Hai Bà Cãi Nhau – Huyền Thoại

Hình cầu treo San Francisco nổi tiếng nhất thế giới

 ***

If you’re going to San Francisco
Be sure to wear some flowers in your hair
If you’re going to San Francisco
You’re gonna meet “some” gentle people there…

Bản nhạc nổi tiếng về “San Francisco (Be Sure to Wear Flowers in Your Hair)”viết bởi John Phillips của Ban Nhạc The”Ba Má”-The Mamas & the Papas, ca sĩ là  Scott McKenzie.  You Tube link

Bài đọc suy gẫm: …Hai Bà Cãi Nhau nơi đậu xe… hay “Hạt Bụi Trong Mắt” của Tác giả Huyền Thoại.  Hình ảnh chỉ có tính minh họa.

Huyền Thoại là bút hiệu mới của Thịnh Hương, tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ, được nhiều bạn đọc  rất quí mến. Bài mới viết của cô kể chuyện là chuyện đậu xe và bị một bà Mỹ vịt bầu gây lộn, mắng “You bitch! Go back to where you belong!” Để coi, tác giả của chúng ta đáp lễ…

***********************************************

Tôi sống ở Pleasanton, một thành phố tương đối mới mẻ ở vùng Đông Hồ (East Bay), miền bắc California. Theo cái gia tài tiếng Anh học đại của tôi, “bay” là một cái vịnh, chứ không phải hồ (lake), nhưng tôi vẫn thấy thích “Đông Hồ” hơn là “Đông Vịnh”, vì Đông Hồ nghe có vẻ nhẹ nhàng và… thơ mộng hơn.

Mấy năm trước một chị bạn của tôi từ Minneapolis sang chơi. Lúc đó là đầu mùa xuân, hoa lá ở Pleasanton vừa đâm chồi nảy lộc, nắng vàng bắt đầu sưởi ấm cỏ cây, chị bạn tôi thích lắm, khen nức nở: ” Pleasanton là ton of pleasant!”. Vâng, “ton of pleasant” vào mùa xuân, nhưng khi tháng tám trở lại, thì &ôi sao mà nóng thế! Nhiệt độ có ngày lên tới cả trăm độ F chứ chẳng chơi! Nhưng dù có nắng cỡ nào cũng chẳng bằng tiểu bang Texas, nơi nhiều người trong giòng họ tôi hiện cư ngụ.

Sơ đồ hệ thống xe lửa điện tại Vịnh San Francisco.

Ở Pleasanton, nhưng cái job của tôi lại nằm tuốt bên San Francisco, nên mỗi ngày tôi phải mất hai tiếng đồng hồ “commute” giữa nhà và cái nồi cơm. Hai tiếng đồng hồ cũng là nhờ hệ thống xe BART, chứ nếu lái xe “chăm phần chăm” thì tệ nhất cũng phải mất bốn tiếng, hai chiều! Từ nhà, tôi lái xe tới bến xe BART, khoảng 7 miles, trả một đồng parking, gần năm đồng tiền vé, rồi leo thang lên thềm ga chờ xe tới. Vào giờ dân chúng đi làm và tan sở, gọi là peak hours, cứ mười lăm phút có một chuyến xe. Ngoài ra, cứ hai mươi phút có một chuyến, bắt đầu từ 4 giờ sáng đến 12 giờ 15 đêm. Vào các ngày lễ lớm như July 4th, Christmas và New Year, giờ giấc được nới rộng thêm một chút.

Bước vào xe, kiếm chỗ ngồi, tôi lấy sách ra đọc, một “xa xí phẩm” mà tôi ít được hưởng ở nhà, vì nào là nấu nướng cho đấng phu quân kén ăn, nào là chăm sóc cho một mãnh vườn nho nhỏ xinh xinh! Trong lúc đọc sách tôi thường bị những tiếng reo của cell phones chung quanh làm phiền. Nhiều người sao mà lắm chuyện nói, từ lúc bước vào xe đến lúc tới bến họ nói không ngừng! Vừa xong chuyện với người này, lại thấy gọi ngưòi khác, hoặc người khác gọi! Liên tu bất tận. Có nhiều người không nói chuyện cell phone, mà lúi húi chúi đầu vào computer, gõ gõ, bấm bấm. Rõ là nghiện internet tới chỉ!

BART là chữ viết tắt của Bay Area Rapid Transit, xử dụng những toa xe hình thức như xe lửa, chạy bằng điện và được điều khiển bởi một hệ thống điện tử từ trung tâm. Người ” tài xế” xe BART , được gọi là conductor, ngồi quan sát những diễn biến và báo cáo về tổng đài để xin điều chỉnh hoặc xoay trở trong những trường hợp bất thường. Dao mới bắt đầu dùng xe BART đi làm tôi cũng hơi&ơn ớn khi xe chui vào đường hẩm hình ống nằm dưới nước, nối liền các tỉnh của Đông Hồ với San Francisco và phi trường quốc tế SFO. Nhưng may thay, qua hai ba lần động đất, những tuyến xe BART chẳng hề bị hư hao, và cái ống tube nằm sâu dưới vịnh vẫn an toàn , chẳng hề hấn chi. Trong khi đó, cầu thì gẫy, xa lộ thì sập!

 

Thường thường tôi lái xe đến bến đậu xe khoảng sáu giờ rưỡi sáng, vì sau giờ đó, có rất ít chổ đậu xe. Có vài lần đi sau 7 giờ, tôi chạy tới chạy lui, chạy lên chạy xuống bảy tám vòng, đỏ mắt khô môi mà không kiếm được chỗ đậu. Đành phải lái xe ra ngoài phố, đậu lề đường, đi bộ trở lái bến xe, mỏi chận, mòn cả giầy dép. Bởi vậy, dù công việc không bắt buộc phải vào sở đúng giờ giấc nhất định, tôi cũng luôn luôn đúng giờ.

Đêm qua tự nhiên tôi bị mất ngủ không biết lý do. Sợ ông chồng mất ngủ theo vì bà vợ trăn qua, trở lại, tôi bèn&len lén ôm gối chăn ra nằm ngoài family room, ba giờ sáng mới nhắm mắt ngủ được. Sáu giờ sáng ông chồng dậy đi làm. Nghe ổng đánh răng súc miệng om xòm, tôi giật mình, dây luôn. Ra tới bến xe BART là 7giờ 20. Biết là không dễ gì còn chỗ đậu xe, nhưng tôi cũng ráng cầu may, lái thẳng xuống những dãy trong tận cùng. Ô kìa, có lẽ hôm nay ông trời đi vắng hay nhiều người call sick mà tôi chợt nhìn thấy hai chỗ trống liền nhau ngay trước mặt. Đang chuẩn bị cho xe vào chỗ trống trước xe thì từ phía tay phải tôi một chiếc xe Cavalier ào ào phóng tới và lu ngay vào chỗ tôi đã chọn. Có lẽ người lái xe đó không thấy cái parking spot kế cạnh vì bị chiếc xe truck che khuất, hay dù có thấy, nhưng bà ta không thích đậu kế bên một chiếc xe to lớn kềnh càng nên lựa đúng cái parking spot ngay trước mũi xe tôi. Vì đem xe vào gấp quá nên bà đậu méo xẹo, méo đến độ không thể nào méo hơn. Biết thế nào bà ta cũng phải de xe đậu lại cho ngay ngắn nên tôi từ từ đưa xe mình vào cái parking spot kế bên. Phãi vô ngay thôi, vì chỉ cần chậm mấy giây, biết đâu lại có kẻ đến sau nó giành mất cái chỗ đậu xe trong những giây phút nóng bỏng như thế này thì lại tức phát ách lên được!

Vừa đậu xe xong, chưa kịp tắt máy thì cái bà Mỹ trắng lái xe Cavalier đó bấm còi inh ỏi. Tưởng bà ta cần gíup chuyện gì, tôi nhấn nút hạ cửa sổ mở rồi hỏi:

– Do you need help? (Bà cần giúp gì cưa?)

Xe tôi là xe SUV, xe bà lại thấp nên tôi phải cúi xuống để nghe bà trả lời. Bà chẳng vặn cửa sổ xuống mà trợn trừng nhìn tôi, miệng tía lia những gì tôi chẳng nghe được. Nhìn vẻ mặt giận giữ của bà ta, tôi hơi ngạc nhiên, không hiểu mình đã làm gì đến nỗi người đàn bà to béo kia hung hăng đến thế, nhưng tôi cũng tỉnh bơ, trỏ vào hai tai và lắc đầu trả lời:

– I don’t hear a thing!

Bà phảy tay, quay mặt đi, ra điều “không nghe thì thôi!”

Tôi thu gom xách tay, khăn quàng và áo lạnh, đủng đỉnh xuống xe rồi bấm chìa khóa tự động. Lúc đó bà Mỹ mập đã de xe lại ngay ngắn. Bà ta đến trước mặt tôi, quát lên:

– Didn’t you see that I was trying to back up”

Dựa vào vẻ tức tối của bà, tôi xin dịch: “Bộ mi không không thấy là ta đang định de xe ra hả””. Tôi bực mình lắm lắm vì cái vẻ trịch thượng và lời lẽ vô lý của mụ, nhưng cũng ráng giữ giọng bình thường:

– Tôi thấy chứ! Nhưng bà có vấn đề gì với tôi vậy”

– Vấn đề gì” Vấn đề gì hả” Đáng lý mi phải de xe lại cho ta lui ra chứ! Mi bắt ta phải chờ mi hết vài phút, bây giờ ta trễ mẹ nó chuyến xe rồi. Có nghĩa là ta đi làm trể hết hai chục phút. Đó, vấn đề là đó đó!

Tôi tức quá, cãi lý:

– Tại sao tôi lại phải de xe cho bà lui ra” Trong khi bà de tới de lui, lỡ có ai đến chiếm chỗ của tôi thì sao” Bà thật là vô lý! Việc bà đậu xe méo mó hay đi làm trễ đâu có phải là lỗi tại tôi!

– Mi nghĩ mi là ai” Mi đậu xe chình ình giữa đường đi, làm sao ta vào cho ngay ngắn được, hả”

– Tại bà hấp tấp, tại bà chạy mau cho nên mới phải de đi de lại.

Bà mập phóng cho tôi một cái nhìn nảy lửa:

– Bao nhiêu chỗ ngoài kia sao mi không đậu, lại cứ phải đậu chỗ này” Về học lại cách lái xe đi nghe chưa! Đồ ngu!

Tôi sùng quá, nổi quạu:

– Chỗ này là chỗ chung, bà có quyền gì mà nói” Thế sao bà không đi chỗ khác mà đậu, lại còn phải hạch sách tôi” Bà mới là người cần phải đi học lại, chứ không phải tôi à nghe! Tôi đậu có một phát là xe ngay ngắn, còn bà, de tới de lui mà còn lớn lối! Ai ngu, bà hay tôi”

Mụ gầm lên như cọp trúng đạn:

– You bitch! Go back to where you belong! (Đồ chó! Cút về xứ mày đi!)

Vừa nghe xong mấy tiếng này, tự ai dân tộc của tôi ùn ùn nổi dây. Tôi chạy đến cản không cho bà ta bỏ đi:

– Ê, bà nói ai là chó” Bà đuổi ai” Nghe này, bà sinh sống ở đây ra sao, tôi chẳng kém bà (I belong here as much as you do!). Ngoại trừ bà là con cháu người da đỏ, còn không, thì bà củng như tôi, cũng đến từ một nơi nào đó! Đúng không” Nếu bà am hiểu lịch sử, bà phải biết vì sao người Mỹ đến Việt Nam, và tại sao người Việt Nam có mặt bên Mỹ. Không phải là tự dưng người ta đến đây dành ăn !

