 năm 2011 Trúc Nam thuộc Nhóm Đào Viên Kết Nghĩa

      Đề nghị một giải pháp cho Việt Nam

      Nhóm Nghiên Cứu Kinh Tài & Chiến Lược mạo muội đưa ra một
      chương trình hoạt động gởi Cộng Đồng Tị Nạn Chính Trị & Nạn
      Nhân cộng sản với hy vọng thỉnh mời :
      * tất cả những ai còn quan tâm đến tương lai Quê Hương Việt
      Nam và hơn 80 triệu phó thường dân đang sống oằn oại như
      nô lệ dưới ách thống trị của đảng cộng sản ;
      * những danh nhân còn lòng ái quốc cao độ, thân hào nhân sĩ
      đang trùm chăn hay sống ẩn dật trước hiễm họa tổ quốc ViệtNam
      sắp bị Trung cộng thôn tính ;
      * những tổ chức sát cộng và không đội trời chung với việt cộng
      như Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa, Tổng Hội Cựu Tù Nhân
      Chính Trị và các Lực Lượng Tổng Trừ Bị, sau khi họ quyết tâm
      thanh lọc hàng ngũ không nhân nhượng hầu giử lại được uy tín
      xưa và niềm tin của toàn thể Đồng Bào Quốc Nội và Hải Ngoại ;
      =Hảy ngồi lại cùng nhau thực hiện ĐOÀN KẾT dưới danh xưng
      ĐOÀN ĐẠI DIỆN LÂM THỜI TẬP THỂ NGƯỜI VIỆT TỊ NẠN CHÍNH TRỊ
      (Représentation Provisoire de la Communauté des Réfugiés Politiques
      Vietnamiens) như ai nấy đều hằng mong ao ước từ lâu nhưng chưa
      bao giờ thực thi được vì nhiều lý do phức tạp và mâu thuẩn ;
      =Để hình thành một LỰC LƯỢNG ĐỐI LẬP vững chắc chống cộng
      mang lại thăng bằng cán cân tương quan lực lượng đôi bên, đồng thời có một tiếng nói chung và một lập trường duy nhứt chứng tỏ sự hiện hữu của khối người Việt tị nạn chính trị tại các quốc gia đã tiếp nhận họ định cư, có quyết tâm bằng mọi cách trở về cố quốc và cùng lúc củng cố thêm niềm tin mà Quốc Nội hằng mong đặt nơi Hải Ngoại
      = Cùng nhau tuyên thệ triệt để áp dụng 4 nguyên tắc căn bản tiên
      quyết và cũng là mục tiêu chung chống cộng :
      1- TRIỆT TIÊU ĐẢNG CỘNG SẢN BẰNG MỌI CÁCH HẦU GIẢI THOÁT
      HOÀN TOÀN VIỆT NAM KHỎI CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ XÃ HỘI
      CHỦ NGHĨA ;
      2- PHỤNG SỰ TỔ QUỐC DƯỚI QUỐC KỲ VÀ QUỐC CA VIỆT NAM CỘNG
      HÒA, BIỂU TƯỢNG CỦA CHÁNH NGHĨA CHỐNG CỘNG QUYẾT LIỆT ;
      3- PHỤC VỤ và ĐẶT TRỌNG QUYỀN LỢI TỐI THƯỢNG của TỔ QUỐC
      TRÊN TẤT CẢ QUYỀN LỢI ĐẢNG PHÁI và TÔN GIÁO ;
      4- CHẤP NHẬN TẬP THỂ LÃNH ĐẠO CHO TỚI KHI HOÀN TOÀN
      THÀNH CÔNG TRONG NHIỆM VỤ .
      + Xét vì các lãnh đạo chóp bu cộng sản như M. Gorbachev, B.Yeltsin,
      V.Putin sau khi nận thấy áp dụng thất bại nên đã lên án nặng nề
      và dứt khoát từ bỏ xã hội chủ nghĩa qua lời tuyên bố không nhân
      nhượng của Cố Tổng Thống Nga Boris Yeltsin :
      “cộng sản không thế nào sửa chửa được mà cần phải đào thải nó “!
      + Xét vì việt cộng, sau khi du nhập một chủ nghĩa ngoại lai nay
      lại còn ôm giử chặc cái lổi thời đó, qua hơn 60 năm cầm quyền
      miền Bắc và hơn 30 năm trong Nam, đã chứng tỏ không khả năng
      làm cho dân giàu nước mạnh mà vẫn còn ù lì, ngoan cố và ngu
      dốt, chỉ biết đảng là tối thượng, cao hơn cả quốc gia nên thà mất
      nước hơn mất đảng ! Đảng còn đứng trên cả luật pháp ; đảng viết
      Hiến pháp để bịp dân và thế giới nhưng không bao giờ tôn trọng !
      Lại còn phạm tội đại hình phản quốc việt gian bán nước trong thời
      bình mà đáng tội đúng án là Tru di toàn đảng !
      + Xét vì việt cộng sát hại đồng bào nhưng khiếp nhược trước kẻ thù,
      đã phạm nhiều tội ác tàn sát dân mình như các nhà độc tài Bắc Phi
      đương nhiên sẽ bị Liên Hiệp Quốc lên án và hạ bệ .
      Bởi những lẻ đó, sớm muộn gì nhân dân cũng sẽ đứng lên tiêu diệt
      đảng việt cộng bằng một cuộc cách mạng tự phát được sự hưởng ứng chính đáng và hữu hiệu của Quân Đội Nhân Dân và chỉ có giải pháp nầy mới mang lại thành công tạo nên một luồng sinh khí mới quét sạch các đồi trụy trái với cương thường đạo lý, những dơ bẫn rác rến, đặc sản của xã hội chủ nghĩa từ khi cướp quyền năm 1975.


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s