Bà vịt bầu ngúng nguẩy quay đi sau khi ném vào mặt tôi một cái nhìn tóe lửa. Vừa đi, bà vừa lôi trong túi áo ra chiếc cell phone và gọi ai đó. Có thể bà gọi sở làm, cho biết bà sẽ đến trễ. Có thể bà gọi người nhà bà ra phá xe tôi. Nghĩ vậy tôi hơi lo. Nhưng làm sao bây giờ” Không lẻ lại đem xe đi chỗ khác” Mà chắc gì đã kiếm ra chỗ” Lại nữa, làm như thế thì… hèn quá! Tại sao mình lại lo sợ viễn vông như vậy”.

 

Để… hạ hỏa, mời quý vị xem vài tấm hình cầu Oakland Bay Bridge.  Thực ra cầu này không có yểu điệu thục nữ như Cầu San Francisco nhưng thuộc loại “Quân Tử …hai hàng:) 2 hàng là vì cầu có 2 tầng xe chạy cả 2 chiều ngược xuôi, mỗi chiều có tới 6 lằn (lanes).  Đây là cây cầu có thể nói  quan trọng về mặt kinh tế  bận rộn nhất Hoa Kỳ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ỡ bến xe BART luôn luôn có cảnh sát canh chừng. Thôi thì đành phó mặc cho… số phận đẩy đưa! Có gì thì đã có bảo hiểm. Trả tiền bảo hiểm bao năm, họ chẳng bao giờ tốn đồng xu nào vì tôi. Nếu sự thật có phũ phàng như tôi sợ, thì& cũng là dịp họ&trả nợ cho tôi!

Trong lúc người đàn bà hung dữ lấy cell phone ra khỏi túi áo, hình như có vật gì rớt ra và văng xuống đường. Lúc đi ngang, tôi lượm lên xem. Thì ra đó là cái bọc nhựa hình chữ nhật nho nhỏ, trong đó có thẻ nhân viên và bằng lái của bà ta. Tôi nghĩ bụng, “Cho mày chết nhé! Lát nữa không có thẻ mà vô sở, lúc về không có bằng lái, rủi bị cảnh sát thổi thì ráng mà lãnh đủ nghe con!”. Tôi thầm nghĩ, vứt bà nó vào thùng rác, cho mụ khốn khổ, cho mụ đáng đời. Đang vui sướng vì có cơ hội trả thù thì hình ảnh ông bà bảo trợ lại nhảy múa trước mắt làm lòng tôi chùn xuống.

Hơn 30 năm trước, gia đình tôi, gồm hai vợ chồng và hai đứa con, được ông bà York nhận bảo lãnh đem ra khõi trại tị nạn. Ba tháng đầu. ông bà nuôi gia đình tôi trong nhà, ngày ba bữa đầy đủ. Sau khi xin cho chúng tôi được tiền trợ cấp, họ mướn cho chúng tôi một căn nhà trong khu low-income, nhưng rất an toàn. Ông York khuyên vợ chồng tôi:

– Lãnh trợ cấp để mình lấy đà tập đi. Thoát khỏi welfare sớm chừng ào hay chừng đó. Nếu cứ bám vào welfare, mình khó làm lên sự nghiệp.

Với sự giúp đỡ của ông bà trong vấn đề di chuyển, học lái xe và tiếng Anh, gia đình tôi ổn định rất mau. Ông bà cho vợ chồng tôi mượn tiền mua xe second-hand, chẳng tính tiền lời. Từ đó đến nay, ông bà là một phần của gia đình chúng tôi. Lễ tết, sinh nhật hay bất cứ dịp gì cũng đều cùng nhau chia xẻ. Một thời gian sau khi hai con ra trường và có việc đàng hoàng, chúng tôi gom tiền mua nhà. Hôm đến ăn mừng tân gia, ông bà cho biết đang chuẫn bi đi du lịch Châu Âu, chúng tôi liền đề nghị biếu ông bà tiền vé. Ông cười hiền lành:

– Cám ơn anh chị và các cháu có lòng tốt, nhưng xin đừng bận tâm cho vợ chồng tôi. Chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ cho chuyến du lịch này từ ba năm nay, nên chẳng thiếu thốn gì hết.

Tôi thay mặt cho cả nhà, giải thích:

– Không phải chúng tôi nghĩ ông bà thiếu thốn, nhưng đây chỉ là một dịp cho chúng tôi được đền đáp phần nào công ơn của ông bà trong nhiều năm nay.

Bà York nắm tay tôi, gật đầu:

– We understand, and we appreciate your thought, but&

Ông York tiếp lời vợ:

– Nếu muốn trả ơn cho vợ chồng chúng tôi, cách tốt nhất là anh chị và hai cháu ” PAY IT FORWARD”, làm ơn cho người khác. Mình làm ơn cho ai, đừng mong họ đền ơn. Hãy mong họ tiếp tục làm ơn cho người khác. Thế giới này nhờ đó may ra mới có hòa bình và hạnh phúc.

 

Hình chụp thành phố du lịch nổi tiếng San Francisco nhìn từ phía cầu Golden Gate.

 

Tôi quyết định rượt theo bà vịt bầu trước khi bà vô cổng. Vì nếu không gặp bà hôm nay thì sẽ hơi mất công, cả cho tôi, lẫn cho bà. Khi đã đi ngang hàng với bà, tôi lên tiếng. ” Excuse me, you…”

Quay sang thấy tôi, bà đứng phắt lại, la lên:

– What do you want from me” Are you stalking me” Are you harassing me” I am calling the police! (Mi muồn gì” Mi theo ám ta hả” Mi quấy nhiễu ta phải không” Ta gọi cảnh sát cho mà coi!)

Nghe bà la thét lớn như vậy, nhiều người dừng chân, trố mắt nhìn thăm dò. Có vài người nhìn tôi với ánh mắt khó chịu hoặc khinh bỉ. Vừa xấu hổ, vừa giận, tôi la lớn:

– Phải đó, bà gọi cảnh sát đi, gọi ngay bây giờ đi! Gọi cảnh sát, để tôi được nói với họ là bà lái xe dở hơn tôi nên bà ghét tôi. Gọi họ để tôi nói cho họ biết bà gọi tôi là đồ chó và đuổi tôi cút xéo về xứ, để họ biết bà là kẻ kỳ thị cỡ nào! Gọi đi, gọi cảnh sát để tôi nói cho họ biết sau khi bà nhục mạ tôi, bà đánh rớt vài món đồ cá nhân, tôi nhặt được đem lại cho bà, để bị bà kết tội quấy nhiễu. Gọi đi! Gọi đi!

Bà ta giằng phắt lấy cái bọc plastic trong tay tôi, vừa quay đi vừa nói:

– Forget the police. I don’t have time. I am late for work! (Quên chuyện Cảnh sát đi, tôi không có thì giờ, tôi bị trễ làm rồi!)

Mấy người bàng quang hồi nãy nhìn tôi với cái nhìn “dirty look” (nhìn xấu xa) thì giờ đây lắc đầu, bảo tôi:

– Cái bà đó kỳ khôi thiệt! Không biết nói câu cám ơn!

Tôi nhếch mếp cười buồn, nói nhỏ: “That’s alright. It’s fine with me.” (Không sao, tôi ổn mà)

Hôm đó ngồi trên xe BART tới sở làm tôi cảm thấy buồn man mác. Hơn ba mươi năm lìa bỏ quê ra đi, tôi đã trở lại ba lần. Cả ba lần, không lần nào tôi tìm được quê hương ngày xưa. Tất nhiên tôi không buồn vì những thay đổi ngoại cảnh. Ở đâu cũng vậy, nhiều khi những thay đỗi môi trường lại trở nên cần thiết. Không ai muốn mãi một quê hương nghèo nàn, rách nát, chậm tiến. Nhưng những thay đổi tôi thấy là những điều làm tâm tư tôi rướm máu. Những buổi tối đi chơi tôi thấy những tấm thân trẻ thơ sớm trở thành đàn bà. Tôi đã trở nên người lạ ngay trên quê hương của mình. Tôi như người ngoại quốc trong nơi mình sinh ra và lớn lên. Mỗi lúc ở khách sạn, tôi phải giao nộp passport cho người ta giữ. một điều chẳng bao giờ xảy ra tại những nước trên thế giới mà tôi đã có dịp tới thăm.

Bà vịt bầu bảo tôi “go back to where you belong”. Tôi belong nơi này, tôi đã chọn nơi này, dù sự chọn lựa chẳng khởi đầu bằng tự nguyện. Ở đây, tinh thần tôi thoải mái, vật chất tôi đầy đủ. Dù thỉnh thoảng người ta xúc phạm tự ái, làm tủi thân kẻ tha hương tìm lẽ sống. Dẫu vậy, những lần buồn phiền này chẳng thường xuyên. Cứ như những hạt hụi thỉnh thoảng rơi vào mắt làm mình khó chịu trong giây lát. Rồi xong. Rồi đâu lại vào đó. Tôi nghĩ vậy, và cái hình ảnh xấu xí của bà vịt bầu không làm tôi khó thở nữa.

Huyền Thoại

 

Hình ảnh và bài đọc do nhóm Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ. 

 

 The

 

Links:


VB-VVNM

Advertisements

Bầu Cho Ai? – Bs. Con Cò Nguyễn Văn Bảo

Bạn đã ghi danh đi bầu chưa?

Bài đọc suy gẫm:  Blog 16 hân hạnh chia sẻ 1 bài viết thú vị của Bs. Nguyễn Văn Bảo (Con Cò) nhận được qua email do BN, và Henry Hoàng chuyển có liên quan đến bầu cử để bà con suy gẫm. Đây là cuộc nói chuyện giữa Con Cò và một Cô gái Mỹ gốc Việt. Nhân tiện cũng xin cám ơn các ACE thân hữu đả âm thầm tiếp tay chuyển lửa đi khằp nơi trong quốc nội từ bấy lâu nay.
Bài đọc này tuy thiên về phía Ông Obama nhưng vẫn chỉ là quan điểm riêng của Mr. Con Cò. Điều quan trọng là những gợi ý và dựa vào đó chúng ta có thể phần nào dùng làm cơ sở lý luận để biết mình sẽ bầu cho ai, đảng nào.  Ghi chú: Blog nhận được  nhiều thư bêu xấu nhau của 2 đảng Dân Chủ- Cộng Hòa. Hay có, dở có, chửi bới, ném đá rất cay nghiệt… Chúng tôi xin được đứng giữa và xin góp ý theo quan điểm riêng.
Bầu cho đảng nào cũng được. Riêng đối với những người chủ trương bầu cho đảng nào mình nghĩ rằng có lợi cho Tự Do – Dân Chủ – Việt Nam thì cũng nên tìm hiểu kỹ về chính sách đối ngoại lâu dài của Hoa Kỳ trong hiện tại và tương lai và việc thi hành chính sách của mỗi đảng có hữu hiệu?  Phải cân đo đong đếm bằng những bằng chứng xác thực là đảng này có thực sự yểm trợ chúng ta trong công cuộc đòi TD – DC – VN? và dĩ nhiên điều quan trọng là phải bảo nhau đi bầu thật đông.  Kính chúc quý vị luôn an mạnh.

Mit Rom: “Thế… lày ư?”

Obama: “Không, Thế kia”

“Thế kia là thế lào?”

“Thì nà thế…lày đó”

Mit Rom Lắc đầu: ” Choáng!”

Những tiểu bang lưng chừng (cử tri)  nhận xét về 2 ứng cử viên Tổng Thống. Ai sẽ làm cho nền kinh tế mẽo khá hơn.  Thăm dò của viện Gallup. Hình dưới: Fan trẻ trung của ông Mitt tại bang Ohio.

Nhân mùa bầu cử xin chuyển đến các bạn bài đọc này để hiểu rỏ quan điểm và thái độ chính trị của một số người Việt tỵ nạn tại Mỹ …

Lời nói đầu :  Đây là cuộc nói chuyện giữa Con Cò và một Cô gái Mỹ gốc Việt. Cô năm nay 19 tuổi, di cư sang Mỹ năm 2006 theo diện bảo trợ, nhập quốc tịch Mỹ năm ngoái và hiện đang làm việc cho một supermarket. Những câu hỏi và trả lời được xếp lại thành một bài lấy nhan đề là Vấn Đáp.

Vào đề:

Hỏi: -Thưa cụ, cụ hơn ông nội của cháu 7 tuổi. Cụ có cho phép cháu xưng hô với cụ như ông, cháu không ?

Đáp: Tôi rất vui lòng. Cháu cứ tự nhiên.

Hỏi: -Cháu là LTH, sang Mỹ năm 2006, lúc vừa học hết lớp 8 tại Việt nam. Năm nay là lần đầu tiên cháu được đi bầu. Tuy học 4 năm trung học tại Mỹ nhưng chỉ được dạy đại cương về luật bầu cử nên cháu muốn nhờ ông chỉ bảo thêm một vài điều. Trước hết xin ông nói rõ về 3 nhóm Radical Republics, Radical Democrates và Moderates.

Đáp: -Tôi không muốn dùng từ Radical mà muốn dùng từ Conservative cho Công Hòa (CH) và từ Liberal cho Dân Chủ (DC). Những người thuộc 2 nhóm này cộng lại khoảng 70% tổng số cử tri. Họ luôn luôn bầu cho đảng của họ để protect quyền lợi riêng của họ. Không nên bình luận về thái độ bầu cử của họ. Thái độ ấy rất chính đáng và hợp với tinh thần dân chủ của nước Mỹ.

Những người moderates phần đông thuộc giai cấp trung lưu. Bầu cho đảng nào cũng không ảnh hưởng tới quyền lợi riêng của họ nên họ bầu theo sách lược và tài năng của ứng cử viên.

Hỏi: -Ai trong 2 ứng cử viên đáng được bầu và tại sao ?

Đáp: -Tôi không muốn trả lời câu hỏi này vì sợ bị hiểu lầm là đang cổ động cho một trong hai đảng.

Hỏi: -Theo ý riêng của ông thì sao ?  Chỉ là ý kiến riêng thôi, không ảnh hưởng tới ai cả.

Đáp: -Tôi thuộc giai cấp trung lưu nên sẽ bầu cho người mà tôi cho là sáng gia’ hơn. Những điều tôi sắp nói dưới đây không phải là ý riêng của tôi mà là những chi tiết đã được mổ xẻ tỉ mỉ trên báo chí và truyền hình:

Ông Romney có nhiều khuyết điểm: đời tư không sáng (năm 18 tuổi đè một tên gay ra gọt đầu , năm 22 tuổi cột một con chó trên mui xe van chạy đường trường với tốc độ 65 miles/giờ) , nói năng lươn lẹo (flip flop), ngoại giao kém cỏi (polls cho thấy đang thua đối thủ 12 điểm về ngoại giao), plan về economy và unemployment không có chi tiết đáng tin. Ông còn có tật phát ngôn bừa bãi. Ông nói: “47% American people who did not pay taxes have voted for Obama. I don’t care for them, they have to be responsible for their life”. Ông gà mờ đến độ không biết qúa nửa của 47% ấy là những người trước kia đã đóng thúê, nay về hưu, income không đủ để đóng thuế. Một cử tri có thể nói bừa bãi như vậy nhưng một ứng cử viên thì tuyệt đối không nên, nhất là ứng cử viên tổng thống. Tổng thống phải care for everybody chứ không care riêng cho những người bầu cho mình. Chỉ cần so sánh câu đó với câu của ông Obama nói về cùng một đề mục cũng đủ thấy độ chênh lệch qúa xa giữa 2 người. Sau khi thắng ông John McCain năm 2008, ông Obama nói: “ 47% of american people did not vote for me but I am the president of everybody.”

Ông Obama có đời tư trong sạch, làm TT đã 4 năm nên có nhiều kinh nghiệm hơn, đối ngoại “not bad” và được bà Hillary Clinton giúp sức nên đã có nhiều thành công về mặt ngoại giao. Ông còn là người giết được Bin Laden. Tuy chưa làm được gì đáng kể cho nền kinh tế nhưng thời gian 3 năm rưỡi chỉ vừa đủ cho ông chận đứng những suy thoái kinh tế của 8 năm cũ, chứ chưa đủ để phát triển kinh tế (tôi đồng ý với ông B. Clinton: “let’s give this guy a little bit more time”). Ông Obama tiêu qúa nhiều tiền làm cho deficit qúa cao nhưng phần lớn tiền đó đã dùng để tu bổ cầu cống, đường xá, công thự mà sớm hay muộn nước Mỹ cũng phài làm. Vậy nên tôi sẽ bầu cho ông Obama.

Hỏi: -Ông nghĩ cháu nên bầu cho ai ?

Đáp:-Bầu cho người mà cháu thấy thích hợp với quyền lợi cá nhân của cháu.

Hỏi: -Income của bố dượng cháu vào khoảng 400 ngàn dollars mỗi năm nên ông luôn luôn bầu cho đảng Cộng Hòa bất kể tài năng của ứng cử viên. Vậy có đi ngược với đường lối của nước Mỹ hay không ?

Đáp: -Cháu đừng nghĩ như vậy. Có nhiều việc mình chỉ làm cho đời mình, không lý tới quốc gia mà vẫn góp phần tích cực vào việc phát triển quốc gia. Bầu cử là một thí dụ cụ thể. Người Mỹ thường bầu cho ai protect được quyền lợi của cá nhân họ. Không có gì sai trái trong thái độ ấy. Là conservative thì cứ bầu cho Cộng Hòa. Là Liberal thì cứ bầu cho Dân Chủ. Hai nhóm này luôn luôn giữ cho thế lực của hai đảng cân bằng nhau dù không bao giờ đóng vai trò quyết định trong bầu cử (vai trò quyết định là của nhóm swing voters, sẽ nói dưới đậy). Đó là nòng cốt của nền dân chủ Mỹ.

Kết qủa bầu cử được quyết định bởi những swing voters ( những người thuộc nhóm moderates), tuy họ chỉ là thiểu số, khoảng 30% tổng số cử tri. Họ thuộc cà hai đảng hoặc không thuộc đảng nào. Income của họ vừa đủ dùng, không bị ảnh hưởng bởi chính sách thuế má của bất cứ đảng nào nên họ không bầu theo lợi ích cá nhân mà dựa trên sách lược cùng tài năng của ứng cử viên (như tôi đã nói sơ qua ở trên).

Thái độ căn bản của swing voters là: Giữa 2 người good, chọn the better. Giữa 1 người good và 1 người bad, chọn the good. Giữa 2 người bad, avoid the worst. Cho nên người đắc cử luôn luôn là người giỏi hơn giữa 2 ứng cử viên và nước Mỹ vẫn luôn luôn là siêu cường số 1 cũa thế giới. Chưa có một dấu hiệu nào cho thấy nước Mỹ cần thay đổi hệ thống bầu cử. Vẫn lấy tự do làm nền tảng cốt yếu cho bầu cử. Tuy là thiểu số nhưng khi họ nghiêng về phía nào là phía đó thắng. Quyết định của họ ít khi sai mà nếu sai thì sẽ còn quốc hội và giới truyền thông đứng sau lưng để kiềm chế TongThong. Đừng coi thường giới truyền thông của nước Mỹ, họ là những người hiểu biết rộng rãi và vô tư. Họ được mệnh danh là lực lượng thứ tư của nước Mỹ (sau hành pháp, lập pháp và tư pháp) và không mislead quần chúng Mỹ.

Hỏi: -Có nhiều emails chửi thậm tệ ứng cử viên này hoặc ứng cử viên kia. Dữ kiện mà họ nêu ra rất lạ tai làm cháu hoang mang. Ông có ý kiến gì về những emails này ?

Đáp: -Tự do ngôn luận của Mỹ rất phóng khoáng, muốn chửi ứng cử viên nào trong dịp bầu cử cũng được. Vấn đề là chửi vô bằng chứng thì không ai nghe.

Hỏi: -Sao kỳ vậy ? Cháu nghe nói chửi vô bằng chứng là bị kiện, có khi phải bồi thường cả triệu dollars. Họ không sợ bị kiện sao ?
Đáp: -Nước Mỹ có một truyền thống mà không nước Á châu nào có: Người của public (ai ra ứng cử để được dân bầu đều là người của public) thì phải chịu cho public tự do phê phán mà không cần bằng chứng. Chửi tư nhân vô bằng chứng mới bị thưa kiện.

Hỏi: -Ông nghĩ sao về negative campain ?

Đáp: -Mục này thì tôi không ưa. Nó càng ngày càng tệ trong 30 năm nay bởi vì cả hai đảng đều thấy nó có hiệu qủa. Nâng cao mình lên bằng cách hạ thấp đối phương xuống là một thái độ tồi tệ. Năm 1992, Bill Clinton nhờ câu: “ Nếu dân muốn có nhiều jobs thì chỉ cần lay-off một người duy nhất: G.W. Bush” mà thắng Bush bố.  G.W. Bush con nhờ negative campain mà thắng sát nút Al Gore (mặc dầu kém 500 ngàn phiếu) năm 2000 và quật ngã John Kerry năm 2004. Obama cũng nhờ negative campain mà thắng John McCain gần như landslide năm 2008 (nếu không nhờ negative campain thì có lẽ chỉ thắng sát nút). Không biết đến bao giờ nước Mỹ đáng kính này mới thoát được nạn negative campain !

Hỏi: -Ông nhận xét thế nào về T.T. Bill Clinton và T.T. G W Bush ?

Đáp: -Tôi thuộc nhóm Dân Chủ ôn hòa nên rất khó nói vừa lòng cả 3 nhóm, chỉ nói vài điều hiển nhiên thôi:

Bill Clinton là người đa tài (có poll rate ông thông minh nhất lịch sử Mỹ). Chỉ cần xét rằng, sau khi về hưu, suốt trong 12 năm, mỗi năm kiếm 15 triệu dollars bằng cách diễn thuyết tại các trường đại học khắp thế giới (kể cả Trung Cộng, nước thù nghịch và keo kiệt nhất) cũng đủ thấy ông thông minh cỡ nào rồi. Trong suốt chiều dài lịch sử thế giới, không có nguyên thủ quốc gia nào làm được như vậy. Ông còn có hai ưu điểm biết người biết ta, biết đường lui tới. Khi bị buộc tội rồi bị suy thoái tâm thần vì vụ Monica, nghe lãnh tụ Nam Phi Mandela đã nhủ câu: “Vĩ~ nhân không phải là người không bao giờ ngã mà là người vùng dậy được sau khi ngã” thì ông tỉnh ngộ, không là một tổng thống ù lỳ nữa mà tiếp tục lèo lái quốc gia đến thắng lợi về cả kinh tế lẫn đối ngoại. Ấy là chưa kể đến việc quật ngã 2 đối thủ gộc của Cộng Hòa là Newt Gringrich và người kế vị chức phát ngôn viên quốc hội của ông ta, cũng vì tội ve gái.

Cựu Tổng Thống  Bill Clinton trong 1 lần diễn thuyết tại trường đại học (National) Hà Nội Việt Nam, hình Blog Hieu Minh.org
G. W. Bush là một người đứng đắn, dễ thương, nhưng thiếu thông minh. Ông nghe lời D. Chenney (người được coi là the most powerfull vice president của lịch sử Hoa Kỳ) đánh Iraq làm cho nước Mỹ, trong 5 năm, không còn được thế giới tin cậy hoặc kiêng nể nữa và Al Qaeda, trước đó không có cơ sở tại Iraq (không phải Saddam Hussein ghét Al Qaeda mà hắn chỉ sợ Mỹ mượn cơ hội tấn công mình), nay dùng Iraq làm sào huyệt. Nếu cứ thỉnh thoảng dội bom hoặc “no flight zone” như Clinton đã làm thì mọi việc đã khác hẳn. Về kinh tế trì trệ thì không nên hoàn toàn quy trách cho ông Bush vì nó liên hệ đến nhiều yếu tố khác, như kinh tế Âu châu chẳng hạn.

Hỏi: -Ông nghĩ sao về đa số người Mỹ gốc Việt theo đảng Cộng Hòa. Nhiều người gởi emails mạt sát đảng Dân Chủ và chửi người bầu cho ông Obama là ngu xuẩn ?

Đáp: -Điều này khó nói lắm. Trước hết, tôi không nghĩ đến đa số như cháu vừa nói. Nhiều người Việt rất thận trọng. Họ tuyệt đối im lặng nên không biết rõ họ nghĩ gì. Nhiều người khác, dù không ở giai cấp thượng lưu và trung lưu, cũng cổ động cho đảng Cộng Hòa vì tưởng rằng chỉ đảng Cộng Hòa mới chống Cộng. Họ quên rằng chính T.T. Cộng Hòa Nixon đã ký hiệp định Paris bán đứng VietNamCongHoa và T.T kế vị Ford, nghe theo Kissinger, đã cắt viện trợ quân sự để VNCH chết sớm. Tôi không ngu đến độ chê họ ngu mà thông cảm nỗi đau của họ nên không phàn nàn mấy về chuyện lầm lẫn ấy. Cổ động cho Cộng Hòa là quyền tự do chính đáng của họ. Nghĩ rằng đảng Dân Chủ không chống cộng cũng là quyền tự do tư tưởng của họ. Chỉ có điều này là đáng phàn nàn: Là công dân Mỹ mà, trong mùa bầu cử 2012, không bầu cho hiện tại của nước Mỹ, ngược lại, bầu cho qúa khứ 37 năm trước của VNCH ! (nghĩa là bầu cho đảng mà mình tưởng là chống Việt Cộng nhiều hơn trong thập niên 60 và 70). Nếu dân Mỹ biết việc này (nhiều người đã biết), họ sẽ nghĩ sao về bổn phận công dân của người Mỹ gốc Việt ?

Hỏi: -Theo ông, người Mỹ gốc Việt nên bầu cho đảng nào ?

Đáp: -Tôi không muốn trả lời câu hỏi này.

Nếu thuộc giai cấp thượng lưu hay low class, thì cứ bầu như người Mỹ thường làm nghĩa là bầu cho quyền lợi của mình. Rất tự do. Rất hợp lý. Rất chính đáng.

Nếu thuộc nhóm swing voters thì cứ xét plan của 2 phe, nghe 3 cuộc debates của ứng cử viên tổng thống. Cuộc debate của ứng cử viên phó tổng thống không quan trọng lắm vì người ta bầu tổng thống chứ không bầu phó tổng thống.

2008Decision10.jpg
Câu nói hay nhất trong bài diễn văn đắc cử của Tân Tổng Thống Barrack Obama trong năm 2008: ” Yên trí, tôi sẽ luôn luôn lắng nghe các bạn dù Ý kiến chúng ta bất đồng.MSNBC-TV interactive
Hỏi: -Ông đoán ai sẽ thắng trong ngày 6-11 năm nay ?

Đáp: -Không thể nói chắc chắn ai sẽ thắng nhưng theo những polls vừa ra thì có thể đoán rằng ông Obama sẽ thắng. Polls sẽ còn thay đổi tùy theo diễn tiến của sự việc, tùy theo đối đáp của 2 ứng cử viên trong 3 cuộc debates và tùy theo từ nay đến ngày 6-11, có ứng cử viên nào làm big mistakes hay không (tỷ dụ như câu 47% của ông Romney). Hiện nay polls càng ngày càng bất lợi cho ông Romney. Về tài hùng biện, Romney cũng thua Obama nên càng thất thế. Nhưng nạn “ngựa về ngược” đôi khi vẫn xảy ra.

Những chuyên gia về bầu cử thì xét kết qủa theo tiểu bang.

Họ chia 50 tiểu bang thành 3 nhóm:

Nhóm tiểu bang Cộng Hòa như Texas, Alabama, Louisiana, South Carolina, Kentucky, Indiana…Những tiểu bang này luôn luôn bầu cho ứng cử viên Cộng Hòa, không bao giờ bầu cho ứng cử viên Dân Chủ.

Nhóm tiểu bang Dân Chủ như California, Oregan, Washington, New York, New England…Những tiểu bang này luôn luôn bầu cho ứng cử viên Dân Chủ, không bao giờ bầu cho ứng cử viên Cộng Hòa.

Nhóm swing states (khoảng 10 tiểu bang) như Ohio, Pensylvania, Virginia, North Carolina, Florida….Những tiểu bang này bầu cho ứng cử viên nào có tài ba và có good plan, bất luận là DC hay CH.

Nhóm swing states (màu đen), và dưới là họa đồ về tỷ lệ cử tri người Latino, Á Châu (asian)…

 Số người Á Châu đi bầu chỉ chiếm khoảng 2.5 trong tổng số cử tri ghi danh toàn quốc nhưng tăng dần. (1988-2008). Nguồn PewResearch Center Publication


 

 

 

 

 

 

Năm nay, họ nói rằng 3 swing states Ohio, Florida và Virginia là 3 tiểu bang quan trọng nhất. Ông Romney bắt buộc phải thắng cả 2 tiểu bang Ohio và Florida mới mong thắng cử, nghĩa là nếu thắng tất cả các tiểu bang Cộng Hòa nhưng thua ở Ohio hoặc ở Florida thì vẫn chưa đủ 270 cử tri đoàn (electoral votes) để thắng cử. Trong khi ông Obama chỉ cần thắng những tiểu bang Dân Chủ cộng thêm 1 trong 2 tiểu bang Ohio hoặc Florida là thắng cử. Theo nhận xét của họ, từ 30 năm nay, không ứng cử viên nào đắc cử mà không thắng Ohio.  Hiện nay ông Romney đang thua ông Obama 12 điểm ở Ohio, 6 điểm ở Florida và 5 điểm ở Virginia. Vậy nếu ông Romney không xoay ngược được tình thế trong 35 ngày nữa thì sẽ có triển vọng thua nặng nề vào ngày 6-11-12.

Hỏi: -Cháu rất excited được đi bầu lần đầu tiên nên năm nay chắc chắn sẽ đi bầu. Cháu có một cô bạn thuộc đảng Cộng Hòa; nếu tới ngày 6-11 mà polls cho biết ông Romney thua qúa xa, thì cô ta (hơi lười) sẽ không thèm đi bầu nữa. Cháu có nên thuyết phục cô ấy cứ đi bầu hay không ?

Đáp: -Câu hỏi này rất hay. Không những bầu là bảo vệ quyền lợi của mình mà còn là bổn phận của người công dân, cho nên dù biết chắc người mình muốn bầu sẽ thua mình cũng nên đi bầu. Những kỳ bầu cử tới, dù không excited như lần đầu tiên, cháu cũng vẫn phải đi bầu. Nếu ai cũng nghĩ như cô bạn của cháu thì việc bầu cử của Mỹ sẽ rối loạn vì người underdog sẽ có thể thắng. Còn nữa, tổng thống đắc cử cũng cần biết có bao nhiêu phần trăm (%) dân không bầu cho mình để dễ lãnh đạo quần chúng.

Còn một điều, tuy cháu không hỏi nhưng cũng nên cho cháu biết. Đa số cử tri Cộng Hòa rất kỷ luật, họ rất siêng đi bầu. Ngược lại, nhiều cử tri Dân Chủ hơi lười, hễ thời tiết xấu là nằm lì ở nhà, làm cho ứng cử viên của họ thất cử oan uổng (trong trường hợp chênh lệch sát nút). Vậy cháu nhớ khuyên cô bạn đi bầu. Cháu cũng vậy, phải sốt sắng đi bầu trong mọi cuộc bầu cử sau này.

Hỏi: -Cô bạn của cháu kể trên, hiện đang cổ động volunteer cho đảng Cộng Hòa, thường công kích nặng nề những ứng cử viên Dân Chủ và những cử tri của đảng này. Thái độ đó có thích đáng (appropriate) hay không ?

Đáp: -Cổ động cho một đảng, dù có thù lao hay chỉ là volunteer, đều là một công việc thích đáng. Công kích nặng nề ứng cử viên của đảng đối lập (trong tư thế cổ động viên của mình) cũng vẫn thích đáng. Nhưng công kích cử tri của đảng đối lập thì không thích đáng mà là xâm phạm tự do ngôn luận của người khác.

Hỏi: -Nhiều khi hai người rất thân thiết với nhau (bạn bè, anh em, cha con..) mà bầu cho 2 đảng khác nhau. Việc này có ảnh hưởng tới tình cảm của họ sau này hay không ?

Đáp: -Tuyệt đối không. Hai người thân nhau mà khác tôn giáo còn đôi khi có trở ngại (nói lỡ lời là có thể gây hận cho nhau) nhưng khác chính kiến thì không hề gây trở ngại về tình cảm. Bạn bè, anh em, cha con cũng có thể có income khác biệt cần protect nên sẽ bầu cho 2 đảng khác nhau. Kinh nghiệm cho thấy tình cảm của họ vẫn nguyên vẹn sau cuộc bầu cử, bất kể kết qủa bầu cử lợi cho phía nào. Vợ chồng thì hơi khác: có chung một income (income của 2 người cộng lại) nên thường bầu cho cùng một đảng, trừ trường hợp income thấp. Khi income thấp thì họ lọt vào nhóm swing voters (income không bị ảnh hưởng bởi chính sách thuế má của 2 đảng) và sẽ bầu theo suy xét riêng của mỗi người về sách lược và tài năng của ứng cử viên; cho nên vợ có thể bầu cho đảng này còn chồng thì bầu cho đảng kia. Nhưng kinh nghiệm cũng cho thấy, đôi khi cãi vã nhau kịch liệt nhưng không hề vì thế mà giận nhau.

Hỏi: -Bầu cử có liên hệ gì với kỳ thị chủng tộc hay không ?

Đáp: -Có liên hệ với chủng tộc nhưng không liên hệ với kỳ thị. Đảng Cộng Hòa nghiêng về dân da trắng (dân đa số). Đảng Dân Chủ nghiêng về dân da màu (dân thiểu số). Chỉ nghiêng về phía đa số để kiếm nhiều phiếu hoặc nghiêng về phía thiểu số để gỡ gạc một ít phiếu (vì đa số đã bị đảng kia hứng mất rồi), chứ không phải bỏ rơi da màu hoặc da trắng. Bất cứ ứng cử viên nào lỡ mồm nói một lời kỳ thị chủng tộc đều có triển vọng rớt đài. Một thí dụ điển hình: năm 2006, ông Allen (incumbent US senator of Virginia), thuộc đảng CH và đã có 2 nhiệm kỳ thống đốc và một nhiệm kỳ senator của Virginia, chỉ lỡ miệng dùng từ macaca để gọi anh vác máy quay phim người Ấn Độ mà thua sát nút ông J. Web của đảng Dân Chủ (macaca là một tiếng lóng, không có trong tự điển thường, chỉ có trong tự điển của tiếng lóng và có nghĩa là đồ con khỉ, giống như người Việt mình thường dùng từ “Tôn Ngộ Không”).

Hỏi: -Đây là câu hỏi chót. Đầu năm nay, nhân mùa bầu cử, một nhóm người của đài TV Việt Nam SBTN, do nhạc sĩ Trúc Hồ lãnh đạo, lấy được 150 ngàn chữ ký của người Việt, đòi chính phủ Hoa Kỳ dùng áp lực kinh tế để buộc VC phải thả một nhạc sĩ bị giam cầm vì làm 2 bài hát bảo vệ dân quyền. T.T. Obama mời đại diện của 50 tiểu bang (trong nhóm này) vào tòa Bạch Ốc để cứu xét thỉnh nguyện nhưng kết qủa không được như ý muốn nên họ thất vọng. Ông có ý kiến gì về việc này không ?

Đáp -Đây là vấn đề tế nhị nhất. Trả lời loạng quạng là bị đồng hương đập bằng búa tạ. Có nhiều yếu tố bất lợi:

Yếu tố thứ nhất: T.T. Obama không đích thân ra gặp các đại diện mà để bà Clinton, bộ trưởng ngoại giao, thay mặt (lấy lý do đang bận tiếp một chính khách ngoại quốc quan trọng). Lý do này không vững lắm. Phái đoàn Việt có nhiều thì giờ, có thể chờ T.T vài ba giờ cũng không sao. Tuy bà Clinton là ngoại trưởng có uy thế nhưng gặp đại diện của một khối công dân khổng lồ như vậy thì T.T mới xứng, nhất là trong mùa bầu cử. Tại sao ông Obama lại không đích thân ra gặp ?  Sẽ nói sau, cùng một lượt với các yếu tố khàc.

Yếu tố thứ hai: 150 ngàn người Việt trong khối này bất mãn với ông Obama sau khi chờ nhiều tháng mà không thấy kết qủa cụ thể nào. Mấy người trong nhóm lãnh đạo đe dọa rằng nếu chính phủ không giài quyết thỏa đáng thì sẽ đem cà 150 ngàn phiếu cho đảng Cộng Hòa. Cũng sẽ bàn sau.

Yếu tố thứ ba: Chừng một tháng sau, có một công dân Mỹ (người da trắng) nói công khai trong một restaurant đại khái rằng: Người Việt gởi cả chục tỷ dollars về nuôi VC hàng năm mà lại ép chính phủ Mỹ dùng áp lực kinh tế với VC ; không thấy chướng tai sao ?

Hình ảnh đồng bào đi vận động Hành, Lp pháp cứu Nhạc sĩ Việt Khang và đòi hỏi Nhân Quyền cho Việt Nam tại Washington D.C. trong tháng 3, 2012. Link Blog 16

Tôi thu thập ý kiến từ nhiều nơi để giải thích như sau:

1/ Từ 30 năm nay, VC bắt hàng ngàn trí thức gồm bác sĩ, luật gia, văn sĩ, nhân sĩ (điển hình là bác sĩ Nguyễn Đan Quế) nhốt hàng chục năm chỉ vì họ diễn đạt tư tưởng trên thư luân lưu hoặc trên internet. Thế mà dân Mỹ gốc Việt không thu thập nổi 1 ngan`chữ ký để cứu họ. Nay chỉ vì một anh nhạc sĩ tài tử mà gom góp tới 150 ngàn chữ ký. Cân nhắc nặng nhẹ không tương xứng. Phản kháng không hợp thời. Tuy trong tờ phản kháng có nhắc tới những người bị bắt giữ bất hợp pháp lúc trước nhưng chỉ là tiện thể. Tiện thể khác với chính thức xa lắm.

2/ Những người lãnh tụ của nhóm chưa từng có kinh nghiệm chính trị, không có khả năng tranh luận pháp lý và không được những chính khách tên tuổi đứng sau lưng hỗ trợ, cho nên chỉ xử dụng được đài truyền hình mà mình có cổ phần chứ không có sách lược ở tầm mức quốc gia. Những cựu chính khách đáng kính của VNCH như cựu bộ trưởng, cựu nghị sĩ, cựu dân biểu, cựu thẩm phán, cựu luật sư còn sống khá nhiều trong nước Mỹ, các cựu hội đoàn như hội văn bút, luật sư đoàn, y sĩ đoàn vẫn còn nhiều thành viên trong nước Mỹ. Sao không tham khảo họ ?

3/ Những người đặt bút ký vào thỉnh nguyện thư, vì qúa hăng say, đã không đọc kỹ bản văn nhất là lý do phản kháng ( sẽ nói rõ hơn dưới đây).

4/ Lời lẽ trong bản văn thiếu khiêm nhượng và lý lẽ không đủ mạnh. Là công dân Mỹ, mình có quyền đòi chính phủ Mỹ phải làm áp lực kinh tế với VC nếu chính mình bị chà đạp khi viếng quê cũ, không có quyền đòi chánh phủ Mỹ phải làm áp lực kinh tế với VC để bảo vệ công dân của nước cũ của mình.

Mình có quyền khuyến cáo chính phủ Mỹ, với danh nghĩa lãnh đạo nhân quyền thế giới, nên can thiệp trong khả năng của nước Mỹ và phù hợp với interest của nước Mỹ. Cái gọi là áp lực kinh tế cũng phải có chừng mực. Chính phủ sẽ khó làm áp lực nếu áp lực ấy phương hại tới bang giao kinh tế của 2 nước hoặc phương hại tới thương mại của nước Mỹ. Dẫu muốn làm, chính phủ cũng còn e ngại phản ứng của quốc hội và ý muốn của người dân (bằng chứng là một người Mỹ đã lên tiếng trong restaurant như vừa nói ở đoạn yếu tố thứ 3 ).

5/ Trong thời gian mà phái đoàn Mỹ gốc Việt đệ trình thỉnh nguyện thư, chính phủ Mỹ đang bận tâm lo chặn Trung Cộng bành trướng bá quyền tại các quần đảo nhỏ ở biển Đông. Mỹ cũng đang bành trướng thế lực tại Thái Bình Dương. Việt Cộng đóng vai trò rất quan trọng trong 2 sách lược ấy, nên Mỹ không những chưa muốn dùng áp lực kinh tế cho vụ vi phạm nhân quyền mà còn giúp chúng tăng cường lực lượng Hải quân. Kỹ thuật enemy of my enemy is my friend vẫn còn hiệu qủa chính trị đáng kể. Đây cũng là một lý do tại sao Obama không đích thân ra gặp phái đoàn mà chỉ để bà Hillary ra hứa suông cho tạm êm chuyện. Kết qủa là: 150 ngàn người Mỹ gốc Việt đã dùng búa tạ để đập ruồi và con ruồi VC đã dễ dàng trốn thoát êm ru. Nếu dùng 150 ngàn chữ ký cách đây 15 năm (lúc VC bắt đầu nhốt cả ngàn chính trị phạm) thì hiệu qủa đã to lớn hơn nhiều và anh nhạc sĩ trẻ Việt Khang có thể đã không bị bắt (như vừa rồi).

6/ Đe dọa sẽ đem cả 150 ngàn cử tri sang đảng Cộng Hòa. Vừa ấu trĩ, vừa phi pháp ! Ấu trĩ vì những người ký vào danh sách đó không phải là tay sai của ban tổ chức để họ muốn đem đi đâu thì đem. Phi pháp vì đây là một hành vi black-mail. Tất cả hành pháp, lập pháp, tư pháp, truyền thông và dân chúng Mỹ đều ghét black-mail.

7/ Hàng năm, người Mỹ gốc Việt gởi cả chục tỷ dollars về Việt Nam (nói là gởi cho thân nhân nhưng kỳ thực VC đã thu được một số ngoại tệ khổng lồ). Một số người khác đem cà chục triệu dollars về đó kinh doanh. Vô tình giúp kinh tế cho VC to lớn và triền miên như vậy thì lấy tư thế gì để đòi chính phủ Mỹ phải dùng áp lực kinh tế với VC ?

Hỏi: -Bây giờ thì cháu đã biết mình sẽ bầu cho ai rồi. Ông có muốn biết cháu vừa quyết định bầu cho ai không ?

Đáp: -Không cần thiết. Cũng không nên. Chúc cháu enjoy voting.

Kết thúc :

-Cháu cảm ơn ông. Kính chào ông.

-Chào cháu.

Ngày 28-9-2012

Con Cò (bác sĩ Nguyễn Văn Bảo)

Hình ảnh và bài đọc do nhóm Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ. 

 

 The

 

Links:

Nguồn Emails

Asian Voter in USA. (Youtube)


Chế Linh, Chưa Phù Hợp Với Tình Hình – Trúc Giang MN

Bài đọc suy gẫm:  Chế Linh, Chưa Phù Hợp Với Tình Hình tức “Về trong vinh quang, ra trong đột quỵ” của tác giả TrúcGiang MN. Hình ảnh chỉ có tính minh hoạ.

1* Mở bài

Về trong vinh quang, ra trong đột quỵ là tình trạng của ca sĩ Chế Linh về nước trong những show trình diễn với quảng cáo “30 năm tái ngộ”. Ngày về, Chế Linh mặt rạng rỡ tươi cười đón nhận những bó hoa trao tặng của khán giả. Hình ảnh trái ngược là khi trở ra, vẻ mặt bơ phờ, hốc hác vừa xuất viện sau một cơn đột quỵ.

Nhiều người cho đó là một cuộc giao lưu, giữa văn hoá Việt Nam với văn hoá Việt Nam, vì bài bản, ca sĩ, nhạc sĩ đều là người Việt Nam cả.

2* Show diễn đầu tiên ngày 21-10-2011

Show diễn đầu tiên ở Hà Nội được công ty giải trí Bích Ngọc, do bầu show Lê Văn Tiến (Hoàng Tiến) đại diện thực hiện ngày 21-10-2011 tại Mỹ Đình. Ca sĩ hải ngoại gồm có: Chế Linh, Thái Châu, Hương Lan, Tuấn Ngọc, Sơn Tuyền, Mạnh Đình, Đức Huy, 3 người con của Chế Linh, Andrea Aybar và Siêu mẫu Tây Ban Nha. MC là Nguyễn Cao Kỳ Duyên.

Buổi trình diễn rất thành công. Khán giả hoan nghênh nhiệt liệt. Chế Linh hân hoan, rạng rỡ nhận những bó hoa của khán giả trao tặng.

3* Vài nét về ca sĩ Chế Linh

Theo tài liệu trong nước, Chế Linh là người Việt gốc Chàm (Chăm), tên thật là Chà Len (Jamlen), tên Việt là Lưu Văn Liên, sinh năm 1942 tại Paley Hamu Tanran, gần Phan Rang, nay thuộc Ninh Thuận.

Chế Linh vừa là ca sĩ vừa là nhạc sĩ sáng tác, nghệ danh là Tú Nhi. Tài liệu trong nước cho biết, Chế Linh có khuynh hướng hát nhạc chiến tranh của người lính VNCH, mặc dù không phải nhập ngũ, vì là người dân tộc thiểu số.

Chế Linh nổi tiếng là người có nhiều vợ, tính đến tháng giêng năm 2007, Chế Linh đã có 4 vợ và 14 đứa con, 7 trai, 7 gái. Những con trai theo nghiệp cha là Chế Phi, Chế Phong, Chế Khang, Chế Thanh, và con trai út dường như là Chế Bồng Em. Đương nhiên là cưới vợ khác sau khi ly dị.

Năm 16 tuổi vào Sài Gòn, giúp việc nhà cho ông chủ người Hoa, trông nom con ông và phụ giúp nấu ăn. Sau đó, làm tài xế lái xe đá ở Biên Hoà. Chế Linh có khiếu âm nhạc và nổi tiếng là ông vua nhạc sến. Năm 1975, vượt biên, bị tù ở Sông Mao, Mỹ Đức, bị kết tội phản động. Năm 1978, ra tù sau 28 tháng biệt giam. Năm 1980, vượt biên qua Mả Lai, rồi đi định cư ở Toronto, Canada.

 

4* Show diễn thứ hai bị cấm (12-11-2011)

4.1. Ba lý do cấm

Theo chương trình, Liveshow thứ hai sẽ được tổ chức vào ngày 12-11-2011 tại Trung Tâm Hội Nghị Quốc Gia Mỹ Đình với 5,000 chỗ ngồi. Công ty Bích Ngọc đã bán ra rất nhiều vé, nhưng vào giờ chót bị cấm trình diễn.

Ông Nguyễn Văn Trực, Trưởng phòng Nghệ thuật của Sở Văn Hoá Thể Thao và Du Lịch (VHTT/DL) cho báo chí biết lý do bị cấm như sau:

“Sở rút giấy phép chương trình Liveshow Chế Linh tổ chức vào ngày 12-11-2011 với 3 lý do sau đây:

1. Quảng cáo khi chưa có giấy phép của Sở.

2. Quảng cáo sai nội dung cho phép. Giấy phép ghi là “Liveshow ca sĩ Chế Linh”, không có những chữ “hải ngoại” và “30 năm tái ngộ”.

3. Quảng cáo với số lượng quá lớn ở nhiều nơi, gây phản cảm, mất mỹ quan, như ở bến tàu, bến xe, trục đường chính, thậm chí trước cửa bảo tàng. Băng rôn quảng cáo Liveshow ghi “Ông vua nhạc sến Chế Linh”, nên bị thu hồi giấy phép”. (hết trích)

Khi được hỏi, ban tổ chức show diễn tháo gỡ những bảng quảng cáo và tuân theo những điều bị cấm, thì có được phép trình diễn ở một ngày nào khác hay không?. Ông Trực trả lời: “Trước hết phải thi hành lịnh cấm biểu diễn, còn các thứ khác sẽ tính sau. Sở Văn Hoá sẽ xét lại lịnh cấm sau 6 tháng tới.”

Ngoài lịnh cấm ra, Sở Văn Hoá Hà Nội còn chỉ thị cho Thanh tra của Sở đến làm việc với ban quản lý Mỹ Đình, không cho thực hiện buổi trình diễn. Thêm vào đó, Sở cũng báo cáo cho công an PA.25, cơ quan theo dõi văn hoá tư tưởng của Bộ Công An.

Sở VHTT/DL Hà Nội cho biết, họ không cấm Chế Linh, mà chỉ cấm công ty tổ chức Bích Ngọc, nhưng vì Bích Ngọc đã bán vé ra rất nhiều, cho nên muốn sang tay lại cho công ty khác, cũng không được, do đó, cấm tất cả.

Sở nầy cũng cho biết là trong đơn xin phép đợt 1, Sở đã loại ra 3 bài hát, trong lần thứ hai, Sở loại ra 11 bài, đó là những bài: Không bao giờ quên anh, Tôi đưa em sang sông, Tình như mây khói, Linh hồn tượng đá, 10 năm tình cũ, Tình đời, Túy ca, Lần đầu lần cuối, Thói đời, Một lần cuối và Tình kỹ nữ. Những bản nhạc bị cấm, không những chỉ căn cứ vào lời ca, mà còn căn cứ vào người nhạc sĩ đã sáng tác ra nữa.

4.2. Đàng sau vụ hủy bỏ show diễn

Bộ VHTT/DL cho phép, nhưng Sở VHTT/DL Hà Nội rút phép. Sở VHTT/DL trực thuộc hệ thống dọc của Bộ VHTT/DL, nhưng cũng thuộc hệ thống ngang là UBND thành phố Hà Nội.

Trong công văn do Giám đốc Sở VHTT/DL là ông Phạm Quang Long ký ngày 1-11-2011, thu hồi giấy phép do Cục Nghệ Thuật thuộc Bộ VHTT/DL với lý 3 lý do nêu trên.

Ông Vương Duy Biên, Cục trưởng Cục Nghệ Thuật và Biểu Diễn, thuộc Bộ VHTT/DL, cho biết: “Nếu sai phạm về băng rôn quảng cáo thì phạt hành chánh về sai phạm đó. Quảng cáo và trình diễn là 2 việc khác nhau”.

4.3. Cục Nghệ thuật lại cho phép trình diễn

Hai ngày sau khi Sở VHTT/DL Hà Nội cấm trình diễn, thì Cục Nghệ thuật và Biểu diễn lại cấp giấy phép cho Nhà Hát Ca Múa Nhạc Dân Gian Việt Bắc, phối hợp với công ty Tổ Chức Sự Kiện Quyên Gia Bình, được phép tổ chức show diễn tại địa điểm và ngày giờ nói trên (12-11-2011).

Chế Linh thoát nạn sau những ngày lo âu rầu rĩ, buồn nản, thế nhưng chạy trời không khỏi nắng, lại bị cấm trình diễn ở Sài Gòn.

 Chế Linh (CL) được các fan ra tận sân bay chào mừng, Hình dưới: CL hát chung với 3 người con trai và hình cuối là buổi họp báo quảng cáo cho show “30 năm tái …nạm” tại Hà Nội:)

 

 

5* Hủy bỏ cuộc “họp báo”

Theo chương trình, show diễn của Chế Linh sẽ được tổ chức vào buổi tối ngày 19-11-2011 tại rạp hát Hoà Bình, Sài Gòn. Để chuẩn bị cho đêm diễn, ban tổ chức và Chế Linh thực hiện một “cuộc gặp gỡ báo chí” ngày 17-11-2011. Các phóng viên được mời trực tiếp bằng điện thoại hoặc nhắn tin.

“Cuộc gặp gỡ báo chí” bắt đầu lúc 14 giờ tại khách sạn Faifoo Boutique Hotel, số 97/3 đường Lê Quang Định, phường 14 quận Bình Thạnh, với hơn 20 phóng viên tham dự. Mở đầu, Chế Linh thông báo Liveshow sẽ được tổ chức vào ngày 19-11-2011, đồng thời cũng cho biết không còn hợp tác với bầu show Hoàng Tiến nữa, mà quay sang bắt tay với ông Nông Xuân Ái, giám đốc Nhà Hát Ca Múa Nhạc Dân Gian Việt Bắc, để thực hiện show diễn ở Sài Gòn.

Khoảng 10 phút sau, thì một đoàn 10 người trong đó có công an PA.38 (Lực lượng bảo vệ an ninh nội bộ và văn hoá tư tưởng), cán bộ quản lý văn hoá phường 14 và đại diện các cơ quan chức năng, xuất hiện, yêu cầu ngừng “họp báo” và lập biên bản vi phạm họp báo không có giấy phép. Ban tổ chức show diễn cho rằng đây là “cuộc gặp gỡ thân mật với ký giả”, phía chính quyền thì cho rằng họp báo không có giấy phép. Sự thật là, dưới danh nghĩa nào, thì chính quyền đã theo dõi và ngăn chặn Chế Linh gặp các nhà báo. Nói chung, Chế Linh “được chiếu cố khá kỹ”.

Tại sao cần gặp ký giả?

Chế Linh thuật lại như sau: “Trên đường từ sân bay Tân Sơn Nhất về khách sạn, tôi không thấy một tấm quảng cáo nào trên đường cả. Tôi vào rạp Hoà Bình thì chỉ thấy một tấm bảng carton nhỏ xíu, thông báo “bán vé Chế Linh”, ngoài ra không có gì cả. Cảm giác của tôi lúc đó rất buồn, tôi nghĩ rằng anh Hoàng Tiến cố tình muốn phá tôi, khi tôi chuyển sang ông Nông Xuân Ái.”

Đó là một phần lý do gặp các nhà báo để quảng cáo show diễn. Cuộc gặp gỡ bất thành, bị lập biên bản vi phạm luật họp báo, nên Chế Linh suy sụp tinh thần.

6* Sở Văn Hoá Sài Gòn chơi độc

Vé đã bán ra cho đêm diễn vào tối 19-11-2011, thế mà Chế Linh nhận được giấy cấm trình diễn vào buổi sáng ngày 19-11, văn bản được ký ngày 18-11, vì thế, Chế Linh bị sốc và đột quỵ, được đưa vào bịnh viện Việt Pháp trong tình trạng cứu cấp. Bà Vương Nga, vợ Chế Linh cho biết: “chồng tôi cảm thấy ngộp thở nên chúng tôi đưa vào bịnh viện cứu cấp”. Vợ và các con rất lo lắng cho tình trạng sức khoẻ của ông.

Sở Văn Hoá Thể Thao Du Lịch Sài Gòn không cho phép trình diễn vào ngày chót, với lý do rất mơ hồ là: “Chưa phù hợp với tình hình thành phố hiện nay”. Tình hình như thế nào không được nói rõ ra. Không có đám cháy nào, không có cơn bão lụt nào, không có cảnh tang thương chết chóc nào, hoặc không có lãnh đạo đảng nào vừa tắc thở…đang xảy ra trong thời gian đó cả.

7* “Chế Linh biểu diễn trong sự bẫy rập của công an CSVN”

Đó là cái tựa của bài phóng sự đặc biệt từ VN do thông tín viên đài SBTN gởi ra có nội dung được trích như sau:

“Sự nghiệt ngã của Nhà nước CSVN dành cho Chế Linh vẫn luôn tiếp diễn, đã chứng minh cho thấy những lời kêu gọi dành cho người Việt hải ngoại chỉ là những trò mị dân giả dối. Tin nội bộ cho biết, nhân vật đặc biệt căm ghét Chế Linh là Nguyễn Văn Đua, biệt danh Ba Đua, Phó Bí thư thường trực Thành Ủy Sài Gòn, vì thất bại trong cuộc chạy đua vào các chức vụ của Trung Ương đảng vừa qua, cho nên Ba Đua tìm mọi cách chứng tỏ lòng trung thành của mình đối với Đảng qua việc bắt bớ, sách nhiễu và đàn áp ngày càng nặng nề.

Tiết lộ với thông tín viên SBTN, cho biết chính Ba Đua là người gọi điện thoại ra Hà Nội cho Phạm Quang Nghị, yêu cầu chận các show diễn đó lại. Đua nói với Nghị rằng, tất cả sự dung túng cho bọn phản động nầy đều là sai lầm của ông Sáu Dân (Võ Văn Kiệt) với chính sách hoà giải của Kiệt, nên chính nội bộ của mình ám sát chết một cách tức tưởi vì muốn thay đổi. Trên thực tế, đã có trường hợp công an giả dạng khán giả, lên sân khấu tặng hoa và yêu cầu bài hát không được cho phép, nhằm kiếm cớ triệt hạ Chế Linh. Nhiều nhà quan sát bình luận rằng, những rắc rối, những khó khăn dồn dập đến với Chế Linh, chỉ vì ông nầy giống như một đại sứ của di sản văn hoá miền Nam tự do, gọi là văn hoá đồi trụy, Mỹ ngụy” (hết trích)

8* Chế Linh trả tiền vé lại cho khán giả

8.1. Khán giả ngỡ ngàng

Chỉ vài giờ trước buổi trình diễn, ban tổ chức mới hiện diện chính thức thông báo hủy bỏ chương trình show diễn, làm cho khán giả hết sức ngỡ ngàng. Nhiều ông bà quần áo chỉnh tề, trang điểm cẩn thận, bật ngữa khi đọc thông báo trên tấm bảng dựng trước cửa rạp Hoà Bình.

Nguyên văn như sau:

“Do chưa đủ điều kiện tổ chức nên Liveshow Chế Linh sẽ không diễn ra vào đêm 19/11/2011 tại nhà hát Hòa Bình như dự kiến. Ban tổ chức Liveshow Chế Linh xin chân thành cáo lỗi cùng quý khán giả. Quý khán giả đã mua vé ngày 19/11/2011 xin vui lòng đến phòng vé nhận lại tiền, thời gian từ 9h đến 21h30 ngày 19/11. Rất mong được sự thông cảm của quý khán giả.
BTC: Công ty Quyên Gia Bình”.

Nhiều khán giả từ các tỉnh về Sài Gòn xem show diễn cũng đành xếp hàng chờ trả vé lấy tiền lại.

8.2. Khán giả rồng rắn chờ trả vé

Ban tổ chức ăn gian. Trên bảng thông báo có ghi, thời gian trả vé từ 9 giờ sáng đến 21 giờ 30 ngày 19-11-2011 nhưng nhiều khán giả chỉ được đọc thong cáo khi đến xem buổi diễn, nên rất đông người chen lấn nhau trả vé trước thời hạn, nhiều người thiếu kiên nhẩn, bán đổ bán tháo cho các “cò vé” hầu vớt vác chút đỉnh tiền trước khi ra về.

8.3. Việc trả vé không dễ dàng

Ban tổ chức đã đặt nhiều nơi bán vé, nhưng nhiều khán giả bị quày vé tại rạp Hoà Bình từ chối trả tiền lại, với lý do là mua vé ở đâu thì trả lại ở đó.

Xếp hàng rồng rắn, chờ chực tới phiên mình thì bị từ chối, nên sanh ra đổ quạo, “bức xúc”, không tức sao được, chửi thề tứ tung. Khán giả tranh luận, cùng một loại vé của ban tổ chức bán ra, dù bán ở đâu, thì tiền cũng vào túi ban tổ chức cả. Tranh cãi sôi nổi.

Quày vé rạp Hòa Bình có tấm bảng viết sai chính tả: “Mua vé ở số điện thoại 09036, thì đến điểm X nhận tiền lại”. Như vậy, những người mua vé ở những số điện thoại khác thì phải đến đâu để lấy tiền lại?

Một số người được hỏi: “Vé nầy mua ở đâu?”. Trả lời: “Mua ở “cò”. Vậy thì trả vé lại cho “cò”. Kêu trời không thấu. Biết cò ở đâu? Trong thế giới loài chim đi ăn đêm nầy có muôn trùng, nào là cò, vạc, nông, sếu, le le…vậy biết cò ở đâu mà tìm? Chế Linh hại thật!

8.4. Khán giả mất tiền

Một số vé bán chợ đen giá gấp đôi, gấp ba giá chính thức nên phải chịu mất phần tiền chợ đen. Người VN nắm bắt cơ hội thật nhạy bén, một dịch vụ mới ra đời, đó là những người trả vé thuê. Ai muốn tránh cảnh chầu chực, chen lấn thì phải chịu mất 10% cho những người trả vé thuê. Như vậy, ngoài phần tiền mất vì chợ đen, một cặp vé chợ đen 16 triệu, còn phải mất vài trăm ngàn nữa.

Một cặp “vé mời” được đem bán chợ đen giá 16 triệu đồng trở thành 2 tờ giấy lộn, vì vé mời có ghi giá tiền bao giờ đâu?

Thiệt hại tài chánh của ban tổ chức và Chế Linh lên tới nhiều tỷ đồng, không biết Chế Linh mất bao nhiêu tiền, nhưng điều chắc chắn là Chế Linh suýt mất mạng do đột quỵ.

Về trong vinh quang, ra trong đột quỵ là thế.

8.5. Nhận xét về Liveshow Chế Linh

Nhìn toàn bộ vụ việc, Liveshow Chế Linh không phạm lỗi lầm gì nghiêm trọng, do đó, Cục Nghệ Thuật Trung Ương mới cho phép trình diễn theo chương trình ấn định ngày 12-11-2011 tại Hà Nội. Trung ương cho phép, thành phố Hà Nội cấm, nhưng TW lại cho phép, như vậy thành phố Hà Nội bị thua đau.

Ở Sài Gòn, ban tổ chức và Chế Linh không vi phạm điều gì cả, ngoài việc họp báo không có giấy phép, nhưng họp báo và trình diễn là 2 việc khác nhau. Rút kinh nghiệm ở Hà Nội, thành phố Sài Gòn chơi độc, làm Trung Ương trở tay không kịp, đó là ra lịnh cấm vào buổi sáng ngày trình diễn là 19-11-2011, đặt trung ương trước sự đã rồi, dù có muốn cứu Chế Linh cũng trở tay không kịp. Đó là một cú độc.

Chế Linh không vi phạm điều nào cả, mà bị cấm xem như không có lý do chính đáng, thật đúng như thông tín viên đài SBTN nói không sai. “Chế Linh được xem như đại sứ của di sản “văn hoá đồi trụy Mỹ ngụy”, đồng thời, bản thân Chế Linh đã bị kết tội phản động trong vụ vượt biên bất thành. Và vụ việc “cho thấy, những lời kêu gọi dành cho người Việt hải ngoại, việc giao lưu văn hoá chỉ là những trò mị dân giả dối” (trích phóng sự của thông tín viên đài SBTN).

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

9 * Giao lưu văn hoá

Giao lưu văn hoá là một trong kế hoạch thực hiện NQ 36 về công tác đối với người Việt ở nước ngoài, mục đích dẹp những tổ chức đấu tranh đòi dân chủ, tự do, nhân quyền cho đồng bào trong nước, chiêu hồi về đầu phục chế độ độc tài CS.

Đó là văn hoá vận. CSVN đặt cách mạng văn hoá tư tưởng là một trong 3 cuộc cách mạng xây dựng CNXH: cách mạng quan hệ sản xuất (đánh tư sản, cải tạo công thương nghiệp), cách mạng khoa học kỹ thuật, và cách mạng văn hoá tư tưởng (đốt sách chôn học trò).

9 .1. Gia tăng sự đi ra đi vào

Nhiều người ca ngợi chủ trương giao lưu văn hoá của Việt Cộng trong nước, đó là giao lưu, văn hoá Việt Nam với văn hoá Việt Nam.

GS Bùi Văn Phú viết trên trang Việt Báo ngày 30-11-2011 bài viết tựa đề “từ Chế Linh đến Mỹ Linh”. Chế Linh về nước thực hiện Liveshow, Mỹ Linh từ trong nước sang Hoa Kỳ hát, xem như giao lưu văn hoá. Trích một phần như sau:

“Với quan hệ Việt Mỹ phát triển, ca sĩ trong, ngoài nước đi ra đi vào cũng tăng theo sự trao đổi thương mại giữa hai quốc gia. Nhiều diva VN đã xuất hiện trên sân khấu hải ngoại: Hồng Nhung, Thanh Lam, Mỹ Linh, Ngọc Lễ, Phương Thảo, Mỹ Tâm, Đức Tuấn và nhiều giọng ca tầm tầm khác. Qua Mỹ hát, ai nổi hứng muốn ở lại hay muốn có thẻ xanh thì cứ tiến đến hôn nhân. Ca sĩ trong nước kết hôn với Việt kiều Mỹ đã có: Lam Trường, Quang Dũng, Thu Phương, Bằng Kiều, “Đàm Vĩnh Hưng” (?), Thu Hà, Trần Thu Hà.

Ngược lại nghệ sĩ về VN hát cũng nhiều: Hương Lan, Phi Nhung, Tuấn Vũ, Giao Linh, Thanh Tuyền, Lệ Thu, Sơn Tuyền, Tuấn Ngọc, Trịnh Nam Sơn, Mạnh Đình, Quang Lê, Ý Lan, Minh Tuyết, ai muốn ở lại, nhà nước cũng giang tay mời đón. Duy Quang, Đức Huy, Ái Vân, Elvis Phương đã mua “được nhà với sổ đỏ sổ hồng trong tay”.” (hết trích)

9 .2. Việt Cộng chơi cha thiên hạ trong việc giao lưu văn hoá

Ngay trong Hiệp ước Thương mại Việt Mỹ, Hoa Kỳ cho nhập cảng tự do sách báo, văn hoá phẩm từ VN vào Mỹ, trái lại, CSVN không cho nhập cảng tự do sách báo, văn hoá phẩm từ HK vào VN. Nhà nước CSVN kiểm duyệt tất cả mọi thứ văn hoá phẩm. Người Việt hải ngoại có liên hệ đến trong nước đều biết việc nầy.

9 .3. Giao lưu trong bất công

Các ca nhạc sĩ hải ngoại về nước hát cho đồng bào của mình nghe, mà không được phép hát bản ruột, bản nhạc sở trường, bản nhạc mình thích, và cũng không được tự do hát những bản nhạc mà đồng bào của mình thích và yêu cầu. Không dám hát những bản nhạc ngoài những cái tựa bài trong giấy cho phép.

Trái lại, ca sĩ trong nước ra được hoàn toàn tự do, (trừ trường hợp Đàm Vĩnh Hưng) muốn hát gì thì hát.

Nhiều người ca ngợi chủ trương giao lưu văn hoá nầy của VC nầy, tức là chấp nhận thân phận của ca sĩ hải ngoại bị đối xử bất công và thấp kém so với ca sĩ trong nước ra ngoài hát.

 Chế Linh trong quân phục Việt Nam Cộng Hòa. Hình dưới:  đầu quay băng Akai, Amplifier thời 70 đi chung với TV – LED – 3D?  cũ mới đề huề của một nhà sưu tầm gốc Mít tuy nhìn cũng hơi chõi 🙂

9 .4. Việt Cộng kiểm soát và quản lý chặt chẽ văn nghệ sĩ trong nước.

9 .4.1. Vụ ca sĩ Mỹ Tâm bị ép buộc phải cầm đuốc cho Olympic Bắc Kinh năm 2008

Trước tình hình việc rước đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh năm 2008 bị phản đối trên khắp thế giới, riêng tại VN, quần chúng rất “bức xúc” trước việc Trung Cộng đưa hình ảnh 2 quần đảo HS/TS vào bản đồ rước đuốc và bản đồ du lịch, mục đích tuyên bố chủ quyền trên 2 quần đảo nầy, đồng thời, những “tàu lạ” bắn giết ngư dân VN, nên có một cuộc vận động tẩy chay cầm đuốc cho TC trên Internet.

Ca sĩ Mỹ Tâm rất “bức xúc” khi nghe tên mình được chọn để cầm đuốc, mà không có một tin tức gì chính thức cả. Trước tin đồn đó, Mỹ Tâm cũng đồn lại, là chỉ đồng ý rước đuốc với tinh thần thể thao thuần túy, chớ không phải vì mục đích chính trị để hợp thức hoá chủ quyền 2 quần đảo của VN.

Tin đồn trên Internet nhanh chóng đến tai Chủ tịch Ban tổ chức rước đuốc cho TC là Nguyễn Thị Thu Hà, Phó chủ tịch UBND/TP Sài Gòn.

Qua nhiều lần thuyết phục không thành, Mỹ Tâm được chấp thuận, cho không cầm đuốc, với điều kiện là tuyệt đối giữ bí mật về vụ việc nầy. Thế là Trung úy văn công Hồ Quỳnh Hương được chọn thay thế Mỹ Tâm.

Câu chuyện tuởng êm xuôi, nhưng bất ngờ tin tức bí mật được tràn lan trong giới hâm mộ Mỹ Tâm trên Internet.

Thế là Ban tổ chức tay sai của TC kết tội Mỹ Tâm là không giữ lời hứa, và ép buộc Mỹ Tâm phải tham dự rước đuốc vào ngày 29-4-2008. Nếu không, thì sẽ bị cấm xuất cảnh sang Nam Hàn để thực hiện hợp đồng âm nhạc, cấm phát hành các Album và cấm trình diễn.

Và Mỹ Tâm bị ép buộc phải cầm đuốc cho Olympic Bắc Kinh 2008.

9 .4.2. Hai ca sĩ bị cấm hát vì coi thường lãnh đạo

Ngoài nhạc sĩ Việt Khang bị bỏ tù, 2 ca sĩ của Học Viện Âm Nhạc Quốc Gia Việt Nam (ÂNQG/VN) là bà Lê Thị Thơ (Anh Thơ) và ông Vũ Trọng Tấn (Trọng Tấn), 2 giảng viên của Khoa Thanh Nhạc, là những ca sĩ có đẳng cấp cao của Học Viện. Anh Thơ là một trong những ca sĩ có cát sê cao nhất ở Hà Nội.

Hai người bị thi hành kỷ luật vì lý do: Không chấp nhận sự phân công công tác của người có thẩm quyền. Tự ý bỏ chương trình biểu diễn tối 18-7-2012 tại Lào.

Những sự việc trên cho thấy, Mỹ Tâm, Đàm Vĩnh Hưng, hay bất cứ ca sĩ nào khác trong nước cũng không có quyền tự do làm theo ý mình, mà phải luôn luôn đi theo đúng chủ trương của Đảng. Nhất là Đàm Vĩnh Hưng là một cán bộ đoàn viên, hay đảng viên về văn hoá.

 

10 * Về trường hợp của Đàm Vĩnh Hưng

10 .1. Đàm Vĩnh Hưng được đắc cử vào Ban Chấp hành Liên Hiệp Thanh Niên TP Sài Gòn

Đoàn viên Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chi Minh, Đàm Vĩnh Hưng, đắc cử vào Ban Chấp Hành Liên Hiệp Thanh Niên TP Sài Gòn nhiệm kỳ 2009-2014.

Ngày 15-10-2009, trong buổi bế mạc Đại Hội Liên Hiệp Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh (TNCS/HCM) Thành Phố Sài Gòn, đoàn viên Huỳnh Minh Hưng, tức ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng, được cử vào một trong 69 ủy viên của Ban Chấp Hành Liên Hiệp TNCS/HCM trong nhiệm kỳ nói trên. Trong dịp nầy, Bùi Tá Hoàng Vũ được cử giữ chức Chủ Tịch Ban Chấp Hành.

Thông thường, ở những cơ quan có nhiều thanh niên như các trường trung, tiểu học, có nhiều giáo chức trẻ, ở các trường cao đẳng và đại học, các công ty, và ngay cả trong các đơn vị công an, quân đội, đều có những đoàn TNCS/HCM, do một số đảng viên lãnh đạo.

Liên Hiệp TNCS/HCM thành phố Sài Gòn là tổ chức lãnh đạo tất cả các đoàn trong địa bàn Sài Gòn. Ban Chấp hành của Liên Hiệp nầy có 69 ủy viên, mà Đàm Vĩnh Hưng là một ủy viên văn hoá.

10 .2. Vài nét về Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh

Đoàn TNCS/HCM là một tổ chức chính trị to lớn nhất do đảng CSVN lãnh đạo. Thống kê năm 2007 cho biết trên toàn quốc có 6.1 triệu đoàn viên, tuổi từ 15 đến 35. Riêng ở Sài Gòn, chỉ trong năm 2005, Đoàn đã kết nạp được 1.1 triệu đoàn viên mới, và trong số đó có 91,997 đoàn viên được kết nạp vào Đảng.

Ba nhiệm vụ của đoàn viên là:

1. Luôn luôn phấn đấu thực hiện lý tưởng của đảng CSVN.

2. Gương mẫu chấp hành và tuyên truyền đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước. Tham gia xây dựng và bảo vệ Đảng.

3. Liên hệ mật thiết với thanh niên. Giúp đở thanh niên và Đội Thiếu Niên Tiền Phong Hồ Chí Minh trở thành đảng viên để phát triển Đảng.

10 .3. Vài nét về Đàm Vĩnh Hưng

Đàm Vĩnh Hưng tên thật là Huỳnh Minh Hưng, sinh ngày 2-10-1971, gốc người Điện Bàn, Quảng Nam, thuộc gia đình khá giả, nhưng gặp “biến cố” nên phải mất nhà cửa, kinh tế gia đình suy sụp. Đàm Vĩnh Hưng phải ra đời sớm, làm thợ phụ trong một tiệm hớt tóc.

Nhờ có khiếu âm nhạc nên trở thành một ca sĩ nổi tiếng. Trở thành anh em thân thiết với Hoài Linh và xem Hoài Linh như một ân nhân cho sự nghiệp ca hát của mình. Tâm sự. Nhờ khôn ngoan, dũng cảm và liều lĩnh nên mới có một vị trí đáng kể trong làng showbiz Việt Nam.

10 .4. Thái độ thách thức của Đàm Vĩnh Hưng

Một ngày sau khi bị Lý Tống xịt hơi cay vào mắt, một nhóm người đã tổ chức “cuộc gặp gỡ báo chí”, Đàm Vĩnh Hưng khẳng định là sẽ hát ở đại nhạc hội Anaheim Arena bất kể biểu tình.

Đàm Vĩnh Hưng nói: “Các chú quyết tâm dẹp Hưng lần nầy, dẹp một lần để làm gương cho những ca sĩ sau. Bên những người tổ chức, kể cả bản thân Hưng cũng quyết tâm có mặt để phục vụ công chúng của mình. Hưng sẽ xuất hiện vì khán giả của Hưng, vì uy tín của công ty và nhà sản xuất. Quý vị hãy biểu tình đi và hãy tôn trọng luật pháp của nước quý vị” (hết trích)

Rõ ràng là một thách thức. “Quý vị hãy biểu tình đi!”

Đàm Vĩnh Hưng tuyên bố: “Tôi sẵn sàng tha thứ cho Lý Tống”. Nhiều người xem lời tuyên bố nầy như là một thách thức.

Đàm Vĩnh Hưng lại nói: “Tôi nhắc lại một lần nữa, tôi không để ai dẫn 1-0 với tôi bao giờ. Nhất định phải là 1-1, không sớm thì muộn!”

Một nghệ sĩ trong giới Showbiz là ca, nhạc sĩ Việt Dzũng, cho rằng trường hợp của Đàm Vĩnh Hưng là một thách đố cho nghệ thuật sân khấu hải ngoại. Tại sao cộng đồng không chống những ca sĩ khác, cũng từ trong nước sang?”

Việt Dzũng cũng cho biết, Đàm Vĩnh Hưng đã từng nhạo báng cờ 3 sọc trên sân khấu hải ngoại.

10 .5. Một câu hỏi của phóng viên Trọng Đoàn đài VNA TV

Ông Trọng Đoàn, phóng viên của đài truyền hình VNA TV ở California, cho biết: “Anh Đàm Vĩnh Hưng có quyền tự do trao đổi nghề nghiệp ở bất kỳ quốc gia nào họ cho phép, thì ngược lại, cộng đồng người Việt cũng có quyền bộc lộ lập trường chống đối của họ. Nhưng câu hỏi được đặt ra ở đây là tại sao anh Đàm Vĩnh Hưng là một ca sĩ nổi danh, tại sao mà đi hát, cứ gặp sự chống đối như vậy? Và cộng đồng người Việt cũng nên đặt ra câu hỏi, mình chống đối anh Đàm Vĩnh Hưng để làm gì? để mang lại kết quả nào tốt hay không? Và không biết bao giờ cộng đồng người Việt mới hết nguyền rủa nhau như thế nầy?” (hết trích)

Xin quý độc giả nhận xét về lập trường của ông phóng viên nầy, xem nói như thế là đúng hay sai? Đứng về phía bên người quốc gia hay về “phía bên kia”?

1 1 . Kết

Nhìn toàn bộ vụ việc Liveshow Chế Linh, thì thấy Chế Linh không vi phạm lỗi lầm gì nghiêm trọng, bằng chứng là Cục Nghệ Thuật đã cho phép trình diễn sau khi thành phố Hà Nội cấm. Ở Sài Gòn, Liveshow không vi phạm luật pháp nào cả, mà bị cấm với lý do không rõ ràng, chứng tỏ rằng chính sách hoà giải hoà hợp và giao lưu văn hoá chỉ là trò lừa bịp.

Đàm Vĩnh Hưng là một cán bộ văn hoá của Đảng, ỷ lại vào uy thế của đảng, bày tỏ thái độ ngông cuồng thách thức cộng đồng, cho nên việc biểu tình chống đối là chính đáng trong công cuộc chống văn hoá vận của VC trong nước. Đương nhiên là những tên nằm vùng luôn ủng hộ bồ nhà bằng cách nầy hay cách khác.

Đàm Vĩnh Hưng và những bầu show dựa vào các quyền tự do của luật pháp HK, cho nên cộng đồng không có biện pháp nào để ngăn chặn được cả. Chỉ có một trường hợp chấp nhận hy sinh, chấp nhận ở tù của Lý Tống mới ngăn chặn có hiệu quả, ít nhất các bầu show cũng không thu nhập được lợi tức như ý muốn trong những buổi tổ chức sau nầy.

 

Trúc Giang

 

Minnesota ngày 26-8-2012

 

Hình ảnh và bài đọc do nhóm Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ. 

 

 The

 

Links:

 

Chúng Tôi Muốn Tự Do